[Rhycap] FAN CỦA ANH – KHÔNG ĐƯỢC PHÉP YÊU
#1
Tấm vé hậu trường nằm gọn trong lòng bàn tay Hoàng Đức Duy, mép giấy hơi cong vì mồ hôi. Duy đứng trước cánh cửa có dòng chữ STAFF ONLY, tim đập lệch nhịp — không phải vì sợ, mà vì cảm giác sắp bước vào một thế giới vốn chỉ tồn tại sau màn hình.
Âm thanh sân khấu dội qua bức tường dày: tiếng hò reo, tiếng nhạc đập mạnh như nhịp tim khổng lồ. Duy hít sâu, đẩy cửa.
Ánh sáng phía sau cánh gà khác hẳn. Không chói lóa, không phô trương. Mọi thứ gấp gáp nhưng trật tự: người chạy lịch, người cầm tai nghe, người nói chuyện bằng những câu ngắn gọn. Duy nép sang một bên, cố thu mình lại để không làm vướng ai. Cậu tự nhắc: Mình chỉ là fan được vào nhờ một cơ hội hiếm hoi. Đừng gây chú ý.
Nguyễn Quang Anh đứng cách đó không xa, lưng quay về phía cánh gà, đang điều chỉnh micro. Dưới ánh đèn lạnh của hậu trường, anh trông khác hẳn trên sân khấu — không nụ cười hoàn hảo, không ánh mắt giao lưu với khán giả. Chỉ là một người đàn ông cao gầy, bờ vai thẳng, đường cổ rõ nét, hơi thở đều nhưng tập trung.
Khoảnh khắc ấy, Duy chợt hiểu vì sao người ta gọi là “ngoài ánh đèn”. Ở đây, Quang Anh không thuộc về ai cả. Không phải của fan, không phải của ống kính. Chỉ là chính anh.
Một giọng nói trầm vang lên, không lớn, nhưng đủ rõ. Duy giật mình, quay sang. Người quản lý ra hiệu cho cậu tránh lối đi. Duy vội vàng lùi lại — và vô tình bước vào khoảng sáng hẹp ngay phía sau Quang Anh.
Khoảng cách gần đến mức Duy có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhè nhẹ, lẫn mùi mồ hôi còn sót lại sau buổi tổng duyệt. Duy nín thở, mắt cúi xuống, sợ chỉ cần ngẩng lên thôi cũng là quá giới hạn.
Nhưng Quang Anh quay lại.
Ánh mắt anh chạm thẳng vào Duy — không dò xét, không ngạc nhiên, chỉ là một giây dừng lại, như thể anh đang ghi nhớ một chi tiết nhỏ giữa lịch trình dày đặc.
Duy mở miệng, nhưng cổ họng khô khốc.
Hoàng Đức Duy
Dạ… em là Duy. Em— em được cho vào xem hậu trường
Quang Anh gật đầu, rất nhẹ. Ánh mắt anh lướt qua tấm vé trên tay Duy, rồi quay đi như thể chẳng có gì đáng bận tâm.
Nhưng tim Duy đập mạnh đến mức tưởng như mọi người đều nghe thấy. Không phải vì được nói chuyện, mà vì cách Quang Anh nhìn cậu — bình thản, không ưu ái, cũng không xua đuổi. Như thể Duy là một phần rất nhỏ, nhưng hợp lệ, trong không gian này.
Quang Anh chỉnh lại áo khoác, bước về phía ánh sáng đang chờ sẵn. Trước khi rời đi, anh dừng lại nửa nhịp, nghiêng đầu nói, giọng thấp:
Nguyễn Quang Anh
Đứng ở đây đừng đi lung tung
Duy đứng yên, bàn tay siết chặt tấm vé hậu trường. Khi Quang Anh bước ra sân khấu, tiếng hò reo bùng nổ, ánh đèn nuốt trọn bóng dáng anh. Nhưng ở sau cánh gà, Duy vẫn còn cảm giác ánh mắt ban nãy — lạnh, gần, và quá thật.
Lần đầu tiên, Duy nhận ra:
Thần tượng của mình… không chỉ thuộc về ánh đèn.
#2
Ánh đèn sân khấu tắt dần, để lại dư âm ồn ào còn rung trong tai. Hậu trường trở nên hỗn loạn hơn lúc trước — người tháo tai nghe, người đưa nước, người vội vã chạy lịch cho buổi tiếp theo. Duy đứng nép vào góc cũ, tay vẫn ôm chặt tấm vé, như thể chỉ cần buông ra là mọi thứ vừa chứng kiến sẽ tan biến.
Quang Anh bước xuống sân khấu. Mồ hôi thấm ở thái dương, cổ áo mở ra một chút vì vội. Anh nhận khăn từ trợ lý, lau qua mặt, rồi ngẩng lên — rất nhanh — như thói quen kiểm soát không gian.
Duy không biết mình đã nhìn anh từ lúc nào. Chỉ là… khi tiếng hò reo lắng xuống, khi ánh đèn không còn che chắn, cậu vẫn nhìn theo anh, không né tránh. Không háo hức, không choáng ngợp. Chỉ là một ánh nhìn yên lặng, rất thẳng.
Fan nhìn anh theo nhiều cách. Có người nhìn như cầu xin, có người nhìn như sùng bái, có người nhìn như muốn được chú ý. Anh quen rồi. Nhưng ánh mắt kia thì khác — không đòi hỏi, không mong đáp lại. Như thể Duy chỉ đang xác nhận: Anh đứng đó. Anh vẫn ở đó.
Quang Anh gọi. Không lớn, nhưng đủ để cắt ngang dòng người. Duy giật mình, ngẩng lên. Khoảng cách giữa họ lúc này không xa, nhưng đủ khiến không khí đặc lại.
Nguyễn Quang Anh
Em vừa nhìn gì?
Duy khựng lại. Cậu không nghĩ mình sẽ bị hỏi thẳng như vậy.
Hoàng Đức Duy
Em… em chỉ nhìn anh thôi
Câu trả lời đơn giản đến mức gần như vụng về.
Quang Anh nhìn Duy lâu hơn một nhịp. Ánh mắt anh không còn lướt qua nữa, mà dừng hẳn, như đang cân nhắc.
Nguyễn Quang Anh
Fan thường không nhìn như vậy
Hoàng Đức Duy
Vậy… fan thường nhìn thế nào ạ?
Nguyễn Quang Anh
Nhìn để được nhìn lại
Nguyễn Quang Anh
Em thì không
Không khí im lặng. Duy cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng không vì sợ. Cậu hạ mắt xuống, thành thật:
Hoàng Đức Duy
Em quen nhìn anh từ xa rồi
Quang Anh không nói gì. Anh quay sang nhận chai nước, uống một ngụm, rồi đưa trả lại. Khi bước qua Duy, anh dừng lại rất gần — đủ để Duy cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ người anh, mùi nước hoa quen thuộc pha lẫn mồ hôi sân khấu.
Nguyễn Quang Anh
Ở lại thêm chút
Nguyễn Quang Anh
Đừng đứng chỗ khuất. Anh cần nhìn thấy em
Không phải vì câu nói ấy mang ý nghĩa gì lớn lao. Mà vì đó là lần đầu tiên, ánh mắt của một idol chủ động tìm fan — không phải để giao lưu, không phải để biểu diễn. Chỉ để xác nhận sự tồn tại.
Quang Anh rời đi, để lại phía sau một khoảng trống vừa đủ. Duy đứng yên, bàn tay buông lỏng. Cậu chợt nhận ra: từ khoảnh khắc này, mình không còn chỉ là người đứng sau cánh gà nữa.
Và Quang Anh — người đã quen với hàng ngàn ánh nhìn — đã bắt đầu nhận ra một ánh mắt không dành cho fan.
#3
Buổi diễn kết thúc muộn hơn dự kiến. Hậu trường dần thưa người, chỉ còn lại những tiếng nói nhỏ, tiếng kéo vali lăn trên sàn. Duy nghĩ mình sẽ bị mời ra ngoài bất cứ lúc nào — vé hậu trường chỉ cho phép đứng xem, không hơn.
Nguyễn Quang Anh
Anh cần người giúp một chút
Quang Anh nói, ánh mắt lướt qua cổ tay Duy, nơi cậu vẫn đeo vòng nhận diện.
Nguyễn Quang Anh
Trợ lý của anh bận việc đột xuất
Người quản lý đứng cạnh nhìn Duy, do dự một giây, rồi gật đầu.
NVP
Chỉ tạm thời. Giữ lịch, đưa đồ, không đi linh tinh
Duy mở miệng định từ chối — nhưng lời nói mắc kẹt trong cổ họng. Cậu gật đầu.
Hoàng Đức Duy
Dạ… em làm được
Từ “fan” không ai nhắc tới. Nhưng Duy biết, ngay khoảnh khắc cậu nhận chiếc tai nghe từ tay người quản lý, ranh giới đã dịch chuyển.
Quang Anh đi trước. Duy theo sau nửa bước — đúng khoảng cách của một người không được phép sánh vai. Anh bước nhanh, dứt khoát. Duy cố bắt kịp, ghi nhớ từng chỉ dẫn ngắn gọn: nước không đá, khăn khô, lịch tập ngày mai. Không ai hỏi Duy có quen việc không. Họ mặc định cậu sẽ hiểu.
Trong phòng nghỉ, Quang Anh tháo áo khoác, đặt lên ghế.
Duy đưa khăn. Ngón tay vô tình chạm vào cổ tay anh. Một cái chạm rất ngắn — nhưng Quang Anh khựng lại nửa nhịp.
Quang Anh nhìn cậu. Không trách móc. Chỉ là cái nhìn đo lường, như lần đầu ở sau cánh gà.
Nguyễn Quang Anh
Không sao
Anh cúi đầu lau mặt. Duy đứng yên, mắt không biết đặt vào đâu. Ở khoảng cách này, Quang Anh không còn là hình ảnh hoàn hảo trên màn hình. Có những vệt mồ hôi chưa kịp khô, đường gân cổ nổi nhẹ khi anh thở sâu. Rất thật.
Nguyễn Quang Anh
Em làm tốt
Nguyễn Quang Anh
Không lúng túng. Không hỏi thừa
Nguyễn Quang Anh
Ở lại giúp anh đến hết lịch tối nay
Câu nói ấy nhẹ như một quyết định hành chính. Nhưng với Duy, nó nặng hơn bất cứ lời khen nào. Ở lại. Không phải xem. Không phải đứng nhìn. Mà là ở trong.
Khi họ rời phòng, Quang Anh đi chậm hơn. Duy vẫn giữ khoảng cách, nhưng lần này anh quay đầu lại.
Nguyễn Quang Anh
Đừng đứng sau quá. Anh không nhìn thấy
Duy bước lên nửa bước. Vai họ gần nhau hơn một chút — đủ để cảm nhận hơi ấm, đủ để biết mình đang vượt qua điều gì đó rất mong manh.
Ở hành lang hẹp, Quang Anh dừng lại nghe điện thoại. Duy đứng cạnh, im lặng. Khi cuộc gọi kết thúc, anh cất máy, nhìn Duy.
Nguyễn Quang Anh
Em từng làm việc kiểu này chưa
Hoàng Đức Duy
Em chỉ… quen nhìn anh từ xa
Quang Anh khẽ cong môi — không hẳn là cười.
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì từ giờ, nhìn gần một chút
Câu nói rơi xuống, không ai nhặt lên. Nhưng nó ở đó, giữa hai người.
Đêm muộn. Lịch trình khép lại. Người quản lý ký tên xác nhận, rồi nói với Duy:
NVP
Ngày mai nếu rảnh, em qua tiếp nhé. Tạm thời thôi
Duy gật đầu, tim đập đều nhưng sâu. Khi quay đi, cậu chợt nhận ra: mình đã không còn đứng ngoài nữa. Và Quang Anh — người vừa bước vào xe — quay kính xuống, nói rất khẽ, đủ cho một mình Duy nghe:
Nguyễn Quang Anh
Đừng quên giờ
Không phải lời nhắc của idol dành cho fan.
Là lời hẹn của người đã cho phép cậu bước qua ranh giới.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play