[Mason X CongB][MasonB]Phòng 704, Giường Bên Trái
Chương 1: Phòng 704
Phòng 704 nằm ở tầng bảy của bệnh viện thành phố XX.
Không phải phòng đặc biệt và cũng chẳng phải khu vực cấp cứu chỉ là một phòng bệnh bình thường, nhìn ra khu phố nơi ánh đèn chưa từng tắt
Công nằm ở giường bên trái.Em đã quá quen với việc tỉnh giấc lúc nửa đêm.Không phải vì đau, mà vì thành phố bên ngoài quá ồn ào. Ánh đèn xe quét qua khung cửa kính, phản chiếu lên trần nhà những vệt sáng ngắn ngủi, giống như những điều chưa kịp xảy ra đã trôi đi mất rồi
Bỗng có tiếng mở cửa rất khẽ
Một y bác sĩ đẩy xe thuốc vào phòng.Anh liếc nhanh bảng thông tin treo ở đầu giường, rồi cất giọng:
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Chào anh
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Tôi là Nguyễn Xuân Bách
Giọng nói không cao, không trầm, vừa đủ để người nghe không thấy bị quấy rầy
Em cũng chẳng thèm quay lại để nhìn dù chỉ một lần
Anh đo huyết áp, kiểm tra chỉ số sinh tồn rồi ghi chép nhanh vào hồ sơ
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Đêm qua anh ngủ được không?
Nguyễn Thành Công-CongB
Cũng được,tỉnh vài lần
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Có đau không?
Nguyễn Thành Công-CongB
Không nhiều
Trước khi rời đi,anh nói thêm,như một thói quen không rõ bắt đầu từ khi nào:
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Hôm nay trời mưa đấy
Nguyễn Thành Công-CongB
Mưa lớn không?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Cũng chẳng lớn nhưng cứ dai dẳng
Em dừng lại một nhịp,rồi nói khẽ:
Nguyễn Thành Công-CongB
Tôi...dễ mất ngủ
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Vâng
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Vậy chúc anh buổi tối vui vẻ nhé!
Nguyễn Thành Công-CongB
Ừ, cảm ơn
Những ngày sau đó,Bách vẫn trực ca đêm.Và phòng 704 vẫn sáng đèn vào những giờ không thuộc về ai cả...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Này quán ăn sáng dưới cổng viện đông hơn mọi ngày,anh ăn ở đó bao giờ chưa?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Tôi thấy trong viện kể có quán cà phê mới mở đó,liệu anh có muốn đi không?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Ở khu phố này...lúc khuya trông khác ban ngày lắm.Anh có thấy vậy không?
Em không trả lời nhiều.Đôi khi chỉ là một tiếng “ừ”, hoặc là một cái gật đầu nhẹ
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Anh nghe không?
Nguyễn Thành Công-CongB
Nghe,cậu kể tiếp đi
Khi ấy em không còn quay mặt hoàn toàn về phía cửa sổ nữa
Và lúc anh đứng ghi chép, ánh mắt em đôi lúc dừng lại trên bóng lưng của người bác sĩ...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Anh thích phố phường ở đây không?
Nguyễn Thành Công-CongB
Không ghét //quay mặt nhìn về phía của sổ//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Chỉ không ghét thôi á //cười nhẹ//
Nguyễn Thành Công-CongB
Ừ,thế đủ rồi
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Vậy là đủ //khẽ cười//
Anh không biết vì sao, nhưng câu trả lời đó khiến lòng mình dịu đi một chút
Đêm khuya, hành lang vắng người,tiếng máy đo nhịp tim vang đều trong phòng 704.Bách đứng bên giường,chỉnh lại chăn cho em
Nguyễn Thành Công-CongB
Cậu quen trực đêm à?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Đúng rồi
Nguyễn Thành Công-CongB
Cậu không buồn à?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Buồn gì
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Ở đây lúc trực đêm,tôi nói chuyện một mình còn được
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Nhưng...có người nghe thì cũng ổn hơn
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Hoặc có người nói chuyện cùng thì vui hơn chút
Nguyễn Thành Công-CongB
Vậy à...
Nguyễn Thành Công-CongB
Nhưng tôi nói không hay
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Không sao,tôi nghe được
Đó là lần đầu tiên Bách thấy em cười.Rất nhạt, rất nhanh nhưng lại thật
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn
Và trong phòng 704,có thứ gì đó đang lặng lẽ bắt đầu,nhẹ đến mức không ai nhận ra,nhưng đủ để sau này, khi nhớ lại,người ta không thể coi nó là vô nghĩa...
Chương 2: Người đến thăm
Buổi tối, phòng 704 ồn ào hơn thường lệ
Bỗng có tiếng cửa mở mạnh hơn mức cần thiết, theo sau là giọng nói khá quen thuộc
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Công,mày còn sống chưa đấy?
Nguyễn Thành Công-CongB
Còn //hơi nhíu mày//
Nguyễn Thành Công-CongB
Mày cầm túi hoa quả to thế định lên thăm cả khoa à?
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Thăm mày đấy!
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Xúc động chưa?
Nguyễn Thành Công-CongB
Chưa...
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
//lườm em//
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Mà nói chuyện thế này lỡ bác sĩ vào không thấy kỳ à
Nguyễn Thành Công-CongB
Người ta không để ý tới đâu
Đúng lúc đó,Bách bước vào phòng để kiểm tra thuốc
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Chào hai anh
Đình Nam nhìn thẻ tên trên áo blouse rồi huýt sáo một tiếng rất khẽ:
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Bác sĩ trực đêm hả?
Bách chỉ mỉm cười, không đáp
Ánh mắt anh lướt qua em-người đang ngồi dựa đầu giường,trông có vẻ tỉnh táo hơn hẳn những đêm trước
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Này Công ơi?
Nguyễn Thành Công-CongB
Hm?
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Bác sĩ nói gì chưa?Bao giờ bạn được xuất viện?
Và dường như Đình Nam nhận ra điều gì đó nên liền chuyển chủ đề khác
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
À ừm
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Bọn tao mang ít cháo,trái cây với mấy cuốn sách mày hay đọc này
Nguyễn Thành Công-CongB
Cảm ơn nhé
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Chần man ê dô
Bách ghi chép chỉ số xong thì quay người đi ra
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Có việc gì cần thì bấm chuông
Sau đó cánh cửa khép lại...
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Bác sĩ đó hay trực phòng bạn à?
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Nhìn hiền nhỉ
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Vậy còn lịch điều trị thế nào rồi?
Nguyễn Thành Công-CongB
Vẫn vậy
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Vậy là vậy thế nào?!
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Bạn nhập viện mấy tháng nay rồi!
Nguyễn Thành Công-CongB
Có vài thứ...vẫn chưa chắc
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Chưa chắc là sao?!
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Thịnh! //cầm tay Thịnh,lắc đầu nhẹ//
Nguyễn Thành Công-CongB
Không sao,tôi ổn //mỉm cười trấn an//
Nguyễn Thành Công-CongB
Bạn với Nam cũng không phải lo lắng quá về bệnh tình của tôi
Nhưng dù vậy,Thịnh và Đình Nam vẫn biết rằng đó không phải sự thật
Anh đẩy xe thuốc vào phòng thấy em đang nhìn chằm chằm vào trần nhà
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Hồi tối,mấy người đó là bạn anh à?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Họ ồn không?
Nguyễn Thành Công-CongB
Không
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Tôi thấy...anh nói nhiều hơn nhỉ
Nguyễn Thành Công-CongB
Có người quen thì dễ nói chuyện hơn mà //khẽ cười//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Vậy ý là...
Nguyễn Thành Công-CongB
Ý là...
Nguyễn Thành Công-CongB
Nói chuyện với tôi đỡ buồn? //quay mặt sang hướng khác//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Gần đúng nhưng ý tôi là anh đã quen tôi rồi
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Vì anh cũng nói chuyện nhiều với tôi mà
Nguyễn Thành Công-CongB
Quen//gật đầu//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Vậy sau này...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Nếu anh cảm thấy buồn
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Thì có thể nói với tôi trong lúc tôi trực
Nguyễn Thành Công-CongB
Liệu có phiền anh không?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Không
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Đặc quyền riêng cho bệnh nhân quen!
Nguyễn Thành Công-CongB
//cười nhẹ//
Từ hôm đó,những câu "ổn không?", "ngủ được không?"bắt đầu nhiều hơn một chút
Chương 3: Người đến thăm-phần 2
Phòng 704 vào buổi sáng ánh nắng xiên qua rèm cửa.Công đang ngồi tựa đầu giường, lật một trang sách chưa đọc được bao nhiêu chữ thì cửa phòng bật mở
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
NGUYỄN—THÀNH—CÔNG!
Nguyễn Thành Công-CongB
Mày gào nữa thì y tá lên
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Lên càng tốt
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Cho người ta biết mày còn có bạn đẹp trai như thế này!
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Nhỏ tiếng thôi,đây là bệnh viện
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Không phải cái chợ
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Bệnh viện thì không cho nói chuyện à?
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Im đi //liếc Nam//
Nguyễn Thành Công-CongB
Chúng mày vào đây là để thăm tao hay để diễn tiểu phẩm? //khẽ cười//
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Cả hai
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Nam này!//vỗ vai Đình Nam//
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Gì bé?
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Sắc mặt Công hôm nay khá hơn rồi đấy Nam nhỉ?
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Chắc do bác sĩ đẹp trai chăm
Nguyễn Thành Công-CongB
Mày nói ít thôi
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Không đấy
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Thì làm sao nào?//khiêu khích//
Nguyễn Thành Công-CongB
Thì đi ra ngoài đi
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Không!
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Mày đuổi thì còn lâu tao mới đi
Nguyễn Thành Công-CongB
•••
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Thôi bỏ qua chuyện đó đi
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Mà hôm nay mày lại được tiếp tế đồ ăn đó
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
À đúng rồi ha!
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Bọn tôi mang cháo, sữa, với bánh mì nè
Nguyễn Thành Công-CongB
Cảm ơn nhưng tôi không ăn hết được đâu
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Ăn không hết thì Nam ăn
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Ê!
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Em coi tôi là cái thùng rác à?!
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Không
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Là bạn trai
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Vậy thì được
Nguyễn Thành Công-CongB
•••
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra lần nữa.Bách bước vào, trên tay là bảng theo dõi
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Chào
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
//nhìn anh từ đầu tới chân//
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Đúng bác sĩ đó//thì thầm với Thịnh//
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Thế á?
Thì thầm nhỏ tới mức ai cũng nghe thấy
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Đúng rồi,cái bác sĩ mà anh nghi là con công kia có vấn đề tình cảm//liếc em//
Nguyễn Thành Công-CongB
Đình Nam!
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
À ừm...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Tôi đến kiểm tra chỉ số//lúng túng//
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Tự nhiên đi
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Bọn tôi là bạn
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Bạn trai
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
À ừ
Không biết vì sao, anh lại nhìn sang Công lâu hơn bình thường
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Hôm nay anh cảm thấy thế nào?
Nguyễn Thành Công-CongB
Ổn
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Ổn kiểu gì?
Nguyễn Thành Công-CongB
Ổn kiểu ổn
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Nếu khó chịu thì anh cứ nói
Nguyễn Thành Công-CongB
Cậu hay lo thế à?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Vì trách nhiệm//khẽ cười//
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Nghe thấy gì chưa?Trách nhiệm//huých Thịnh//
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Nghe rồi
Nguyễn Thành Công-CongB
Mày im đi
Cửa vừa đóng, Đình Nam đã quay ngoắt sang em
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
TAO THẤY RỒI NHÉ!
Nguyễn Thành Công-CongB
Thấy gì?
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Cái ánh mắt đó
Nguyễn Thành Công-CongB
Ánh mắt gì?
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Ánh mắt của người quan tâm
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Trông không giống bác sĩ nhìn bệnh nhân bình thường đâu
Nguyễn Thành Công-CongB
Mày nghĩ nhiều quá đấy
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Một khi tao đã nghi ngờ thì không thể sai được!
Nguyễn Thành Công-CongB
Thôi đi
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Hừ//liếc em//
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Công này!
Nguyễn Thành Công-CongB
Hm?
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Nếu bạn có chuyện gì… tụi tôi phải là người biết trước!
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Thịnh của tao nói đúng đó!
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Mày đừng giấu. Tao không cần mày mạnh mẽ
Nguyễn Thành Công-CongB
Nhưng chưa đến lúc...
Nguyễn Thành Công-CongB
Khi nào cần tao sẽ nói
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Được//gật đầu//
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Nhưng dù sao ít nhất...bạn vẫn còn tụi tôi
Nguyễn Thành Công-CongB
Biết mà//khẽ cười//
Chiều xuống 2 người bạn rời đi
Trước khi ra,Thịnh quay lại nói vọng
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Ê bác sĩ!
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Vâng?
Lê Hồ Phước Thịnh-Jaysonlei
Chăm sóc bạn tôi cẩn thận
Võ Đình Nam-Cody Nam Võ
Không là bọn tôi sẽ tới đây làm loạn cả khoa này đấy//cười gian//
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Vâng,tôi sẽ cố//bật cười//
Anh bước vào phòng 704, thấy em đang nhìn mảnh giấy ghi lịch thăm bệnh
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Bạn anh...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Trông họ rất thân nhỉ?
Nguyễn Thành Công-CongB
Ừ,đúng
Nguyễn Thành Công-CongB
Họ là một cặp
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
//khẽ gật đầu//
Nguyễn Thành Công-CongB
Vậy cậu thấy...mấy người yêu nhau thì trông như thế nào?
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Có lẽ...
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Là khi có người bên cạnh,mình không cần phải giả vờ ổn nữa
Nguyễn Xuân Bách-Mason Nguyen
Tôi nghĩ là chắc vậy
Nguyễn Thành Công-CongB
//Nhìn anh//
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng.Trong phòng 704, tiếng máy đo nhịp tim vang đều và có những cảm xúc đang lặng lẽ đi quá giới hạn...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play