Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ All007n7] Phai Nhòa Trong Tâm

ᴛộɪ ʟỗɪ ʟầᴍ

• Suggest : Hãy đọc phần mô tả truyện để bạn có thể nắm thông tin dễ hơn. Vì lần đầu mình vào Fandom này nên có rất nhiều điều chưa biết
••••••••
Dưới ánh đèn bàn mờ nhạt, em lặng lẽ tựa đầu vào thành giường, để mặc bàn tay mình vuốt ve tấm hình đã ố vàng theo năm tháng. Trong đó là em và một đứa trẻ tóc đỏ, đôi mắt trong veo cùng nụ cười ngây ngô từng là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời em
Nhưng ánh sáng ấy đã tắt từ lúc nào. Giờ đây, căn nhà chỉ còn lại sự im ắng lạnh lẽo không tiếng chân chạy không tiếng gọi khẽ…chỉ một khoảng trống kéo dài vô tận
Em còn nhớ những ngày tháng khi ở bên thằng bé. Em học cách trở thành một người cha một hình ảnh mà chính em cũng phải từng chút một học hỏi. Những ngày đứng bếp nấu ăn, có lúc ngon có lúc chẳng ra sao, nhưng đó là việc em vẫn lặp lại thường xuyên.
Em nhìn thằng bé lớn lên ngay trước mắt mình, nhìn nó học tập, vẽ nên những nét nguệch ngoạc non nớt… những nét vẽ ấy tuy vụng về, nhưng lại mang đến cho em sự tươi vui hiếm hoi
....
Nhưng sự yêu thương ấy, em lại tự tay đánh mất. Chỉ còn ký ức ở lại, hóa thành một bóng đen khổng lồ bám riết lấy em không buông. Em chỉ biết ước giá như lúc đó em không bước ra ngoài giá như em ở lại… thì liệu thằng bé có phải đã không mất tích?
Em đã cố gắng tìm kiếm tung tích của nó, lục lọi từng manh mối nhỏ nhoi, nuôi hy vọng mong manh đến tuyệt vọng. Nhưng thứ duy nhất em nhận lại, vẫn chỉ là một con số không tròn trịa.
Em ghét bản thân mình vì đã không thể chăm sóc thằng bé một cách tốt nhất, vì đã để mọi thứ trượt khỏi tầm tay
007n7
007n7
Mình.... đáng chết giá như lúc đó mình không tự ý để thằng bé một mình thì không sao rồi...// nhìn bức hình//
007n7
007n7
... Chết đi sẽ tốt sẽ không ai nhớ đến mình và cả những điều tội lỗi đấy..- Mình đáng chết
Bàn tay em lục tìm dưới hộp tủ. Sâu trong góc khuất ấy là một khẩu súng lục đã bạc màu theo năm tháng, lạnh lẽo và nặng trĩu như chính số phận em lúc này. Bên trong vẫn còn viên đạn cuối cùng em nhìn nó, chợt cảm thấy bản thân mình cũng giống hệt khẩu súng ấy, cũ kỹ, bỏ quên và chỉ còn lại một kết cục duy nhất.
Đôi tay em khẽ nhấc khẩu súng lên thái dương. Cái nặng trĩu làm em khựng lại, hơi thở nghẹn nơi cổ họng em dường như đáng chết đây như kết thúc sinh mạng, ngay sau đó Tiếng nổ vang lên. Thái dương em in sâu trong tâm hồn trống rỗng, cơn đau từ từ chuyển đến đôi mắt em nhắm lại mọi thứ như đã hết
........
...
..
[ ???]
[ ???]
bố ơi....// mỉm cười chạy nhảy//
Giọng nói dịu dàng ấy khiến em khựng lại, như thể vừa bước qua ranh giới của thực tại. Em đứng sững, ngỡ mình đang mơ. Khung cảnh trước mắt mềm mại đến lạ ánh sáng nhạt, những tán cây khẽ xào xạc, không khí yên bình đến mức đáng sợ. Mái tóc đỏ hiện ra nụ cười ngây ngô quen thuộc đến đau lòng
Thằng bé chạy đến, ôm lấy chân em, giọng nói líu lo vang lên không ngừng. Em cúi xuống, lắng nghe, nhưng từng câu chữ lại chồng chéo, méo mó, không còn rõ ràng. Em không biết mình đang nghe thật… hay chỉ đang nhớ
[ ???]
[ ???]
bố ở đây chơi với con nhé..
[ ???]
[ ???]
bên kia đẹp lắm nhanh đi bố
007n7
007n7
ờ um...// bước theo sau//
007n7
007n7
" đây là thiên đường ư? Hay như một giấc mơ..." // nhìn bóng dáng đang nô đùa kia lòng khẽ nhẹ nhõm//
Nhưng rồi, trước khi em kịp vui mừng, thằng bé chợt khựng lại. Nụ cười vẫn ở đó, nhưng ánh mắt thì trũng sâu, buồn bã đến mức khiến tim em thắt lại. Mọi thứ xung quanh méo mó, nhòe dần như một giấc mơ bị bóp nghẹt
Em dang tay ôm lấy thằng bé nhưng cảm giác chỉ là khoảng không lạnh lẽo. Thân hình ấy tan ra từng chút, như ký ức bị kéo khỏi tâm trí em. Em đứng lặng, lơ lửng giữa hư vô, tự hỏi là nó biến mất… hay là chính em đang buông tay?
Không ai trả lời chỉ có sự im lặng ép chặt lấy lồng ngực em, nặng đến không thở nổi
....
.
.
[ ???]
[ ???]
Nầy anh ta có vẻ ngất đã lâu nhỉ
[ ???]
[ ???]
Vết thương khá nặng chắc lâu lắm tỉnh dậy...- đợi khi cậu ta tỉnh dậy rồi tính tiếp// nói rồi rời đi//
...
....
[Author]
[Author]
xin chào mình hiện tại chỉ mới vào Fandom nên cũng chưa biết nhiều thứ mong mọi người giúp đỡ nhé

ʙạɴ ᴍớɪ

....
Đã trôi qua bao lâu rồi? Đôi mắt em khẽ nheo lại, cơn đau âm ỉ nơi đầu vẫn còn vương lại như một nhịp đập chậm chạp. Thị giác mất một lúc mới thích ứng được với không gian u tối xung quanh. Em chống tay ngồi dậy, tấm giường dưới thân mềm mại đến lạ, không giống nền lạnh lẽo trong ký ức.
Trong lòng em dấy lên một câu hỏi mơ hồ đây là đâu? Không phải bệnh viện, cũng chẳng giống địa ngục mà em từng tưởng tượng. Nơi này chỉ có một sự tĩnh lặng kéo dài, không mùi thuốc sát trùng, không tiếng máy móc, chỉ là khoảng không yên ắng đến bất an.
• Cạch •
Đúng lúc ấy, cánh cửa khẽ mở. Một luồng ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, cắt ngang bóng tối trong phòng. Em theo bản năng nheo mắt lại. Bóng dáng một người đứng ở ngưỡng cửa, rồi chậm rãi bước vào trong, ánh sáng phía sau lưng khiến gương mặt họ khó nhìn rõ.
[ ???]
[ ???]
Cậu tỉnh dậy rồi à.. người mới?
007n7
007n7
ờ.. vâng// lúng túng nói//
[ ???]
[ ???]
Giới thiệu chút tôi là Shedletsky, còn cậu?
007n7
007n7
Tôi là 007n7 có thể gọi tôi là n7 cũng được..// lo lắng nhìn xung quanh rồi hỏi// Cho tôi hỏi đây là đâu thế?
Người kia đứng yên một lúc, như đang quan sát phản ứng của em. Sự im lặng kéo dài thêm vài nhịp thở, không nặng nề nhưng đủ khiến tim em khẽ siết lại rồi người ấy cất tiếng
Shedletsky
Shedletsky
đây được gọi là Forsaken hay nói cách khác là một nơi bị bỏ quên. Nếu như ở đây thì quá bình yên thì tôi nghĩ là không hợp lệ, Nơi đây như một trò chơi vậy
007n7
007n7
Trò chơi?// khẽ níu mày, có chút rụng rời//
Shedletsky
Shedletsky
// ôm hòa gật đầu// nói tạm bợ thì đại khái như cách chơi trốn tìm vậy, Nếu cậu cần rõ hơn thì có thể gặp một người
007n7
007n7
Một người " sao nghe anh ta nói chuyện đáng sợ vậy"
Shedletsky
Shedletsky
đi thôi// nhìn ra ngoài rồi khẽ nói//
Đầu óc em lúc này mơ hồ đến kỳ lạ. Nơi đây chẳng phải địa ngục hay thiên đường gì cả, mà giống như một nơi bị bỏ quên nghe thôi đã thấy vô lý. Em cứ tưởng mọi thứ đã kết thúc từ lâu rồi, vậy mà giờ lại tỉnh dậy ở một chỗ chẳng giống đâu vào đâu. Sự khó hiểu cứ chồng chất trong đầu, khiến em nhức cả thái dương
Em chậm rãi bước xuống giường. Theo phản xạ, đôi tay vươn lên đầu bàn bên cạnh chiếc giường và chạm phải thứ gì đó mềm mềm. Một chiếc mũ bánh hamburger
Em khựng lại. Trên đỉnh chiếc mũ là một cái đầu nhỏ bé đang mỉm cười, biểu cảm đáng yêu đến mức… hoàn toàn không hợp với tình trạng tinh thần hiện tại của em im lặng vài giây rồi mỉm cười nhạt
007n7
007n7
// ngón tay khẽ vuốt ve Headstack //
Nó khẽ cựa mình, như đang tận hưởng sự vuốt ve ấy. Em dừng tay, chỉnh lại chiếc mũ hamburger cho ngay ngắn, rồi bước chậm rãi xuống sảnh. Không gian mở ra trước mắt rộng hơn, nhưng cảm giác trong lòng em thì ngược lại co rút, nặng trĩu
Xuống đến nơi, em nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc quá quen. Đến mức tội lỗi tràn về trong kí ức. Những ký ức tưởng đã ngủ yên bỗng trồi lên, chồng chéo, méo mó, khiến đầu em ong lên từng nhịp. Em không chắc mình đang nhớ… hay đang tự trừng phạt bản thân
Shedletsky
Shedletsky
Giới thiệu cậu chút về mọi người ở đây nhé // để ý thấy lên tiếng//
Giọng anh ta đưa em quay về thực tại. Không còn những suy nghĩ mơ hồ nữa em khẽ gật đầu như thể bản thân chưa từng quen ai, đôi mắt khẽ nheo lại nhìn bóng hình quen thuộc đến ngộp thở. Em vẫn bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra
Shedletsky
Shedletsky
Từ trái sang phải gồm có Guest1337, Chance, Two time, Builderman, Noob, Dusekkar, Taph
Shedletsky
Shedletsky
Còn một người nữa nhưng có lẽ cậu ta trong bếp// vừa nói vừa ăn miếng đùi gà//
007n7
007n7
C..Chào mọi người tôi là 007n7 có thể gọi tôi là 7n7 tùy theo// e ngại nhìn mọi người//
Chance
Chance
// vui vẻ bước đến// chào người mới, trong anh có vẻ rụt rè nhỉ
Chance
Chance
Nếu chưa biết cách chơi anh có thể hỏi Builderman ông ta có thể giải thích ngọn ngành// khoát tay qua vai em khẽ nói//
Em khẽ nhếch môi cười, một nụ cười gượng gạo đến mức chính em cũng cảm thấy xa lạ. Ánh mắt em né đi, không dám đối diện với người mà lý trí bảo rằng em phải giải thích mọi thứ. Quá khứ nặng nề đè lên vai, kéo lưng em trĩu xuống từng chút một
Người đàn ông đội mũ công trường đứng yên, gương mặt nghiêm khắc như một bức tường không khe hở. Em không chắc ông đang phán xét… hay chỉ đang chờ đợi. Sự im lặng ấy khiến em co mình lại
Em bỗng thấy bản thân nhỏ đi...
Builderman
Builderman
Cậu chắc người mới nhỉ. sẽ có rất nhiều điều cậu cần biết// bình tĩnh nói//
007n7
007n7
// khẽ gật đầu//
....
Em đứng yên, lắng nghe từng lời người đàn ông kia nói. Càng nghe, đầu óc em càng trở nên trống rỗng, như thể bản thân đang tự động ghi nhớ một bản án đã được định sẵn. Luật chơi được nói ra rất bình thản quá bình thản cho một nơi nguy hiểm như thế này
Khi cuộc chơi bắt đầu, mỗi người sẽ bị tách ra, đảm nhận phần việc của mình, sửa chữa và vận hành đủ số lượng máy phát điện. Trong khoảng thời gian đó, tất cả đều phải tránh né những killer đang lang thang khắp nơi
Em gật đầu theo phản xạ, dù trong lòng đã lạnh dần
007n7
007n7
" ... nhìn ai ai cũng nghiêm túc dữ thế? Bộ trò này khó lắm sao"
Builderman
Builderman
Thời gian còn khá dài nên mọi người nghỉ ngơi đi , cậu là người mới cũng đừng quá căng thẳng// khẽ nheo mắt nhìn//
Mọi người dần tản ra khắp nơi. Có người ngồi trên sofa đọc sách, dáng vẻ bình thản đến mức đáng ngờ. Có người tụ lại trò chuyện, tiếng cười nhỏ vang lên rồi nhanh chóng tắt đi. Ai cũng có chỗ để đứng, để ngồi, để làm gì đó
Chỉ riêng em thì không. Em đứng im ở giữa không gian ấy, lạc lõng như một mảnh ghép thừa, Rồi một bóng người tiến lại gần một anh chàng dừng trước mặt em, nở nụ cười tươi rói, ánh mắt sáng và thân thiện. Nụ cười ấy khiến em càng bối rối hơn bởi đã rất lâu rồi, không ai nhìn em bằng ánh mắt như thế
Two Time
Two Time
Xin chào 007n7
007n7
007n7
à..um chào cậu
Two Time
Two Time
trông cậu nhút nhát giống Noob nhỉ// híp mắt cười dịu dàng//
007n7
007n7
Noob là cậu nhóc có mái tóc vàng nhạt. Với áo khoác xanh dương với chiếc quần dài màu Xanh lá cây nhỉ?
Two Time
Two Time
đúng vậy như kệ nhóc đó đi// gật đầu khẽ cười nói// ta làm bạn nhé
007n7
007n7
Được thôi " cậu ấy khá dịu dàng nhỉ"
....
.
[Author]
[Author]
😔 ôi thấy truyện xàm vãi. Mọi người đọc cảm thấy sao?

ᴋʜó ɴóɪ

" thật khó chịu làm sao, Những điều tội lỗi đấy kí ức chả bao giờ phai nhạt trong tâm hồn"
...
Có một người bạn mới bắt chuyện khiến em cảm thấy bản thân bớt nhạt nhòa đi đôi chút. Cậu ta nói chuyện nhẹ nhàng, giọng điệu dịu dàng như đang cố kéo em ra khỏi khoảng trống vô hình nào đó
Nhưng sự mệt nhoài vẫn bám riết lấy tâm trí em, nặng nề đến mức từng câu chữ lọt vào tai rồi trôi đi mất, không kịp để lại dấu vết em gật đầu theo thói quen, ánh mắt lơ đãng nhìn về một điểm nào đó không tồn tại. Cậu bạn mới dường như nhận ra điều ấy. Lời nói chậm dần, rồi im lặng
Two Time
Two Time
Sao thế?
007n7
007n7
h-hả um không có gì... chỉ là cảm thấy mới lạ // xoa cổ//
Two Time
Two Time
ồ ồ.. Không sao đâu gì dù người mới như cậu cũng là điều bình thường
Cậu ta mỉm cười, giọng dịu đi khi nói chuyện với em, như thể đang cố làm dịu một vết thương không nhìn thấy. Em nghe thấy điều đó nhưng không thật sự tiếp nhận.Trong đầu em, bức tường vô hình vẫn ở đó, khép chặt ép mọi suy nghĩ vào một góc tối
Em đã từng tin rằng mình đã bước qua điểm kết thúc. Rằng sau tất cả, ít nhất cũng sẽ là sự yên lặng Thế nhưng hiện tại lại chứng minh điều ngược lại. Em vẫn bị kéo đi, vẫn phải tham gia vào một trò chơi không rõ ý nghĩa, như thể số phận chưa từng cho phép em dừng lại
NovelToon
Two Time
Two Time
Từ từ rồi cậu sẽ quen mới mọi thứ. Lúc đầu tôi cũng không có thích nghi nhanh chóng được, nhưng mọi người ở đây tốt lắm
007n7
007n7
Um...// khẽ gật đầu//
Two Time
Two Time
Cậu yên tâm...// khẽ nheo mắt mỉm cười// cũng còn sớm chúng ta vào ăn đi
Em khẽ gật đầu, đứng dậy và bước theo sau cậu ta, như thể cơ thể tự động làm theo mà không cần đến suy nghĩ. Phòng ăn hiện ra trước mắt, rộng rãi và im lặng một cách bất thường
Những chiếc bàn ghế ngay ngắn, không dấu vết sử dụng, tạo cảm giác nơi này tồn tại chỉ để được nhìn chứ không phải để sống Thức ăn trên bàn được sắp xếp tỉ mỉ, từng chi tiết nhỏ đều hoàn hảo. Mùi thơm nhẹ thoảng qua, không gắt không vội đủ để kéo tâm trí em rời khỏi sự mệt mỏi đang đè nặng
....
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, em nhận ra nhịp thở của mình đã chậm hơn một chút. Nhưng sự bất an vẫn len lỏi, bám chặt lấy tâm trí, khiến em chỉ có thể đứng ngây ra đó, không biết nên tiến lên hay lùi lại
Giữa không gian im lặng, một bóng người bước ra, trên tay là một chiếc đĩa đồ ăn tỏa ra mùi hương đặc biệt quen mà lạ, Và rồi… Em nhìn thấy bóng hình ấy
Two Time
Two Time
Ngồi đi 7n7 // ngồi xuống ghế quen thuộc quay sang nhìn//
[ ???]
[ ???]
Người mới à // thoáng bất ngờ cũng dịu lại như thường//
007n7
007n7
... tôi không đói lắm cậu cứ ăn đi..// rời đi//
....
Two Time
Two Time
Ôi~ trong cậu ta có vẻ Nhút nhát nhỉ Elliot?
Người kia khẽ cười nhạt, phản ứng như đã đoán trước câu nói của cậu ta từ lâu. Giọng hắn trầm xuống, vô cảm đến mức khiến căn phòng như lạnh đi vài độ
Khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản, không dao động, không biểu lộ cảm xúc chính điều đó mới khiến người ta bất an ánh mắt hắn chạm vào em.
Không phải cái nhìn tức giận, cũng chẳng phải thù hằn rõ ràng, mà là một thứ gì đó sâu và nặng, như đang cân đo giá trị của em trong im lặng. Em có cảm giác, nếu hắn muốn, chỉ cần thêm một nhịp thở nữa thôi
Elliot
Elliot
Kiêu Mấy người kia vào ăn đi, không lại có người đói chết
Two Time
Two Time
Biết rồi.. biết rồi// đứng dậy ra ngoài//
Elliot
Elliot
...." Tự hỏi điều gì hắn ta được đến đây..-" // cảm thấy nực cười//
...
.
.
Sau bữa ăn, mọi người tập trung tại sảnh chờ như được dẫn dắt bởi một thói quen vô hình. Không khí dần trở nên đặc quánh, dù chẳng có lấy một lời nhắc nhở nào. Em ngẩng đầu nhìn lên khung thời gian treo trên cao. Nó giống hệt chiếc đồng hồ báo thức quen thuộc thứ từng đánh dấu nhịp sống thường ngày của em
Nhưng giờ đây, kim số đang chạy ngược lại. Từng giây trôi qua kéo theo cảm giác căng thẳng lan dần trong lồng ngực. Em không cần ai giải thích cũng hiểu khi thời gian chạm mốc cuối cùng, nơi này sẽ không còn là sảnh chờ nữa mà trở thành điểm khởi đầu của một cuộc chơi
Two Time
Two Time
// vỗ vai em khẽ cuối người nói// ' nếu có gì khó khăn cứ tìm tớ nhé người bạn...'
007n7
007n7
// khẽ gật đầu// ..." mong sẽ ổn"
...
00:03
00:02
00:01
killer is...- 1x1x1x1
Bảng thông tin xuất hiện đột ngột, chiếm trọn tầm nhìn. Em chưa kịp ghi nhớ nội dung thì ánh sáng xung quanh đã dần tắt đi, để lại một khoảng tối mơ hồ bao trùm mọi thứ
Khi đôi mắt thích nghi trở lại, khung cảnh trước mặt khiến em phải khựng lại một nơi vừa lạ lẫm, vừa mang cảm giác không thực
Noob
Noob
đi thôi...đứng lâu quá cũng không có lợi ích gì cho mình// khẽ nói//
007n7
007n7
h-hả um // khẽ gật đầu// " mình tốt nhất nên tìm chiếc máy phát điện nào đó nhỉ//
Có người đứng cạnh khẽ nhắc nhở em, lời nói ngập ngừng như thể chính họ cũng không chắc mình đang làm gì. Nói xong, người ấy quay đi
...
007n7
007n7
// mất hai mươi phút xong một máy// ...
Tiện tay, em mở khung thông tin. Danh sách hiện ra lốm đốm những cái tên còn sống sót, thanh máu mỏng manh đến đáng thương xen lẫn là vài cái tên đã tắt hẳn, lạnh lẽo như chưa từng tồn tại. Em khẽ nhíu mày, đầu óc trôi vào một dòng suy nghĩ vu vơ
Bỗng kẻ đi trước bất ngờ nắm chặt cổ áo em, kéo giật về phía trước. Kẻ phía sau vung kiếm liên hồi, những đòn đánh nối tiếp nhau không cho em kịp phản ứng em giật mình, tim như rơi thẳng xuống, hoảng hồn nhìn cảnh tượng ngay trước mắt
Shedletsky
Shedletsky
Tch...- tên này bám dai nhỉ// quay đằng sau nhìn kẻ kia//
007n7
007n7
C-chuyện gì thế này// vừa bất ngờ cố gắng nhìn người phía sau //
1x1x1x1
1x1x1x1
Cũng ghê gớm nhỉ~ .. các ngươi đừng hòng thoát
1x1x1x1
1x1x1x1
// cố gắng dí theo, vung thanh kiếm về phía kẻ trước mặt//
Chàng trai kia khẽ ngã xuống đất ngay trước mắt em. Mất điểm tựa, em cũng loạng choạng rồi ngã theo, hơi thở vỡ vụn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy
Tiếng cười thích thú vang lên phía trên kẻ có mái tóc bạc kim cúi người xuống nhìn hai thân ảnh nằm dưới chân mình, ánh mắt lạnh lẽo như đang thưởng thức một cảnh tượng giải trí
Hắn chậm rãi nâng cao thanh kiếm, động tác thong thả đến rợn người. Không kịp suy nghĩ, em kéo mạnh chàng trai kia ra khỏi vị trí nguy hiển
Cả người run rẩy khi lưỡi kiếm bổ xuống khoảng không vừa rồi. Đứng bật dậy trong hoảng loạn, em cố gắng bế người kia lên, đôi chân gần như không còn nghe theo mệnh lệnh.
1x1x1x1
1x1x1x1
Khốn khiếp... Tên survivor mới kia trong thật ngứa mắt
1x1x1x1
1x1x1x1
// rút thanh kiếm ra nhanh chóng đuổi theo// Ngươi thật biết trêu ta nhỉ, nếu không có ngươi thì ta kết liễu tên kh#n kiếp đó rồi
007n7
007n7
// cố gắng rời đi nhanh hơn//
Shedletsky
Shedletsky
// ôm lấy vết thương ngay cánh tay// ch#t tiệt.... làm phiền cậu rồi
007n7
007n7
không sao đâu " với sức như mình có thể không kịp quá" // cố gắng chạy hết tốc lực//
1x1x1x1
1x1x1x1
Chạy đằng trời cũng chưa th- Aghhh // ôm cơ thể gục xuống vì bị trúng stun// thằng kh#n
Chance
Chance
Có giỏi đến đây với ta// khẽ thổi nòng súng//
..
• Ạch •
007n7
007n7
// ngã xuống thở đầy mệt mỏi// a-anh không sao chứ
Shedletsky
Shedletsky
T-tôi không sao lo cho cậu đi // nằm thở đầy đau đớn//
• Lạc xạt •
1x1x1x1
1x1x1x1
// bước đến trên tay cầm cái đầu Chance// cha cha~ xem ra có tên nào đó trong thật thảm hại
...
..
[Author]
[Author]
gốc không hiểu : mọi người giải thích giúp mình vì sao 1x1x1x1 ổng khá ghét khi thấy Shedletsky nhỉ
NovelToon
[Author]
[Author]
mình cảm ơn bạn đã tặng hoa 💐

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play