[Kỳ Văn] Nguyện Làm Người Bình Thường Bên Cạnh Anh.
.01
đẹp gái cute😘
truyện mới nữa
đẹp gái cute😘
có thể là sẽ ưu tiên đăng chap truyện này nhiều hơn nho😘
Tả Kỳ Hàm đứng dưới ánh đèn sân khấu, cả người như được bao phủ bởi thứ hào quang rực rỡ mà không ai có thể chạm tới.
Âm nhạc vang lên, tiếng hò reo cuồng nhiệt từ hàng vạn khán giả hòa thành một làn sóng dâng trào. Ánh đèn lia theo từng chuyển động của anh, từng cái nhướn mày, từng nụ cười thoáng qua cũng đủ khiến cả khán đài bùng nổ.
Anh là Tả Kỳ Hàm ca sĩ nổi tiếng, trung tâm của mọi ánh nhìn. Là người mà chỉ cần đứng yên cũng khiến người khác rung động.
Bên cạnh anh trên sân khấu là Trần Dịch Hằng và Trương Quế Nguyên, những người bạn diễn ăn ý, cùng nhau tạo nên một màn trình diễn hoàn hảo không chút kẽ hở. Nhưng dù có đứng giữa bao nhiêu người, Kỳ Hàm vẫn luôn là điểm sáng nhất.
Ở dưới khán đài, giữa biển người đông nghịt ấy, Dương Bác Văn đứng lặng.
Fan 4: Ahhh!! Đẹp quá mấy anh ơi!!!
Fan 17: Chồng tuii kìaaa!!!
Em đã tốt nghiệp đại học, hiện đang đi làm. Một cuộc sống bình thường đến mức không có gì đáng kể sáng đi làm, tối về nhà, cuối tuần tụ tập bạn bè, thỉnh thoảng đi đu idol cho cuộc sống bớt nhạt.
Hôm nay, em đi concert cùng Trần Tuấn Minh và Trương Hàm Thụy.
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Anh Bác Văn, Tả Kỳ Hàm ra kìa!
Tuấn Minh kích động kéo tay em, giọng gần như hét lên giữa tiếng nhạc.
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Ấyy!! Trần Dịch Hằng ra rồi kìa!!!
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Hú hú!!!!
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
/ cười lớn.
Ngoài đời nhìn còn đẹp hơn trên màn hình luôn á!
Ánh mắt em dừng lại trên sân khấu, chính xác hơn là dừng lại trên một người.
Khoảnh khắc anh quay mặt về phía khán đài, ánh đèn trắng rọi thẳng xuống, nụ cười cong cong hiện lên nơi khóe môi tim Văn bỗng dưng lỡ một nhịp.
Không phải kiểu thích cuồng nhiệt, không phải hét đến khản giọng. Chỉ là…tim em đập nhanh hơn một chút.
Một chút thôi, nhưng đủ rõ ràng để em nhận ra.
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
Anh ấy…
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
Anh ấy sao?
Hàm Thụy nghiêng đầu hỏi.
Nhưng trong lòng em thì không hề bình tĩnh như vẻ ngoài.
Bác Văn lắc đầu, mím môi cười nhẹ.
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
Không có gì.
Nhưng trong lòng em thì không hề bình tĩnh như vẻ ngoài.
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
Áaa!! Trương Quế Nguyên hảo soáii!!!
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Không đẹp bằng Trần Dịch Hằng của em!!
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Trần Dịch Hằng C vị!!!
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Hú hú!!!
Fan: Tả Kỳ Hàm, Trần Dịch Hằng, Trương Quế Nguyên!!!
Cả khán đài toàn màu tiếp ứng của ba người.
Giữa ánh sáng rực rỡ, giữa hàng ngàn con người, em nhìn thấy anh. Và cũng chính lúc đó, em nhận ra...Em thích Tả Kỳ Hàm rồi.
Một người ở trên cao, tỏa sáng như vì sao. Còn em, chỉ là một người bình thường đứng giữa biển người mênh mông.
Khoảng cách ấy…dường như xa đến không thể chạm tới.
Nhưng Dương Bác Văn không hề biết rằng, định mệnh đã bắt đầu xoay chuyển ngay từ khoảnh khắc này.
đẹp gái cute😘
Ủng hộ nha mấy nàng🫰🏻
.02
Em đứng yên giữa dòng người đông đúc, tay vẫn cầm lightstick, ánh sáng yếu ớt nhấp nháy.
Ánh đèn sân khấu dần tắt, tiếng nhạc lắng xuống, chỉ còn lại tiếng người nói cười, tiếng bước chân vội vã rời khỏi khán đài. Nhưng trong lòng Dương Bác Văn, mọi thứ dường như vẫn chưa kịp hạ nhiệt.
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Ủa, vậy là hết concert rồi hẻ..
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
Buồn quáa.
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Mà thôi không sao vẫn còn concert mà, ráng đợi 1 tháng nữa là được đi ruii.
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
À ừm..thôi gom đồ rồi đi về.
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Bác Văn, sao đứng đơ ra vậy?
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
Concert hết rồi đó, còn không chịu đi về hả?
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
Ừm…tao đi liền.
Em quay đầu nhìn lại sân khấu lần cuối.
Nơi ấy giờ chỉ còn những dãy đèn mờ, nhưng hình ảnh Tả Kỳ Hàm đứng dưới ánh sáng rực rỡ ban nãy vẫn in đậm trong tâm trí em, rõ ràng đến mức không xua đi được.
Một người xa lạ. Một thần tượng ở trên cao. Một người mà em biết rõ thích thì thích, nhưng không nên mơ.
Văn hít sâu một hơi, tự nhủ trong lòng:
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
"Thôi đi Dương Bác Văn, chỉ là idol thôi mà."
Nhưng tim em không nghe lời.
Khi bài hát cuối cùng kết thúc, cả nhóm cúi người chào khán giả theo thói quen.
Ánh đèn chiếu thẳng xuống khiến mắt anh hơi chói. Anh đưa tay che nhẹ, tầm mắt vô thức lướt qua hàng ghế phía dưới.
Và rồi…anh khựng lại một nhịp.
Giữa biển người đông đúc, anh nhìn thấy một người.
Không hét lớn, không giơ bảng fan, chỉ đứng yên lặng nhìn lên sân khấu. Trong ánh sáng mờ ảo, đôi mắt ấy phản chiếu đèn sân khấu, trông đặc biệt yên tĩnh.
Có lẽ là vì ánh mắt đó, không cuồng nhiệt, không ồn ào, nhưng lại khiến anh cảm thấy… rất thật.
Kỳ Hàm không hiểu vì sao mình lại chú ý đến em.
Trần Dịch Hằngᶜʸʰ-hắn
Hàm, đi vào trong thôi.
Kỳ Hàm gật đầu, nhưng trước khi quay đi, anh vẫn liếc nhìn xuống lần nữa.
Phòng nghỉ yên tĩnh hơn hẳn so với sân khấu.
Kỳ Hàm tháo tai nghe, ngồi xuống ghế, thở ra một hơi dài. Trương Quế Nguyên ném cho anh chai nước, cười nói:
Trương Quế Nguyênᶻᵍʸ-gã
Hôm nay fan đông ghê ha.
Dịch Hằng liếc anh một cái, nhướn mày.
Trần Dịch Hằngᶜʸʰ-hắn
Sao trông mày như mất hồn vậy?
Tả Kỳ Hàmᶻ૧ʰ-anh
/ cười.
Có à?
Nhưng chính anh cũng không phủ nhận được trong đầu mình vẫn hiện lên ánh mắt ban nãy.
Không rõ mặt mũi, không rõ tên, chỉ là một người trong hàng vạn người.
Vậy mà lại khiến anh nhớ.
.03
Dương Bác Văn bắt đầu đi concert nhiều hơn từ sau hôm đó.
Ban đầu chỉ là tò mò, sau là quen đường, quen chỗ đứng, quen cả cảm giác chen giữa đám đông chỉ để nhìn thấy một người trên sân khấu.
Và không biết từ lúc nào, em cũng quen với việc hú hét.
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
TẢ KỲ HÀMMMM!!!
Tiếng hét của Bác Văn vang lên giữa khán đài, lẫn trong hàng ngàn giọng nói khác, nhưng đối với em thì đã không còn ngại ngùng như trước.
Trần Tuấn Minh đứng bên cạnh cười đến không khép được miệng.
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Anh Văn thay đổi ghê thiệt đó, hồi trước đi concert đứng im re, giờ hét còn dữ hơn em.
Bác Văn liếc Minh một cái.
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
Im đi, bộ mày không thấy vui hả?
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Đâu có!
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Vui chứ!!
Minh cười, rồi quay đầu về phía sân khấu, hét lớn:
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
TRẦN DỊCH HẰNG ƠII !!!
Ở bên kia, Trương Hàm Thụy cũng không chịu thua kém gì.
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
TRƯƠNG QUẾ NGUYÊN!!! ANH ƠI EM Ở ĐÂY NÈEE!
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
/ bật cười.
Bias rõ ràng ghê ha.
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
Chứ sao!
Hàm Thụy khoanh tay, hất cằm.
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
Mày thì Hàm, tao thì Nguyên, Minh thì Hằng. Rõ mồn một rồi còn gì?
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
Dạ đúng rồi đó anh.
Trên sân khấu, Tả Kỳ Hàm vừa hát xong một đoạn cao, theo thói quen đảo mắt nhìn xuống khán đài.
Lần này không phải ánh mắt yên tĩnh như lần đầu.
Người ấy đang cầm lightstick màu xanh dương, vừa hét tên anh vừa cười, gương mặt sáng bừng dưới ánh đèn.
Kỳ Hàm nghiêng đầu về phía Trần Dịch Hằng, hạ giọng.
Tả Kỳ Hàmᶻ૧ʰ-anh
Mày có thấy thằng đứng khu A không?
Hằng liếc theo hướng anh chỉ.
Trần Dịch Hằngᶜʸʰ-hắn
Khu A? Đông quá, ai?
Tả Kỳ Hàmᶻ૧ʰ-anh
Cái thằng hay đứng mấy show gần đây ấy.
Tả Kỳ Hàmᶻ૧ʰ-anh
/ nhíu mày.
Tóc đen, cười tươi.
Trương Quế Nguyênᶻᵍʸ-gã
À à, tao biết. Hình như là...fan của mày đó.
Tả Kỳ Hàmᶻ૧ʰ-anh
Trước đây nó đứng im re, giờ hét còn sung hơn ai.
Trần Dịch Hằngᶜʸʰ-hắn
Fan mày bị tiến hóa nhanh ghê..
Kỳ Hàm không nói gì thêm, nhưng ánh mắt anh dừng lại trên người đó lâu hơn bình thường.
Không hiểu vì sao, giữa tiếng hú hét ồn ào, anh lại nghe thấy rõ ràng một giọng gọi tên mình.
Dưới khán đài,Bác Văn hoàn toàn không biết mình đang bị để ý.
Em chỉ cảm thấy hôm nay thật vui.
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
Ê Văn!
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
À hả?!
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
Kỳ Hàm nhìn xuống kìa!
Văn theo phản xạ ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau chỉ trong một giây ngắn ngủi.
Nhưng lần này, Kỳ Hàm không quay đi ngay.
Anh cong môi cười, giơ tay vẫy nhẹ về phía khán đài.
Tim Văn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
Đ-đệt…
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
Ê…ổng vừa nhìn xuống chỗ này hả?
Trần Tuấn Minhᶜʲᵐ-bé
ANH ƠI NHÌN QUA ĐÂY NÈEEE!
Dương Bác Vănʸᵇʷ-em
Mày im coi !!
Văn đập nhẹ vào tay Minh, tai đỏ lên thấy rõ.
Trương Hàm Thụyᶻʰʳ-cậu
Được bias chú ý luôn, sướng ghê ha~
Văn không nói gì, chỉ siết chặt lightstick trong tay.
Trong lòng em, một cảm giác vừa xa vời vừa chân thật bắt đầu lớn dần.
Trên sân khấu, Kỳ Hàm quay mặt đi tiếp tục phần trình diễn, nhưng khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười.
Tả Kỳ Hàmᶻ૧ʰ-anh
“Thú vị thật.”
Trần Dịch Hằngᶜʸʰ-hắn
Mày khùng hay gì mà cười hoài vậy?
Tả Kỳ Hàmᶻ૧ʰ-anh
Khùng cái đầu mày!
Giữa ánh đèn, tiếng nhạc và biển người, một ca sĩ nổi tiếng bắt đầu nhớ mặt một fan bình thường.
Và một người bình thường, đang dần trở thành người đặc biệt trong ánh nhìn của anh.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play