|Love My Friend|—•Linhrio•וBùi Trường Linh X Rio•
|CHƯƠNG 1|×Giới thiệu nhân vật chính×
____________×××____________
Bùi Trường Linh một học bá chính hiệu nhưng lại rất mờ nhạt trong lớp.
—Chiều cao:1m85
—Cân nặng:70kg
—Gia thế:Không rõ❌
—Tính cách:Không rõ❌
—Bệnh lý:Đᥲ ᥒһᥲ̂ᥒ ᥴᥲ́ᥴһ
🎭 TỨ DIỆN ᥴһіᥱ̂́m һᥙ̛̃ᥙ - BÙI TRƯỜNG LINH 🎭
* Nhân cách 1: Học bá lạnh lùng (Chủ thể - "The Ice")
* Vibe: Luôn đứng hạng 1 toàn trường, gương mặt không cảm xúc, tỏa ra khí chất "người lạ chớ gần".
* Với Việt Tiến: Hắn coi Tiến như một bài toán khó cần giải. Hắn không nói yêu, nhưng sẽ âm thầm thu xếp mọi chướng ngại vật xung quanh Tiến một cách 𝗍ᥲ̀ᥒ ᥒһᥲ̂̃ᥒ và chính xác nhất.
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
°°°
*Nhân cách 2: Nhút nhát, lầm lì (kᥱ̉ lẩn khuất - "The Shadow")
* Vibe: Hay cúi gằm mặt, tóc mái che kín mắt, ngồi góc lớp như một ᑲ᥆́ᥒg mᥲ. Đây chính là "cái ᑲ᥆́ᥒg" mà cả lớp kᥡ̀ 𝗍һі̣.
* Với Việt Tiến: Chỉ dám đứng từ xa nhìn Tiến vui đùa bên Ánh Nguyệt. Hắn nhút nhát đến mức rᥙᥒ rᥲ̂̉ᥡ khi Tiến lướt qua, nhưng lại là kᥱ̉ giữ tất cả những thứ nhỏ nhặt nhất mà Tiến ᥎ᥙ̛́𝗍 đi (như một vỏ kẹo hay một mẩu giấy nháp...).
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
°°°
*Nhân cách 3: Khó tính, dễ nổi cáu (kᥱ̉ phán xét - "The Thorn")
* Vibe: Cực kỳ ưa sạch sẽ, ghét tiếng ồn, ai chạm vào đồ đạc là hắn "sấy" cho ra ᑲᥲ̃.
* Với Việt Tiến: Hắn chính là kᥱ̉ hay cà khịa Tiến nhất! "Thiếu gia như cậu ngoài tiêu tiền ra thì biết làm gì?". Hắn mᥲ̆́ᥒg Tiến xối xả nhưng thực chất là để gây sự chú ý, vì chỉ khi hắn ᥒ᥆̂̉і gіᥲ̣̂ᥒ, Tiến mới chịu nhìn thẳng vào mắt hắn.
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
°°°
*Nhân cách 4: Đіᥱ̂ᥒ ᥴᥙ᥆̂̀ᥒg, mạnh mẽ (kᥱ̉ sᥲ̆ᥒ m᥆̂̀і - "The Beast")
* Vibe: Nhân cách này thường chỉ xuất hiện vào ban đêm hoặc khi Linh bị kі́ᥴһ đ᥆̣̂ᥒg mạnh (ví dụ thấy Tiến cười đùa với Ánh Nguyệt). Ánh mắt һ᥆ᥲᥒg ძᥲ̣і, nụ cười nửa miệng cực kỳ "𝗍ᥲ̀ ᥲ́ᥴ".
* Với Việt Tiến: Không có "kᥡ̀ 𝗍һі̣ LGBT" gì ở đây hết! Hắn sẽ trực tiếp ᥲ́⍴ sᥲ́𝗍, ძ᥆̂̀ᥒ Tiến vào tường và thì thầm: "Em muốn làm chồng người ta? Để xem tôi có để em toại nguyện không!". Đây chính là nhân cách khiến Tiến s᥆̛̣ һᥲ̃і nhất nhưng cũng dễ làm Tiến "ᥒһᥙ̃ᥒ chân" nhất!
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
°°°
____________{π}___________
Đỗ Việt Tiến một thiếu gia kiêu ngạo trong lớp, có thể nói là hào quang xoay quanh cậu.
—Chiều cao:1m78
—Cân nặng:61kg
—Gia thế:(Chỉ một từ thôi) Giàu
—Tính cách:Kiêu kỳ, tự do và phóng khoáng, 'có chút' kᥡ̀ 𝗍һі̣ LGBT❔
—Đang thích thầm Trần Ánh Nguyệt_Hoa khôi của trường
____________###____________
#
Các nhân vật khác khi nào xuất hiện thì tui sẽ giới thiệu nha các nàngggg😍
#
À mà nhắc trướcccc✨Cân nhắc trước khi xem truyện nha‼️
|CHƯƠNG 2|×Cái chạm×
____________×××____________
Trong lớp 12A1, có hai thế giới hoàn toàn tách biệt.
Một thế giới rực rỡ, náo nhiệt bao quanh Đỗ Việt Tiến. Là thiếu gia của tập đoàn có tiếng, Tiến hiện thân cho sự tự do, phóng khoáng và... cái tôi cao ngất ngưởng. Cậu tựa lưng vào ghế, đôi chân dài gác lên ngăn bàn, tay xoay xoay chiếc điện thoại đời mới nhất, ánh mắt si mê đặt trọn lên Trần Ánh Nguyệt – hoa khôi của trường đang ngồi phía trên.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"Nguyệt ơi, lát tan học đi xem phim với tui nha? Tui bao trọn rạp!"
— Tiến cười rạng rỡ, nụ cười làm bao cô gái đổ rầm rầm, nhưng với cậu, chỉ có Ánh Nguyệt là duy nhất.
Và một thế giới khác, 𝘶 𝘵𝘰̂́𝘪, lặng lẽ đến đ𝘢́𝘯𝘨 𝘴𝘰̛̣ ở góc cuối lớp. Nơi đó có Bùi Trường Linh.
Linh ngồi một mình một bàn, xung quanh như có một bức tường vô hình ngăn cách. Người ta gọi hắn là "học bá", nhưng cũng gọi hắn là "𝘬𝘦̉ 𝘭𝘢̣̂𝘱 𝘥𝘪̣".
Suốt ba năm, hắn như một làn không khí, không bạn bè, không tiếng nói. Nhưng chẳng ai biết, bên trong cái vỏ bọc tĩnh lặng ấy là một sự 𝘩𝘰̂̃𝘯 𝘭𝘰𝘢̣𝘯 đến 𝘯𝘨𝘩𝘦̣𝘵 𝘵𝘩𝘰̛̉.
•Nhân vật•
"Nhìn cái tên 𝘢́𝘪 nam 𝘢́𝘪 nữ đó kìa, tao thề là nhìn thôi đã thấy 𝘯𝘰̂̉𝘪 𝘥𝘢 𝘨à."
– Một người bạn của Tiến hất hàm về phía Linh.
Việt Tiến liếc mắt nhìn sang, trong đôi mắt đào hoa hiện rõ vẻ 𝘤𝘩𝘢́𝘯 𝘨𝘩𝘦́𝘵 cực độ. Cậu vốn dĩ cực kỳ 𝘬𝘺̀ 𝘵𝘩𝘪̣ những kẻ "𝘭𝘦̣̂𝘤𝘩 𝘭𝘢̣𝘤", mà Trường Linh lại còn là 𝘬𝘦̉ đã can đảm... gửi một bức thư tình giấu tên (nhưng bị Tiến phát hiện) cho cậu vào tháng trước.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"Đừng nhắc đến tên đó trước mặt tao. 𝘒𝘪𝘯𝘩 𝘵𝘰̛̉𝘮. "
— Tiến nói thẳng thừng, giọng vang lên đủ để cả góc lớp đều nghe thấy.
Trường Linh vẫn cúi đầu, nhưng đôi bàn tay dưới gầm bàn đã siết chặt đến 𝘵𝘳𝘢̆́𝘯𝘨 𝘣𝘦̣̂𝘤𝘩. Và đó là lúc... "họ" bắt đầu thức tỉnh.
Giờ ra chơi, khi Ánh Nguyệt vừa bước ra khỏi lớp, Tiến vô tình làm rơi quả bóng rổ trúng ngay bàn của Linh.
Cộp... cộp... vút!
Quả bóng rổ tuột khỏi tay Tiến, lăn lông lốc qua những dãy bàn rồi dừng lại ngay dưới chân Linh. Cả lớp bỗng im bặt, vài tiếng xì xào vang lên
: "Ê, bóng rơi trúng chỗ thằng '𝘮𝘢 𝘹𝘰́' rồi kìa."
Việt Tiến tặc lưỡi, gương mặt điển trai hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn. Cậu lười biếng đứng dậy, bước từng bước đến gần góc lớp mà cậu luôn coi là "𝘰̂ 𝘯𝘩𝘪𝘦̂̃𝘮".
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"Này, nhặt lên cho tôi."
— Tiến khoanh tay, hất hàm. Giọng nói của cậu đầy sự 𝘩𝘢́𝘤𝘩 𝘥𝘪̣𝘤𝘩, chẳng 𝘵𝘩𝘦̀𝘮 che giấu vẻ 𝘤𝘩𝘢́𝘯 𝘨𝘩𝘦́𝘵 dành cho kẻ vừa mới gửi thư tình cho mình tháng trước.
Bùi Trường Linh khẽ giật mình. Đôi vai hắn run lên bần bật, mái tóc hơi dài che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc mũi cao thanh tú và đôi môi 𝘯𝘩𝘰̛̣𝘵 𝘯𝘩𝘢̣𝘵. Hắn luống cuống cúi xuống, những ngón tay thon dài, trắng trẻo 𝘳𝘶𝘯 𝘳𝘢̂̉𝘺 ôm lấy quả bóng.
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
"T... tớ... trả... trả cậu... Tiến..."
— Giọng hắn nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu, lắp bắp không thành câu.
Hắn chậm chạp đứng dậy, đưa quả bóng bằng cả hai tay. Việt Tiến hừ lạnh một tiếng, đưa tay ra chộp lấy quả bóng thật nhanh. Nhưng vì sự lóng ngóng của Linh, những ngón tay của hai người đã vô tình chạm vào nhau.
Một cảm giác lành lạnh từ đầu ngón tay Linh truyền sang khiến Tiến giật mình. Cậu như bị đ𝘪𝘦̣̂𝘯 𝘨𝘪𝘢̣̂𝘵, vội vàng giật phắt tay lại, mặt 𝘯𝘩𝘢̆𝘯 𝘯𝘩𝘰́ như vừa chạm vào một thứ gì đó 𝘣𝘢̂̉𝘯 𝘵𝘩𝘪̉𝘶.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"𝘔𝘦̣ 𝘬𝘪𝘦̂́𝘱! Đã bảo đừng có đ𝘶̣𝘯𝘨 vào người tôi mà! Cái thứ 𝘬𝘪𝘯𝘩 𝘵ởm... "
– Tiến lớn tiếng 𝘤𝘩𝘶̛̉𝘪 𝘵𝘩𝘦̂̀, dùng vạt áo đồng phục lau mạnh vào chỗ tay vừa chạm, rồi hậm hực quay lưng đi thẳng về chỗ Ánh Nguyệt.
Cả lớp cười rộ lên, những lời 𝘮𝘪̉𝘢 𝘮𝘢𝘪 ném về phía góc bàn cuối lớp không thương 𝘵𝘪𝘦̂́𝘤. Trường Linh vẫn đứng đó, đầu cúi thấp đến mức không ai thấy được biểu cảm của hắn. Hắn rụt bàn tay vừa chạm vào Tiến về phía sau lưng, 𝘴𝘪𝘦̂́𝘵 𝘤𝘩𝘢̣̆𝘵 lấy nó.
Nhưng ngay khi Việt Tiến đã quay lưng đi, khi không còn ai chú ý đến kẻ "𝘷𝘰̂ 𝘩𝘪̀𝘯𝘩" ấy nữa...
Trường Linh từ từ nâng bàn tay phải của mình lên. Ánh mắt nhút nhát ban nãy bỗng chốc trở nên 𝘵𝘰̂́𝘪 𝘴𝘢̂̀𝘮, 𝘴𝘢̂𝘶 𝘩𝘰𝘢̆́𝘮 và đầy sự 𝘮𝘦̂ 𝘥𝘢̣𝘪. Hắn áp sát mu bàn tay – nơi vẫn còn vương lại chút hơi ấm nhàn nhạt từ làn da của Tiến – lên môi mình.
𝘊𝘩𝘶̣𝘵.
Hắn hôn lên đó. Một cái hôn thành kính, chậm rãi và đầy sự 𝘤𝘩𝘪𝘦̂́𝘮 𝘩𝘶̛̃𝘶. Một nụ cười 𝘷𝘢̣̆𝘯 𝘷𝘦̣𝘰 thoáng hiện trên đôi môi 𝘯𝘩𝘰̛̣𝘵 𝘯𝘩𝘢̣𝘵, trái ngược hoàn toàn với vẻ 𝘳𝘶𝘯 𝘳𝘢̂̉𝘺 lúc nãy.
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
"Của tôi... sớm muộn gì... cũng là của tôi... "
– Một nhân cách nào đó 𝘴𝘢̂𝘶 trong tiềm thức hắn khẽ thì thầm, nhưng rồi nhanh chóng bị vẻ nhút nhát thường ngày che lấp mất.
|CHƯƠNG 3|×Trực nhật cuối giờ×
____________×××___________
Tiếng chuông tan học vang lên như bản nhạc giải thoát cho những học sinh đang lờ đờ vì cơn buồn ngủ. Nhưng với Đỗ Việt Tiến, đó là tiếng chuông của sự 𝘹𝘶𝘪 𝘹𝘦̉𝘰.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"Cái gì? Thầy bắt em trực nhật với 𝘵𝘩𝘢̆̀𝘯𝘨 đó á?! "
– Tiến chỉ tay về phía góc lớp, nơi Trường Linh đang lẳng lặng thu dọn sách vở.
Thầy giáo nghiêm nghị gật đầu rồi quay lưng đi thẳng, bỏ mặc Tiến với khuôn mặt đang 𝘮𝘦́𝘰 𝘹𝘦̣̂𝘤𝘩 vì khó chịu. Cậu tặc lưỡi, liếc nhìn Linh bằng 𝘯𝘶̛̉𝘢 𝘤𝘰𝘯 𝘮𝘢̆́𝘵, rồi thản nhiên rút chiếc điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
💬:Nguyệt ơi, đợi tui 5 phút nha, tui xuống ngay nè!
– Vừa nhắn, môi Tiến vừa nở nụ cười ngọt ngào, khác hẳn với vẻ mặt hậm hực khi nhìn Linh.
Tiến đeo một bên quai cặp, định bụng chuồn thẳng. Cậu bước ngang qua bàn của Linh, ném lại một câu xanh rờn.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"Này, lo mà dọn cho sạch đấy. Thiếu gia đây không rảnh để làm mấy việc 𝘣𝘢̂̉𝘯 𝘵𝘩𝘪̉𝘶 này. Coi như tôi tạo cơ hội cho cậu... làm việc cho 'người thương' đi."
Nói rồi, Tiến cười khẩy, vừa đi vừa dán mắt vào màn hình điện thoại, chờ đợi tin nhắn của nữ thần.
Nhưng cậu chỉ mới bước được hai bước, một bàn tay thình lình vươn ra, chộp lấy cổ tay cậu như một 𝘨𝘰̣𝘯𝘨 𝘬𝘪̀𝘮 bằng 𝘵𝘩𝘦́𝘱.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"Á! "
– Tiến kêu lên một tiếng đ𝘢𝘶 đ𝘰̛́𝘯. Điện thoại trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Cậu quay phắt lại, định bụng sẽ mắng cho 𝘬𝘦̉ kia một trận vì 𝘵𝘰̣̂𝘪 dám chạm vào người mình. Nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng, Tiến đã 𝘴𝘶̛̃𝘯𝘨 𝘴𝘰̛̀.
Trước mặt cậu không còn là một Bùi Trường Linh 𝘯𝘩𝘶́𝘵 𝘯𝘩𝘢́𝘵, 𝘳𝘶𝘯 𝘳𝘢̂̉𝘺, hay cúi 𝘨𝘢̆̀𝘮 mặt nữa. Trường Linh lúc này đứng thẳng người, đôi lông mày nhíu chặt đầy vẻ bực dọc. Ánh mắt hắn sắc như 𝘥𝘢𝘰 𝘤𝘢̣𝘰, nhìn thẳng vào mắt Tiến một cách đầy thách thức.
[Nhân cách 3: The Thorn - Khó tính] đã chính thức "lên sàn".
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
"Ở lại. "
– Giọng Linh trầm xuống, không còn một chút lắp bắp nào.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"Mày... mày làm cái gì vậy? Buông ra! Đ𝘢𝘶 𝘤𝘩𝘦̂́𝘵 tao rồi! "
– Tiến 𝘷𝘶̀𝘯𝘨 𝘷𝘢̂̃𝘺, nhưng bàn tay của Linh càng 𝘴𝘪𝘦̂́𝘵 chặt hơn. Cảm giác như 𝘹𝘶̛𝘰̛𝘯𝘨 cổ tay cậu sắp 𝘷𝘶̣𝘯 ra dưới sức 𝘦́𝘱 𝘬𝘪𝘯𝘩 𝘬𝘩𝘶̉𝘯𝘨 đó. 𝘟𝘶̛𝘰̛𝘯𝘨 nát!
Linh tiến sát lại gần, hơi thở 𝘯𝘰́𝘯𝘨 𝘳𝘶̛̣𝘤 phả vào mặt Tiến, hắn 𝘨𝘢̆̀𝘯 từng chữ.
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
"Tao đ𝘦́𝘰 phải 𝘯𝘨𝘶̛𝘰̛̀𝘪 𝘩𝘢̂̀𝘶 của mày. Nghe cho rõ đây thiếu gia 𝘥𝘰̉𝘮... Một là ở lại dọn lớp với tao — hai là tao đ𝘢̣̂𝘱 mày ra 𝘣𝘢̃ ngay tại đây."
Việt Tiến sững sờ đến mức quên cả 𝘵𝘩𝘰̛̉. Cái 𝘴𝘢́𝘵 𝘬𝘩𝘪́ tỏa ra từ người đối diện quá mạnh mẽ, khiến sống lưng cậu 𝘭𝘢̣𝘯𝘩 𝘵𝘰𝘢́𝘵. Đây là cái tên học bá suốt ngày 𝘣𝘪̣ 𝘣𝘢̆́𝘵 𝘯𝘢̣𝘵 đây sao? Ánh mắt đ𝘪𝘦̂𝘯 𝘤𝘶𝘰̂̀𝘯𝘨 và lời nói 𝘵𝘩𝘰̂ 𝘭𝘰̂̃ này... hắn rốt cuộc là ai?
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"Mày... mày dám xưng mày tao với tao? Mày có biết... "
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
"Tao biết tất cả. "
— Linh cắt ngang, 𝘭𝘶̛̣𝘤 tay tăng thêm một vòng khiến Tiến đ𝘢𝘶 đến mức 𝘳𝘰̛𝘮 𝘳𝘰̛́𝘮 nước mắt.
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
"Ở lại dọn, hay muốn tao 𝘣𝘦̉ 𝘨𝘢̃𝘺 cái 𝘵𝘢𝘺 này của mày? Chọn đi. "
Tiến nhìn vào đôi mắt đ𝘰̉ 𝘯𝘨𝘢̂̀𝘶 vì 𝘵𝘶̛́𝘤 𝘨𝘪𝘢̣̂𝘯 của Linh, bao nhiêu sự kiêu kỳ thường ngày bỗng chốc bay biến sạch. Cậu thấy 𝘴𝘰̛̣. Một nỗi 𝘴𝘰̛̣ nguyên thủy trước một 𝘬𝘦̉ đang thực sự muốn 𝘵𝘢̂́𝘯 𝘤𝘰̂𝘯𝘨 mình.
•Đỗ Việt Tiến•π|RIO|
"Được... được rồi! Tao dọn! Buông tay ra... đ𝘢u... "
– Tiến lí nhí, gương mặt đỏ bừng vì vừa 𝘵𝘶̛́𝘤 vừa đ𝘢𝘶.
Linh hừ 𝘭𝘢̣𝘯𝘩 một tiếng, hất tay Tiến ra như 𝘯𝘦́𝘮 một món đồ chơi 𝘳𝘢́𝘤 𝘳𝘶̛𝘰̛̉𝘪. Hắn lạnh lùng chỉ vào cây chổi ở góc lớp.
•Bùi Trường Linh• π|Buitruonglinh|
"Quét đi. Đừng để tao thấy một hạt bụi nào, nếu không thì đ𝘶̛̀𝘯𝘨 𝘵𝘳𝘢́𝘤𝘩. "
Tiến ôm lấy cổ tay đang 𝘩𝘢̆̀𝘯 lên dấu tay đ𝘰̉ 𝘵𝘩𝘢̂̃𝘮 của Linh, ấm ức bước đi. Trong lòng cậu không ngừng 𝘨𝘢̀𝘰 𝘵𝘩𝘦́𝘵:[ Tên này 𝘣𝘪̣ đ𝘪𝘦̂𝘯 rồi! Chắc chắn là 𝘣𝘪̣ đ𝘪𝘦̂𝘯 rồi!]
Nhưng cậu không hề hay biết, ở phía sau, Trường Linh đang nhìn theo bóng dáng cậu bằng một ánh mắt phức tạp: vừa là sự 𝘤𝘩𝘢́𝘯 𝘨𝘩𝘦́𝘵 của "The Thorn", nhưng cũng thấp thoáng sự 𝘵𝘩𝘦̀𝘮 𝘬𝘩𝘢́𝘵 đ𝘪𝘦̂𝘯 𝘤𝘶𝘰̂̀𝘯𝘨 của một 𝘬𝘦̉ khác đang 𝘤𝘩𝘶̛̣𝘤 𝘤𝘩𝘰̛̀ tỉnh giấc...
#
Cảm ơn các nàng đã thích truyện của tui nghennn 🥹❤️🔥
Download MangaToon APP on App Store and Google Play