Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Hungan ] Người Yêu Cũ

#1

Mưa rơi từ sáng sớm.
Không ồn ào, không dữ dội, chỉ là những hạt mưa mỏng và lạnh, rơi đều đều lên mặt đường quen thuộc mà Thành An và Quang Hùng đã từng đi cùng nhau không biết bao lần.
Quán cà phê nhỏ nằm ở góc phố cũ vẫn bật đèn vàng, cửa kính mờ hơi nước. Thành An ngồi đó từ rất sớm. Trước mặt cậu là một ly cà phê nguội, tay đặt lên thành cốc nhưng không uống. Ánh mắt cậu dán vào khoảng trống nào đó rất xa, rất sâu - nơi từng có Quang Hùng.
Chuông cửa khẽ vang.
Quang Hùng bước vào, áo khoác đen ướt mưa, tóc hơi rối. Anh dừng lại vài giây khi thấy Thành An, như thể phải lấy hết can đảm mới bước tới được.
Hai người ngồi đối diện nhau.
Im lặng.
Một khoảng lặng dài đến mức tiếng mưa ngoài kia cũng trở nên rõ ràng hơn.
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
cậu gầy đi rồi.
Quang Hùng là người lên tiếng trước, giọng trầm, khàn khàn.
Thành An khẽ cười, nụ cười không chạm tới mắt.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Cậu cũng vậy.
Lại im lặng.
Họ từng là người hiểu nhau nhất. Nhưng giờ đây, không ai biết nên bắt đầu từ đâu.
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Chúng ta…
Quang Hùng hít sâu
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
…dừng lại nhé.
Thành An đã đoán được câu nói đó được từ rất lâu. Nhưng khi nghe trực tiếp, tim cậu vẫn nhói lên như bị ai bóp chặt.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Vì mệt rồi à?
Thành An hỏi, giọng bình tĩnh đến kì lạ.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Hay vì cậu không muốn cố nữa?
Quang Hùng cúi đầu.
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Vì cả hai.
Câu trả lời ngắn gọn, nhưng đủ để khép lại ba năm yêu nhau.
Ba năm của những buổi tối đợi nhau tan làm.
Ba năm của những tin nhắn chúc ngủ ngon không sót một ngày.
Ba năm của những lời hứa “có chuyện gì cũng đừng buông tay”.
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
An à…
Quang Hùng ngước lên, ánh mắt đỏ hoe
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Tớ đã từng nghĩ là mình sẽ đi cùng cậu rất lâu.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Ừ.
Thành An gật đầu, cổ họng nghẹn lại.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Tớ cũng từng nghĩ là vậy.
Mưa ngoài kia rơi nặng hạt hơn.
Không ai khóc. Nhưng cả hai đều biết, có những thứ khi vỡ ra thì không cần nước mắt cũng đủ đau.
Quang Hùng đứng dậy trước.
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Cảm ơn cậu… vì đã từng yêu tớ.
Thành An không đứng lên tiễn. Chỉ khẽ nói
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Cảm ơn cậu… vì đã từng là nhà.
Cánh cửa đóng lại.
Quang Hùng bước ra mưa, không quay đầu.
Thành An ngồi lại, nhìn ly cà phê nguội lạnh, cuối cùng cũng không uống.
Ngày hôm đó, họ chính thức trở thành người yêu cũ.
Và không ai biết rằng, đây chỉ mới là khởi đầu của một câu chuyện chưa kịp kết thúc.

#2

Quang Hùng bước xuống xe trong ánh đèn flash chớp loá.
Tiếng hò reo vang lên từ hai phía hàng rào. Fan gọi tên anh, đưa banner, đưa hoa, đưa những ánh đầy kỳ vọng. Quang Hùng mỉm cười, cúi đầu chào, từng động tác đều chuẩn xác như đã được tập hàng trăm lần trước gương.
Không ai biết, sau lớp trang điểm hoàn hảo ấy, anh đã gần như thức trắng cả đêm.
Sân khấu hôm nay rất lớn. Một chương trình âm nhạc trực tiếp, đông nghệ sĩ, đông truyền thông. Quang Hùng đứng trong cánh gà, chỉnh lại tai nghe in - ear, tim đập đều nhưng nặng.
Rồi anh thấy Thành An
Thành An đứng phía đối diện, mặc áo sơ mi trắng, khoát vest đen, tóc được vuốt gọn gàng. Dưới ánh đèn, cậu ấy trông rực rỡ và xa cách - giống như một ngôi sao thật sự.
Hai người chạm mắt nhau.
Chỉ một giây.
Không gật đầu. Không chào hỏi. Không một động tác thừa.
Giống như hai người xa lạ.
Nhưng Quang Hùng biết rất rõ, đêm qua Thành An vẫn còn gửi cho anh một tin nhắn rất dài rồi lại thu hồi ngay sau đó.
Trong showbiz, yêu nhau là điều xa xỉ.
Quang Hùng và Thành An quen nhau trong một buổi thu âm ba năm trước. Khi đó cả hai vẫn chỉ là ca sĩ trẻ, chưa có fandom lớn, chưa bị soi từng cử chỉ. Họ nói chuyện về âm nhạc, về áp lực, về những đêm đứng trên sân khấu nhưng vẫn thấy cô đơn.
Rồi yêu nhau lúc nào không hay.
Ban đầu, mọi thứ rất đẹp. Hai người lén gặp nhau trong phòng tập vắng, cùng đeo khẩu trang đi ăn khuya, cùng ngồi trong xe nghe bản demo mới thu. Thành An luôn là người cổ vũ Quang Hùng mỗi khi anh nản lòng.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Có ngày cậu sẽ đứng trên sân khấu lớn nhất
An từng nói, mắt sáng lên
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Lúc đó tớ sẽ đứng dưới, vỗ tay cho cậu.
Quang Hùng đã tin.
Nhưng khi cả hai bắt đầu nổi tiếng, tình yêu ấy dần trở thành gánh nặng.
Công ty quản lý không cho phép yêu đương công khai. Truyền thông bắt đầu soi. Fan bắt đầu “đẩy thuyền” với người khác. Một ánh nhìn lâu hơn bình thường cũng đủ lên bài.
Họ không còn dám nắm tay.
Không dám đứng cạnh nhau quá lâu.
Không dám nhắn tin nhiều vào giờ khuya.
Thành An là người chịu đựng nhiều hơn. Cậu phải giờ thân thiết với người khác trên sân khấu, phải cười trước những câu hỏi ám chỉ, phải đọc bình luận ghép đôi với người không phải Quang Hùng.
Có lần, sau buổi ghi hình, Thành An ngồi trong xe, tháo mic, giọng mệt mỏi
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Tớ không biết mình đang là ca sĩ hay diễn viên nữa.
Quang Hùng khi ấy chỉ im lặng.
Vì anh cũng không biết phải làm gì hơn.
Đêm chia tay, họ không cãi nhau. Không ai lớn tiếng. Chỉ là quá mệt.
Thành An nói
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Chúng ta yêu nhau mà phải giấu như tội phạm vậy, Hùng à.
Quang Hùng đáp rất khẽ
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Nhưng nếu công khai, cả hai sẽ mất tất cả.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Vậy còn tớ?
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Còn cậu thì sao?
Câu hỏi đó không có lời đáp.
Trở lại hiện tại, trên sân khấu, Thành An cất giọng hát. Giọng cậu vang, trong, như mang một nỗi buồn rất rõ. Quang Hùng đứng phía sau, chờ đến lượt mình, tay nắm chặt.
Có một đoạn trong bà hát, ánh mắt Thành An vô thức hướng về phía anh.
Chỉ một khoảng khắc rất ngắn.
Nhưng Quang Hùng suýt nữa thì quên mất mình đang ở đâu.
Sau chương trình, hàng lang hậu trường đông người. Thành An lướt qua Quang Hùng, vai họ khẽ chạm nhau.
Không ai nói gì.
Nhưng cả hai đều cảm nhận được sự run rẩy rất nhỏ.
Về phòng thay đồ, Quang Hùng ngồi xuống, tháo tai nghe. Điện thoại rung lên.
Một tin nhắn không tên : “hát tốt lắm.”
Quang Hùng nhìn màng hình rất lâu, rồi trả lời
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Cậu cũng vậy.
Hai câu nói lịch sử như gửi cho đồng nghiệp.
Nhưng cả hai đều biết, đó là giới hạn cuối cùng họ còn được phép vượt qua.
Ngoài kia, ánh đèn sân khấu vẫn sáng. Showbiz vẫn ồn ào, lộng lẫy.
Chỉ có tình yêu của họ là phải sống trong bóng tối - và cuối cùng, chết đi trong im lặng.
____

#3

Scandal không đến ồn ào.
Nó đến rất chậm, như một vết nứt nhỏ trên mặt kính - lúc đầu chẳng ai để ý, nhưng càng nhìn càng thấy rõ.
Bắt đầu chỉ là một bức ảnh mờ được đăng vào lúc nữa đêm trên một tài khoản vô danh. Góc chụp nghiên, ánh đèn đường vàng nhạt, hai bóng người đứng cách nhau rất gần trong bãi đỗ xe ngầm. Không thấy rõ mặt, chỉ thấy dáng người cao gầy quen thuộc và chiếc mũ lưỡi chai đen mà Quang Hùng vẫn hay đội.
Dòng caption ngắn ngủi : “Ca sĩ nổi tiếng hẹn hò bí mật?”
Sáng hôm sau, khi Quang Hùng mở mắt, điện thoại đã rung không ngừng.
Tin nhắn quản lý.
Cuộc gọi nhỡ từ công ty.
Thông báo tràn ngập từ các trang giả trí.
Quang Hùng ngồi bật dậy, tim đập mạnh. Anh mở bài viết, kéo xuống phần bình luận. Có người đoán, có người phủ nhận, có người mắng chửi, có người tò mò. Mọi thứ hỗn loạn như một đám đông không kiểm soát.
Tên Thành An chưa bị nhắc tới.
Nhưng Quang Hùng biết - chỉ là vấn đề thời gian.
Buổi họp khẩn diễn ra ngay trong sáng hôm đó. Phòng họp lạnh, đèn trắng, không khí căng cứng. Quản lý đặt điện thoại lên bàn, xoay màn hình về phía Quang Hùng.
Quản lý của Quang Hùng
Quản lý của Quang Hùng
Cậu giải thích đi.
Quang Hùng nhìn bức ảnh. Anh nhận ra đó là đêm hôm chương trình kết thúc, hành lang hậu trường quá đông, Thành An đã đi vòng ra bãi xe để tránh truyền thông. Họ chỉ đứng nói với nhau đúng một phút.
Một phút không chạm tay.
Một phút không ôm.
Một phút nhưng đủ để bị chụp lại.
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Chỉ là bạn.
Quang Hùng nói, giọng khàn.
Quản lý nhìn cậu rất lâu.
Quản lý của Quang Hùng
Quản lý của Quang Hùng
Tôi cần cậu chắc chắn.
Quang Hùng gật đầu.
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Chắc chắn.
Một lời nói dối trơn tru đến mức chính anh cũng thấy lạnh.
____
Ở một mới khác, Thành An cũng đang ngồi trong phòng chờ makeup, nhìn bài viết đó hiện lên trên màn hình lớn. Stylist vẫn đang chỉnh tóc cho cậu, nói cười như không có gì.
Chỉ có Thành An là cười không nổi.
Cậu biết bức ảnh đó. Biết góc chụp. Biết khoảng khắc ấy.
Điện thoại rung, tin nhắn từ Quang Hùng, ngắn gọn
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Cậu ổn không?
Thành An nhìn dòng chữ ấy rất lâu, rồi trả lời
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Ổn.
Thật ra không ổn chút nào.
___
Buổi chiều, một buổi phỏng vấn trực tiếp được sắp xếp gấp. Thành An ngồi ngay trước ống kính, ánh đèn chiều thẳng vào mắt. Người dẫn chương trình cười rất chuyên nghiệp.
NVQC
NVQC
Gần đây có tin đồn về chuyện tình cảm của bạn, bạn có muốn nói gì không?
Câu hỏi đến nhẹ nhàng, nhưng đủ sắc.
Thành An mỉm cười, nụ cười đã quen thuộc với truyền thông.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Tôi nghĩ khán giả nên tập trung vào âm nhạc của tôi hơn là đời tư.
NVQC
NVQC
Vậy tức là hiện tại bạn đang độc thận?
Một nhịp ngừng rất ngắn.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Đúng vậy.
Câu trả lời vang lên rõ ràng, dứt khoát.
____
Ở nhà, Quang Hùng tắt TV ngay khi nghe thấy câu đó.
Anh dựa lưng vào sofa, đưa tay che mắt. Ngực đau như có thứ gì đó đè nặng. Cậu biết Thành An buộc phải nói như vậy. Nhưng nghe chính miệng người mình từng yêu phủ nhận mọi thứ, vẫn là cảm giác rất khó chịu.
___
Đêm đó họ đã nhắn tin cho nhau rất nhiều.
Không phải những câu yêu thương.
Chỉ là những câu cần thiết.
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Công ty bảo tớ giữ im lặng.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Bên tớ cũng vậy.
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Cẩn thận mấy hôm tới.
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Ừ.
___
Như hai đồng nghiệp đang xử lí khủng hoảng truyền thông.
Không ai nhắc đến chuyện cũ. Không ai hỏi “cậu có nhớ tớ không?”.
Nhưng cả hai đều nhớ.
___
Scandal rồi cũng lắng xuống phần nào. Bức ảnh trôi dần trong dòng tin tức mới. Nhưng hậu quả thì ở lại.
Quang Hùng bắt đầu bị kiểm soát lịch trình gắt gái hơn. Đi đâu cũng có người đi cùng. Thành An bị yêu cầu tránh xuất hiện gần Quang Hùng ở các sự kiện.
Có một lần, tại lễ trao giải, họ cùng có mặt. Hai cái tên được xướng lên liên tiếp. Hai người đứng cách nhau chỉ vài mét, nhưng như ở hai thế giới khác nhau.
Ánh đèn flash loá lên.
Tiếng vỗ tay vang dội.
Trong khoảng khắc cúi chào khán giả, Thành An khẽ thì thầm, rất nhỏ, đủ cho Quang hùng nghe
Đặng Thành An [ cậu ]
Đặng Thành An [ cậu ]
Xin lỗi.
Quang Hùng không quay đầu.
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Lê Quang Hùng [ Anh ]
Không cần.
Nhưng trong lòng, cậu biết - có những lời xin lỗi không phải để tha thứ, mà là để khép lại.
___
Đêm đó, Thành An một mình ngồi trong phòng khách sạn, mở vali. Cậu lấy ra một món đồ cũ: chiếc vòng tay đen, đơn giản, Quang Hùng từng tặng khi họ yêu nhau.
Cậu đeo thử.
Vẫn vừa.
Chỉ là không còn ai nắm tay nữa.
___
Ngoài kia, ánh đèn thành phố sáng rực. Showbiz vẫn chạy theo guồng quay của nó - hào nhoáng, lạnh lùng, không chừa chỗ cho những mối tình không được phép tồn tại.
Và Thành An chợt hiểu ra một đều rất rõ ràng
Họ không thua vì hết yêu.
Họ thua vì đã yêu sai thời điểm.
___

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play