[RhyCap] Muộn Một Nhịp Yêu
Profile
Là cậu bé hiểu chuyện, luôn cố tỏ ra mình mạnh mẽ để che chở cho những người xung quanh, sống thiên về cảm xúc, nhạy cảm và dễ tổn thương. Duy quen với việc im lặng chịu đựng hơn là phản kháng. Bên ngoài có vẻ yếu đuối, nhưng bên trong lại cố chấp và chân thành đến đau lòng.
(Đứng đầu giới mafia, ông trùm của băng đảng ILY4e)
Quang Anh là ông trùm khét tiếng, lạnh lùng, mưu mô và có đầu óc tính toán. Không tin vào tình cảm, chỉ tin vào lợi ích và quyền lực. Trong thế giới ngầm, anh ta nổi tiếng vì sự tàn nhẫn và quyết đoán, sẵn sàng hi sinh bất cứ ai nếu cần. Ít ai biết, đằng sau vẻ ngoài bất cần đó là một con người từng mất mát, nên chọn cách không để bản thân yếu đuối thêm lần nào nữa.
Là kiểu người thẳng thắn, nóng tính nhưng sống rất tình nghĩa. An không giỏi nói lời ngọt ngào, thay vào đó là hành động. Với người ngoài, An có thể bất cần và dữ dằn, nhưng với Duy thì luôn là người bảo vệ, sẵn sàng đứng ra che chắn, coi Duy như người thân trong gia đình mình.
(Chủ quán bar AliwAn)
Là người trầm tính, ít nói nhưng biết cách lắng nghe, quen với ánh đèn mờ và những câu chuyện không trọn vẹn. Với anh, quán bar AliwAn không chỉ là nơi bán rượu, mà là chỗ để người ta tạm trốn khỏi đời thực. Đằng sau vẻ điềm đạm đó là một quá khứ không ồn ào nhưng nhiều vết xước, khiến Hùng chọn cách ở lại bên lề, quan sát thay vì can dự quá sâu vào cuộc đời người khác.
Chap đầu giới thiệu sương sương tới đây thuii nha🤏🏻
Bố Dậy Đi
Em ngồi bệt dưới sàn nhà, trước mặt là tờ giấy vẽ nguệch ngoạc hình một gia đình ba người. Những nét vẽ còn vụng về, nhưng Duy rất chăm chút. Em tô áo cho bố, váy cho mẹ, rồi đến lượt mặt trời treo lơ lửng trên góc giấy
Đức Duy lúc nhỏ
Ơ không có màu vàng
Đức Duy lúc nhỏ
Bố ơi, hộp màu này không có màu vàng, bố mua cho con hộp màu mới được không ạ
Bố em nhìn ra ngoài trời. Mưa bắt đầu nặng hạt, gió quất vào mái tôn nghe ràn rạt
Bố Duy
Duy ngoan, con tô tạm mặt trời màu đỏ đi //xoa đầu em, giọng dỗ dành//
Đức Duy lúc nhỏ
Không, mặt trời phải tô màu vàng cơ
Đức Duy lúc nhỏ
Con muốn tô màu vàng
Bố em thở dài. Một lúc sau, ông đứng dậy, khoác áo mưa, cầm chìa khoá
Bố Duy
Thôi được rồi, ngồi yên đó để bố chạy đi mua
Em ngồi đợi, đợi bố sẽ mang về hộp màu mới cho em và trong đó có màu vàng
Cửa nhà bật mở mạnh. Cô hàng xóm thở dốc, mặt tái đi vì hoảng loạn
Cô hàng xóm
Chị ơi, chị ra mau lên, anh nhà bị tai nạn trước ngõ rồi
Mẹ Duy sững người. Chưa kịp hỏi thêm câu nào đã lao thẳng ra ngoài. Duy ngơ ngác, tim đập loạn, chân chạy theo mẹ trong cơn mưa như trút nước
Ngoài ngõ, nước mưa dềnh lênh láng.
Giữa nền đất lạnh, bố Duy nằm đó.
Bất động
Áo mưa sẫm màu, dính bùn đất.
Gương mặt tái nhợt, mắt nhắm nghiền
Cách đó không xa, một hộp màu mới tinh rơi xuống vũng nước, nắp bật ra, những cây màu lăn lóc ướt sũng. Màu vàng nằm lẫn trong bùn
Mẹ Duy
//khuỵu xuống, ôm chặt lấy thân bố em//
Mẹ Duy
Mở mắt ra nhìn mẹ con em đi anh
Duy đứng chết lặng vài giây, rồi bật khóc nức nở. Em chạy tới, lay tay bố bằng đôi tay nhỏ xíu
Đức Duy lúc nhỏ
Bố ơi, bố dậy đi
Đức Duy lúc nhỏ
Bố dậy xem tranh con vẽ nè
Đức Duy lúc nhỏ
Con không cần màu vàng nữa đâu, con tô mặt trời màu đỏ cũng được
Đức Duy lúc nhỏ
Bố dậy đi ạ
Đức Duy lúc nhỏ
Tranh con vẽ có bố nè, có mẹ nè và cả con nữa
Đức Duy lúc nhỏ
Bố dậy khen con đi mà bố
Mưa vẫn rơi tầm tã. Người trong xóm vây lại, có người lấy áo che, có người run tay gọi cấp cứu
Tiếng còi xe cứu thương vang lên chát chúa giữa cơn mưa xám xịt
Bố Bỏ Em Mà Đi Rồi
Bố Duy được đẩy thẳng vào phòng cấp cứu
Cánh cửa khép lại, tấm biển đỏ bật sáng.
Mẹ Duy đứng sững trước hành lang lạnh ngắt, rồi khuỵu xuống, ôm chặt lấy Duy vào lòng
Em bị ép sát vào ngực mẹ, nghe rõ tiếng tim mẹ đập loạn, tiếng nức nở vỡ vụn. Mẹ run rẩy chắp tay, miệng lẩm nhẩm cầu nguyện, nước mắt rơi ướt cả mái tóc em
Mẹ Duy
Xin ông trời, làm ơn đừng lấy chồng con đi
Mẹ Duy
Xin ông hãy cho anh ấy sống
Mẹ Duy
Có muốn lấy, thì hãy cứ lấy mạng con
Mẹ Duy
Con của con còn nhỏ lắm, nó cần có bố mà
Duy không hiểu hết những lời đó
Em chỉ thấy sợ
Sợ cái đèn đỏ kia
Sợ hành lang dài quá mức
Sợ việc không ai nói với em điều gì
Thời gian trôi chậm đến tàn nhẫn
Rồi cánh cửa phòng cấp cứu mở ra
Bác sĩ
//nhìn mẹ em, khẽ lắc đầu//
Bác sĩ
Chúng tôi đã cố gắng hết sức
Bác sĩ
Nhưng bệnh nhân mất máu quá nhiều, lại chấn thương sọ não nặng
Bác sĩ
Anh ấy đã không qua khỏi
Bác sĩ
Xin chia buồn cùng gia đình
Mẹ Duy chết lặng. Vài giây sau, tiếng khóc bật ra, đau đến xé lòng. Bàn tay mẹ buông thõng, như vừa đánh mất cả thế giới
Mẹ Duy
Sao ông nỡ lòng nào lấy anh ấy đi
Mẹ Duy
Tại sao lại để chồng con đi theo cách này
Mẹ Duy
Sao anh đi mà không kịp nói lời nào với mẹ con em
Mẹ Duy
Em biết sống sao khi không có anh bên cạnh đây anh ơi
Mẹ Duy
//khóc nấc, ôm chặt em vào lòng//
Duy đứng đó, ngẩng lên nhìn người lớn, không hiểu vì sao mọi người lại khóc nhiều như vậy
Đức Duy lúc nhỏ
Mẹ ơi, bố con đâu rồi ạ
Đức Duy lúc nhỏ
Bố còn chưa kịp đưa hộp màu cho con mà
Mẹ Duy
Bố con…bố bỏ mẹ con mình mà đi rồi con ạ //khóc//
Ở đâu đó, ngoài trời, mưa vẫn chưa dứt. Và từ hôm ấy, trong những bức tranh của Duy, mặt trời không bao giờ còn vàng trọn vẹn nữa
Có lẽ qua câu nói đó của mẹ, em đã ngầm hiểu được điều gì đang xảy ra trước mặt mình
Chỉ là em chưa thể tin đó là sự thật
Và chấp nhận rằng bố em đã mãi xa mẹ con em rồi
Đức Duy lúc nhỏ
//khóc, ôm chặt mẹ//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play