Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Rhycap ] Minh Hôn

Giới thiệu

Con t/g bị lười
Con t/g bị lười
Không biết hay,dở nữa cứ đọc đại đi
______________________
Hoàng đức duy
Hoàng đức duy
Hoàng Đức Duy, 18 tuổi. Vừa chạm ngưỡng tuổi cập kê theo lệ làng, đã bị buộc khoác lên thân phận tân nương của một cuộc hôn nhân dành cho người đã khuất. Da trắng hơn cả giấy dó, gương mặt hiền lành đến mức chỉ cần liếc qua cũng đủ biết là số mệnh bạc bẽo. Tóc cắt ngắn gọn, dáng người mảnh khảnh, cao đúng 1m70, bờ vai gầy đến mức dường như chưa từng có ai dựa vào. Duy học giỏi, chữ viết ngay ngắn, từng nét mềm mại như muốn níu lại một đời sống bình thường, nhưng cái nghèo vẫn đeo bám không buông. Cha nghiện cờ bạc, nợ nần chồng chất, cuối cùng đem chính con trai mình bán cho phủ Nguyễn, đổi lấy một món tiền đủ để cắt đứt đường lui. Từ đó, Hoàng Đức Duy trở thành tân nương của nhà Nguyễn — làm vợ người con cả đã chết, bước vào một lễ minh hôn nơi danh phận được định sẵn, còn sinh tử thì không còn quyền lựa chọn.
Nguyễn quang Anh
Nguyễn quang Anh
Nguyễn Quang Anh, 20 tuổi. Con trai trưởng của nhà phú ông giàu nhất vùng, sinh ra đã mang trên mình cái họ không ai dám gọi lớn. Tóc cắt ngắn, mái dài rũ xuống che khuất nửa đôi mắt sâu thẳm, gương mặt tuấn tú theo cách lạnh lẽo — không cần cười cũng đủ khiến người khác rờn rợn sau lưng. Dân trong làng ít khi nhắc đến Quang Anh, nếu có cũng chỉ dám thì thầm: “Nhà họ Nguyễn… có lời nguyền.” Từ bao đời nay, mỗi khi họ Nguyễn sinh ra con trai cả, người ấy đều chết trẻ, để lại một cái tên không được ghi vào gia phả như người thường. Bởi đó không phải là cái chết kết thúc. Mà là sự kế vị. Nguyễn Quang Anh chết năm hai mươi tuổi, rời khỏi dương thế để trở thành Diêm Vương đương nhiệm — kẻ trấn giữ âm ty, nắm trong tay sổ sinh tử của muôn người.
Đức trí(cha Duy)
Đức trí(cha Duy)
Đức trí,46 tuổi. Cha ruột của Hoàng Đức Duy. Cả đời sống dựa vào mấy canh bạc đỏ đen, thắng thì uống rượu cười lớn, thua thì đập bàn chửi số. Hai bàn tay chai sần nhưng chưa từng dùng để che chở cho con, chỉ quen cầm quân bài và ký vào những tờ giấy vay nợ. Nhà nghèo, nợ nần chồng chất, đến mức trong mắt ông, con trai cũng chỉ là một món có thể đem ra trao đổi. Khi phủ Nguyễn ngỏ lời, Hoàng Văn Thành gật đầu nhanh hơn cả một lời xin lỗi. Ông tự nhủ đó là “gả đi”, là “cho con đổi đời”, nhưng sâu trong lòng hiểu rõ — mình đã bán con để đổi lấy sự sống tạm bợ cho chính mình. Đêm tiễn Hoàng Đức Duy sang phủ Nguyễn, Hoàng Văn Thành không dám nhìn thẳng vào mắt con. Bởi ông biết, từ khoảnh khắc ấy, ông không còn là cha nữa.
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Nguyễn Phúc Lâm, 52 tuổi. Gia chủ phủ Nguyễn, phú ông giàu nhất vùng, người nắm trong tay cả tiền bạc lẫn những bí mật không thể nói thành lời. Tóc điểm bạc, ánh mắt lúc nào cũng trầm như đã quen đối diện với cái chết, sống giữa dương thế nhưng nửa đời đã đặt chân sang âm giới. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một gia tộc hiển hách, nhưng chỉ ông biết rõ lời nguyền truyền đời của họ Nguyễn — cái giá phải trả cho quyền lực giữ sinh tử. Là cha, ông từng yêu con trai trưởng theo cách của một kẻ không được phép yếu mềm. Là gia chủ, ông buộc phải chấp nhận sự thật rằng đến năm hai mươi tuổi, Nguyễn Quang Anh sẽ “chết” để kế vị âm ty. Đêm con trai lìa dương thế, Nguyễn Phúc Lâm tự tay thắp hương, tự tay chuẩn bị lễ minh hôn, dùng danh nghĩa người cha mà gả một tân nương cho con trai đã khuất. Bởi ông hiểu rõ hơn ai hết — chỉ khi có tân nương, Diêm Vương mới giữ được cân bằng giữa âm và dương, và phủ Nguyễn mới còn tồn tại qua thêm một đời nữa.
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Trần Thị Ngọc Lan, 48 tuổi. Phu nhân phủ Nguyễn, người đàn bà cả đời khoác lụa là gấm vóc nhưng chưa từng được sống như một người vợ bình thường. Gương mặt đoan trang, giọng nói nhỏ nhẹ, ánh mắt lúc nào cũng vương một nỗi sợ mơ hồ — nỗi sợ chỉ những người sống cạnh lời nguyền mới hiểu. Bà sinh ra Nguyễn Quang Anh trong tiếng chúc tụng, rồi lớn lên cùng nỗi ám ảnh rằng đứa con trai ấy sẽ không bao giờ thuộc trọn về dương thế. Hai mươi năm làm mẹ, bà yêu con trong im lặng, không dám ôm quá lâu, không dám gọi tên quá lớn, sợ đến ngày âm ty gọi, con sẽ nghe thấy. Đêm Quang Anh “chết”, Trần Thị Ngọc Lan ngồi suốt bên linh sàng, không khóc thành tiếng, chỉ lần tràng hạt cho đến khi máu rỉ ra từ đầu ngón tay. Là mẹ, bà không muốn con trai mình trở thành Diêm Vương. Nhưng là phu nhân phủ Nguyễn, bà hiểu rõ — từ lúc sinh ra, số phận của con đã không còn là thứ bà có thể giữ lại.
Trang nương
Trang nương
Lưu Thị Mặc, không rõ tuổi. Người trong phủ Nguyễn gọi bà là trang nương, kẻ chuyên vấn tóc, điểm phấn cho tân nương trong những cuộc hôn nhân không thuộc về dương thế. Bà xuất hiện lặng lẽ như sương đêm, tóc vấn cao gọn gàng, y phục luôn mang màu xám tro, trên người phảng phất mùi hương trầm cũ kỹ. Đôi tay bà lạnh đến mức vừa chạm vào da người khác đã khiến người ta rùng mình, nhưng từng nét trang điểm lại chuẩn xác đến tàn nhẫn, như thể đã làm việc này suốt nhiều đời. Lưu Thị Mặc không hỏi tên cô dâu, cũng chẳng quan tâm người được gả là sống hay chết. Với bà, chỉ cần dung nhan hoàn chỉnh, thân phận được xác lập, thế là đủ cho một lễ minh hôn. Người trong phủ đồn rằng, Lưu Thị Mặc từng là một tân nương minh hôn thất bại, kẹt lại giữa âm và dương, từ đó trở thành kẻ vấn trang cho người khác, thay họ bước qua ngưỡng sinh tử mà chính bà chưa từng vượt qua được. Trong đêm Hoàng Đức Duy xuất giá, bà nhìn cậu thật lâu qua gương đồng, khẽ nói một câu không ai hiểu: “Đừng quay đầu lại.”
quan xướng lễ
quan xướng lễ
Quan xướng lễ — vô danh. Không họ, không tên, không tuổi. Chỉ là một kẻ đứng giữa lễ đường, cất lời thay cho nghi thức đã tồn tại từ trước cả khi phủ Nguyễn được dựng lên. Người trong phủ không gọi, cũng không dám hỏi. Bởi kẻ vô danh này không cần được nhớ đến — ông chỉ tồn tại để đảm bảo rằng lễ minh hôn diễn ra trọn vẹn, không sai một bước, không lạc một lời. Giọng xướng trầm thấp, vô cảm, mỗi chữ rơi xuống đều như đóng chặt thêm cánh cửa giữa âm và dương. Khi lễ thành, kẻ vô danh lùi vào bóng tối, để lại phía sau một cuộc hôn nhân đã được ghi nhận trong sổ sinh tử, còn bản thân thì chưa từng tồn tại.
người bưng lễ
người bưng lễ
A Lễ, khoảng 12 tuổi. Đứa bé được chọn làm người bưng lễ trong các cuộc minh hôn của phủ Nguyễn. Thân hình nhỏ thó, gầy gò, đôi mắt đen láy lúc nào cũng cúi thấp, không dám nhìn thẳng vào tân nương hay bài vị tân lang. A Lễ không nói nhiều, chỉ lặng lẽ bưng tráp sính lễ, đèn hợp cẩn và rượu giao bôi, bước chân nhẹ đến mức gần như không nghe thấy tiếng. Người trong phủ tin rằng những đứa trẻ như A Lễ — sinh ra vào giờ âm, chưa dính nhiều dương khí — mới có thể đứng trọn buổi lễ mà không bị vong linh quấy nhiễu. Có lời đồn rằng A Lễ đã từng bưng lễ cho nhiều cuộc minh hôn trước đó, nhưng không ai nhớ rõ những tân nương ấy sau này ra sao. Trong đêm Hoàng Đức Duy xuất giá, khi đặt tráp lễ xuống trước lễ đường, A Lễ khẽ ngước nhìn cậu một thoáng rồi thì thầm, như nói với chính mình: “Qua rồi… thì đừng quay đầu nữa.”
Bà sáu
Bà sáu
Bà Sáu, ngoài 60 tuổi. Hàng xóm sát vách nhà Hoàng Đức Duy, người sống cả đời bằng chuyện thiên hạ nhiều hơn ruộng vườn. Miệng bà nhanh hơn tay, chuyện trong làng chưa kịp xảy ra đã có người nghe bà kể trước. Bà là người đầu tiên biết chuyện cha Duy thiếu nợ, cũng là người đầu tiên thì thào rằng thằng nhỏ đó “số âm”, sớm muộn gì cũng không yên. Mỗi lần thấy Hoàng Đức Duy đi ngang, bà Sáu hay thở dài, lắc đầu, miệng thì thương nhưng lời nói lại như xát muối: “Thằng nhỏ hiền vậy mà khổ, chắc kiếp trước nợ ai dữ lắm.” Đêm phủ Nguyễn mang tráp lễ tới, cả xóm đóng cửa im thin thít, chỉ có bà Sáu hé cửa nhìn theo, tay lần chuỗi tràng hạt, miệng lẩm bẩm câu khấn không trọn vẹn. Người ta nói bà Sáu nhiều chuyện, nhưng cũng nói rằng — trong xóm này, chỉ có bà là biết trước những việc không nên xảy ra.
Nvp
Nvp
-Ông Từ Canh, 70 tuổi. Người trông coi từ đường họ Nguyễn. Cả đời quét lá, thắp nhang, giữ chìa khóa nhà thờ tổ. Nghe nói ông là người duy nhất từng nhìn thấy Quang Anh bước ra khỏi từ đường sau ngày “chết”, nhưng từ đó không bao giờ nói thêm một lời nào nữa. Mụ Ba Tráp, không rõ tuổi. Người chuyên chuẩn bị sính lễ cho các cuộc minh hôn. Mặt lúc nào cũng cúi, tay lúc nào cũng dính mùi giấy tiền vàng mã. Mụ biết rõ từng lễ vật đặt xuống là dành cho người sống hay kẻ chết, nhưng chưa từng hỏi vì sao. -Thằng Tý, 15 tuổi. Con trai nhà dưới bếp phủ Nguyễn. Là người đêm đêm nghe thấy tiếng bước chân trên hành lang dù phủ đã tắt đèn từ lâu. Sau lễ minh hôn của Đức Duy, nó xin nghỉ việc, về làng, rồi phát sốt li bì suốt bảy ngày. -Bà Hai Hương, ngoài 50 tuổi. Người bán nhang trước cổng làng. Mỗi lần thấy Hoàng Đức Duy đi ngang đều dúi thêm một nén, miệng nói: “Cầm đi con, phòng khi lạnh.” Đêm hôm xuất giá, bà đóng sạp sớm hơn mọi ngày, treo đèn trắng trước hiên. Ông Ba Định, trưởng làng. Người ký tên xác nhận hôn ước giữa nhà Hoàng và phủ Nguyễn. Tay run nhưng vẫn ký, bởi trong làng này, chuyện dính tới họ Nguyễn không ai có quyền từ chối. -Con Mận, 17 tuổi. Bạn thuở nhỏ của Hoàng Đức Duy. Người cuối cùng thấy Duy cười trước ngày xuất giá. Sau đó, nó nói rằng mỗi lần đi ngang bờ sông đều nghe thấy ai đó gọi tên mình bằng giọng rất quen. -Lão Bảy Mù, thầy xem mệnh
// hành động // * suy nghĩ * "nói nhỏ" ( tiếng động)
_____________________
Con t/g bị lười
Con t/g bị lười
Chưa gì là thấy giới thiệu mà dài vcl ra
Con t/g bị lười
Con t/g bị lười
Pai pai

Lời nguyền?!!

Vào khoảng 300 năm trước
Nhà họ Nguyễn đã dính phải một lời nguyền
Lời nguyền họ Nguyễn không sinh ra từ trời đất, cũng chẳng do âm ty phán quyết. Nó bắt đầu từ một người đàn bà vô danh, sống cách đây nhiều đời, mang trong lòng mối hận không thể hóa giải. Năm ấy, nhà Nguyễn vì giữ thể diện gia tộc đã ép chết đứa con trai đòng lòng của người đàn bà ấy — một mạng người bị chôn vùi trong im lặng, không mồ không mả, không danh phận. Đứa trẻ chết khi còn chưa kịp sống trọn một kiếp người. Người đàn bà mất con không kêu oan, cũng không cầu cứu. Bà chọn tự kết liễu đời mình ngay trước cổng phủ Nguyễn, dùng cái chết để đổi lấy một lời nguyền khắc thẳng vào huyết mạch gia tộc ấy. Trước khi chết, bà thề rằng: Mỗi đời nhà Nguyễn sinh ra con trai trưởng, kẻ ấy sẽ không được sống như một con người bình thường. Sinh ra từ dương thế, nhưng sẽ bị kéo về âm giới để trả nợ máu cho đứa trẻ đã chết oan. Máu của người đàn bà thấm vào đất phủ, oán niệm theo đó mà tồn tại. Từ ngày ấy, lời nguyền bám rễ vào họ Nguyễn, truyền từ đời này sang đời khác, không cần người nhắc, cũng không thể xóa tên.
__________________
300 năm trước
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
" nhà họ Nguyễn "
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
// khóc // nhà họ Nguyễn
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
"chính các người "
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
ĐÃ HẠI CHẾ.T CON TAO!
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
// ôm xá.c con khóc nức nở //
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
Mẹ sẽ trả thù cho con
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
Con đợi mẹ hức nha
Đứa bé
Đứa bé
...
Đêm đó
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
// đi tới trước phủ Nguyễn //
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
" tôi hận các người "// trên tay cầm con d.ao//
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
Tôi trù các người từ nay hễ có con trai đầu lòng thì đứa con đó phải chế.t trẻ!
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
// đâ.m con d.ao vào ngực mình //a-
Thu Nguyệt
Thu Nguyệt
" mẹ đi theo con đây con trai yêu "// nhắm mắt lại//
Sáng hôm sau
Aaaaa!
người làm phủ Nguyễn
người làm phủ Nguyễn
// chạy lại // chuyện gì vậy
người làm
người làm
//chỉ tay vào cái x.ác // c-cậu nhìn xem
người làm phủ Nguyễn
người làm phủ Nguyễn
Gì chứ // nhìn theo //!!!
người làm phủ Nguyễn
người làm phủ Nguyễn
// chạy vào phủ // b-bẩm ông // quỳ xuống //
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Có chuyện gì mà hớt ha hớt hãi thế
người làm phủ Nguyễn
người làm phủ Nguyễn
C-có xá.c người ở ngoài sân
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
CÁI GÌ!
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
// chạy ra //!!!
,______________
Kể từ đó hễ ai sinh đứa con trai trai đầu lòng thì người con trai ấy đều c.hết yểu hoặc c.hết trẻ
Dù đã nhiều lần mời thầy về cúng
Nhưng ai cũng lắc đầu ngao ngán bảo
"lời nguyền này khó giải"
Và lời nguyền đó kéo dài tới tận bây giờ
300 năm sau
________________
End chap

Con trai!

300 năm sau
Bà đỡ đẻ
Bà đỡ đẻ
// đi ra với vẻ mặt âm chầm //
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Ông Nguyễn(cha quang anh)
L-là con gái đúng không!// nắm tay bà //
Bà đỡ đẻ
Bà đỡ đẻ
// lắc đầu // là một bé trai...
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Ông Nguyễn(cha quang anh)
!!!
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Ông Nguyễn(cha quang anh)
K-không thể nào
Bà đỡ đẻ
Bà đỡ đẻ
Đành chịu đi hên là thằng bé không chết yểu
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Ông Nguyễn(cha quang anh)
...
1 tiếng sau
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Ông Nguyễn(cha quang anh)
// đi vào thăm má quang anh //
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
A-anh là con trai đúng không
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Ông Nguyễn(cha quang anh)
// lắc đầu //không,là con trai...
Bà đỡ đẻ
Bà đỡ đẻ
// c.hết lặng // k-không thể nào được
Bà đỡ đẻ
Bà đỡ đẻ
// khóc // hức hức
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Ông Nguyễn(cha quang anh)
//ôm cô lại// vợ đừng khóc mà...
Bà đỡ đẻ
Bà đỡ đẻ
// ôm lại//
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Vậy em nghĩ ra tên cho con chưa...
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
anh họ Nguyễn...
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Vậy đặt cho con tên là Nguyễn quang anh nhé anh
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Với ý nghĩa là người con trai tỏa sáng bằng trí tuệ và phẩm chất, ánh sáng ấy không ồn ào nhưng bền bỉ, đủ để khiến người khác tin tưởng và hướng theo.
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Ông Nguyễn(cha quang anh)
Tên hay lắm vợ à// cười nhẹ //
______________
Từ nhỏ quang anh đã hay bệnh vặt lâu khỏi
Khoảng 12 năm sau
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
// ho // khụ khụ//che miệng lại//
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
!
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Quang anh con có sao không?!
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Khụ...dạ không sao ạ
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
// vuốt lưng quang anh // thấy đỡ hơn chưa quang anh?
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Dạ rồi ạ
1 tuần trôi qua
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Quang anh à
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Dạ
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Con nhớ không
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Nhớ gì ạ?
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
ngày mai sinh nhật mười hai tuổi của con rồi đấy
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Oh con nhớ rồi ạ
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Ùm...
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Mà mẹ
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Gì nào
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Ngày mai quang anh được ra khỏi nhà không ạ
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
// trầm lặng //...
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Được không mẹ// lắc lắc tay bà//
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Ùm được // xoa đầu quang anh //
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
// nhảy cẩn lên // yeah! Ngày mai quang anh được đi chơi với các bạn rồi
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
// cười nhẹ // nhưng con nhớ đừng lại nơi có nước sâu đấy
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Dạ vâng ạ
Sáng sớm hôm sau
Vừa mới giờ mão quang anh đã dậy vì háo hức được ra ngoài chơi
- là khoảng năm giờ sáng đến bảy giờ sáng -
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
// lay người bà dậy // mẹ ơi dậy đi
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Mẹee
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Um~// ngồi dạy // sao dậy sớm thế quang anh
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Con muốn đi chơi
Bà Nguyễn(má quang anh)
Bà Nguyễn(má quang anh)
Các bạn chưa dậy đâu đấy
quang anh (lúc nhỏ)
quang anh (lúc nhỏ)
Ơ
_________________
Con t/g bị lười
Con t/g bị lười
Thấy hơi xàm rồi đấy☺️☺️☺️☺️
End chap

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play