Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bong Bóng

1

Ánh nắng buổi chiều lấp lánh trên con phố yên ả, soi rọi lên từng hạt bụi nhỏ trong không khí, tạo thành một lớp màn ánh sáng mờ ảo. Trên tay đứa trẻ, chiếc que thổi bong bóng nhún nhảy theo từng nhịp thở, và những quả bong bóng trong suốt từ từ hình thành, nở rộng rồi tách khỏi que, bay lơ lửng. Chúng lấp lánh đủ màu, phản chiếu bầu trời xanh nhạt, những đám mây trắng trôi lững lờ, và cả hình ảnh người đi đường phản chiếu mờ nhạt trên bề mặt mỏng manh. Bong bóng chạm nhẹ vào gió, lắc lư, xoay tròn như những đĩa thủy tinh nhỏ, mỗi chuyển động đều nhẹ nhàng, tinh tế, và dường như cả thế giới đang nín thở theo chúng.
Tiếng cười của đứa trẻ vang lên khúc khích, hòa với tiếng xào xạc của lá cây bên đường, tạo nên một bản nhạc vui tươi và mơ màng. Có quả bong bóng tan vỡ khi chạm vào mái tóc, tỏa ra những hạt nước li ti lấp lánh dưới ánh nắng, như những ngôi sao nhỏ rơi xuống trần gian. Một vài quả khác tiếp tục trôi lên cao, biến mất dần vào không trung, khiến người ta không khỏi nôn nao, vừa tiếc nuối, vừa ngưỡng mộ vẻ mong manh nhưng rực rỡ ấy.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như tạm dừng, chỉ còn ánh sáng, gió và những quả bong bóng — một thế giới trong suốt, lung linh, trôi nhẹ nhàng và tự do, khiến người nhìn không thể không mỉm cười. Bong bóng không chỉ là đồ chơi, mà như một nhịp thở của tuổi thơ, một mảng hồn nhiên lấp lánh giữa đời sống tất bật.
.
.
Bong bóng
.
.
Bong bóng
.
.
Bong bóng
.
.
:))
.
.
:))
.
.
:))
.
.
:))
.
.
:))
.
.
:))
.
.
:))

ay

———
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
—————
—————
—————
—————
—————
.
.
Hihi
—————
.
.
Hihi
—————
Hmmm
Đêm, các thực tập sinh đều đã thở đều trên giường của mình. Trương Quế Nguyên cũng nằm, nhưng mắt mở to thao thức, trằn trọc
Cảnh Thiên Ái được sư huynh bước tới nhẹ nhàng nắm cằm cô làm anh cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, não mất kiểm soát cứ tua đi tua lại
Trương Quế Nguyên thở hắt một hơi, giãy một cái, xoay sang trái rồi lại sang phải, nằm úp rồi lại ngửa ra, lặp lại vô thức khiến Trần Dịch Hằng đang mơ đẹp kế bên cũng phải nhíu mày
.
.
“…”
.
.
“Không biết… em ấy có rung động không?”
Suy nghĩ vừa thoáng qua lập tức bị anh gạt phắt. Anh đang nghĩ cái gì vậy trời?
Tự nhiên thắc mắc xem người ta có rung động không với một khoảnh khắc tương tác nhỏ?
Hai người có là gì của nhau đâu..?!
.
.
"Trương Quế Nguyên ơi là Trương Quế Nguyên… Mày điên thật rồi"
Rồi suy nghĩ đó lặp đi lặp lại âm thầm trong đầu anh như niệm chú - cách để chối bỏ những suy nghĩ và cảm xúc khác để phân tâm bản thân
Nhưng càng chối lại càng chân thật… Cái cảm giác khó chịu, lồng ngực khẽ thắt, tim lệch một nhịp khi có người nào đó khác tiếp cận cô. Dù không thừa nhận bằng lời nói hay suy nghĩ, nhưng một phần nào đó trong chính anh đều đang nhiệt tình nói rằng bản thân hình như… dần để ý đến cô nhiều hơn dự tính rồi
.
.
"Rốt cuộc lúc đó em ấy có cảm thấy điều gì khác không nhỉ…?"
Trương Quế Nguyên vò nhẹ tóc trên đầu, muốn phá tan đống suy nghĩ và cảm giác khó chịu vì thắc mắc mà ko có lời giải đáp kia đi, nhưng không được
Rốt cuộc nằm phân tích 7749 kịch bản tới khi mệt lả, nằm mơ rồi mà trong mơ cũng thấy mình phân tích tiếp…
——

axlu

Anh lặng lẽ đứng ở cuối hành lang, tay cầm vở nhưng mắt cứ dõi theo cô. Cô đang cười nói với nhóm bạn bên bàn đầu, mái tóc đen dài lướt nhẹ theo gió, ánh nắng chiếu vào làm từng lọn tóc như tỏa sáng. Mỗi lần cô quay lại nhìn vô tình chạm ánh mắt anh, tim anh lại đập mạnh đến nỗi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh biết mình không dám tiến tới, không dám nói ra một lời, nhưng chỉ cần thấy cô cười, thấy cô nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, anh đã đủ hạnh phúc cho cả ngày. Buổi sáng trôi qua với tiếng trống vang đều, tiếng cười rộn rã của lớp học, nhưng trong lòng anh chỉ có cô – từng cử chỉ, từng ánh mắt đều in sâu, khiến anh vừa hạnh phúc vừa lo lắng. Anh thầm mơ về những khoảnh khắc cô sẽ đi qua bên cạnh anh, nhưng lại không dám nghĩ xa hơn, sợ rằng một lời nói ra sẽ phá vỡ mọi thứ. Yêu thầm là thế, âm thầm mà mãnh liệt, lặng lẽ mà ngọt ngào, như những cánh hoa rơi trong gió: nhẹ nhàng, mong manh, nhưng để lại dấu ấn không thể phai trong trái tim anh. Mỗi ngày nhìn cô, anh lại cảm nhận một chút rung động, một chút hy vọng, và một chút niềm đau ngọt ngào mà chỉ riêng anh biết.
Đau mí mắt
🫠 quá là đau mí, mí mắt sưnggg, nhỏ hết thuốc kháng sinh r vẫn sưng mềm, khó chịu, căng tức, đc nghỉ Tết chill 2 tháng mà dính cái này… muốn khóc thật mà. Cuộc đời thật bất công
Tưởng tượng
——————
Phần trò chơi nhịp tim 💗
Vương Lỗ Kiệt đang ngồi an tĩnh nhìn mọi người xung quanh, cảm giác một vòng tròn phát quang hiện xung quanh tách riêng cậu một mình một góc với những người khác
Bất chợt MC gọi “Hoàng Thiên Ái”
Trái tim cậu khẽ rung một nhịp, mắt cậu không tự chủ liếc sang vài giây ngắn ngủi, sau đó cũng không kìm được mà quay đầu hẳn sang bên trái. Ánh mắt lia đúng về hướng cô đang ngồi
Người mà cậu âm thầm ngưỡng mộ, yêu thích, ủng hộ suốt 3 năm
.
.
Ai… ai vậy? Hoàng Thiên Ái?
Cậu vờ hỏi bạn mình, nhưng vừa nãy đã nghe rất rõ rồi
Khán đài hò hét tên cô, tất cả mọi người đều hồi hộp chờ người tiếp theo sẽ được gọi để bắt cặp. Thiên Ái ló đầu về phía MC, cô cũng rất tò mò. Liệu có phải… là một sư đệ nào đó … không?
.
.
.
.
"Chắc không phải đâu, nhỉ?"
Cô cứ nhìn về phía MC, không dám quay đầu sang phải, sợ bắt gặp ánh mắt sư đệ nào đó mỗi lần gặp đều như muốn nhìn thủng mặt mình…
Vương Lỗ Kiệt môi nhếch lên nhẹ như có như không. Cậu bình thường sẽ làm mặt giống như “tôi và mọi thứ đều không liên quan”
Nhưng khoảnh khắc đó nét mặt cậu thay đổi khác hẳn. Và nét mặt đó càng thay đổi… trở nên biến dạng rõ hơn nữa. Khi MC gọi tên cậu
🗣️ Cặp tiếp theo chơi là Hoàng Thiên Ái
🗣️ và…? //nhìn về phía người bốc thăm// Vương Lỗ Kiệt!
Cả khán đài như muốn nổ tung, Kiệt x Ái, nhờ mối tình thầm lặng đáng lẽ không ai biết, chỉ vì một lần các tỷ tỷ soi được nền điện thoại của cậu mà CP của cậu và cô trở nên nổi tiếng
.
.
………
Vương Lỗ Kiệt toàn thân cứng đờ, mặt nghệt ra, dường như không tin vào tai mình.
Đanv
Đanv
Áaaaa áaaaa
Trương Hàm Thuỵ với Nhiếp Vĩ Thần ngồi bên cạnh há hốc mồm sung sướng như chính mình là Vương Lỗ Kiệt. Thuỵ Thuỵ lay lay cậu muốn phát điên. Cả hội trường và khán đài bùng nổ thật rồi
Sư huynh, anh em đồng đội, sư đệ, fan đều không hẹn mà hò hét phấn khích, đến Thiên ca MC cũng nhoẻn miệng cười vì cặp CP đang hot rần rần trên mạng dạo gần đây
Cả người cậu hướng hẳn về phía cô. Trái tim không ngừng đập loạn khiến cậu bất giác đưa tay lên trước ngực mấy lần để khống chế, kiểm soát lại bản thân
.
.
Là em thật hả?
Cô quay sang hỏi Đinh Trình Hâm, dàn anh em TNT của cô cũng bất ngờ, phản ứng dữ dội không kém gì bên đồng đội của sư đệ
Đanv
Đanv
Lên đi Thiên Ái, đúng là em rồi đó!!! *phấn khích*
Thiên Ái không dám quay đầu nhìn phía sau, lấy hết can đảm bước vội xuống sàn dưới, tới chỗ hậu cần đeo đồng hồ đo nhịp tim.
Vương Lỗ Kiệt chân dài chỉ sải mấy bước rất nhanh đã tới gần chỗ cô
Hít một hơi thật sâu, hất tóc, mím môi, khoé môi nhếch nhẹ rồi hạ xuống trước khi bị cô nhìn thấy, tay lại bối rối để trước ngực. Những phản xạ khi ngại của cậu đều lọt vào dàn ống kính siêu khủng của các tỷ tỷ rồi. Muốn giấu cũng khó
Rồi trong nửa tích tắc
Một cái chạm mắt bất chợt không hề tính trước
.
.
"…"
.
.
"…"
Rất nhanh, gần như thoáng qua, nhẹ như lông tơ
Mà làm tim cả 2 đập một tiếng "thịch" đến chính bản thân cũng nghe rõ
Cả 2 đứng đối diện, không biết nên nhìn thẳng hay nhìn quanh, ánh mắt loạn khắp nơi
🗣️ 3 2 1 bắt đầu
Thiên Ái đưa tay lên, Vương Lỗ Kiệt vờ như chỉnh đồng hồ vừa thấy tay cô đã chớp lấy, đan vào
Cảm giác hồi hộp mà… vui sướng cứ gãi từng chút từng chút một nơi đầu tim Vương Lỗ Kiệt, dù vui nhưng mặt cậu lại điềm nhiên như thể không có gì. Nhưng thực sự là đang rất kiềm chế
Thiên Ái hơi run nhẹ, gương mặt không nhiều biểu cảm nhưng cô dễ ngại, vành tai đã đỏ lên.
Đối diện với người được cho là thích mình, lại còn thầm lặng… như kẻ si tình. Ai mà không rối? Nhưng cái rối này so với những người khác, những fan boy khác, cô cảm thấy có chút không giống lắm
Vương Lỗ Kiệt cảm thấy biểu cảm vừa rồi của cô khá đáng yêu, khoé môi lại nhếch lên lần nữa rồi mím lại tự điều chỉnh
Fan hò hét tên của 2 người như ép bầu không khí đang nóng trở nên nóng hơn
🗣️ 2 đứa nói chuyện đi. Giao lưu một chút
Thiên Ái nhìn thẳng cậu, bắt gặp ánh mắt Vương Lỗ Kiệt - cũng đang nhìn thẳng trực tiếp, không hề lẩn tránh, khiến nhịp tim cô bất giác tăng lên dù đang cố gồng rất mạnh
Thiên Ái cố giữ bình tĩnh, ghé vào mic hỏi
.
.
Ừmm.. căng thẳng không?
Giọng ngọt nhẹ đặc trưng đủ khiến ai đó thấy ấm trong lòng, giọng cô không run, nhưng tông rõ ràng cao hơn một chút - chính là đang ngại ngùng rồi
Hỏi câu này, thật ra là Thiên Ái đang muốn nhắc nhở chính mình đừng căng thẳng nữa, sợ em ấy sẽ biết…
Vương Lỗ Kiệt không hề ngập ngừng mà đáp gọn
.
.
Có một chút…
Cậu gật đầu, không phủ định, đồng ý rằng cậu cũng đang hồi hộp. Chỉ không biết là cô cũng đang hồi hộp giống như mình
Xung quanh lại lập tức bùng nổ. Chỉ duy nhất bầu không khí giữa cô và cậu là yên tĩnh mà bối rối ngại ngùng
(To be continue)

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play