[MasonB] [Mason Nguyễn X CongB] Ngoại Lệ
CHAP 1: ÁNH NHÌN KHÔNG THUỘC VỀ ĐÊM NÀY
Đá hay Nóng?
Đây là bộ truyện đầu tay mình viết
Đá hay Nóng?
Cũng là lần đầu tiên mình viết truyện luôn
Đá hay Nóng?
Có j sai sót thì góp ý cho mình nhé💕
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Nguyễn Xuân Bách
29 tuổi
Thân phận: Tổng tài – người nắm quyền trong thế giới ngầm
Tính cách: Lạnh lùng, ít nói, kiểm soát tuyệt đối
Đặc điểm: Không tin ai, không cho phép sai sót
Ngoại lệ duy nhất: Nguyễn Thành Công
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
“Luật là để tuân theo. Em là để phá luật.”
Nguyễn Thành Công [CongB]
Nguyễn Thành Công
21 tuổi
Nghề nghiệp: Sinh viên / cuộc sống bình thường
Tính cách: Trầm, hiền, sống khép kín
Đặc điểm: Không thuộc về thế giới quyền lực nhưng lại vô tình bước vào
Vai trò: Người duy nhất khiến Xuân Bách dừng tay
Cậu không mạnh mẽ, nhưng lại là thứ duy nhất Xuân Bách muốn bảo vệ.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Nguyễn Đình Dương
24 tuổi
Thân phận: Em trai Xuân Bách
Tính cách: Thông minh, tỉnh táo, nói thẳng
Vai trò: Cánh tay phải – người hiểu rõ thế giới ngầm
Là người đầu tiên nhận ra Công là “ngoại lệ” của anh trai
Đặng Thành An [Negav]
Đặng Thành An
21 tuổi
Thân phận: Bạn thân của Thành Công
Tính cách: Hoạt bát, nói nhiều, vô tư
Vai trò: Cầu nối đưa Công bước vào thế giới của Xuân Bách
Không hề biết mình đã kéo bạn thân vào nguy hiểm
Đặng Thành An [Negav]
Công, mày còn đứng đó làm gì nữa?
Giọng Đặng Thành An vang lên phía sau. Nguyễn Thành Công đứng trước cửa quán bar, hai tay nắm chặt quai túi, ánh mắt dừng lại trên cánh cửa kính phản chiếu ánh đèn rực rỡ.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Hay là về đi.*Giọng thấp*
Đặng Thành An [Negav]
Về cái gì mà về?*Nhướng mày*
Đặng Thành An [Negav]
Đến đây rồi còn lăn tăn.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Ở đây đông quá.
Đặng Thành An [Negav]
Quen rồi sẽ thấy bình thường thôi.*Cười*
Đặng Thành An [Negav]
Có tao ở đây, mày lo gì.
Công im lặng vài giây, cuối cùng vẫn bị An kéo vào trong. Cánh cửa vừa mở, tiếng nhạc ầm ầm tràn ra, ánh đèn mờ khiến không gian trở nên hỗn loạn.
Đặng Thành An [Negav]
Đấy, thấy chưa.*Nói lớn*
Đặng Thành An [Negav]
Có gì ghê gớm đâu.
Công không đáp. Ánh mắt cậu lướt qua đám đông. Người ta cười nói, cụng ly, ánh nhìn lướt qua nhau nhanh và sắc. Một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao nói thật, tao không hợp mấy chỗ này.*Giọng thấp*
Đặng Thành An [Negav]
Biết rồi, biết rồi.
Đặng Thành An [Negav]
Nhưng lâu lâu đổi gió một chút đi.
Trên tầng hai, Nguyễn Xuân Bách ngồi tựa lưng vào ghế sofa da đen. Ánh đèn mờ chỉ chiếu đến nửa gương mặt, khiến biểu cảm của anh lạnh lùng khó đoán.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Anh ghét mấy chỗ ồn ào như thế này mà.
Nguyễn Đình Dương đặt ly rượu xuống, liếc nhìn anh trai.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Cần thiết thì vẫn phải đến.
Ánh mắt anh lướt qua tầng dưới rồi khựng lại.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Anh đang nhìn ai vậy?
Xuân Bách không trả lời ngay. Giữa đám đông, một chàng trai đứng hơi khép mình, áo sơ mi sáng màu, hoàn toàn lạc lõng.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Không có gì.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
*Nhướng mày* Em hiếm khi thấy anh nhìn người khác lâu vậy.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao có cảm giác có người đang nhìn.*Nói nhỏ*
Đặng Thành An [Negav]
Mày nghĩ nhiều rồi.*Bật cười*
Đặng Thành An [Negav]
Ở đây ai chả nhìn.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Không giống.*Nhíu mày*
Đặng Thành An [Negav]
Khác chỗ nào?
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao không biết.*Lắc đầu*
Nguyễn Thành Công [CongB]
Chỉ là thấy không thoải mái.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Người đàn ông trên tầng hai mặc vest đen, ánh mắt trầm và sâu. Công giật mình, vội quay đi.
Nguyễn Thành Công [CongB]
An.
Đặng Thành An [Negav]
Sao?
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao ra ngoài chút.
Đặng Thành An [Negav]
Ra làm gì?
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao cần hít thở.
An chưa kịp nói thêm thì Công đã quay lưng rời đi
Xuân Bách nhìn theo bóng lưng ấy, ánh mắt tối lại.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Dương
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Gì?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Điều tra người vừa rồi.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Anh nghiêm túc sao?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Ừ.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Chỉ vì một ánh nhìn?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Trong thế giới của anh, không có chuyện vô tình.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Được rồi.
Bên ngoài quán bar, Công hít sâu một hơi, dựa lưng vào tường.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Chỉ là tưởng tượng thôi.
Nhưng hình ảnh ánh mắt kia vẫn hiện rõ trong đầu. Lạnh lùng, sâu thẳm, khiến người khác không dám nhìn lâu.
Công không biết rằng, kể từ giây phút ấy, cái tên Nguyễn Thành Công đã được ghi nhớ.
Và từ đây, cậu sẽ trở thành một ngoại lệ.
Đá hay Nóng?
Ngày 4 chap nhéee
CHAP 2: KHI NGOẠI LỆ BƯỚC QUA RANH GIỚI
Bên ngoài quán bar, không khí mát lạnh hơn hẳn. Nguyễn Thành Công dựa lưng vào tường, ngửa mặt hít sâu một hơi, cố xua đi cảm giác nặng nề vẫn còn đè trong ngực.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Bình tĩnh lại đi.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Chỉ là một ánh nhìn thôi.
Nhưng dù cố gắng thế nào, hình ảnh người đàn ông trên tầng hai vẫn hiện lên rõ ràng. Ánh mắt lạnh lẽo ấy giống như đã nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bình thường của cậu.
Đặng Thành An [Negav]
Công.
Giọng An vang lên phía sau.
Đặng Thành An [Negav]
Mày ra đây làm gì vậy?
An bước tới, dựa người bên cạnh.
Đặng Thành An [Negav]
Tao quay qua quay lại là không thấy mày đâu.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao thấy ngộp.
Đặng Thành An [Negav]
Ngộp thì đứng đây một chút là ổn thôi.
An liếc nhìn gương mặt Công.
Đặng Thành An [Negav]
Mày sao vậy? Nhìn căng thẳng thấy rõ.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao thấy có người nhìn tao.
Đặng Thành An [Negav]
Lại nữa. Tao đã nói rồi, ở mấy chỗ này ai chả nhìn.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Không giống.
Đặng Thành An [Negav]
Không giống chỗ nào?
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao không biết.*Cau mày*
Nguyễn Thành Công [CongB]
Nhưng tao thấy khó chịu.
An nhìn cậu một lúc, giọng chậm lại.
Đặng Thành An [Negav]
Hay là về luôn không?
Công còn chưa kịp trả lời thì một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Xin lỗi.
Cả hai đồng thời quay lại.
Người đàn ông đứng cách họ không xa, vest đen chỉnh tề, dáng người cao lớn. Ánh đèn ngoài đường hắt lên gương mặt anh, làm đường nét trở nên sắc sảo hơn hẳn.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Chúng tôi làm phiền rồi sao?
Người đàn ông hỏi, giọng nói bình thản nhưng mang theo áp lực khó hiểu.
Đặng Thành An [Negav]
À… không có.
Rồi như sực nhớ ra điều gì, An nghiêng đầu nhìn Công.
Đặng Thành An [Negav]
Ê, hình như là người lúc nãy.
Công không nói được gì. Cổ họng cậu khô lại.
Xuân Bách đưa ánh mắt về phía Công. Lần này nhìn gần hơn, anh càng chắc chắn một điều.
Người này hoàn toàn không thuộc về nơi đó.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Cậu là người vừa rồi trong quán.*Xuân Bách nói*
Nguyễn Thành Công [CongB]
À…*Khẽ gật đầu*
Nguyễn Thành Công [CongB]
Vâng.
An đứng bên cạnh nhìn qua nhìn lại hai người, cảm giác không khí có gì đó không đúng.
Đặng Thành An [Negav]
Anh quen Công à?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Chưa.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Nhưng tôi muốn làm quen.
Đặng Thành An [Negav]
Làm quen?
Xuân Bách không nhìn An, ánh mắt vẫn đặt trên người Công.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Tôi thấy cậu có vẻ không thoải mái. Nếu hai cậu không phiền, tôi mời một ly nước. Ở chỗ yên tĩnh hơn.
Công theo bản năng lắc đầu.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Không cần đâu. Chúng tôi sắp về rồi.
Xuân Bách im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Vậy thì tôi đưa hai cậu ra xe.
Đặng Thành An [Negav]
Không cần đâu.*Xua tay*
Đặng Thành An [Negav]
Bọn tôi-
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Tôi không hỏi.
Giọng Xuân Bách không lớn, nhưng đủ khiến An ngừng nói.
Không khí rơi vào im lặng.
Công cảm nhận được tim mình đập mạnh. Có gì đó trong ánh mắt người đàn ông này khiến cậu không thể từ chối một cách dứt khoát.
Nguyễn Thành Công [CongB]
An.*Khẽ nói*
Đặng Thành An [Negav]
Sao?
Nguyễn Thành Công [CongB]
Thôi… cũng được.
Đặng Thành An [Negav]
*Tròn mắt*Mày chắc chưa?
Chiếc xe đen dừng lại bên lề đường. Tài xế mở cửa sau. Xuân Bách ra hiệu mời hai người lên trước.
An ngồi sát cửa, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.
Đặng Thành An [Negav]
Anh làm nghề gì vậy?*Hỏi thẳng*
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
*Nhếch môi nhẹ*Kinh doanh.
Đặng Thành An [Negav]
Kinh doanh gì mà nhìn căng vậy?
Công ngồi im, hai tay đặt trên đầu gối. Sự yên lặng trong xe khiến cậu càng thêm căng thẳng.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Cậu tên gì?
Nguyễn Thành Công [CongB]
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Còn cậu?
Đặng Thành An [Negav]
Đặng Thành An.
Xuân Bách gật đầu, như ghi nhớ.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Cậu không hợp mấy nơi như quán bar.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Sao anh biết?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Nhìn là biết.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Cậu quá… yên.
An liếc sang Công, nhướng mày.
Đặng Thành An [Negav]
Ê, người ta khen mày đó.
Công không đáp, chỉ khẽ mím môi.
Xe dừng lại. Xuân Bách mở cửa bước xuống trước.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Đến rồi.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Lần sau, đừng đến những nơi không phù hợp với mình.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Vì sao?
Xuân Bách nhìn cậu rất lâu.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Vì không phải ai cũng chỉ nhìn bằng mắt.
Câu nói ấy khiến lưng Công lạnh đi
Xuân Bách khẽ gật đầu chào, rồi quay người rời đi. Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại hai người đứng trên vỉa hè.
Đặng Thành An [Negav]
Người đó là ai vậy?
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao không biết.
Đặng Thành An [Negav]
Nhưng nhìn là biết không đơn giản.*Nhíu mày*
Đặng Thành An [Negav]
Mày thấy sao?
Công nhìn theo hướng chiếc xe đã khuất.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao thấy… nguy hiểm.
Đặng Thành An [Negav]
Biết nguy hiểm thì tránh xa.
Bởi vì trong lòng cậu biết rõ, có những thứ…
Một khi đã chạm vào ánh nhìn đầu tiên, thì không còn đường tránh nữa.
CHAP 3: KẺ KHÔNG THUỘC VỀ THẾ GIỚI NÀY
Chiếc xe đen vừa khuất hẳn khỏi tầm mắt, An đã quay phắt sang nhìn Công.
Đặng Thành An [Negav]
Người đó là ai vậy?
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tao đã nói rồi, tao không biết.
Đặng Thành An [Negav]
Không biết mà mày để người ta đưa về?
Đặng Thành An [Negav]
*Cau mày* Bộ mày không thấy ổng nguy hiểm hả?
Cậu cũng không biết vì sao lúc đó mình lại gật đầu.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Nguy hiểm.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Nhưng lúc ở gần người đó, tao không thấy sợ.
Đặng Thành An [Negav]
Không sợ mới là vấn đề đó, mày có hiểu không?
Công bật cười rất nhẹ, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Có khi nào… tao chỉ nghĩ nhiều thôi không?
Cùng lúc đó, trong một căn phòng kín ánh đèn vàng nhạt, Nguyễn Xuân Bách ngồi dựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Em tra xong rồi.
Nguyễn Đình Dương đặt tập tài liệu lên bàn.
Xuân Bách không nhìn ngay.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Đọc đi.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Nguyễn Thành Công, hai mươi mốt tuổi. Sinh viên. Gia đình bình thường. Không tiền án, không dính dáng xã hội đen.
Dương ngừng lại, nhìn anh trai.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Sạch đến mức bất thường.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Tiếp.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Tính tình thoải mái, không có gì đặc biệt.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Nói chung, hoàn toàn không liên quan đến thế giới của anh.
Xuân Bách im lặng rất lâu.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Mày biết điều này có nghĩa là gì không?
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Có.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Có nghĩa là người đó không nên xuất hiện trong cuộc sống của anh.
Xuân Bách gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Nhưng mày cũng biết, càng không nên, anh càng muốn giữ.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Anh à.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Anh biết mình đang làm gì.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Và anh sẽ không để cậu ta bị kéo vào, nếu cậu ta không muốn.
Nguyễn Đình Dương [Tez]
Nhưng thế giới của anh không cho phép đứng ngoài.*Thấp giọng*
Xuân Bách nhìn thẳng vào mắt em trai.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Vậy thì anh sẽ che.
Nguyễn Thành Công ngồi trong giảng đường, mắt nhìn lên bảng nhưng đầu óc hoàn toàn không tập trung.
An huých nhẹ vào tay cậu.
Đặng Thành An [Negav]
Mày đang nghĩ gì vậy?
Nguyễn Thành Công [CongB]
Không có gì.
Đặng Thành An [Negav]
Mày nói dối dở lắm.
Đặng Thành An [Negav]
*Nghiêng đầu* Là người hôm qua đúng không?
Đặng Thành An [Negav]
Tao nói thật, mày nên quên đi.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Quên kiểu gì?
Đặng Thành An [Negav]
Thì không nghĩ tới nữa.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Nhưng tao không làm được.
An nhìn Công rất lâu, rồi thở ra.
Đặng Thành An [Negav]
Vậy thì mày phải cẩn thận.
Buổi chiều, Công tan học muộn. Trời bắt đầu tối, gió thổi lạnh hơn thường ngày. Cậu bước ra khỏi cổng trường, còn đang cúi đầu xem điện thoại thì một chiếc xe đen chậm rãi dừng lại bên lề.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Lên xe.
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Nguyễn Xuân Bách đứng đó, áo sơ mi trắng, không vest, trông bớt xa cách hơn hôm qua nhưng áp lực thì vẫn nguyên vẹn.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Anh…
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Tôi chỉ muốn nói chuyện.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Năm phút thôi.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Ở đây?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Không.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Vậy thì không được.
Xuân Bách nhìn cậu, ánh mắt không hề ép buộc.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Tôi không bắt cậu. Cậu có quyền từ chối.
Nguyễn Thành Công [CongB]
*Do dự*
Nguyễn Thành Công [CongB]
Nếu tôi không lên?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Thì tôi sẽ đứng đây nói.
Nguyễn Thành Công [CongB]
…Anh không sợ bị chú ý sao?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
*Khẽ cười*Tôi quen rồi.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Được. Nhưng chỉ năm phút.
Trong xe, không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng thở.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Tôi biết cậu không thuộc về những nơi như vậy.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Vậy vì sao anh vẫn tiếp cận tôi?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Vì tôi tò mò.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Tò mò về cái gì?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Về việc vì sao một người như cậu lại xuất hiện trước mặt tôi.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Anh nói chuyện kỳ lạ thật.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Cậu có biết không, tôi không tin vào trùng hợp.
Nguyễn Thành Công [CongB]
*Siết nhẹ tay*Vậy anh tin vào cái gì?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Vào lựa chọn.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Và tôi đã chọn cậu.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Năm phút hết rồi.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Từ giờ, quyết định là ở cậu.
Anh mở cửa xe, nhưng trước khi bước xuống, anh quay lại.
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công [CongB]
Vâng?
Nguyễn Xuân Bách [Mason Nguyễn]
Nếu có ngày cậu cần giúp, hãy nhớ tên tôi.
Công ngồi yên rất lâu, tim đập mạnh đến mức chính cậu cũng nghe rõ.
Từ khoảnh khắc này, mối liên hệ giữa họ…
Đã không còn là vô tình nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play