Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Từ Khoảng Khắc Chạm Nhau [Đồng Kim][Đồng Ánh Quỳnh× Kim Tuyến]

Chap 1: Chợ đêm và ánh nhìn đầu tiên

Chợ đêm đông nghẹt người. Tiếng rao hàng, mùi đồ nướng, ánh đèn vàng trộn lẫn vào nhau tạo thành một thế giới ồn ào nhưng quen thuộc. Đồng Ánh Quỳnh kéo mũ thấp xuống, bước chậm giữa dòng người. Một ngày quay hình dài khiến cơ thể mệt mỏi, nhưng thứ nặng nề hơn lại nằm ở ngực trái.
'RẦM'
Quỳnh khựng lại khi va phải một người đi ngược chiều. Ly trà sữa trên tay người kia nghiêng mạnh, may mắn chưa đổ.
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Xin lỗi
"Xin lỗi—” Quỳnh cất tiếng, gần như cùng lúc với người đối diện.
Cả hai cùng im lặng. Người phụ nữ trước mặt cao vừa phải, dáng đứng thẳng, ánh mắt sáng nhưng trầm. Ánh đèn chợ đêm hắt lên gương mặt ấy một vẻ dịu dàng lạ lùng, như thể không thuộc về chốn đông đúc này.
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Không sao
Giọng chị ấy ấm, rõ ràng
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Em không bị gì chứ?
Quỳnh lắc đầu
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Dạ không, em bất cẩn
Chị ấy cười nhẹ, một nụ cười khiến Quỳnh chợt quên mất xung quanh.
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Đông người hay va chạm lắm
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Dạ... Chị cũng vậy
Hai người đứng đó thêm vài giây, đủ lâu để Quỳnh nhận ra tim mình đập nhanh hơn bình thường. Chị ấy gật đầu chào rồi rẽ vào đám đông. Quỳnh quay lại, chỉ kịp thấy mái tóc sẫm khuất dần giữa ánh đèn vàng.
Cô đứng yên một lúc, tay vẫn còn hơi run.
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
'Lạ thật...'
Quầy bún bò quen thuộc ở góc chợ vẫn còn chỗ trống. Quỳnh ngồi xuống, gọi một tô như mọi khi. Khi hơi nước bốc lên, ký ức bất chợt tràn về.
Hội trường hôm đó rực rỡ ánh đèn. Minh Hằng trong váy cưới trắng tinh, cười hạnh phúc bên chú rể. Quỳnh đứng ở hàng ghế sau, vỗ tay cùng mọi người, nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Chúc mừng chị.
Cô đã khóc rất nhiều tối hôm ấy, khóc cho một mối tình chưa từng bắt đầu đã kết thúc. Cô tưởng mình đã quen với việc lặng lẽ đứng ngoài cuộc đời người khác.
đa nhân vật
đa nhân vật
Bún bò của em đây
Quỳnh giật mình, gật đầu cảm ơn. Cô cúi xuống, nhưng hình ảnh người phụ nữ ở chợ đêm ban nãy lại hiện lên rõ ràng.
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Em cảm ơn chị
Quỳnh khẽ cười, nụ cười pha lẫn hoang mang.
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Chắc chỉ là thoáng qua thôi
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Lạ thật
tim cô đập nhanh 1 cách khó hiểu
Nhưng chưa kịp ăn, cảm giác nghèn nghẹn dâng lên nơi cổ họng. Quỳnh đặt đũa xuống, đứng dậy, rời quán.
Phía sau khu chợ là một khoảng ghế đá vắng. Ánh đèn thưa thớt, tiếng ồn xa dần. Quỳnh ngồi xuống, hai tay ôm mặt.
Hình ảnh hội trường cưới hiện về rõ ràng đến đau lòng. Minh Hằng trong váy trắng, nụ cười rạng rỡ bên người đàn ông không phải là cô. Tiếng vỗ tay vang lên, còn Quỳnh thì đứng lặng ở hàng ghế sau, nước mắt rơi không kìm được.
đêm đó cô khóc rất nhiều
Một lúc sau
Quỳnh cảm nhận được có người ngồi xuống ở ghế bên cạnh. Cô không ngẩng đầu. Cũng không muốn nói chuyện.
Một bàn tay lặng lẽ đưa sang trước mặt cô một tờ giấy. Quỳnh giật mình, ngước lên.
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
"là người phụ nữ ban nãy"
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
'lau đi'
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Khóc nhiều sẽ rát mắt
Quỳnh sững người vài giây, rồi nhận lấy tờ giấy
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Em... Cảm ơn chị
Chị ấy không hỏi gì thêm. Chỉ ngồi đó, giữ một khoảng cách vừa đủ, như thể hiểu rằng Quỳnh cần một người bên cạnh, chứ không cần lời an ủi.
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Chợ đêm đông người
Chị ấy nói sau 1 lúc
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Nhưng mấy ghế đá này hay vắng
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
/khẽ cười, giọng run run/
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Dạ... Chắc vì ai cũng có nơi để về
Người phụ nữ quay sang nhìn cô, ánh mắt chậm lại, sâu hơn
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Không phải ai cũng vậy
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Một lát sau, chị ấy đứng dậy trước
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Về sớm nhé
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
/gật đầu/ Dạ
Người phụ nữ bước đi vài bước rồi dừng lại, quay lưng về phía Quỳnh.
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
À...
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
/ngẩng lên/
Nhưng chị ấy khẽ lác đầu, cười nhẹ
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Không có gì
Bóng dáng ấy rời đi, tan vào ánh đèn xa. Quỳnh siết chặt tờ giấy trong tay. Nó đã nhàu, thấm nước mắt, nhưng vẫn còn ấm.
Cô không biết vì sao một người xa lạ lại khiến lòng mình dịu xuống như vậy. Chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, có một cái tên chưa được gọi ra đã lặng lẽ ở lại trong tim cô.
end chap
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Tên: ĐAQ Tuổi: 25 Chiều cao: 171cm Tình trạng: Độc thân
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Tên: TTKT Tuổi: 33 Chiều cao: 172cm Tình trạng: đã có chồng
Milk -tác giả nèe-
Milk -tác giả nèe-
Hi, đa số những thứ cá nhân của hai chỉ t đều lấy từ đời của chỉ hết
Milk -tác giả nèe-
Milk -tác giả nèe-
Trừ cái tuổi thay đổi.còn bạn của chị ty t k biết nhiều nên thêm đại nhé
Milk -tác giả nèe-
Milk -tác giả nèe-
lưu ý vài điều nè
' ' là nói nhỏ, thì thầm
" " là suy nghĩ
/ / là hành động, tâm trạng...
Milk -tác giả nèe-
Milk -tác giả nèe-
Cảm ơn đã đọc đến đây nhé

Chap 2: Sau đêm chợ đó

Trần Thị Kim Tuyến về đến nhà khi kim đồng hồ đã vượt qua mười một giờ. Căn nhà rộng và yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng cửa khép lại sau lưng mình. Chị đặt túi xuống, tháo giày, mọi động tác đều quen thuộc, trật tự, như một thói quen đã hình thành từ rất lâu.
Nhưng tối nay, lòng chị không yên.
Tuyến rót một ly nước, uống một ngụm nhỏ rồi dừng lại. Hình ảnh cô gái ở ghế đá lại hiện lên, rõ ràng đến mức chị hơi nhíu mày. Cách cô ấy khóc… không ồn ào. Chỉ là im lặng đến đau.
Tuyến tựa người vào bệ bếp, khẽ thở ra. Chị không quen ngồi cạnh người lạ, càng không quen đưa khăn cho ai. Vậy mà lúc ấy, chân chị như tự động bước tới, tay tự động rút tờ giấy trong túi.
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
"lau đi"/ nhớ lại lời nói của mình/
Chỉ một câu rất ngắn. Nhưng ánh mắt cô gái ngước lên khi nhận tờ giấy ấy… khiến Tuyến chậm lại một nhịp. “Em… cảm ơn chị.” Giọng nói ấy còn run. Nhưng lễ phép. Và rất thật.
Tuyến bước vào phòng ngủ, treo áo khoác lên ghế. Trong gương, chị thấy chính mình vẫn bình thản như mọi ngày. Một người phụ nữ đã quen với ánh đèn sân khấu, với vai diễn, với những ánh nhìn soi mói.
Vậy mà một cô gái lạ ở chợ đêm lại khiến chị bối rối.
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Không nên
Tuyến tự nhủ, rồi tắt đèn. Nhưng khi nằm xuống, chị vẫn mở mắt nhìn trần nhà.
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
"không phải ai cũng vậy"
Câu nói ấy bật ra lúc đó, không phải để an ủi người kia, mà giống như đang nói với chính mình hơn.
Chị quay người sang một bên, điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ chồng hiện lên, hỏi chị đã về chưa. Tuyến nhìn màn hình vài giây, rồi trả lời ngắn gọn. "Rồi."
Chị đặt điện thoại úp xuống, trong lòng thoáng qua một cảm giác mơ hồ, khó gọi tên. Một khoảng trống rất nhỏ, nhưng tồn tại rõ ràng.
Ngoài ban công, gió thổi khẽ. Tuyến bước ra, dựa tay lên lan can, nhìn thành phố sáng đèn. Đâu đó, chị chợt nghĩ đến ghế đá vắng sau chợ đêm.
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Cô gái ấy... đã về nhà chưa?
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
/cười nhẹ/
Tuyến bật cười nhẹ, như tự trách mình nghĩ nhiều. Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tan đi.
Chị không biết vì sao mình lại nhớ. Chỉ biết rằng, từ sau đêm nay, trong dòng người đông đúc của cuộc sống quen thuộc, đã xuất hiện một khuôn mặt khiến chị không thể hoàn toàn làm ngơ.
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Haizz, mình đang nghĩ gì vậy nè
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Trần Thị Kim Tuyến (ty,mợ)
Ngủ vậy
Bên cậu
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Người phụ nữ ấy.....
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
/cười một mình/
end chap
Milk -tác giả nèe-
Milk -tác giả nèe-
chap này quỳnh không thoại nhiều, mong bạn hok nản nhé
Milk -tác giả nèe-
Milk -tác giả nèe-
Cảm ơn 💝

chap 3: Một cái tên được gọi ra

Hôm sau, ánh nắng len qua rèm cửa mỏng. Đồng Ánh Quỳnh tỉnh dậy với cảm giác mệt mỏi quen thuộc, nhưng trong đầu lại vương một hình ảnh không quen chút nào.
Ghế đá. Ánh đèn vàng. Một tờ giấy được đưa sang trong im lặng. Quỳnh ngồi dậy, với tay lấy điện thoại. Không suy nghĩ nhiều, cô mở trình tìm kiếm, gõ vài từ rất chung chung: diễn viên kịch nữ trung niên, rồi lại xóa. Ngón tay dừng một lúc, cuối cùng chỉ còn lại những bức ảnh mờ mờ chụp ở chợ đêm hôm qua—tất nhiên là chẳng có gì.
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Mày tìm ai vậy?
Giọng Moon vang lên từ phía cửa. Cô trợ lý vừa bước vào, tay cầm ly cà phê, mắt liếc nhanh về phía màn hình điện thoại của Quỳnh.
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
À... Không
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
/tắt máy hơi vội/
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Xem linh tinh thôi
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
/nhướn mày/ Linh tinh gì mà nhìn chăm chú vậy hả?
Quỳnh không trả lời. Cô quay mặt đi, giả vờ chỉnh lại tóc. Moon đặt cà phê xuống bàn, dựa người vào ghế, quan sát Quỳnh vài giây rồi bật cười.
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Quỳnh... mày
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Hôm qua đi chợ đêm một mình đúng không?
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
/khựng lại/ sao mày biết?
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Vì sáng nay trông mày rất giống người vừa gặp chuyện gì đó /nghiêng đầu /
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Và...
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Hình như có liên quan đến một người phụ nữ ?
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
/thở ngắn/ Chỉ là... Gặp một người lạ
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
/chống cằm, suy nghĩ / Người đó... cao, nói chuyện nhỏ nhẹ, ánh mắt rất trầm?
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
/quay phắt/ sao mày-
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
/cười/ nếu đúng vậy thì tao biết tao biết ai rồi
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
/tim đập mạnh/ Ai vậy
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Trần Thị Kim Tuyến
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Đàn chị trong giới, nghệ sĩ ưu tú. Diễn ở sân khấu kịch Hoàng Thái Thanh
Quỳnh sững người. Cái tên vang lên rõ ràng, chậm rãi, như đặt đúng vị trí cho tất cả những cảm xúc mơ hồ từ tối qua.
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Mày... Mày quen chị ấy?
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Có quen / gật đầu nhẹ/
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Không thân, nhưng biết. Người rất đang hoàng
Quỳnh cúi xuống, tay vô thức siết lại. Trong đầu cô, hình ảnh người phụ nữ lặng lẽ đưa giấy lau nước mắt bỗng nhiên trở nên… gần hơn.
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Chiều nay chị ấy có vở diễn.
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
/nói tiếp, giọng như vô tình/
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Nếu mày rảnh... đi xem cũng được
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
Đồng Ánh Quỳnh (cún, cậu)
/ngẩng lên/ tao đi được không
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Moon Phạm (quản lí ĐAQ)
Có gì đâu mà không
Quỳnh không nói thêm. Nhưng trong lòng, một cánh cửa rất nhỏ đã được mở ra—nhẹ nhàng, chậm rãi, và không thể khép lại như chưa từng tồn tại.
End chap
Milk -tác giả nèe-
Milk -tác giả nèe-
Củm ownnn

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play