[Nguyên Thụy] Vinh Quang Thuộc Về Em
Profile - Mở màn
Trương Hàm Thụy — không sinh ra trên đỉnh cao, nhưng là người đã tự mình đứng ở đó, và không ai có thể phủ nhận điều ấy.
Nghề nghiệp: Idol – Người mẫu ảnh – Doanh nhân mỹ phẩm
Xuất thân: Gia đình bình thường, không hậu thuẫn, không nền tảng giải trí
Xuất hiện trong chương trình tuyển chọn thực tập sinh.
Không nổi bật về gia thế, không truyền thông chống lưng.
Được đánh giá: tham vọng, tỉnh táo, biết mình muốn gì.
Kết quả cuối cùng gây tranh cãi, nhưng được chọn.
Nhận định nội bộ: “Một mình tự leo lên, không dựa gia đình.”
Ra mắt chính thức.
Album ảnh đầu tay gây chú ý mạnh vì khí chất khác biệt.
Truyền thông bắt đầu chia phe: khen – nghi ngờ – theo dõi.
Lượt nhận diện tăng nhanh bất thường.
Giữ phong độ ổn định, không sai sót lớn.
Tham gia nhiều dự án cao cấp vượt mặt đồng nghiệp cùng lứa.
Bắt đầu xuất hiện tin đồn “đi cửa sau” nhưng không có bằng chứng.
Nhận định chung: “Có thực lực, không sợ thị phi.”
Scandal đầu tiên nổ ra rồi chìm rất nhanh.
Truyền thông ghi nhận khả năng kiểm soát khủng hoảng hiếm thấy ở nghệ sĩ trẻ.
Hình ảnh cá nhân chuyển từ non trẻ sang sắc lạnh.
Đỉnh cao giai đoạn đầu.
Giữ sạch hồ sơ pháp lý – không vi phạm hợp đồng – không án phạt.
Được xếp vào nhóm nghệ sĩ trẻ có giá trị thương mại cao nhất.
Tổng kết 5 năm đầu: leo thẳng, không đổ, không cần gia đình chống lưng.
Thái độ làm việc cứng rắn hơn.
Va chạm nội bộ gia tăng.
Drama bắt đầu xuất hiện dày hơn, dư luận chia rẽ.
Nhận định: “Không còn dễ kiểm soát.”
Nhiều staff cũ lên tiếng chỉ trích tính cách.
Một số phốt bị khui lại có hệ thống.
Hình ảnh công chúng bị xói mòn nhưng địa vị không sụp.
Khủng hoảng lớn nhất sự nghiệp.
Truyền thông bủa vây gần một tháng.
Sau khủng hoảng: mọi hợp đồng quan trọng vẫn giữ nguyên.
Đánh giá ngành: “Không ai đẩy ngã được.”
Giảm dần hoạt động giải trí.
Chuyển hướng sang mỹ phẩm và đầu tư hình ảnh kín.
Tai tiếng vẫn tồn tại nhưng không còn ảnh hưởng đến giá trị thương mại.
Công khai mối quan hệ với Trương Quế Nguyên - doanh nhân trong nhiều lĩnh vực.
Dư luận quay lại nhìn toàn bộ hành trình dưới góc độ khác.
Tái định vị hình ảnh: người sống sót sau quyền lực.
Tổng kết 10 năm:
Gia đình không giàu.
Không danh giá.
Không hậu thuẫn công khai.
Một mình leo lên đỉnh cao.
Dù tranh cãi kéo dài, dù phương thức đi lên gây nhiều luồng ý kiến,
Đỉnh cao vẫn là của Trương Hàm Thụy.
Không ai có thể phủ nhận điều đó.
GHI CHÚ TỔNG HỢP CUỐI HỒ SƠ
Điều kỳ lạ nhất về Trương Hàm Thụy, không nằm ở scandal, không nằm ở người đứng phía sau, cũng không nằm ở cách em đi lên.
Mà là ai cũng buộc phải khen em.
Không có nền tảng nghệ thuật.
Không một cái tên nào đủ sức mở đường.
Em không bước ra từ hào quang gia thế.
Cũng không được dìu từ trong bóng tối của gia đình.
Một phát, leo thẳng lên đỉnh cao.
Dù trong suốt mười năm đó, đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Đã có quá nhiều vết bẩn bị lật lên. Đã có quá nhiều lần tưởng như sụp đổ.
Nhưng kết quả không thay đổi.
Mà vì em đủ mạnh để đứng lại.
Sau khi gấp hồ sơ này lại, người ta có thể quên scandal cụ thể. Quên ai đúng ai sai. Quên cả những cái tên từng gắn với em.
Nhưng không ai quên được một điều: Trương Hàm Thụy là người đã tự mình đi đến đó.
Và đã từng đứng trên đỉnh, rất lâu.
Sao hạng A
“Còn gì sẽ sướng hơn khi sau một đêm, bản thân biến thành sao hạng A chỉ bằng một album ảnh?”
Trước khi Trương Quế Nguyên bước vào, em đã chuẩn bị xong mọi thứ.
Phòng suite gọn gàng đến mức vô cảm.
Rèm kéo kín. Đèn tắt bớt. Điện thoại để úp mặt xuống bàn.
Áo khoác đặt ngay ngắn trên ghế, như thể em đã quen với việc chủ động dọn đường cho người khác bước vào đời mình.
Em đứng cạnh cửa sổ, lưng thẳng, ánh mắt bình tĩnh.
Không hồi hộp. Không run tay.
Vì đây không phải lần đầu.
Lần đầu của em là trước đêm công bố danh sách thực tập sinh được chọn.
Cũng là một căn phòng như thế này. Cũng là ánh đèn thành phố treo lơ lửng ngoài kia.
Chỉ khác ở chỗ, khi đó em còn trẻ hơn, còn ngây thơ hơn, và tin rằng đó là cái giá phải trả duy nhất.
Trương Quế Nguyên bước vào.
Hắn dừng lại rất ngắn khi nhìn thấy em—như thể đang xác nhận rằng mọi thứ đã ở đúng vị trí.
Trương Quế Nguyên
Em luôn rất biết điều
Không phải khen. Là nhận xét.
Hắn cởi áo khoác, đặt lên ghế.
Mỗi động tác đều chậm rãi, cố tình kéo dài, để em có đủ thời gian hiểu chuyện gì sắp xảy ra—và hiểu rằng mình đã đồng ý từ trước khi hắn đến.
Trương Quế Nguyên
Em biết đêm nay có ý nghĩa gì không?
Em quay đầu nhìn hắn. Ánh mắt không né tránh.
Trương Hàm Thụy
Và em vẫn đứng đây
Hắn bật cười rất khẽ, gần như hài lòng.
Không giả vờ trong sạch. Không diễn vai nạn nhân
Bàn tay hắn đặt lên cằm em, nâng lên. Không mạnh, nhưng đủ để em phải nhìn thẳng.
Trương Quế Nguyên
Em không sợ à?
Khoảng cách biến mất. Không cần ra lệnh. Không cần thúc ép.
Mọi thứ diễn ra như một nghi thức đã được lặp lại quá nhiều lần.
Đêm ấy, Trương Hàm Thụy không khóc, cũng không phảng kháng
Em chỉ lặng lẽ ghi nhớ rằng từ khoảnh khắc này trở đi, mỗi bước em đứng dưới ánh đèn đều có một người ở phía sau, biết rất rõ em đã đánh đổi những gì để được nhìn lên.
Sáng hôm sau, album ảnh được công bố.
Và cái tên Trương Hàm Thụy chính thức bước vào hạng A.
Đi cửa sau
Để có được ngày em phát sáng trên sân khấu
Một cuộc debut thực tập sinh với quy mô không nhỏ, được tạo thành một chương trình phát sóng cả nước, nhà tài trợ cùng nhà đầu tư toàn những người có từ danh tiếng đến tiền tài
Trước đêm công bố thực tập sinh được chọn, Trương Hàm Thụy đã hiểu một sự thật rất đơn giản:
Nếu không có tiền, thì công sức chỉ là đồ trang trí.
Câu nói đó đến từ staff riêng của em.
Trong phòng chờ chật chội, mùi keo xịt tóc và mồ hôi trộn lẫn, chị ta hạ giọng:
“Giải thưởng với người được chọn… sắp đặt hết rồi. Chúng ta cố đến đây là đủ rồi, Hàm Thụy.”
Trương Hàm Thụy
Công sức của chúng ta đó
Câu nói đó mắc lại trong cổ họng em.
Không đau, chỉ nghẹn. Như thể ai đó vừa đặt lên bàn cân: một bên là mồ hôi, thức trắng, nhịn ăn bên còn lại là một con số.
Và cán cân nghiêng ngay lập tức.
Đêm đó, Trương Hàm Thụy không về ký túc xá. Em ngồi trong phòng tắm, mở điện thoại, lướt qua danh sách nhà tài trợ.
Tên Trương Quế Nguyên hiện lên rất rõ
Người đã rót tiền cho chương trình, người có thể thay đổi mọi thứ chỉ bằng một cái gật đầu.
Em mất gần một tiếng để mò ra số phòng khách sạn của hắn. Hai mươi phút nữa để tìm WeChat.
Tin nhắn đầu tiên chỉ là một câu mơ hồ, lịch sự đến mức vô hại. Tin nhắn thứ hai… có thêm ẩn ý.
Không cầu xin. Không van vỉ. Chỉ là một cánh cửa khẽ mở, cho người biết mình đang nắm chìa khóa.
Đêm đó, là lần em đi cửa sau đầu tiên, và mở ra cả chục lần sau
Mười phút trước khi chương trình bắt đầu,
bảng kết quả được chỉnh sửa.
Trong cánh gà, có người nhận ra.
Một thực tập sinh khác—cũng đi cửa sau—bật khóc ngay tại chỗ, tay run đến mức không giữ nổi micro.
Trương Hàm Thụy nhìn thấy và em cười nhếch môi.
Không phải vì vui. Mà vì, em vẫn được đứng ở phía được chọn.
Khi MC công bố kết quả, ánh đèn chiếu thẳng xuống em. Tiếng vỗ tay vang lên. Máy quay lia sát gương mặt em—hoàn hảo, bình tĩnh, không vết nứt.
Staff riêng của em đứng chết lặng. Sau hậu trường, chị ta kéo em lại, thấp giọng:
Trương Hàm Thụy chỉnh lại micro trên áo, giọng rất nhẹ
Trương Hàm Thụy
Chuyện cá nhân. Chị không nên biết thì tốt hơn
Đêm đó, khi em đứng trên sân khấu,
ở một khách sạn khác trong thành phố, Trương Quế Nguyên đã biết
Đứa nhỏ này sẵn sàng dùng chính mình để đổi lấy ánh đèn.
Và vài tuần sau, trong căn phòng suite quen thuộc, khi hắn bước vào và thấy mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play