Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MuoiiMoon-MoonMuoii]Mưu Kế Chiếm Hữu..

--0--Giới thiệu

__
Suốt những năm cấp hai rồi lên cấp ba, Thanh Thảo luôn là học sinh giỏi top đầu của trường. Thành tích của cô gần như năm nào cũng nổi bật: học bổng liên tục, giải thưởng không thiếu, được thầy cô ưu ái, bạn bè mến mộ, nhiều người thầm yêu thích. Trong mắt mọi người, Thanh Thảo là hình mẫu “con nhà người ta” đúng nghĩa vừa thông minh, vừa ngoan ngoãn, lại sống khá khép kín. Trái ngược với cô là Diễm Hằng, người lớn hơn Thanh Thảo tận năm tuổi. Hằng ít nói, lạnh lùng, sống nội tâm và cũng học giỏi, nhưng không bao giờ vượt qua được cái bóng quá rực rỡ của Thanh Thảo. Ngay từ lần đầu gặp mặt, Hằng đã nảy sinh tình cảm với cô một thứ tình cảm âm thầm, dai dẳng nhưng cũng đầy cố chấp. Diễm Hằng luôn bám theo Thanh Thảo một cách lộ liễu: xuất hiện đúng lúc cô tan học, cố tình ngồi gần, tìm đủ mọi lý do để tiếp cận. Điều đó khiến Thanh Thảo ngày càng khó chịu và sợ hãi. Cô không thích sự bám riết ấy, càng không muốn dính líu tình cảm với Hằng. Dù vậy, Diễm Hằng vẫn nhiều lần tỏ tình, hết lần này đến lần khác, nhưng đều chỉ nhận lại sự từ chối thẳng thừng. Không thể chiếm được trái tim Thanh Thảo bằng cách đường hoàng, Diễm Hằng bắt đầu nghĩ đến một con đường khác một con đường méo mó và ích kỷ hơn. Hằng tìm đến ba của Thanh Thảo, người đã ly hôn với mẹ cô từ lâu. Lợi dụng sự đổ vỡ trong gia đình và khoảng trống tình cảm của người đàn ông ấy, Diễm Hằng từng bước tiếp cận, khéo léo lấy lòng, tạo dựng hình ảnh một người phụ nữ hiểu chuyện, chín chắn. Cuối cùng, Hằng trở thành vợ mới của ông, và cũng đồng nghĩa với việc trở thành mẹ kế của Thanh Thảo. Từ đây, mọi thứ bước sang một trang hoàn toàn khác nơi tình cảm đơn phương năm nào không còn là bí mật vô hại, mà biến thành một mối ràng buộc đầy ám ảnh và ngột ngạt đối với Thanh Thảo.
___
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
Hè lu!
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
Xong fic All otp qua fic này nhá!
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
rồi tự phá hủy cái não=)
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
xong bộ kia là 1 mình cân 2:)
_
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng 28 tuổi, là 1 giám đốc của công ty TH, và không chỉ là 1 giám đốc mà còn là sát thủ thích máu me, đặc biệt thích chiếm hữu muốn gì được đấy.
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo 23 tuổi, thích sáng tác nhạc nhưng bị bố không thích cái nghề mình lựa chọn nên cô cũng theo nghề của bố chọn là 1 bác sĩ có tiếng trong khoa. Gia đình tan nát, từ nhỏ bố mẹ ly hôn không được tình yêu thương từ hai người. Hiểu chuyện đến đau lòng luôn nhường nhịn bố và nghe bố_

--1--Mở đầu

_
...
[Năm cô lớp 8-em đại học năm nhất]
Vào một ngày nắng đẹp, cô ngồi trên chiếc ghế đá dưới gốc cây cổ thụ, lặng lẽ đọc sách. Gió thổi nhè nhẹ, mang theo hương nắng và sự yên bình lan tỏa khắp không gian.
Ánh sáng xuyên qua tán lá rơi xuống vai cô, khiến mọi thứ trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Yên bình thật.//nhìn hóng//
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
khi không có cô ta ở đây chở nên bình yên thế.
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Lâu rồi mình không được hưởng thụ cuộc sống này!
Cô được nhiều người biết đến với danh “con nhà người ta”. Cô học giỏi, nhận được nhiều học bổng, biết đàn, biết hát, giỏi gần như mọi thứ. Không chỉ vậy, cô còn xinh đẹp theo cách rất riêng, đủ để người khác chỉ cần nhìn một lần cũng khó quên.
Chuyện em biết đến cô cũng là do tò mò tìm hiểu, rồi dần nhận ra cô đẹp và hoàn hảo hơn những gì em tưởng. Từ lúc đó, em bắt đầu mê mẩn cô. Nhưng cô thì khác, cô biết giữa em và cô có một khoảng cách tuổi tác không nhỏ
Trước kia, sự quan tâm của em từng khiến cô cảm thấy bị làm phiền. Còn bây giờ, khi mọi thứ đã lắng xuống, em không còn xuất hiện thường xuyên nữa, cô lại cảm thấy yên bình hơn bao giờ hết.
Cô cứ ngỡ mình có thể giữ trọn khoảnh khắc bình yên ấy… nhưng rồi em xuất hiện, phá vỡ sự tĩnh lặng mà cô vừa kịp chạm tới.
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Xin chào!//cười+đến//
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//nhìn em//
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
tại sao cô lại ở đây?
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
chẳng phải cô đang học ở trên thành phố sao?
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
nhớ em..
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
...
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//đứng dậy//
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
1 tuần về 1 lần không gặp em được..
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Diễm Hằng cô nên biết tôi và cô cách nhau 5 tuổi!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Cô đừng tưởng tôi không biết kế hoạch cô đâu nhá!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
những hộp sữa,bánh ở trong ngăn bàn của tôi cũng là của cô đúng chứ?
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
oh, lại bị phát hiện
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Tôi không thích cô làm như thế đâu!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
cô đừng làm gì liên quan đến tôi nữa!
...
_
[Bệnh viện]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//đẩy xe 1 bà cụ//
Bệnh viện lúc nào cũng ồn ào với tiếng nói của bệnh nhân và sự tất bật của nhân viên y tế
Giữa không gian ấy, cô đang đẩy một bà cụ ngồi trên xe lăn trở về phòng bệnh. Bánh xe lăn khẽ lăn trên nền gạch lạnh, còn cô thì bước chậm rãi phía sau, cẩn thận từng chút một, như muốn mang lại cho bà cảm giác an tâm giữa nơi đầy tiếng ồn và lo toan này.
:Ôi cô còn trẻ vậy mà giỏi thật!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//cười+đẩy//dạ giỏi gì đâu bà
:Chắc ba mẹ cô có phước có đứa con như cô đấy!
:Cô giỏi thật!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
dạ..Ba mẹ..cháu..
:Nhưng tôi nghe rằng lúc nhỏ cô hát hay lắm
:sao không vào nghề đó luôn?
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
dạ..Cháu thấy ngành y cũng được...
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Vớ lại lâu lâu nếu cháu rảnh sẽ sáng tác thôi..//đẩy vào phòng//
:Tuổi trẻ tài cao!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Cháu cảm ơn bà..
_
[nhà cô]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//đứng trước cổng//
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
"Ba mẹ.."
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
"Mẹ thì cũng đã mất.."
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
"Ba thì.."
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//lắc đầu bỏ qua+vào nhà//
Khi vô vừa bước vào nhà đang cởi giày thì ba cô đã thấy cô và nói
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Thảo về rồi à?
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Vào đây ba xin giới thiệu với con!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
dạ?//nhìn+bước tới//
khi cô nhìn người bên cạnh ông thì cô đơ người
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Xin giới thiệu với con đây là Diễm Hằng vợ mới của Ba!
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
từ đây sẽ là mẹ mới của con!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//đơ người+làm rơi cái túi xách //
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Xin chào~!//nhìn cô//
_
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
đừng ai ghét ông này
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
nói trước ổng người xấu

--2--"Bởi Vì Tôi Yêu Em~"

mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
thì nếu ai có theo dõi tiktok của t thì cx bt là có đăng 1 phần của truyện này
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
ai đọc thì biết
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
mie dep zai nhat s1tg vu tru dien anh
ai không đọc thì hôm nay chap này đọc nhá!
_
Tối hôm ấy, Thanh Thảo đứng một mình ngoài ban công. Gió đêm thổi nhẹ, lành lạnh, lướt qua mái tóc cô. Thành phố phía dưới vẫn sáng đèn, nhưng trong lòng cô lại tối hơn bao giờ hết.
Mẹ cô đã mất từ khi cô còn quá nhỏ. Ba người đáng lẽ phải che chở lại chưa từng thật sự yêu thương cô. Và giờ đây, người phụ nữ kia… lại được ép trở thành “mẹ” của cô.
Một danh xưng mà Thanh Thảo không bao giờ chấp nhận.
Bỗng nhiên, phía sau lưng vang lên tiếng cửa ban công khẽ mở. Không cần quay lại, cô cũng biết ai vừa bước ra.
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Thảo, sao em không xuống ăn cơm?
Thanh Thảo không trả lời. Cô vẫn đứng yên, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài bóng tối.Diễm Hằng bước lại gần hơn, tiếp tục nói, giọng mang theo vẻ quan tâm hoàn hảo đến đáng ghét:
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Chắc em mệt lắm sau một ngày đi làm. Dù sao cũng nên ăn uống rồi nghỉ ngơi cho khỏe
Thanh Thảo đột ngột quay phắt người lại. Ánh mắt cô sắc lạnh, giọng nói trầm xuống:
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Đừng mang cái bộ mặt giả tạo đó ra trước mặt tôi nữa.
Diễm Hằng khựng lại trong giây lát, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. Cô ta cười trừ:
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Em nói gì vậy chứ?
Thanh Thảo tiến thêm một bước, từng lời nói như cắn chặt qua kẽ răng:
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Đừng nghĩ tôi không biết kế hoạch của cô!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Tôi không ngờ cô lại mặt dày đến mức chọn cách này đấy, Diễm Hằng.
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Diễm Hằng thay đổi. Cô ta bật cười khẽ, không còn che giấu nữa:
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Ồ… cuối cùng cũng bị phát hiện rồi à.
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Cô nghĩ mấy trò rẻ tiền đó sẽ làm tôi thay đổi suy nghĩ sao?
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Cô nghĩ những gì cô làm cho tôi sẽ khiến tôi rung động à?
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Đúng vậy.
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Tôi muốn thứ gì… thì nhất định phải có được thứ đó
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Kể cả em.//thản nhiên//
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Cô điên rồi, Diễm Hằng!//quát lên//
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Điên à?//nhướn mày//
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Tôi điên… từ khi biết tới em rồi.
Thanh Thảo siết chặt tay, giọng nghẹn lại:
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Cô lợi dụng ba tôi chỉ vì mục đích gì chứ?
Diễm Hằng bật cười khẽ, ánh mắt lạnh lẽo
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Đến giờ em vẫn chọn bênh vực ba mình sao?
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Tình ba con… cảm động thật đấy~
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
..
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
À nhỉ… hay là tôi lợi dụng ông ta để tiếp cận em?
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Sau khi có được tất cả..
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Rồi giết ông ấy chẳng hạn~
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Cô!..//tái mặt//
Diễm Hằng bước sát lại, giọng thì thầm sát bên tai cô, ngọt ngào đến rợn người
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Sao vậy?~Chẳng phải tôi làm tất cả những điều này…Đều là vì em sao?~
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//rợn người//
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//lùi lại//Đồ tàn ác!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Cô cần tôi để làm gì chứ?
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Đơn giản thôi~//tiến lại chỗ cô//
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Bởi vì tôi yêu em~//ôm eo cô//
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//rợn//
_
[Hôm sau]
Cô vừa bước xuống nhà, sẵn sàng chuẩn bị đi đến bệnh viện để làm việc thì lại vô tình gặp em và ba của mình
à không tại sao gọi là em nhỉ
phải gọi mẹ mới đúng!
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//nhìn hai bọn họ//
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
ăn đi em~//ôm eo em+đút trái cây//
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
cảm ơn~//ăn//
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
*Thật tởm!*//vội ra ngoài//
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
//thấy cô//Này không biết chào hỏi à?
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
..Dạ thưa ba con đi làm//vội mang giày//
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
bộ không thưa mẹ sao?
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//khựng lại//
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//nhìn em//
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
//cười đắc ý //
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
//nắm chặt tay thành nắm đấm//
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Hồ Võ Thanh Thảo [ Muộii ]
Thưa dì con đi làm!//bỏ đi//
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
Nguyễn Lê Diễm Hằng [ Lamoon ]
..//nhìn cô//
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
Hồ Văn Thanh [ Ba Cô ]
này, tại sao không gọi mẹ hả Thảo!
cô đi ra ngoài thật nhanh để không bị nói và phàn nàn mình nũa
nhưng cô cũng tự hiểu rằng tự đây sắp tới cuộc sống của cô trở nên đầy gian khổ và buồn hơn bao giờ hết
_

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play