Vào những năm đầu 2000, những thành phố từ lớn đến nhỏ bước vào thời kỳ phát triển vượt bậc. Nhưng ở vùng quê nào đó vẫn giữ được sự giản dị vào mộc mạc của nó.
Trong dân trong vùng ai cũng biết nhà họ Nguyễn ba đời làm quan lớn, giàu nhất xứ, nhưng chẳng vì thế mà họ nghĩ mình giàu nên lên mặt ngược lại họ sống giản dị, chất phác, giúp làng xóm.
Ai trong làng mà không biết ông bà Nguyễn có ba đứa con đẹp người đẹp nết.
Cậu hai Trường Sinh, hiền lành, ưu tú, có vợ đẹp môn đăng hộ đối tên đẹp người lại càng đẹp Anh Tú.
Khác với anh em trong nhà Cậu ba Quang Anh, thanh tú , đẹp trai ưa mình khiến bao cô trong làng say mê, ăn nói cọc cằn, nhưng ai cũng biết cậu ba có người thương là con út ông bà Hoàng.
Cô út Thanh Pháp, đẹp nghiêng nước nghiêng thành, tính cách hơi séo sắc, ngoại giao với cả làng, thân nhất với con nhà ông bà Hoàng .
Nói về chịu thương chịu khó, hiền lành nhất làng sao quên được nhà ông bà Hoàng không giàu có nhưng cũng gọi là có của ăn của để, đủ sống. Người trong làng biết đến không chỉ vì tính cách mà còn vì hai con trai họ.
Đăng Dương, cao ráo, điển trai, hơi khờ nhưng chính cách khờ đó lại làm người ta nhớ mãi, thương em út nhất nhà ai động đến là vác cây đuổi người ta chạy khắp xóm.
Đức Duy, con út, em dịu dàng, nhẹ nhàng tính cách có phần trẻ con, là hoa khôi của cả làng, được ba mẹ anh trai nâng niu như trứng mỏng, nụ cười khiến bao cô gái nhớ mãi.