Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Nơi Đồng Quê Chúng Ta Có Nhau..?

1. Mở đầu _ Bữa cơm

Đậuu ɞ T/G
Đậuu ɞ T/G
Bộ này sẽ đoàng hoàng, ra nhiều chap chứ không bỏ nha.
Đậuu ɞ T/G
Đậuu ɞ T/G
Ý định end chap 80
Đậuu ɞ T/G
Đậuu ɞ T/G
Nhưng chưa chính xác ạ.
________________
Làng Hạ những năm ấy vẫn còn chìm trong màu bùn non và tiếng gà gáy sớm. Con đường đất chạy quanh co giữa những hàng tre già, dẫn về căn nhà lớn nhất làng nơi người ta quen gọi bằng hai chữ: nhà hội đồng.
Hội đồng Rhy là người có tiếng nói nặng tựa đá trong vùng. Chỉ một cái gật đầu của ông Nguyễn cũng đủ quyết định mùa màng, ruộng đất, thậm chí cả số phận của kẻ khác. Con trai ông, RhyDer, sinh ra đã mang dáng vẻ của người đứng trên cao: ánh mắt trầm, ít nói, quen với việc người khác cúi đầu trước mình.
Ở đầu kia làng, bên mái nhà tranh thấp bé gần bờ sông, Duy lớn lên cùng mùi bùn đất và tiếng nước chảy. Cha mất sớm, mẹ quanh năm cặm cụi, cậu học cách im lặng từ rất nhỏ im lặng để sống, để tồn tại trong một thời mà thân phận con người được cân đo bằng ruộng đất và họ tên.
Họ vốn không nên gặp nhau. Nhưng vào một buổi chiều cuối hạ, khi gió từ cánh đồng thổi về mang theo mùi rơm mới, RhyDer dừng chân bên bến nước làng nơi Captain đang cúi người giặt áo.
Họ chạm mắt nhau, 1 ánh mắt không hề thân quen mà là ánh mắt xa lạ và khó hiểu.
Nhưng trong khoảnh khắt ngắn ngủi ấy họ đã gắn kết cho mình 1 định mệnh vốn hai đầu đều là hai cuộc đời khác nhau.
___
Chiều hôm đó, mặt trời lặng xuống nơi yên bình của quê hương vốn trở nên quen thuộc khi chiều lặng.
Duy ngồi bên mái hiên nhà bị rách nát, đôi tay nhỏ bé đang vo gạo thành nắm để chuẩn bị cơm cho má sau khi má mần về.
Duy đã quen với cuộc sống nghèo nàn, khốn khổ này. Khi chỉ cần thấy mẹ trở về an toàn không có gì trở ngại là em đã hạnh phúc biết bao.
Ngoài đầu cửa nhà, mẹ Duy đang chậm rãi bước vào trên tay là 2 nãy chuối xanh, to và chưa chín.
Duy chạy ra, mừng rỡ khi thấy mẹ lật đật cầm 2 nãi chuỗi cho mẹ đỡ nặng rồi dìu mẹ vào
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hôm nay mẹ đi làm có mệt hông mẹ?..
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Không con, mẹ nay không sao.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Duy của mẹ nấu cơm chưa đó.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hai mẹ con mình vô ăn cơm hen con. // Lau mồ hôi //
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Dạ, mẹ tắm cái đi rồi con với mẹ ăn. // Đưa khăn cho mẹ //
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Con có chuẩn bị nước ấm với quần áo cho mẹ rồi.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Mẹ tắm rồi thay nha mẹ. // Đẩy mẹ đi //
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Rồi rồi, mẹ càm ơn con.
Duy đưa mẹ khăn để tắm rửa sạch sẽ rồi cùng mẹ ăn cơm. Duy ra trước hiên nhà chuẩn bị bát đũa cho mẹ rồi ngồi đấy chờ.
Lát sau, mẹ đi ra trên người là một bộ bà ba mới toanh vãi dày ấm cho cơ thể.
Thấy lạ mẹ mới bèn hỏi Duy sao lại có bộ đồ như này để cho mẹ mặc :
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Ủa Duy ơi.. Bộ đồ này con lấy đâu ra mà đẹp thế kia.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Dạ con để dành tiền mua cho mẹ á.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Mẹ thấy đẹp hong mẹ.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Đẹp, con trai mẹ khéo tay biết lựa màu qua chèn ơi. // Cười hạnh phúc //
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Dạ, có gì con mua tiếp cho mẹ vài bộ nữa.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Chứ mẹ mặc có mấy kia hoài.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Ừm.. Ăn cơm thôi Duy rồi đi ngủ.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Nhanh con, khuya lắm rồi. // Cầm chén cơm //
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Dạ mẹ.
Trong bữa cơm, chỉ có hai người nhưng ấm áp biết bao. Duy cứ ăn một miếng là lại gắp đồ ăn bỏ vào chén mẹ.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Tch.. Tch.. // Tặc lưỡi //
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Con ăn đi chứ, gắp cho mẹ hoài sao được. // Đưa gà cho em ăn //
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Thôi..! Mẹ ăn nhiều lên đi.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Mẹ mần sáng giờ đói lắm rồi, ăn đi cho no.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Tối có đói mẹ nói con, con pha sữa cho mẹ nha.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Thằng này, khùng điê.n.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Mẹ lớn đến chừng này rồi, ai lại đi uống sữa.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Ngoan, ăn đi mai mẹ mần về mẹ mua cho Duy bánh, chịu không? // Xoa đầu em //
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Ưm.. Dạ mẹ. // Ăn cơm //
Trong bữa cơm, có tiếng cười tiếng nói hạnh phúc bao la nhưng bữa cơm bên Rhyder..
* Rầm.!?
Hoàng Minh Tiến ɞ Ông Nguyễn
Hoàng Minh Tiến ɞ Ông Nguyễn
Mày không ăn thì đi chỗ khác! Lì lợm.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Ừ.. Không ăn. // Đứng dậy rời đi //
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Haz.. Ông lại quát, suốt ngày quát con!
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Bộ la con là vui cho ông à! Làm cha như tảo què. // Liếc Ông Nguyễn //
Hoàng Minh Tiến ɞ Ông Nguyễn
Hoàng Minh Tiến ɞ Ông Nguyễn
Bà mặc kệ tôi! Mắc mệt, tự mà ăn. // Hầm hực rời đi //
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Ừ.. Mai tao khỏi kêu con thắm nấu luôn!
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Cho nhịn chế.t ông thì thôi!
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Chồng gì còn hơn gì nữa, nói chẳng nghe.
Bà Trâm bất lực bỏ đũa xuống chén rồi vắt chân lên cầm quạt, quạt vài cái vào mặt cho đỡ quạo.
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Con Thắm đâu!
Con Thắm ɞ Nô Gia
Con Thắm ɞ Nô Gia
D.. dạ bà kêu con?
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Dẹp xuống nhà sau đi, tao no rồi.
Con Thắm ɞ Nô Gia
Con Thắm ɞ Nô Gia
Dạ bà. // Dọn dẹp //
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Ừ đúng rồi, mai khỏi nấu cơm nữa.
Con Thắm ɞ Nô Gia
Con Thắm ɞ Nô Gia
Hả.. dạ mai không nấu ạ?
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Hoàng Bích Trâm ɞ Bà Nguyễn
Tao bảo sao làm thế đi. // Rời đi //
Con Thắm ɞ Nô Gia
Con Thắm ɞ Nô Gia
* Mệt cái phủ này nha trời! *
Con Thắm nó tức chẳng dám nói to, cứ mỗi lần cãi vả lại cứ không nấu cơm.
Làm con Thắm mừng lắm mà cứ hôm nào nấu cơm lại bắt nó nấu, rồi làm đồ ăn như cái máy không hề ngừng.
Nó bực mình dọn lẹ ra sau hè rồi để chén bát ở đó mai hẳn rửa luôn rồi xuống cái chồi sau nhà nằm ở đó mà ngủ.
____________
End chap 1.
Đậuu ɞ T/G
Đậuu ɞ T/G
Có ổn hong tời..
Đậuu ɞ T/G
Đậuu ɞ T/G
Lần đầu viết kiểu như này á.. =))

2. Bế _ Băng Bó.

Chiều xuống chậm trên làng Hạ, ánh nắng cuối ngày trải dài như tấm lụa mỏng vắt ngang cánh đồng. Tiếng trâu về chuồng hòa lẫn tiếng gọi nhau í ới của mấy đứa trẻ con đầu làng, tạo thành thứ âm thanh quen thuộc mà yên bình.
RhyDer bước đi trên con đường đất dẫn ra bến nước. Cậu theo chân người làm trong nhà hội đồng ra xem lại mấy thửa ruộng ven sông, nhưng đến đây thì bảo họ quay về trước. Không hiểu vì sao, cậu muốn đi một mình.
Bến nước làng vắng hơn mọi khi. Chỉ có một bóng người đang cúi bên mép sông, đôi tay thoăn thoắt giặt áo.
Nước sông phản chiếu ánh chiều tà, rung rinh theo từng cử động, khiến dáng người ấy trông như hòa vào cảnh vật.
RhyDer dừng bước. Captain không biết mình đang bị nhìn. Cậu chỉ chăm chú vắt lại chiếc áo đã sờn vai, mái tóc rũ xuống che nửa gương mặt.
Ngay lúc ấy, Duy vô tính ngước mặt lên để lau đi mồ hôi trên trán thì chạm phải mắt của RhyDer.
Bóng dáng to lớn, cao, quần áo chỉnh tề lịch sự gây thêm nhiều ấn tượng khi nhìn vào.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Em đang giặt đồ à?
Giọng Hân vang lên trầm, và ấm áp nhưng đối với em nó lại dịu dàng đến lạ.
em vội giật mình đáp lại lời hỏi của Hắn :
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Dạ... Vâng.
Gió chiều thỏi nhẹ tênh, làm mái tóc vốn đã rối bời của em càng bay hơn.
Hắn vang lên, giọng như đang điều tra gì đó, nghiêm đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Em tên là gì?
Duy thoáng ngạc nhiên, do dự đôi chút rồi trả lời.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Dạ.. Con tên Duy.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Có gì không thưa cậu?
Em nói, người bắt đầu đứng lên trên tay vẫn cầm chiếc áo đã giặt.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Cũng chiều rồi, coi về sớm.
Em thoáng ngạc nhiên, to mắt lần đầu trong đời người đàn ông có danh tiếng là khó nhất vùng thế cơ mà lại nhắc mình về sớm..!
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
D.. dạ con biết rồi, con sẽ về liền.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Chủ yếu con ra đây, để giặt áo cho má thôi à.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Ừ.. Coi về sớm, có khi má mày lo nữa.
Hắn xoay người lại rồi rời đi khỏi chỗ em đang đứng, chân tiến về nhà Hắn.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
C.. cậu út, sao lại...
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hôm nay nói chuyện với cả mình.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hay là mình mơ? // Xoa trán //
Em vẫn còn ngơ ngác, tay giặt nhanh bộ đồ cho má rồi đi về như lời Hắn dặn.
Tối đó, trên mâm cơm vẫn là hai người nhưng đồ ăn lại ít dần.
Chỉ còn đúng 1 dĩa cá hôm trước đã ăn, và một chén nước mắm.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Haz.. Hôm nay sao ít đồ ăn vậy mẹ.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hôm nay người ta cho mẹ ít lương, mẹ có xin thêm nên mới bị đánh.
Em thoáng giật mình khi thấy má bị đánh, từ lúc má vô nhà đều tránh né nên em đâu nhìn rõ mặt.
Em xoay qua, nhìn kĩ gương mặt bị bầm tím, ngay bên mắt bị tím nặng.
Em chẳng dám ăn nữa, chạy vô trong nhà lôi ra hộp sơ cứu đã cũ, hộp đã ri sét lâu.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Tch.. Má bây làm được mà.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Bây coi ăn cho no đi. // Giựt lấy hộp trên tay em //
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Ơ.. mẹ..
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Thôi.. Mẹ ăn đi, con băng bó cho.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Được không đấy?
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Dạ được mà mẹ, yên tâm ăn cơm đi.
Thanh gật đầu, xoay qua dùng cơm tuy đồ ăn hơi khô khan nhưng Thanh vẫn cố nuốt cho trôi để không phụ lòng Duy nấu.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Ngon không mẹ? Con nấu đó. // Cười //
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Ừm.. Ngon. // Nhai không nổi //
Em thấy mẹ ăn hơi lạ nhưng cũng không để ý đến nữa, mà tập trung để băng bó cho má.
___
Sáng hôm sau.
Trời làng Hạ hôm ấy âm u từ sớm. Mây xám kéo thấp, gió thổi qua cánh đồng làm rạ khô xào xạc như tiếng thở dài của đất.
Em đang chẻ củi sau nhà thì nghe tiếng người hàng xóm hớt hải chạy tới. Chưa kịp hỏi, tim cậu đã chùng xuống khi nghe mấy lời đứt quãng.
Nông Dân Trong làng.
Nông Dân Trong làng.
Má mày… ở nhà ông chủ mần ngoài đê… bị đánh… người ta không trả tiền..
Chiếc rìu tuột khỏi tay, rơi xuống đất nghe một tiếng khô khốc.
Em không kịp nghĩ thêm điều gì, chỉ quay người chạy thẳng ra con đường làng, mặc cho gió tạt bụi đất mù mịt vào mắt.
Nhà ông chủ mần nằm sát mép đê, tường đất cao, cổng gỗ khép hờ. Từ bên trong vọng ra tiếng quát tháo, lẫn trong đó là tiếng người đàn bà nghẹn ngào van xin.
Duy xông vào. Mẹ cậu ngã quỵ dưới nền đất, áo nâu lấm lem, mái tóc rối bời. Trước mặt bà là ông chủ mần tay cầm roi mây, gương mặt hằn học.
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
Tiền đâu mà đòi! Làm ăn ng.u nhược ai mà trả!!
Bên trong con gái ông chủ mần chạy ra, gương mặt cô hoảng hốt cộng sợ hãi.
Cô đem lòng thích Duy, nhưng cha lại cấm cản vì gia cảnh em nghèo khó nên cha cô ganh ghét không cho yêu.
Cẩm Tú Minh ɞ Con Gái Ông Chủ
Cẩm Tú Minh ɞ Con Gái Ông Chủ
Cha!? S.. sao cha lại đánh má anh Duy vậy!?
Cẩm Tú Minh ɞ Con Gái Ông Chủ
Cẩm Tú Minh ɞ Con Gái Ông Chủ
Con bảo cha nghe không! Cha DỪNG LẠI!!!?
Cô hét róng cả cổ họng, nhưng ông chủ mần vẫn cứ văng vũ lực vào mẹ Duy.
Cẩm Tú Minh ɞ Con Gái Ông Chủ
Cẩm Tú Minh ɞ Con Gái Ông Chủ
CHA!!?
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
MÀY NÍN!!?
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
THỨ CON MẤT DẠ.Y!!?
Duy lao tới, chắn trước mặt mẹ.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Ông đánh người là sai! Má tôi làm đủ công, sao ông không trả tiền?!.
Roi mây quất xuống không do dự. Duy chỉ kịp nghiến răng chịu đòn, lưng nóng rát. Nhưng cậu không lùi.
Một roi, rồi hai roi ,đau đến mức trước mắt mờ đi, nhưng cậu vẫn dang tay che cho mẹ.
Mẹ em gào lên đau khổ khi thấy con mình chẳng trụ được lâu nữa.
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hoàng Mai Thanh ɞ Mẹ Duy
Hức.. ÔNG DỪNG TAY!!? CON TRAI TÔI!!? // Gào khóc //
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
Cho mày chừa.. cho mày chừa.!!? // Quất roi //
Cẩm Tú Minh ɞ Con Gái Ông Chủ
Cẩm Tú Minh ɞ Con Gái Ông Chủ
Cha ơi cha! Dừng lại đi mà.. // Tuyệt vọng //
Đúng lúc ấy, cổng nhà bật mở. Một giọng nói trầm, lạnh vang lên, không lớn nhưng đủ khiến cả sân lặng đi.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Dừng tay!?.
RhyDer đứng đó.
Áo cậu vẫn sạch sẽ, không vướng bùn đất như những người xung quanh, ánh mắt tối lại khi nhìn thấy cảnh trước mặt. Ông chủ mần khựng tay, sắc mặt đổi khác.
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
Cậu… cậu RhyDer…!?
RhyDer bước vào sân, từng bước chậm rãi nhưng nặng nề. Hắn không nhìn ông chủ mần, chỉ liếc qua Duy người đang đứng không vững, lưng áo đã rách một đường dài.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Tao nghe nói ở đây có chuyện.
RhyDer nói giọng đều đều.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Người làm công bị đánh, tiền công không trả. Có đúng không?
Ông chủ mần lắp bắp, roi mây rơi khỏi tay.
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
Tước Bá Nhân ɞ Ông Chủ Mần
Dạ... dạ không có... Tại nó Hỗn.. -
RhyDer quay sang nhìn thẳng ông ta. Ánh nhìn ấy không cần lớn tiếng, nhưng đủ khiến người đối diện cúi đầu.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Luật làng Hạ, ta nhớ rõ. Đánh người làm là sai. Nợ công thì phải trả.
Không ai dám cãi RhyDer bảo người làm trong nhà đưa mẹ Captain về trước.
Rồi quay sang Captain. Lần đầu tiên, ánh mắt cậu không còn xa cách như ở bến nước hôm nào.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Cậu đứng vững không?
Captain gật đầu, nhưng đầu gối đã run. Khi cậu loạng choạng, RhyDer đưa tay đỡ lấy.
Chỉ một cái chạm rất khẽ, nhưng đủ khiến Captain sững người.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Cảm.. cảm ơn cậu.. // Run chân //
RhyDer không đáp ngay. Cậu nhìn Captain một lúc lâu, như thể đang nhìn thấy rõ hơn cái thế giới mà mình chưa từng bước vào.
Mưa bắt đầu rơi, từng giọt nặng hạt, hòa vào đất.
Roi mây nằm lặng dưới nền sân, còn ở đâu đó, số phận của hai con người đã chính thức va vào nhau không còn đường quay lại.
Mưa đổ nặng hạt khi RhyDer đưa Captain rời khỏi nhà ông chủ mần. Con đường đất trơn trượt, bùn bám đầy gấu quần, nhưng RhyDer không chậm bước.
Captain đi chưa được mấy bước thì chân khuỵu xuống. Cơn đau từ lưng lan ra từng thớ thịt, khiến cậu tối sầm mặt mày.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Đừng cố.
RhyDer nói, mắt lạnh tanh nhưng đầy xót xa nhìn em.
Chưa kịp để Duy phản ứng, RhyDer đã cúi xuống, một tay luồn qua lưng, tay kia đỡ dưới chân, bế cậu lên. Động tác dứt khoát, vững vàng, như thể việc ấy là lẽ đương nhiên.
Duy sững người, không tin trước mắt ngạc nhiên hoảng hốt nói.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Cậu… cậu RhyDer… con tự đi được…
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
im.
Giọng RhyDer trầm, nhưng không hề nặng nề.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Tao không muốn cậu ngất giữa đường đâu.
Captain đành im lặng. Cậu chưa từng được ai bế như vậy nhất là người thuộc về một thế giới cao hơn mình quá nhiều.
Mùi áo RhyDer thoang thoảng mùi gỗ trầm, hòa với mùi mưa lạnh, khiến đầu óc cậu càng thêm choáng váng.
Nhà hội đồng sáng đèn từ xa. Người làm trong nhà giật mình khi thấy cảnh ấy, vội vã mở cửa.
RhyDer ra lệnh, giọng không cho phép chậm trễ.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Chuẩn bị nước ấm, gọi thầy y.
Captain được đặt xuống giường gỗ lớn trong gian phòng sạch sẽ. Khi áo cậu được cởi ra để bôi thuốc, những vết roi đỏ thẫm hằn rõ trên lưng. Người làm nhìn cũng không khỏi xót xa.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Cậu.. cậu để em tự làm được mà..
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Bị như thế làm kiểu gì? Nói xem.
__________________
Đậuu ɞ T/G
Đậuu ɞ T/G
Chap sau nha, bận tý ạ
Đậuu ɞ T/G
Đậuu ɞ T/G
Có gì tui cho ngọt chap sau kkk..

3. Chăm sóc _ Không cho về.

Đậuu ɞ T/G
Đậuu ɞ T/G
Thêm 1 chap nhá, nối tiếp chap trước luôn nha.
𝐍𝐨𝐰 𝐥𝐨𝐚𝐝𝐢𝐧𝐠. . .
Rhyder đứng bên cạnh, im lặng rất lâu.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Ra ngoài hết đi.
Hắn nói, mắt dõi theo em rồi xoay mặt qua nhìn đám nô gia trong nha.
Căn phòng chỉ còn lại hai người. RhyDer tự tay thấm khăn, lau vết thương cho Em.
Động tác chậm rãi, cẩn thận đến mức Em phải nghiến răng để không bật ra tiếng run rẩy.
Hắn để ý, rồi nói :
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Đau thì nói.
Em lắc đầu đáp :
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Dạ không sao.. Con quen rồi.
Câu nói nhẹ tênh, nhưng khiến tay RhyDer khựng lại trong giây lát.
Bôi thuốc xong, RhyDer kéo chăn đắp ngang lưng Captain.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Ở lại tối nay đi.
Em giật mình bật dậy.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Không được đâu.. Má con -
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Tao đã cho người đưa má cậu về rồi, thuốc than đầy đủ.
Rhyder lại lên tiếng, giọng nói chắc chắn không suy nghĩ.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Cậu lo dưỡng thương đi.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nếu không an tâm tôi bảo người đưa mẹ cậu sang đây.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Được không?
Trong lòng em thoáng định gật đầu, nhưng rồi lại không làm gì chỉ nói với giọng không vui.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Thôi.. Cậu khỏi.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Phiền họ lắm, với má con đang mệt.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Ừ.. Lo nghỉ đi, có gì kêu con Thắm nhà tao.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Dạ.. Con cảm ơn cậu..
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Ừ.. Không có gì. // Hơi thoáng ngạc nhiên //
Trước khi rời phòng, RhyDer dừng lại, lấy từ trong áo ra một túi vải nhỏ, đặt lên bàn cạnh giường.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Tiền công của mẹ cậu.
Hắn vang lên thêm câu.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Và phần còn lại… coi như ta trả thay cho những gì cậu đã chịu hôm nay.
Em chống tay ngồi dậy, vội lắc đầu :
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Không.. Con không dám nhận nhiều vậy.. -
Hắn quay lại nhìn em, sâu và chắc.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Cậu xứng đáng.
Nói rồi, Hắn rời đi, để lại căn phòng yên tĩnh cùng túi tiền nhỏ nằm lặng lẽ trên bàn.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Còn trong căn nhà hội đồng, một người lần đầu tiên hiểu thế nào là được che chở và một người khác, không nhận ra rằng từ khoảnh khắc ấy, lòng mình đã không còn đứng ngoài cuộc nữa.
:۞:••:۞:••:۞:••:۞:••:۞:
Sáng sớm ngày hôm sau.
Em tỉnh dậy khi trời vừa hửng sáng
Gian phòng rộng và yên tĩnh đến lạ, mùi thuốc thoang thoảng hòa với mùi gỗ cũ khiến cậu mất một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu.
Em định chống tay ngồi dậy thì lưng đau nhói. Chưa kịp kêu, cửa phòng đã mở khẽ.
Hôm nay Hắn mặc áo vải màu sẫm, tay cầm chén thuốc còn bốc khói. Thấy Em đã tỉnh, ánh mắt Hắn dịu đi một chút, rất nhỏ, nhưng Em nhận ra.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Đừng ngồi dậy vội.
Hắn đi lại, đặt chén thuốc xuống cạnh bàn.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Uống hết ly này đi rồi hẳn dậy.
Em lúng túng, ngồi khó khăn dậy tay cầm chén thuốc định uống.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Ta đỡ.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Con.. Không sao con tự uống được..
Không để cậu từ chối, RhyDer đỡ lưng Captain bằng một tay, tay kia đưa chén thuốc lên.
Động tác chậm rãi, chắc chắn, như thể đã quen làm những việc ấy từ lâu. Em nhăn mặt vì thuốc đắng, Hắnliền đặt sẵn một viên mứt gừng vào tay cậu.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Ngậm cái này, sẽ bớt đắng.
Em sững người, tim khẽ đập lệch một nhịp.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Cậu.. cậu rhyder không cần phải.. -
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Ta đã làm thì làm cho trọn.
Giọng hắn dứt khoát, bình thản đến lạ.
Những ngày sau đó, Em vẫn ở lại nhà hội đồng.
Thầy thuốc đến xem vết thương mỗi ngày, bảo phải tĩnh dưỡng ít nhất nửa tháng.
Hắn cho người nấu riêng phần cháo mềm, dặn không ai được làm ồn gian phòng ấy.
Có hôm Captain tỉnh dậy giữa trưa, thấy RhyDer ngồi bên bàn, xem sổ sách.
Ánh nắng chiếu qua song cửa, đổ bóng nghiêng trên gương mặt Hắn trầm lặng, xa xôi, nhưng không còn lạnh như lần đầu gặp.
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Cậu không bận sao ạ?
Em Ngồi dậy từ từ, nhìn Hắn đang chăm chú đọc sổ sách, em hỏi khẽ.
Hắn nghe thấy, gấp sổ lại.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Bận.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nhưng không gấp bằng việc cậu dưỡng thương.
Em cúi đầu, bàn tay siết chặt mép chăn. Em không quen được đặt lên trước như vậy.
_____
Buổi chiều, RhyDer tự tay thay thuốc. Ngón tay Hắn chạm vào lưng Em rất nhẹ, như sợ làm đau. Em cắn môi, vừa vì vết thương, vừa vì cảm giác ấm áp khó gọi tên ấy.
Hắn bỗng nói.
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Sau này đừng dại dột như hôm trước.
Em im lặng cuối đầu rồi đáp :
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Hoàng Đức Duy ɞ Mợ Út
Con không dại dột.. Tại hết cách thôi..
RhyDer nhìn Em. Lần này rất lâu
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Nguyễn Quang Anh ɞ Cậu Út
Ừm.. thì giờ có rồi.
Em ngẩng lên. Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảng lặng kéo dài, không ai nói thêm lời nào nhưng cả hai đều hiểu, từ giây phút này, Emkhông còn đơn độc như trước nữa.
Ngoài sân, gió thổi qua hàng tre, lá xào xạc.
Dưới mái nhà hội đồng ấy, những ngày tưởng chỉ để dưỡng thương, lại âm thầm nuôi lớn một thứ còn khó lành hơn vết roi trên lưng một mối ràng buộc không ai kịp ngăn lại.
.•*•.•*•.•*•.•*•.•*•.•*•
End chap 3.
Đậuu ɞ T/G
Đậuu ɞ T/G
Nay ngắn nha.
Đậuu ɞ T/G
Đậuu ɞ T/G
Hơi mệt nên làm biếng viết 🤧

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play