Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lâu Tổng: Hình Tượng Anh Sụp Đổ Rồi

Chương 1 Đóa Hoa Kiêu Kỳ

Ở Thị Thành này, nhắc đến cái tên Kiều Hi không ai là không biết. Đại tiểu thư tập đoàn Đá Quý Kiều Thị lớn nhất nhì thành phố, con riêng lão gia Kiều

Cô sống đúng theo kiểu một tiểu thư hào môn kiêu căng, ngạo mạn, ỷ thế hiếp người, không vừa mắt ai là trực tiếp động thủ. Tiếng tốt chẳng có, tiếng xấu vang xa

Nhưng bù lại, cô có một làn da trắng mịn, dáng người chuẩn đến từng milimet, gương mặt xinh đẹp không khuyết điểm, chân mày thanh tú, đôi mắt to tròn, hàng mi dài cong vút, chiếc mũi cao thẳng, môi mỏng màu hồng nhạt. Mỗi khi cười lại lộ hai má lúm đồng tiền sâu hút, duyên dáng

Nên vẫn không ít chàng trai theo đuổi dù bọn họ chẳng lọt vào mắt xanh của cô, người được mệnh danh là: Đóa Hoa Kiêu Kỳ Thị Thành

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, lão gia Kiều đã cho cô ra nước ngoài du học, thực chất lại muốn cô con gái của mình tu tâm dưỡng tính

Có lẽ, ông đã đánh giá cao vị trí của mình trong lòng cô. Cô thích nhất là làm trái lời ba mình: Ông bảo cô học kinh doanh, cô trực tiếp đăng ký vào trường thiết kế trang sức, ông muốn cô phải dịu dàng, thùy mị thì cô học luôn quyền anh, karate. Ông muốn cô đi nước ngoài tu tâm dưỡng tính, khi trở về thì cô quậy banh luôn cả Thị Thành, không có quán bar, quán rượu, KTV nào là không biết tên cô

Mà nguyên nhân khiến cô trở nên như vậy tất cả cũng vì ba cô, Kiều Kiến Đông chủ tịch tập đoàn Kiều thị

Ba mẹ cô cùng nhau tay trắng dựng nên sự nghiệp. Lúc đầu, từ một cửa tiệm trang sức bạc nhỏ bé rồi phát triển thành hai cửa tiệm, sau đó là ba, bốn cuối cùng là cả tập đoàn lớn mạnh

Năm đó, họ như một giai thoại người người, nhà nhà ca tụng. Sự nghiệp dần phát triển, cô cũng ra đời, một cô công chúa sinh ra đã ngậm thìa vàng mà lớn lên

Nhưng tất cả chuyện đó đã dừng lại khi cô lên 10 tuổi. Ba cô, Kiều Kiến Đông đã có người phụ nữ khác bên ngoài bị mẹ phát hiện

Sau những trận cãi vã không hồi kết, họ đã quyết định ly hôn. Mẹ cô, vì không chịu được cú sốc ấy liền mắc bệnh trầm cảm rồi tự tử chỉ trong 1 năm sau đó

Cô được Kiều Kiến Đông đón về ở cùng mẹ kế Lý Thu Nguyệt, tiểu tam chen chân giữa ba mẹ cô. Một năm tiếp theo, bà ta cũng hạ sinh thêm một đứa con gái Kiều Tiểu Mạn

Từ lúc đó, tình cảm của Kiều Kiến Đông dành cho cô cũng dần phai nhạt. Mọi sự chú ý đều dồn cho đứa em gái cùng cha khác mẹ ấy, bọn họ ba người liền trở thành gia đình hạnh phúc

Còn cô, người vốn sẽ sở hữu tất cả những điều tốt đẹp ấy lại trở thành con riêng, chủ đề bàn tán của tất cả mọi người

Cũng từ đó, cô bắt đầu sa ngã, quậy phá, đánh nhau, trốn học không có chuyện gì là cô không làm

Chắc vì cảm thấy áy náy trong lòng nên Kiều Kiến Đông, ngoài sự chăm sóc, lo lắng, cô muốn gì ông cũng đáp ứng. Cho cô cái danh đại tiểu thư nhà họ Kiều, có thể đi ngang, dọc ở Thị Thành này, dung túng cho những lần quậy phá không hồi kết ấy

Càng lúc càng lớn, sai lầm cô gây ra cũng ngày một lớn theo. Đến lúc không chịu nổi, Kiều Kiến Đông đã quyết định đưa cô ra nước ngoài rèn giũa

Dù 'bị phạt' nhưng hàng tháng tiền vẫn đều đều được chuyển vào tài khoản nên đối với cô, đó không phải là 'chịu phạt' mà là đổi một môi trường ăn chơi mới

Sau khi tốt nghiệp, cô ôm trong lòng hoài bão lớn lao 'không quậy cho gà chó không yên thì không phải Kiều Hi' quay về nước

Danh tiếng Đóa Hoa Kiêu Kỳ liền bùng nổ trở lại và còn lớn hơn năm xưa. Cũng từ lúc đó, cô cảm thấy ba mình sức khỏe ngày một đi xuống, tóc cũng bạc nhiều hơn hẳn

Cho đến một ngày, ông không còn chịu đựng được nữa đành hạ quyết tâm cho cô đi lấy chồng để có người thay ông quản cô con gái ngỗ nghịch này, để bản thân còn có thể sống lâu hơn vài năm

Sáng hôm đó, khi từng chiếc siêu xe đầy đủ màu sắc đang nối đuôi nhau phóng như một tên lửa trên đường đua thì chiếc điện thoại của cô được đặt trong phòng nghỉ liên tục reo lên từng hồi chuông này đến hồi chuông khác

Cho đến cuộc gọi thứ 10, cuối cùng cũng có người nghe máy

Một cô gái trẻ với mái tóc nâu đỏ nổi bật được buộc cao đuôi ngựa, dáng người mảnh mai, cân đối, làn da trắng sứ gần như phát sáng, giọng nói trong trẻo mang theo nét ngỗ ngược

- "Ba già, nhà cháy hay Kiều thị phá sản mà gọi cho con lắm cuộc thế?"

Chẳng hiểu sao mỗi khi nghe giọng nói của cô con gái mình cất lên thì Kiều Kiến Đông chỉ muốn thở oxi

- "Kiều Hi, con lăn về liền cho ta, đồ nghịch nữ"

Dù bị mắng, cô cũng chẳng hề giận còn cao giọng

- "Ba càng muốn con về thì con lại càng không về đấy!"

Kiều Kiến Đông bị cô chọc đến tức nghẹn, phải đợi một lúc lâu sau mới bình ổn được tâm trạng, hạ giọng

- "Nếu con không về thì đừng hòng lấy lại được di vật của mẹ con"

Nghe đến đây, không khí xung quanh cô cũng giảm đi vài phần, ánh mắt cũng dần trở nên lạnh lẽo

- "Được, tôi về"

Bao năm qua, Kiều Kiến Đông chỉ có thể dựa vào di vật của mẹ để uy hiếp mỗi khi cô làm chuyện quá đáng và lần nào cũng thành công, lần này cũng chẳng ngoại lệ

Chương 2 Lâu Ngạn Kiêu

Không khí trong biệt thự nhà họ Kiều đang yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ hơi thở của từng người. Bỗng chốc, tiếng động cơ chiếc Ferrari vàng tươi nổi bật đã được độ lại vang vọng khắp sân biệt thự

Lớn đến mức những chú chim trên cành cây cũng bị dọa cho hoảng loạn mà bay mất, từng chiếc lá khô cũng vì thế mà rụng lả tả trên sân

Mở cửa xe xuống, bước vào biệt thự, ở phòng khách hai gương mặt chẳng khác nào đưa tang đang đợi sẵn và một bóng dáng nhỏ bé lao như một mũi tên ôm chầm lấy cô

- "Chị... chị về rồi!"

Kiều Tiểu Mạn, đứa em gái cùng cha khác mẹ nhỏ hơn cô hai tuổi. Dù không thích mẹ cô ấy nhưng ai lại nỡ từ chối một cục bông mềm mại, đáng yêu, hiểu chuyện như thế này chứ?

Kiều Tiểu Mạn chính là minh chứng sống động cho câu 'gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn' trong nhân gian

Kiều Kiến Đông sắc mặt vốn đã không được tốt nhưng khi thấy bộ đồ da đen bó sát chi chít đinh tán trên người cô lại đen thêm vài phần

- "Kiều Hi, mới sáng sớm con lại đi đua xe nữa à? Con nhìn từ trên xuống dưới của mình xem có chỗ nào giống con gái không?"

Cô bước đến chiếc sofa dài đối diện ông và Lý Thu Nguyệt ngồi xuống, chiếc mũ bảo hiểm được cô tiện tay đặt lên bàn

Cuối cùng, thấy đôi chân dài thon thả của mình không có chỗ đặt vừa ý. Thôi thì... trực tiếp gác luôn lên bàn vậy, đế giày hướng thẳng vào mặt Kiều Kiến Đông và Lý Thu Nguyệt đang ngồi cạnh đó

- "Đứa con gái này của ba, tóc dài, da trắng, mặt xinh, đôi chân cũng dài miên man như vậy mà ba nói không giống con gái. Đúng thật là khiến người khác đau lòng mà"

Để cho sinh động hơn, cô còn lấy tay lau đi những giọt nước mắt chưa từng tồn tại

Kiều Kiến Đông nhìn dáng vẻ gợi đòn này của con gái mình thì suýt không nhịn được mà chửi thề

- "Được rồi, dừng diễn nữa. Nếu con mà rơi nước mắt thật thì heo nái cũng biết leo cây rồi"

Cô vẫn một dáng vẻ ung dung, bình thản, giọng thanh thót

- "Lão Kiều, ba nhìn xem con có giống con cá không mà hết lần này đến lần khác dùng di vật của mẹ để câu con vậy?"

Mấy năm trước, vì muốn cô ra nước ngoài ông đã dùng di vật của mẹ để uy hiếp nói khi đợi du học xong trở về ông sẽ trả di vật lại cho cô

Trong lòng ông thầm tính toán, 3 năm cũng đủ đứa con gái này thay đổi tính tình rồi. Ai ngờ, ông tính không bằng cô tính, không ít lần còn bị ban giám hiệu nhà trường gọi mắng vốn, cũng không ít lần đến tận nơi để giải quyết hậu quả

- "Nếu con là con cá thì ít nhất cũng phải cá mập, cá sấu đột biến đấy!"

Dừng lại một lúc, ông không vòng vo nữa mà đi thẳng vào vấn đề

- "Kiều Hi, con cũng đã lớn rồi không thể cứ chơi bời như vậy được, ba đã tìm cho con được mối hôn sự tốt, hôm nay con đi gặp mặt người ta một chuyến đi"

Cô trợn tròn mắt như thể vừa nghe được một tin vô lý nhất trên đời

- "Với danh tiếng này của con gái ba vẫn có người để ý sao?"

Dừng lại một nhịp, cô nhìn Kiều Kiến Đông bằng ánh mắt đầy nghi hoặc

- "Không phải là ba tìm cho con ông nào bằng tuổi ba, ba, bốn đời vợ rồi chứ? Hay là ông nào có vợ đang nằm liệt giường?... Con nói cho ba biết trước... Kiều Hi con có thể làm mình làm mẩy nhưng quyết không làm tiểu tam đâu đấy!"

Kiều Kiến Đông nghe những lời đại nghịch bất đạo của con gái thì tức đến mức bật cười. Lý Thu Nguyệt ngồi cạnh ông thì giả vờ tủi thân, giọng đầy ủy khuất

- "Tiểu Hi, mẹ biết con không thích mẹ nhưng cũng đừng nói chuyện như vậy chứ. Từ nhỏ, mẹ cũng đều xem con như con gái ruột mà!"

Cô xua tay, cắt ngang lời nói của Lý Thu Nguyệt

- "Bà cũng được tính là mẹ gì chứ? Mẹ tôi đã mất lâu rồi... hay là bà cũng muốn lên bàn thờ ngồi hưởng nhang?"

Sắc mặt Lý Thu Nguyệt lập tức cứng đờ, từ giả vờ sang trắng bệch

Kiều Kiến Đông bất lực xoa xoa thái dương, đập bàn quát

- "ĐƯỢC RỒI... A NGUYỆT EM CŨNG BỚT LỜI LẠI ĐI"

Nói xong, ông quay sang cô giọng có vẻ dịu hơn

- "Kiều Hi, dẹp mấy cái suy nghĩ vớ vẩn trong đầu con đi. Đối tượng ba giới thiệu cho con là Lâu Ngạn Kiêu, tổng giám đốc của tập đoàn Lâu thị, tuổi trẻ tài cao. Vẻ ngoài thì không còn gì để bàn cãi"

Cái tên Lâu Ngạn Kiêu này cô cũng từng nghe đến. Người thừa kế của Lâu gia, hiện là tổng giám đốc tập đoàn bất động sản Đại Hoàng, sản nghiệp trải dài khắp trong lẫn ngoài nước

Lên chức tổng giám đốc ở tuổi 22, thủ đoạn tàn nhẫn, sát phạt quyết đoán, tính tình thì lạnh lẽo, u ám. Một tảng băng hình người chính hiệu

Cô nghi hoặc nhìn ba mình, giọng thăm dò

- "Ba, vị tổng giám đốc Lâu đó... thần trí anh ta bình thường chứ? Hay mắt có vấn đề rồi, hay anh ta gặp phải bệnh kín khó nói cần con làm bình phong?"

Lời vừa dứt, cô đã thấy sắc mặt của ba mình liên tục biến đổi, ông nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để bình ổn tâm trạng. Bao năm qua, đối mặt với đứa con gái này ông phải đều tự nhủ: Con mình, con mình, là mình có lỗi với nó trước.

Một lúc lâu sau, ông mở mắt ra, tâm trạng cũng bình ổn đi đôi chút

- "Con bớt loạn ngôn đi. Nếu muốn lấy lại di vật của con thì chiều nay bắt buộc phải đi gặp người ta, địa chỉ ba sẽ gửi vào điện thoại của con sau"

Nói xong, ông vội vã bỏ lên lầu vì sợ còn ngồi đây sẽ bị cô con gái cưng mình chọc nhập viện mất

Chương 3 Đêm Tân Hôn Bất Ổn

Ba giờ chiều tại một quán cà phê ven bờ sông.

Trước mặt cô, một người đàn ông với vẻ ngoài tao nhã, thanh lịch, vẻ mặt lạnh nhạt chân mày luôn nhíu chặt như mất kiên nhẫn nhưng bù lại anh có một gương mặt vô cùng hoàn hảo như tạc, mày kiếm, mắt sáng, mũi cao, da trắng, đường viền hàm rõ nét, nam tính, quyến rũ

Còn đối diện với anh...

Một cô gái với mái tóc đỏ uốn lọn mì chói mắt, nhìn người bằng lỗ mũi, chiếc kính đen gọng to che khuất nửa gương mặt, bộ đồ đen đầy đinh tán, khóa kéo rối rắm

Nhìn toàn bộ tổng thể là một cô gái dân chơi chính hiệu với gu thời trang không thể nào tệ hơn được nữa

Anh: "???"

Chưa đợi anh kịp phản ứng, cô đã lên tiếng

- "Anh là người thần trí không bình thường... à nhầm... mắt có vấn đề... không phải... là người có bệnh kín khó nói... không phải... không phải... Anh là Lâu tổng mà ba đã giới thiệu cho tôi sao?"

Người đàn ông đối diện: "..."

Phải mất một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng, giọng trầm ổn

- "Kiều đại tiểu thư vui tính thật... Đúng vậy, tôi là Lâu Ngạn Kiêu, tổng giám đốc tập đoàn Lâu thị"

Cô gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, giọng bình thản nhưng ánh mắt đầy nghi hoặc

- "Nhưng... anh bình thường thật chứ?"

Đối diện với đủ loại câu nói gây khó dễ của cô, anh vẫn một vẻ mặt vô cảm, lạnh nhạt, bình thản đúng chuẩn một vị tổng tài bá đạo

- "Đại tiểu thư Kiều, tôi xin đính chính lại một lần nữa. Tôi... hoàn toàn bình thường, mắt sáng như sao, cũng chẳng có bệnh kín gì khó nói cả"

Dừng lại một nhịp như để cô kịp tiêu hóa thông tin, anh tiếp lời

- "Lý do tôi chọn kết hôn với cô một phần vì bị gia đình giục cưới, một phần vì lợi ích gia tộc"

Cô im lặng, không đáp. Ông ba tồi đã nói chỉ khi cô đồng ý kết hôn, sau ba tháng không tự ý đòi ly hôn thì ông ấy mới trả di vật của mẹ lại cho cô

Rồi cô lại liếc mắt về phía đối diện, đáy mắt lóe sáng một tia tính toán, nụ cười cũng trở nên quỷ dị hơn. Vậy nếu tảng băng biết đi này trực tiếp đề nghị ly hôn thì sao?

Người đối diện: sao tự nhiên cảm thấy bất an trong lòng thế?

Cuối cùng, cô nở một nụ cười không thể nào tươi hơn được nữa, trực tiếp gật đầu

- "Được... Kiều Hi tôi kết bè kết phái còn được, kết hôn với anh thì có là gì!"

Anh: "..."

Sau cuộc gặp gỡ lãng xẹt giữa hai con người một kiệm lời như vàng, điềm đạm, lạnh lùng. Người còn lại miệng luyên thuyên không ngừng, nghĩ gì nói đó, nói bậy nói bạ không sợ mất lòng ai thì hôn lễ được ấn định vào một tuần sau

Kiều Kiến Đông cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, ông cảm giác như tảng đá đè nặng trên vai gần 10 năm đã được tháo xuống... nhưng ông đâu biết, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu

Đêm tân hôn, cô có cảm giác như cơ thể này chẳng còn là của mình nữa, tay chân mỏi nhừ, cơ miệng đơ cứng vì cười

Trong lúc đang chuẩn bị tắm rửa, thay đồ đi ngủ thì bỗng cửa phòng bật mở, anh bước vào, trên người vẫn còn nguyên bộ vest chú rể chưa thay

Vẫn một vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, anh bước đến trước mặt cô, giọng đều đều chẳng nghe ra được là vui hay buồn

- "Tối nay em ngủ ở đây, tôi ngủ phòng khách. Chuyện di vật của mẹ em tôi đã biết rồi và sẽ tìm cách lấy lại cho em"

Cô gật đầu, định lên tiếng hỏi anh còn chuyện gì nữa không thì bất chợt bên tai vang lên một giọng nói vô cùng kỳ quái, chẳng hiểu phát ra từ đâu

'Haha... cuối cùng cũng cưới được nữ thần rồi. Vui quá... không được mình phải giữ hình tượng, vợ đã nói thích người lạnh lùng, ít nói'

'Nhưng mà... huhu sắp không kiềm chế được rồi... muốn ôm vợ... muốn hôn vợ... muốn được sờ... eo vợ nhỏ như vậy không biết có chịu nổi mình...?'

'Hôm nay vợ mặc váy cưới trắng đúng là xinh thật, như công chúa ấy... haha sau ngày hôm nay cả Thị Thành đều phải ganh tị với mình đến đỏ cả mắt cho mà xem'

Cô chấn động, trợn tròn mắt nhìn quanh một lượt căn phòng. Chuyện gì vậy? Vừa rồi là ai đang nói vậy? Chẳng lẽ trong căn phòng này còn người thứ 3?

Chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì giọng nói kỳ quái ấy lại một lần nữa vang lên

'Vợ đang nhìn gì vậy? Có phải vợ cũng thích cách bày trí này của mình không? Phòng tân hôn này mình phải mất hai ngày mới trang trí xong đấy... nhưng mà biểu cảm này của vợ cũng đáng yêu chết mất thôi'

'Vợ ơi... mau giữ anh lại đi... anh không muốn ngủ phòng khách đâu... anh chỉ muốn ngủ chung với vợ thôi...huhu...'

Cô nhìn chằm chằm vào tảng băng biết đi trước mặt mình, ánh mắt nghi ngờ nhân sinh. Giọng nói này... là của anh ta... chẳng lẽ giọng nói mình nghe được là tiếng lòng của Lâu Ngạn Kiêu?

'Sao vợ cứ nhìn mình chằm chằm vậy? Chẳng lẽ mình biểu hiện ra mặt quá rõ ràng rồi sao? Không được, phải giữ hình tượng...'

Khụ...khụ

Anh ho nhẹ hai tiếng để xóa tan bầu không khí căng thẳng, giọng trầm ấm, xa cách

- "Vậy em ngủ sớm đi, cần gì cứ nói với quản gia!"

Cô vẫn chưa hết hoang mang, chỉ biết vô thức gật đầu. Khi anh vừa quay lưng, cái sân khấu độc diễn ấy lại vang lên

'Phù... cũng may mà mình nhanh trí... không sao thời gian còn dài... hôm nay không ngủ được thì còn hôm khác... hôm nay vợ cũng mệt rồi... mình đừng làm phiền cô ấy nữa thì hơn'

Cho đến khi không còn nghe tiếng được gì nữa thì cả người căng cứng của cô mới được thả lỏng như quả bóng xì hơi, biểu cảm cũng méo xệch. Chắc chắn là do mình mệt quá mới sinh ra ảo giác... đúng... chắc chắn là vậy!

Ngay sau đó, cô vội tìm điện thoại nhắn tin cho bạn thân của mình

- [Vãn Vãn, cứu tao hình như tao cảm thấy mình bị điên rồi]

Rất nhanh, tin nhắn đã có hồi âm

- [Cái đệch, xảy ra chuyện gì vậy? Chị em, bình tĩnh, tao đến đón mày ngay đây]

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play