[RhyCap] Gam Màu Không Tên!
#01
Hoàng Đức Duy
/Im lặng ngồi cạnh cửa sổ/.
Hoàng Đức Duy
"Hôm nay vẽ chậm thật"/thì thầm/.
Tiếng giày vang lên trong sảnh.
Hoàng Kim Long
RHYDER, Dương, cứ vào đi.
Nguyễn Quang Anh
/Bước vào/.
Nguyễn Quang Anh
/Đặt áo khoác vào giá đỡ/.
Nguyễn Quang Anh
/Vô tình nhìn về hướng em đang ngồi/.
Nguyễn Quang Anh
"Ai vậy"/lẩm bẩm/.
Em đang ngồi vẽ tranh. Ánh nắng phủ lên bờ vai mảnh, cổ tay lấm lem màu, tóc hơi rối. Rất yên tĩnh.
Nguyễn Quang Anh
/Quay mặt đi/.
Trần Đăng Dương
Này, hôm nay chúng ta làm beat gì trước đấy?
Hoàng Kim Long
Ballad trước đi.
Phòng làm nhạc của Kim Long nằm ở cuối hành lang, cách nhà chính một khoảng vừa đủ để tách biệt tiếng ồn.
Bên trong phòng làm nhạc, ánh đèn vàng nhạt phủ lên bàn mixer, dây cáp nối chằng chịt dưới sàn.
Máy tính đang mở, giao diện phầm mềm thu âm hiện lên từng dải sóng âm nhấp nhô.
Hoàng Kim Long
/Chỉnh lại tai nghe/
Hoàng Kim Long
Tempo chậm hơn một chút.
Nguyễn Quang Anh
/Gật đầu/
Hắn đặt tay lên bàn phím MIDI. Tiếng nhạc vang lên, trầm và sâu, từng nhịp rơi xuống đều đặn.
Trần Đăng Dương
/Dựa lưng vào ghế, gõ nhịp theo/.
Trần Đăng Dương
Ừm... đoạn này ổn đó.
Hắn im lặng, ánh mắt dán vào màn hình, nhưng tai lại không hoàn toàn ở trong phòng.
Từ bên ngoài hành lang, những âm thanh rất nhỏ vang lên len lỏi vào trong phòng.
Tiếng bước chân, tiếng mở tủ và cả tiếng kim loại va vào nhau tạo nên một hợp âm sống động của đời thường, không liên quan gì đến nhịp điệu trong tai nghe.
Nguyễn Quang Anh
/Bỏ một bên tai nghe xuống/.
Nguyễn Quang Anh
Khoan chút.
Hoàng Kim Long
/Giật mình/ sao vậy.
Nguyễn Quang Anh
/Lắc đầu/ không có gì.
Nguyễn Quang Anh
/Đeo lại tai nghe/.
Bên ngoài, nơi gian bếp Đức Duy đứng trước bàn, tay áo xắn cao. Bột mì vương một ít trên mu bàn tay.
Em đưa tay mở lò, hơi nóng phả ra mang theo hương bánh ngọt dịu, không nồng, rất nhanh tan vào không khí.
Hoàng Đức Duy
/Lấy khay bánh ra đặt lên bàn/.
Những chiếc bánh quy chocolate đơn giản nằm gọn trên khay bánh. Cậu nhìn khay bánh một lát rồi lấy khăn lau tay. Đức Duy lấy một chiếc đĩa lớn, xếp bánh gọn gàng rồi đem đến phòng làm nhạc.
Hoàng Kim Long
Vào đi/nói vọng ra/.
Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa ra, không bước vào hẳn, chỉ đứng hờ ở trong.
Hoàng Đức Duy
Anh...ăn bánh không?
Giọng cậu nhẹ như tan vào gió, không quá lớn chỉ vừa đủ nghe.
Nguyễn Quang Anh
/Ngẩng đầu lên/.
Trần Đăng Dương
Ô, có bánh hả?
Dương đi đến nhận đĩa bánh.
Trần Đăng Dương
Cảm ơn nha.
Em gật đầu không nói gì thêm, ánh mắt lướt khắp căn phòng rồi cũng rời đi.
Hoàng Kim Long
/Cầm một cái lên ăn/ Ngon đó.
Nghe thấy vậy Đăng Dương cũng cầm một cái lên ăn.
Trần Đăng Dương
Đúng đó, không bị ngọt gắt/cảm thán/.
Nguyễn Quang Anh
/Chậm rãi cầm một cái bánh lên cắn một miếng/.
Hắn im lặng một lúc rồi ngước mắt về cánh cửa đã đóng từ lúc nào.
Hoàng Kim Long
Làm tiếp chứ.
Nguyễn Quang Anh
Ừ/rời mắt đi/.
#02
Quang Anh nhận ra một chuyện rất lạ.
Mỗi lần đến nhà Kim Long làm nhạc, hắn đều đến sớm hơn giờ hẹn.
Không quá sớm chỉ khoảng mười phút.
Phòng làm nhạc hôm nay mở của sổ. Gió từ ban công thổi vào, mang theo mùi nắng sớm.
Nguyễn Quang Anh
/Ngồi trước máy tính/.
Tai nghe đặt lệch một bên, trên máy tính bản demo hôm trước vẫn còn. Âm nhạc chưa hoàn chỉnh. Như thể thiếu một nốt rất nhỏ nhưng không biết nằm ở đâu.
Nguyễn Quang Anh
"Chỗ này... vẫn chưa đúng."
Nguyễn Quang Anh
/Tua lại đoạn đầu/.
Tiếng piano vang lên, chậm, đều.
Dương chưa đến Kim Long thì bận nghe máy ở bên ngoài.
Trong không gian trống vắng ấy hắn lại nghe thấy một âm thanh khác. Tiếng kéo ghế rất nhẹ. Tiếng giấy cọ vào nhau. Rất xa, rất nhỏ.
Ở phòng bên cạnh Đức Duy đang ngồi trước bàn vẽ. Hôm nay cậu không bật nhạc chỉ mở cửa sổ. Gió nhẹ lùa vào trong phòng làm lật nhẹ mép giấy.
Hoàng Đức Duy
/Dừng bút, giữ giấy lại/.
Cậu nhìn bản phát thảo rồi bỏ bút xuống. Không biết vì sao, bổng nhiên cậu cảm thấy rất thiếu kiên nhẫn.
Ở phòng bên cạnh Quang Anh tháo tai nghe ra hẳn. Âm nhạc trong phòng dừng lại. Không gian lập tức trở nên rõ ràng hơn.
Nguyễn Quang Anh
/Đứng dậy đi ra ngoài/.
Không có chủ đích, trong vô thức hắn bước đến phòng em. Cửa phòng Đức Duy mở.
Hoàng Đức Duy
/Ngước đầu lên/.
Ánh mắt cả hai chạm nhau rất ngắn.
Hoàng Đức Duy
Anh cần gì sao?
Giọng cậu bỉnh thản, không mang theo cảm xúc dư thừa nào.
Nguyễn Quang Anh
/Khựng lại/.
Hắn không biết. Không biết tại sao mình lại đến đây.
Nguyễn Quang Anh
Không... Chỉ là...
Hắn dừng lại. Không tìm được lí do cho hành động của mình.
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi. Tôi làm phiền rồi.
Chỉ hai câu. Và không có gì để nói thêm.
Nguyễn Quang Anh
/Gật đầu, quay người về phòng thu/.
Trần Đăng Dương
/Đi vào phòng thu/.
Trần Đăng Dương
Ê, Làm tiếp không?
Nguyễn Quang Anh
/Ngồi xuống đeo tai nghe/.
Âm nhạc lại một lần nữa vang lên. Lần này tiếng piano được chỉnh sửa lại một chút. Nhẹ hơn. Trống hơn.
Hoàng Kim Long
/Ngẩng đầu lên/.
Hoàng Kim Long
Đoạn này... Nghe lạ quá.
Buổi chiều trôi qua chậm rãi. Khi công việc tạm xong. Quang Anh đứng dậy lấy áo khoác.
Nguyễn Quang Anh
/Nhìn cửa phòng cậu/.
Nguyễn Quang Anh
/Rời đi/.
#03
Buổi chiều hôm đó, phòng làm nhạc ồn hơn thường lệ.
Trần Đăng Dương
Hay đoạn này anh thử rap một lần nữa đi.
Nguyễn Quang Anh
/Tựa lưng vào ghế, tháo tai nghe ra một bên/.
Nguyễn Quang Anh
Tempo vậy ổn chứ?
Hoàng Kim Long
Nhưng chorus hơi thiếu lực.
Trần Đăng Dương
Thiếu cái gì đó... Không biết gọi sao nữa.
Nguyễn Quang Anh
/Nhíu mày, nhìn vào màn hình/.
Nguyễn Quang Anh
Thiếu... Khoảng trống.
Hoàng Kim Long
Nghe mâu thuẫn quá đấy.
Nguyễn Quang Anh
Không phải lúc nào nhạc cũng cần đầy.
Trần Đăng Dương
/Nhún vai/.
Trần Đăng Dương
Anh nói vậy thì sửa kiểu gì đây?
Hắn chưa kịp trả lời thì của phòng mở ra.
Tay cầm bình nước lớn. Cậu đứng đó, liếc mắt nhìn ba người trong phòng.
Hoàng Đức Duy
Anh hai, út để nước ở đây nha.
Hoàng Kim Long
Ừ, em để đó đi.
Hoàng Đức Duy
/Liếc nhìn mấy cái ly/.
Hoàng Đức Duy
Mọi người có cần thêm ly không?
Trần Đăng Dương
Có, có. Cho anh xin hai cái nhé.
Nguyễn Quang Anh
/Nhìn theo/.
Trần Đăng Dương
/Đẩy vai Kim Long/.
Trần Đăng Dương
Em trai anh hả?
Trần Đăng Dương
Nhóc đó ít nói ghê đấy.
Hoàng Kim Long
Nó như vậy từ nhỏ rồi
Hắn im lặng nảy giờ cuối cùng cũng lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
/Cầm ly uống nước/.
Hoàng Kim Long
/Nhìn hắn/.
Hoàng Kim Long
Ừ. Đức Duy là em út nhà anh.
Nguyễn Quang Anh
/Gật đầu/.
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy sao/lẩm nhẩm ghi nhớ/.
Sau một lúc đi lấy ly cậu cũng đã quay lại.
Hoàng Đức Duy
/đặt mấy cái ly lên bàn/.
Hoàng Đức Duy
Em để ly ở đây nhé?
Đăng Dương thấy em cầm ly đến liền lấy một cái rồi cười.
Trần Đăng Dương
Cảm ơn em nha.
Hoàng Đức Duy
Không có gì.
Khi cậu vừa định xoay người rời khỏi phòng thì một câu hỏi vang lên.
Nguyễn Quang Anh
Bánh hôm trước... Là cậu làm hả?
Đức Duy dừng lại. Cậu xoay người lại nhìn, hơi ngạc nhiên vì câu hỏi ấy.
Hoàng Đức Duy
Anh thích là được.
Nói xong cậu quay đi thật, chẳng thèm để tâm việc ở sau lưng.
Trần Đăng Dương
Ê, sao tự nhiên anh lại hỏi vậy thế.
Nguyễn Quang Anh
/Nhìn Dương/.
Nguyễn Quang Anh
Hỏi thôi.
Trần Đăng Dương
Kì lạ, chẳng giống anh chút nào.
Hoàng Kim Long
Chắc tại bánh ngon.
Quang Anh không phản bác. Hắn đeo tai nghe lại, tiếp tục với bản nhạc đang gian dở.
Khi buổi làm việc kết thúc, trời cũng đã sẩm tối. Quang Anh đứng dậy, đi ngoài lấy áo khoác rồi rời khỏi phòng làm nhạc. Trước khi rời đi hắn dừng lại ở phòng khách, nơi Đức Duy đang ngồi trên sofa, lật xem tạp chí.
Ánh đèn vàng mờ chiếu xuống trang giấy. Hắn do dự một chút, rồi lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Cậu... hay ở nhà một mình vậy sao?
Hoàng Đức Duy
/Ngẩng lên/.
Hoàng Đức Duy
Cũng quen rồi.
Nguyễn Quang Anh
Không thấy chán à.
Đức Duy dừng lại, suy nghĩ vài giây rồi cất tiếng.
Hoàng Đức Duy
Không. Ở một mình yên hơn.
Nguyễn Quang Anh
/Gật đầu/.
Rồi hắn rời khỏi căn nhà đó, nơi đang yên tĩnh đến kì lạ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play