PHÍA SAU CÁNH CỬA KHÔNG KHOÁ
Chương 1: Sinh Nhật Thứ Mười Tám
Hàn Thành Dương mở mắt, trần nhà màu kem quen thuộc chào đón cậu bằng một sự trống rỗng đến não nề, đồng hồ treo tường chỉ 7 giờ sáng.
Căn biệt thự rộng lớn vẫn chìm trong im lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên như một lời than vãn.
Hôm nay là sinh nhật thứ mười tám của cậu – cái tuổi mà người ta vẫn nói là cột mốc trưởng thành, nhưng với Dương, nó chẳng khác gì một dấu chấm than cho sự tồn tại vô nghĩa.
Không một lời chúc, không một cái bánh, không một ai và như mọi năm.
Dương bật dậy, cơ thể nhức mỏi sau một đêm mất ngủ triền miên vì cơn đau âm ỉ từ vết thương cũ.
Một tuần trước, cậu đã lao chiếc mô tô phân khối lớn vào một vách tường khi đang chạy trốn khỏi cuộc cãi vã không hồi kết của cha mẹ ở biệt thự riêng của họ.
Vết sẹo dài trên cánh tay vẫn còn đỏ, ẩn dưới lớp băng gạc trắng toát.
Cậu chẳng nhớ mình đã đi đâu, chỉ biết khi tỉnh lại đã nằm trong bệnh viện, bên cạnh là một nữ y tá xa lạ và vài món đồ dùng cá nhân được đặt hờ hững trên bàn.
Khi cha cậu – Hàn Thế Nam, chủ tịch tập đoàn H.N danh tiếng đã gọi một cuộc điện thoại vỏn vẹn ba mươi giây.
Hàn Thế Nam
Có ảnh hưởng đến báo chí không?
Hàn Thế Nam
Ta đã chuyển tiền vào tài khoản của mày rồi, tự thuê điều dưỡng đi.
Hàn Thế Nam
Đừng làm phiền người khác bằng những chuyện nhỏ nhặt như thế.
Và mẹ cậu – Trần Ngọc Bích, một quý phu nhân luôn bận rộn với các buổi tiệc trà và chuyến du lịch xa xỉ chỉ gửi đến vài dòng tin nhắn.
Trần Ngọc Bích
Mẹ đang ở Milan với em gái con, đừng để những chuyện vớ vẩn này làm phiền kỳ nghỉ của mẹ.
Trần Ngọc Bích
Số tiền trợ cấp đã tăng gấp đôi tháng này rồi, liệu mà dùng cho tử tế.
Em gái. Cái tên nghe thật xa lạ.
Cậu chỉ có một mình, cậu chưa từng có một người em gái nào.
Chỉ là con riêng của mẹ cậu với người chồng sau.
Với họ, Dương mãi mãi là một "vật kỷ niệm hỏng hóc", là minh chứng cho một cuộc hôn nhân đổ vỡ mà cả hai đều muốn quên đi.
Cậu là gánh nặng, là sự phiền phức, là cái tên mà họ chỉ nhớ đến khi cần một món đồ để trưng bày hoặc một kẻ để trút giận.
Đôi mắt nâu sẫm của Hàn Thành Dương nhìn vào gương.
Khuôn mặt cậu hốc hác, vành mắt thâm quầng, tóc mái rũ xuống che đi một phần đôi mắt vô hồn.
Cậu đưa tay chạm vào vết sẹo trên cổ tay – nơi những vết cắt ngang dọc vẫn còn in hằn, được che giấu khéo léo dưới lớp hình xăm rồng phượng hầm hố.
Đó là những lần cậu đã thử kết thúc tất cả, những lần cậu đã đứng bên bờ vực và nhìn xuống.
Hôm nay, cậu sẽ làm thật.
Với suy nghĩ đó trong đầu, Dương mặc một chiếc áo khoác đen mỏng, bước ra khỏi biệt thự.
Chiếc siêu xe Porsche quen thuộc của cha đậu trong gara, nhưng cậu chẳng muốn chạm vào nó.
Cậu muốn đi bộ, muốn cảm nhận từng giọt mưa đang bắt đầu rơi xuống, muốn để những hạt nước lạnh lẽo này gột rửa đi mọi thứ.
Những giọt nước nặng hạt táp vào mặt, làm ướt đẫm mái tóc, làm lạnh buốt từng thớ thịt.
Cậu cứ đi mãi, đi mãi, cho đến khi đứng trên một cây cầu bắc qua dòng sông nhỏ.
Nước sông đen ngòm, phản chiếu ánh đèn đường lờ mờ như những con mắt vô định.
Cậu lấy chiếc điện thoại đắt tiền ra.
Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn cũ từ mẹ: "Đừng làm phiền mọi người nữa."
Dương cười nhạt, một nụ cười cay đắng đến tột cùng.
Hàn Thành Dương
Ừ, sẽ không làm phiền nữa đâu.
Với một lực mạnh, cậu ném chiếc điện thoại xuống dòng sông.
Tiếng "tõm" nhỏ bé chìm nghỉm trong tiếng mưa rơi ào ạt.
Cậu đưa chân lên thành cầu, cảm nhận cơn gió lạnh buốt táp vào mặt, làm tóc bay tán loạn.
Vết sẹo trên cổ tay như nhức nhối hơn.
Hàn Thành Dương
// nhắm mắt lại//Thế giới này đông người thế, nhưng chẳng có chỗ nào cho mình.
Một giọt nước lạnh buốt rơi xuống má cậu, không phải từ mưa, mà là từ mắt.
Khi cậu định gieo mình, một bàn tay ấm áp bỗng nắm lấy cổ tay cậu, ngăn cậu lại.
Lực không quá mạnh, nhưng đủ để kéo cậu về thực tại.
Trần Trương Minh
Đừng khóc ở đây, nước mưa vào vết thương sẽ nhiễm trùng, muốn khóc thì về nhà tôi rồi hãy khóc.
Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, xé tan màn mưa và nỗi tuyệt vọng đang bao trùm lấy Hàn Thành Dương.
Một người đàn ông cao ráo, lịch thiệp, đang đứng cạnh cậu, tay cầm một chiếc ô lớn.
Gương mặt anh ta điềm tĩnh lạ thường, và đôi mắt anh ta không có chút thương hại nào, chỉ có sự quan tâm chân thành.
Trên tay anh, là một hộp bánh ngọt nhỏ, cắm duy nhất một cây nến lung linh trong màn mưa.
Chương 2: Mảnh Ghép Vụn Vỡ Trong Đêm Đông
Trương Minh gần như phải bế thắt ngang người Hàn Thành Dương để đưa cậu vào xe. Cơ thể cậu trai trẻ gầy gò đến đáng sợ, bộ quần áo ướt đẫm bám chặt vào làn da tái nhợt, lạnh ngắt như một tảng băng.
Về đến căn hộ, vừa đặt Dương xuống giường, cậu đã lập tức rơi vào trạng thái mê man
Cơn sốt cao do ngấm nước mưa lâu ngày cùng với sự kiệt quệ về tinh thần khiến Dương run rẩy không ngừng, môi tím tái, hơi thở đứt quãng.
Trương Minh vội vã lấy nước ấm lau người cho cậu.
Khi anh kéo ống tay áo ướt sũng của Dương lên để thay đồ, bàn tay anh bỗng khựng lại, tim anh thắt nghẹt.
Dưới ánh đèn phòng ngủ, những vết rạch ngang dọc chồng chất trên cổ tay trắng bệch hiện ra đầy ám ảnh.
Có vết đã thành sẹo lồi lõm, có vết vẫn còn hơi hồng, minh chứng cho những năm tháng cậu vật lộn trong bóng tối.
Không chỉ vậy, vết rách ở chân từ vụ tai nạn trước đó do không được chăm sóc tử tế đã bị bục ra, máu thấm đỏ cả lớp băng gạc cũ kỹ.
Trần Trương Minh
Tại sao em lại để bản thân ra nông nỗi này... Dương ơi?
Trương Minh thì thầm, giọng anh nghẹn lại vì xót xa.
Anh cẩn thận sát trùng vết thương ở chân cho cậu.
Mỗi lần tăm bông chạm vào da thịt, Thành Dương lại khẽ rên rỉ trong cơn mê, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại như đang gặp phải ác mộng kinh hoàng nhất.
Trương Minh thức trắng cả đêm, hết thay khăn chườm lại đến kiểm tra nhiệt độ.
Anh không thể hiểu hết những gì cậu đã trải qua, nhưng nỗi đau hiển hiện trên cơ thể này khiến anh thấy đau lòng hơn cả chính mình bị thương.
Thực chất, Trương Minh không phải vô tình gặp Dương trên cây cầu đó.
Suốt 10 năm qua, anh vẫn luôn âm thầm tìm kiếm tung tích của cậu bé năm xưa.
Ký ức của anh về 10 năm trước là một màu nắng ấm áp.
Khi đó, gia đình họ Hàn vẫn còn là một tổ ấm đúng nghĩa.
Trương Minh và Thành Dương là đôi bạn thanh mai trúc mã, cùng nhau chia sẻ những chiếc kẹo ngọt trong khu vườn đầy hoa.
Ngày đó, Thành Dương là một cậu bé hay cười, đôi mắt sáng ngời như chứa cả vì sao.
Thế nhưng, định mệnh đã rẽ lối khi gia đình Trương Minh phải chuyển đi nơi khác.
Sau khi anh đi, gia đình họ Hàn tan vỡ, hạnh phúc của Dương cũng biến mất như bọt xà phòng.
Suốt thời gian ở nước ngoài và khi về nước làm bác sĩ, Trương Minh vẫn giữ tấm ảnh cũ của hai đứa.
Anh đã tìm thấy cậu, nhưng anh quyết định giữ kín thân phận của mình.
Anh không muốn Dương cảm thấy áp lực hay cảm thấy bị thương hại bởi một người bạn từ quá khứ.
Anh muốn dùng thân phận một người lạ, một người bác sĩ, để từ từ bước vào và chữa lành trái tim đã đóng băng của cậu.
Nhìn Thành Dương đang nằm đó, yếu ớt và vỡ vụn, Trương Minh nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cậu, áp lên má mình.
Trần Trương Minh
Dương à, 10 năm trước anh không thể ở bên em.
Trần Trương Minh
Nhưng bây giờ, dù em có không nhận ra anh, anh cũng sẽ không để em tuột mất lần nữa.
Trần Trương Minh
Thế giới này không thương em, thì để anh thương em.
Giữa đêm đông lạnh giá, căn phòng nhỏ của Trương Minh tràn ngập hơi ấm của sự cứu rỗi.
Thành Dương trong cơn sốt, dường như cảm nhận được một hơi ấm vừa lạ vừa quen, cậu khẽ nới lỏng nắm tay, chìm vào giấc ngủ yên bình hơn một chút.
Chương 3: Con Mèo Hoang Xù Lông
Thành Dương tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai đã len qua khe rèm, đậu trên gương mặt hốc hác của cậu.
Cảm giác đầu tiên là một cơn đau đầu như búa bổ, cổ họng bỏng rát và cả người rã rời như vừa bị một chiếc xe tải nghiến qua.
Cậu ngơ ngác nhìn trần nhà trắng tinh, cảm nhận lớp chăn bông mềm mại và mùi hương oải hương thanh khiết – một mùi hương xa lạ không thuộc về căn biệt thự lạnh lẽo của nhà họ Hàn.
Dương hoảng hốt bật dậy, nhưng cơn choáng váng khiến cậu ngã nhào xuống giường.
Lúc này cậu mới nhận ra mình đang mặc một bộ đồ ngủ cotton lạ lẫm, sạch sẽ.
Vết thương ở chân đã được băng bó lại tỉ mỉ, mát lạnh mùi thuốc mỡ.
Trần Trương Minh
Tỉnh rồi sao? Đừng cử động mạnh, em còn đang sốt đấy.
Tiếng mở cửa khẽ khàng vang lên.
Một người đàn ông cao lớn bước vào, trên tay bưng một bát cháo bốc khói.
Dương ngay lập tức co người lại phía góc giường, ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác và thù địch.
Cậu vội vàng kéo tay áo xuống để che đi những vết rạch chồng chất trên cổ tay mình, giọng khàn đặc.
Hàn Thành Dương
Anh là ai?
Hàn Thành Dương
Tại sao tôi lại ở đây? Anh... anh đã thấy những gì rồi?
Trương Minh dừng bước, anh đặt bát cháo xuống bàn, giữ một khoảng cách đủ xa để Dương không cảm thấy bị đe dọa.
Anh nhìn cậu bằng ánh mắt điềm tĩnh của một bác sĩ, nhưng sâu bên trong là sự xót xa thấu tận tâm can khi thấy "cậu bé mặt trời" năm nào giờ lại sợ hãi con người đến thế.
Trần Trương Minh
Tôi là Trần Trương Minh, một bác sĩ.
Trần Trương Minh
Đêm qua tôi gặp em ở trên cầu, em bị ngất vì sốt cao nên tôi đưa về đây.
Thành Dương cười nhạt, một nụ cười đầy sự tự giễu.
Hàn Thành Dương
Bác sĩ? Lại một kẻ muốn làm từ thiện à?
Hàn Thành Dương
Tôi không có tiền trả cho anh đâu.
Hàn Thành Dương
Gia đình tôi... họ sẽ không chi một xu nào để cứu một thằng 'bệnh hoạn' như tôi đâu.
Hàn Thành Dương
Anh nên vứt tôi lại cây cầu đó thì hơn.
Trương Minh không hề giận trước lời lẽ cay độc của cậu, anh chậm rãi múc một thìa cháo, thổi nhẹ.
Trần Trương Minh
Tôi cứu em vì tôi muốn, không phải vì tiền, ăn một chút đi, rồi em muốn đi đâu tôi cũng không cản.
Hàn Thành Dương
Tôi không ăn! Đừng có giả vờ tốt bụng!
Dương hất tay, khiến bát cháo trên bàn suýt đổ.
Cậu nhìn Minh bằng đôi mắt đỏ hoe, vỡ vụn.
Hàn Thành Dương
Các người đều giống nhau thôi.
Hàn Thành Dương
Thấy tôi thảm hại thì thương hại, thấy tôi hỏng hóc thì bỏ rơi, đừng có phí công!
Trương Minh lẳng lặng nhìn những giọt nước mắt chực trào trên gương mặt cậu.
Anh tiến lại gần thêm một bước, giọng nói trầm ấm và kiên định đến lạ thường.
Trần Trương Minh
Hàn Thành Dương, nghe này, thế giới có thể coi em là phế phẩm, nhưng trong mắt một bác sĩ, em chỉ là một bệnh nhân đang bị thương.
Trần Trương Minh
Và trong mắt tôi... em là người xứng đáng được sống hơn bất cứ ai.
Thành Dương khựng lại. Đã bao nhiêu lâu rồi không có ai gọi tên cậu một cách trân trọng như vậy? Cái tên "Hàn Thành Dương" từ miệng người đàn ông này nghe vừa lạ lẫm, vừa có chút rung động mơ hồ mà cậu không thể giải thích được. Một cảm giác "ký ức quen thuộc" lướt qua tâm trí, nhưng cơn đau đầu khiến cậu không thể nắm bắt.
Cậu kiệt sức, cơn sốt lại kéo đến làm tầm nhìn mờ đi.
Dương không còn sức để đẩy anh ra nữa.
Trương Minh nhẹ nhàng đỡ lấy vai cậu, giúp cậu nằm xuống.
Cậu không hề biết rằng, người đàn ông đang kiên nhẫn bón từng thìa cháo cho cậu lúc này, chính là người đã dành 10 năm để tìm lại một lời hứa dưới nắng hè năm ấy.
Bí mật về người bạn thanh mai trúc mã vẫn được Minh giấu kín, bởi anh muốn Dương yêu anh bằng trái tim hiện tại, chứ không phải bằng nợ nần quá khứ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play