[Linhgill][Buitruonglinh X Gill] Phản Xạ Sai Lệch- EABO
#1-phongcuamay, phongcuatao
abc: lời kể
//abc//: hành động
“abc”: suy nghĩ
ABC: nói to, hét
💬 abc: nhắn tin
📲 abc: gọi điện
Nhà trọ gần trường, hai phòng ngủ, phòng khách nằm giữa.
Không chật. Không bất tiện.
Loại nhà mà người ta có thể sống chung mà không cần thân.
Gill chọn phòng ngoài, sát cửa.
Linh ở phòng trong.
Gill nghĩ vậy — cho tới khi gặp Linh.
Lần đầu Linh bước ra từ phòng trong, Gill đã thấy không ổn.
Không phải vì ngoại hình.
Mà vì ánh mắt.
Linh nhìn cậu như thể đang thấy thứ gì đó rất vừa ý, rất đúng gu, nhưng lại không hề vội. Kiểu ánh nhìn khiến người ta biết: mày đang được để ý.
#Vũ Trường Giang-Gill
Giang, có thể gọi là Gill
#Bùi Trường Linh
//cười// Linh
#Bùi Trường Linh
Chắc sẽ ở chung lâu đó
Gill không đáp, kéo vali về phòng.
Lúc lướt qua, mùi gỗ trầm lạnh thoáng chạm mũi. Rất nhẹ. Nhưng đủ để Gill khựng một nhịp.
Ở chung ba ngày, Gill bắt đầu ghét Linh.
Ghét vì những việc Linh làm, dù Linh không làm gì quá đáng..
Hắn chỉ luôn bước ra phòng khách đúng lúc Gill mở cửa.
Đứng tựa tường ngay chỗ Gill đi ngang qua.
Đưa đồ mà ngón tay luôn chạm thêm nửa giây.
#Bùi Trường Linh
Xin lỗi nha
Linh nói mỗi lần như vậy, giọng vô tội.
#Vũ Trường Giang-Gill
Mày làm ơn đứng xa ra được không?
#Bùi Trường Linh
Xa bao nhiêu
Gill chưa kịp trả lời thì Linh đã nghiêng đầu, bước lùi đúng một bước.
Không xa.
Chỉ đủ để Gill vẫn ngửi thấy mùi trầm bám trong không khí.
Buổi tối, Gill tập hát trong phòng.
Giọng cậu không lớn, nhưng chắc. Mùi rượu vang theo nhịp thở lan ra rất tự nhiên — thứ Gill không kiểm soát được.
Gill biết ngay là Linh, dù chưa quay đầu.
#Bùi Trường Linh
Giọng mày hay đó
#Bùi Trường Linh
Nhưng sao mày hát mà có vẻ căng thẳng vậy?
#Vũ Trường Giang-Gill
Đừng có đứng trước cửa phòng tao
#Bùi Trường Linh
Tao đứng ở phòng khách mà
#Vũ Trường Giang-Gill
Vậy quay đi chỗ khác đi
#Bùi Trường Linh
Không thích
Gill quay phắt lại.
Linh đứng tựa tường, tay khoanh trước ngực, ánh mắt không hề né.
#Vũ Trường Giang-Gill
Mày có biết là nhìn người khác kiểu đấy rất kì không??
#Bùi Trường Linh
Biết, nhưng tao thích
#Vũ Trường Giang-Gill
Thích cái gì?
#Bùi Trường Linh
Phản ứng của mày
#Bùi Trường Linh
Mày ghét tao mà căng vậy là sao?
(Căng là căng thẳng ấy 🫰)
#Vũ Trường Giang-Gill
Tao chẳng căng gì hết! Đừng có nói mấy câu đấy với tao
#Bùi Trường Linh
Vậy đừng đứng gần tao
Linh đáp lại — dù chính hắn là người tiến lên.
Mùi gỗ trầm áp sát. Không nồng, nhưng đè.
Gill thấy cổ họng khô, tim đập nhanh hơn mức bình thường.
#Vũ Trường Giang-Gill
Lùi ra
Linh cúi xuống, vừa đủ để Gill thấy rõ nụ cười rất nhỏ.
#Bùi Trường Linh
Nếu tao không lùi thì sao?
#Vũ Trường Giang-Gill
//nắm chặt tay// Thì bố đẩy mày ra
#Bùi Trường Linh
Ừ, vậy thử đi
Cơ thể cậu không nghe lời.
Ánh mắt hắn tối đi một chút — không phải bất ngờ, mà như xác nhận điều gì đó.
#Bùi Trường Linh
Thấy chưa
#Bùi Trường Linh
Tao có làm gì mày đâu
#Vũ Trường Giang-Gill
//lùi một bước// Tránh xa tao ra
Linh đứng thẳng lại, rất ngoan ngoãn.
#Bùi Trường Linh
Được thôi
Nhưng khi Gill đóng cửa phòng, tim vẫn đập nhanh, mùi trầm vẫn còn vương trong phổi.
Gill tựa lưng vào cửa, chửi thầm.
#Vũ Trường Giang-Gill
Thằng này không bình thường chút nào..
Bên ngoài, Linh đứng yên vài giây, rồi cười rất khẽ.
Alpha mà phản ứng vậy là nguy hiểm lắm đó..
#2-khongua!
Ghét rõ ràng. Ghét công khai. Ghét tới mức chỉ cần nghe tiếng bước chân ngoài phòng khách cũng thấy phiền.
Vấn đề là — Linh không làm gì để đáng bị ghét theo cách thông thường.
Hắn không ồn.
Không xía vào chuyện riêng.
Không gây sự.
Hắn chỉ xuất hiện quá đúng lúc.
Linh đang ở phòng khách, ngồi trên sofa, tóc còn hơi rối, áo thun rộng trễ cổ. Trông rất… vô hại.
#Bùi Trường Linh
Đi học hả?
#Vũ Trường Giang-Gill
//liếc một cái// Không liên quan đến mày
#Bùi Trường Linh
//gật đầu// Thì hỏi cho biết thôi
Linh đứng dậy, nhưng không chắn đường cậu.
Cánh tay lướt sát hông Gill.
Không chạm hẳn.
Chỉ đủ để Gill cảm nhận được.
#Vũ Trường Giang-Gill
//khựng lại, quay phắt sang// Mày đứng cho đàng hoàng không được à?
#Bùi Trường Linh
//chớp mắt// Tao tránh đường cho mày đi mà??
#Vũ Trường Giang-Gill
Mày cố tình thì có
#Bùi Trường Linh
Cố tình gì?
#Vũ Trường Giang-Gill
Cố tình đứng kiểu đó
#Vũ Trường Giang-Gill
Mỗi lần tao đi ngang là mày đứng sát lại
#Bùi Trường Linh
//lùi một bước// Vậy tao đứng xa
#Vũ Trường Giang-Gill
Đừng có giả ng#, tao không thích mấy trò này đâu
#Vũ Trường Giang-Gill
Mấy trò khiến người khác khó chịu
#Vũ Trường Giang-Gill
Nếu mày không biết thì tao nói cho biết
Linh nhìn Gill vài giây. Ánh mắt không còn đùa.
#Bùi Trường Linh
//quay đi// Ừ, vậy tao tránh
Gill đứng yên tại chỗ, quai balo trong tay siết chặt.
Chó thật.
Biết là cố tình mà vẫn không bắt lỗi được.
Kai xi 🐢
Viết kiểu này ok khong mọi người
Kai xi 🐢
À mà trong truyện này gill ghét linh vcl nên nói chuyện hơi cọc á =))
Kai xi 🐢
Mọi người thích ngọt hay ngược hơn??
Kai xi 🐢
Chắc truyện này mình cũng viết xen kẻ hai thể loại á
Kai xi 🐢
Bai bai mọi người 🫰
#3-khongquantrongnua
Kai xi 🐢
Sao không có ai cmt hết vạy 😞
Kai xi 🐢
Truyện dở quá hả mọi người 🥀
Kai xi 🐢
Vì buồn nên mình sẽ viết ngược nhẹ 😭
Linh bắt đầu bơ Gill rất đúng cách.
Không phải né tránh.
Mà là đối xử đúng mực đến mức không còn chỗ để Gill nổi giận.
Buổi sáng, Linh ra khỏi nhà trước. Không đợi. Không nhắn. Không quay đầu lại.
Gill mở cửa phòng trọ muộn hơn mọi hôm, bước ra phòng khách trống trơn. Trên bàn không có gì. Không nước. Không đồ ăn. Không mùi.
#Vũ Trường Giang-Gill
Làm trò..
Linh đang ở đó, ngồi học ở bàn ăn. Tai nghe đeo một bên, bút gõ nhịp rất nhỏ xuống mặt bàn.
Không bị nhìn.
Không bị hỏi.
Không có cảm giác bị theo dõi quen thuộc.
#Vũ Trường Giang-Gill
Không thấy tao về à?
#Bùi Trường Linh
//ngẩng lên// Thấy
#Vũ Trường Giang-Gill
Vậy sao không nói gì hết vậy?
#Bùi Trường Linh
//gật đẩu// Chào
#Vũ Trường Giang-Gill
Chào kiểu đ#o gì vậy??
#Vũ Trường Giang-Gill
Nay mày bị ai nhập à
#Bùi Trường Linh
Ừ, mày muốn tao chào thế nào nữa?
Gill tập hát ở phòng khách.
Bình thường chỗ này Linh sẽ ngồi ở sofa. Hoặc dựa tường. Hoặc làm bộ không nghe nhưng tai luôn hướng về phía cậu.
Linh ở phòng mình. Cửa đóng. Không tiếng động.
Gill hát sai một đoạn, tự bực mình, dừng lại.
#Vũ Trường Giang-Gill
Linh, mày không nghe ra à?
Một lúc sau Linh mới mở cửa, đứng dựa vào khung, không bước ra.
#Bùi Trường Linh
Xin lỗi, tao đang bận
#Vũ Trường Giang-Gill
Bận gì?
#Vũ Trường Giang-Gill
//cau mày// Nghe một chút không được à?
Linh nhìn cậu vài giây. Ánh mắt rất bình tĩnh.
#Bùi Trường Linh
Trước giờ mày đâu có cần
#Vũ Trường Giang-Gill
//…//
#Bùi Trường Linh
Hát tiếp đi
Gill đứng giữa phòng khách, cảm giác như vừa mất một thứ không biết gọi tên.
Đêm, Gill ra bếp lấy nước.
Linh cũng vừa đi ra, trên tay cầm ly của mình. Hai người đứng cạnh nhau, rất gần, nhưng không có gì xảy ra.
Không mùi.
Không va chạm.
Không lời dư.
#Vũ Trường Giang-Gill
//liếc sang// Mày tránh tao dữ vậy à?
#Bùi Trường Linh
//uống một ngụm nước, đặt ly xuống// Không phải tránh
#Vũ Trường Giang-Gill
Vậy là gì?
#Bùi Trường Linh
Là làm đúng ý mày
#Bùi Trường Linh
Mày bảo tao đừng làm mày khó chịu
#Vũ Trường Giang-Gill
//siết hàm// Tao không bảo mày như biến mất trong nhà
Linh khựng lại rất nhẹ. Rồi cười, nụ cười quen mà Gill ghét nhất — hiền quá mức cần thiết.
#Bùi Trường Linh
Tao có biến đâu
#Bùi Trường Linh
Chỉ là không làm phiền nữa thôi
Câu đó khiến Gill không nói được gì tiếp.
Sau hôm đó, Gill bắt đầu để ý những thứ rất nhỏ.
Linh không ngồi gần nữa.
Không nhớ giờ Gill về.
Không giữ mùi trong nhà.
Nhưng mỗi lần Gill ho một tiếng, Linh vẫn đặt thuốc đúng chỗ cũ.
Không nói.
Không nhìn.
Ghét cái kiểu quan tâm không xin phép, nhưng cũng không đòi lại.
#Vũ Trường Giang-Gill
Mày còn thích tao không?
Linh đứng ở bếp, quay lưng lại. Tay dừng đúng một nhịp.
#Bùi Trường Linh
Không quan trọng nữa
Gill thấy tim mình rơi xuống.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play