Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

"Ngày Ta Chưa Thể Yêu " / Kimdong

Mùa Gió Ngược

Hi truyện ms
ko thích thì ra nha cảm ơn đã ủng hộ
Quỳnh gặp Tuyến vào một buổi chiều mưa , bầu trời xám đến mức ngta chỉ muốn bước thật nhanh qua thôi . Tuyến đứng dưới hiên thư viện , áo sơ mi trắng đã hơi ướt ở vai , tay ôm chồng sách dày , ánh mắt bình thản nhưng xa xăm .Khoảnh khắc ấy Quỳnh ko hỉu vì sao tim mình lại đập chậm lại 1 nhịp
Tuyến hơn Quỳnh 4 tuổi. Ở cái tuổi mà Quỳnh còn đang loay hoay vs những cảm xúc non nớt , thì Tuyến đã quen vs sự im lặng và điềm tĩnh .Chị nói chuyện ko nhiều , nhưng mỗi câu lại vừa đủ , ko thừa ko thiếu .Quỳnh lúc đầu chỉ xem Tuyến là một người dễ chịu để ở gần , đến khi chợt nhận ra mình bắt đầu chờ đợi những buổi chiều có Tuyến ở thư viện , chờ ánh mắt ấy lướt qua mình như một thói quen .
Tình cảm đến rất chậm giống như mưa thấm vào đất . Quỳnh ko nhận ra mình yêu Tuyến từ lúc nào , chỉ bt khi Tuyến ko đến lòng em lại trống rỗng vô cùng , có những lúc Quỳnh tự hỏi :
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
" Mình đang làm gì thế này "
Hai người con gái, một người còn quá trẻ , một người lại đủ lớn để hiểu nỗi khắc nghiệt của Thế giới
Tuyến bt . Chị bt ánh mắt Quỳnh nhìn mik ko còn vô tư như trước nx . Nhưng Tuyến luôn né tránh , luôn giữ khoảng cách đủ an toàn.Ko phải vì ko rung động mà vì sợ. Sợ ánh nhìn người khác , sợ lời đồn , sợ làm tổn thương Quỳnh bằng thứ tình cảm ko đc chấp nhận .
Một lần trong cơn mưa lớn, Quỳnh bất chợt nắm lấy tay Tuyến . Bàn tay run rẩy vừa ấm vừa lạnh . Tuyến ko rút tay lại , cũng ko siết chặt. Chỉ im lặng đứng đó , để mưa rơi , để gió thổi ngược qua hai con người đang đứng giữa ranh giới đúng - sai mong manh
Khoảnh khắc ấy , cả hai đều hiểu
Tình yêu đã bắt đầu
Từ lúc đó con đường phía trước ko còn dễ dàng
End

Điều ko thể gọi tên

sau buổi chiều mưa ngày hôm đó . Quỳnh ko còn nhìn Tuyến như trước nx . Mỗi cử chỉ của Tuyến đều trở nên rõ ràng đến lạ . Cách chị khẽ gật đầu khi chào , cách chị đặt ly cà phê xuống bàn thật nhẹ , cả sự im lặng cũng khiến Quỳnh bối rối. Quỳnh bắt đầu né ánh mắt Tuyến , ko phải vì hết rung động mà vì sợ Tuyến nhìn thấy quá rõ những j mình đang che giấu
Quỳnh bt mình đang yêu . Một tình yêu ko có chỗ đứng trong câu chuyện " bình thường" mà em từng nghe .
Mỗi tối , Quỳnh nằm quay mặt vào tường , tự nghĩ tại s người mình nhớ lại là Tuyến , vì sao chỉ cần nghỉ đến Tuyến biến mất khỏi cuộc sống của em thôi cũng đủ khiến ngực em thắt lại . Quỳnh đã thử phủ nhận , tự nhủ đó chỉ là cảm nắng thoáng qua nhưng trái tim ko chịu nghe lời.
Tuyến cũng ko bình yên hơn , chị nhận ra mình để ý đến Quỳnh quá nhiều . Chị nhận ra mỗi khi Quỳnh cười, lòng mình dịu xuống, mỗi khi Quỳnh im lặng, lòng chị lại lo lắng. Tuyến đủ hiểu điều đó nguy hiểm đến mức nào , chị đã nhìn thấy quá nhiều ánh mắt cay nghiệt , quá nhiều câu nói vô tình giết chết người khác . Tuyến ko muốn Quỳnh trở thành mục tiêu của những điều ấy.
Vì vậy , Tuyến chọn im lặng, chị giữ khoảng cách , nói chuyện vừa đủ, ko tiến thêm cũng ko lùi lại . Nhưng càng cố giữ cảm xúc càng phản kháng , có lần Quỳnh hỏi khẽ :
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
Chị có bao giờ sợ cô đơn ko
Tuyến mất vài giây ms trả lời đc
Kim tuyến ( chị )
Kim tuyến ( chị )
Có , nhưng chị sợ làm người khác đau hơn
Quỳnh hiểu dù Tuyến ko nói thẳng . Hai người đang đứng trước một thứ ko thể gọi tên , ko dám chạm vào nhưng cũng ko thể giả vờ nó ko tồn tại . Mỗi ngày trôi qua khoảng cách của họ ko xa hơn mà trở nên nặng nề hơn .
Tình yêu âý chx từng nói ra nhưng nó hiện diện trong từng hơi thở . Chính vì nó ko thể gọi tên nên ms khiến cả hai đau đến vậy .
End
Cảm ơn đã ủng hộ

Những lời thì thầm

Mọi chuyện đều thay đổi từ những điều rất nhỏ . Quỳnh là người nhận ra đầu tiên dù em luôn tỏ ra mình ko nghe thấy.
nv phụ
nv phụ
Dạo này em thân thiết với trợ giảng Tuyến ghê ha
Một bạn buột miệng nói, giọng nửa thật nửa đùa
Quỳnh cười gượng
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
Dạ ... cũng bình thường thôi
Nhưng Quỳnh bt đó ko phải là câu hỏi vô hại . Những ánh mắt nhìn theo em và tuyến mỗi khi rời thư viện , những cái im lặng bất thường khi hai người xuất hiện cùng nhau- tất cả đều mang theo sự dò xét . Quỳnh Bắt đầu thấy sợ không phải vì người khác mà vì tuyến.
một buổi tối Quỳnh chặn tuyến lại ngay cổng trường
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
Chị Tuyến
tuyến quay lại hơi bất ngờ
Kim tuyến ( chị )
Kim tuyến ( chị )
sao em chưa về
Quỳnh hít sâu
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
Chị có nghe ... mấy lời người ta nói không
tuyến im lặng vài giây rồi gật đầu
Kim tuyến ( chị )
Kim tuyến ( chị )
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
vậy Chị nghĩ sao - giọng Quỳnh run lên
tuyến nhìn Quỳnh rất lâu ánh mắt vừa mệt mỏi vừa kiềm chế
Kim tuyến ( chị )
Kim tuyến ( chị )
Chị nghĩ ... Em nên giữ khoảng cách vs chị một chút
câu nói ấy như một vết cắt
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
em làm phiền chị sao
Quýnh nói cố để nước mắt ko rơi
Kim tuyến ( chị )
Kim tuyến ( chị )
Không
tuyến lắc đầu
Kim tuyến ( chị )
Kim tuyến ( chị )
vì chị không muốn làm em tổn thương
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
nhưng em không sợ
Quỳnh nói nhanh
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
em chỉ sợ... chị đẩy em ra
tuyến siết chặt tay , giọng trầm xuống
Kim tuyến ( chị )
Kim tuyến ( chị )
em còn trẻ, em chưa hiểu mấy ánh nhìn đó độc đến mức nào đâu
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
vậy chị thì sao
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
chị không đau à
tuyến quay đi tránh ánh mắt Quỳnh
Kim tuyến ( chị )
Kim tuyến ( chị )
đau chứ . nhưng thà đau một mình còn hơn kéo em theo
những ngày sau đó. tuyến thật sự giữ khoảng cách . không còn những buổi ngồi với nhau đến tối . còn những câu hỏi han dịu dàng. Quỳnh thấy mình lạc lõng ngay cả khi đang ở những nơi từng quen thuộc.
một lần nữa , Quỳnh không chịu được mà nhắn tin cho tuyến :
Đồng ánh quỳnh ( em )
Đồng ánh quỳnh ( em )
chị sợ những câu nói đó vậy chị có sợ mất em không
tin nhắn đó được xem rất lâu
rất lâu sau Tuyến mới trả lời lại
Kim tuyến ( chị )
Kim tuyến ( chị )
chị sợ. Nhưng chị còn sợ hơn nếu em đau vì chị.
Quỳnh đọc đi đọc lại dòng chữ đó, Nước mắt em rơi lúc nào không hay . Em hiểu những lời thì thầm của xã hội đã bắt đầu len lỏi vào giữa họ- và lần này nó không còn ở bên ngoài nữa
End

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play