[YuanWen_RanHeng_HanMing] Thái Tử Gia Bắc Kinh Là Vợ Yêu Của Tôi!!
chap 1
Trường quý tộc Bắc Kinh chưa bao giờ là nơi ồn ào.
Ngay cả giờ cao điểm buổi sáng, nơi này vẫn giữ được vẻ trật tự đến mức lạnh lùng.
Những hàng xe sang nối tiếp nhau tiến vào cổng, biển số đặc biệt, kính xe tối màu, tài xế mở cửa với động tác thành thục.
Ở đây, mỗi học sinh đều mang theo cái bóng của cả một gia tộc phía sau lưng.
Dương Bác Văn bước xuống xe.
Ánh nắng buổi sớm chiếu lên vai cậu, phản chiếu trên đồng hồ đeo tay sáng lên một vệt mờ nhạt.
Đồng phục trường được may đo riêng, đường nét gọn gàng, khí chất lạnh lùng từ trong xương cốt toát ra khiến không ít người vô thức chậm bước.
Dương Bác Văn
[Ồn ào vô nghĩa]
Chỉ một chữ ngắn ngủi, nhưng đủ khiến những tiếng nói chuyện xung quanh nhỏ dần. Ở trường này, không ai không biết đến thái tử gia Bắc Kinh.
Không chỉ vì gia thế, mà vì chính con người cậu. Kiêu ngạo, quyết đoán, không thích lãng phí thời gian vào những thứ không cần thiết.
Dương Bác Văn bước về phía tòa nhà chính, vừa đi vừa lấy điện thoại ra.
Dương Bác Văn
// mở điện thoại // 💬 Vợ
Bên kia gần như trả lời ngay.
Trần Dịch Hằng
💬 Có chuyện gì vậy chồng
Dương Bác Văn nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, khóe môi khẽ cong lên, rất nhẹ.
Dương Bác Văn
💬 Tới trường rồi
Trần Dịch Hằng
💬 Ồ vậy là chồng bỏ vợ ở Anh thật rồi
Dương Bác Văn
💬 Nói chuyện cho đàng hoàng
Trần Dịch Hằng
💬 Vợ đang nói chuyện rất đàng hoàng nha ~
Dương Bác Văn
💬 Dẹo vừa thôi
Trần Dịch Hằng
💬 Không được chồng ơi vợ nhớ chồng mà
Bác Văn dừng bước một nhịp rất ngắn, ngón tay khựng lại trên màn hình.
Dương Bác Văn
[Chỉ nói chuyện với nó mới thế này]
chap 2
các con vk à mọi thứ đã như hóa điên với chồng ngày hôm nay
sao vợ đọc mà ko like cho ck
💬:nhắn tin
📲:gọi thoại
📱:call video
👄:dẹo chảy nước lon
❄:lạnh
👀:giao tiếp bằng ánh mắt
~:làm nũng
Dương Bác Văn
💬 Hôm nay có giáo viên mới
Trần Dịch Hằng
💬 Ủa hiếm ghê thái tử gia mà cũng để ý giáo viên hả
Trần Dịch Hằng
💬 Trẻ thì tốt chứ sao~
Trần Dịch Hằng
💬 Biết đâu hợp gu chồng ~
Dương Bác Văn
💬 Mày đừng có mà nói bậy nghen nhỏ vợ kiaaa.
Trần Dịch Hằng
💬 Vợ nói chơi thôi mà hahaaa
Dương Bác Văn
[Nó lúc nào cũng vậy]
Dương Bác Văn
[Vô tư đến mức khiến người ta không đề phòng]
Bác Văn tắt màn hình, bước vào lớp học. Không khí trong phòng mang theo sự thờ ơ quen thuộc.
Những gương mặt trẻ tuổi nhưng ánh mắt lại già dặn hơn rất nhiều so với lứa tuổi.
??? mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tay cầm giáo án, dáng người cao ráo, bước đi vững vàng. Không khí trong lớp thay đổi rất nhẹ, nhưng đủ để Dương Bác Văn nhận ra.
Dương Bác Văn
[Không giống mấy người trước]
??? : Chào các em tôi là giáo viên mới. Tên tôi là Trương Quế Nguyên.
Giọng nói trầm ổn, không vội vàng, không né tránh ánh nhìn dò xét từ phía dưới.
Dương Bác Văn chống cằm, ánh mắt hướng thẳng lên bục giảng .
Dương Bác Văn
Thầy bao nhiêu tuổi?
Câu hỏi vang lên, thẳng thừng, không có chút lịch sự giả tạo nào.
Trương Quế Nguyên
Tuổi tác không ảnh hưởng tới việc tôi có đủ tư cách đứng đây hay không
Dương Bác Văn
Nhưng tôi không công nhận
Không khí trong lớp chùng xuống.
Trương Quế Nguyên
Em có quyền không công nhận
Trương Quế Nguyên
Nhưng điểm số và kết quả sẽ thay tôi trả lời những câu nói vô nghĩa
Ánh mắt hai người chạm nhau 👀.
Trong khoảnh khắc rất ngắn, tim Bác Văn khẽ rung lên một nhịp mơ hồ.
Dương Bác Văn
[Chỉ một chút]
Dương Bác Văn
[Không đáng kể]
Dương Bác Văn
Tôi chờ ngày bị vả mặt.
Tiết học diễn ra suôn sẻ hơn cậu nghĩ.
Trương Quế Nguyên giảng bài rõ ràng, logic sắc bén, hoàn toàn không giống một kẻ chỉ dựa vào xuất thân.
Dương Bác Văn lật sách, lắng nghe.
chuông kết thúc tiết học vang lên mọi người nhanh chóng tản đi làm việc riêng mặc kệ giáo viên có định giảng nốt hay đã đi
Dương Bác Văn
// mở điện thoại // 💬 Vợ oiii
Trần Dịch Hằng
💬 Sao rồi chồng có bắt nạt thầy không đấy?
Trần Dịch Hằng
💬 Nay thằng chồng mình mà hiền vậy là rất lạ chờ tao đi xem có bão hay mặt trời mọc nhầm hướng không.
Trần Dịch Hằng
💬 Hay nay chồng uống nhầm thuốc à?
Dương Bác Văn
💬 Im ngay cho tao nhỏ kia
Trần Dịch Hằng
💬 Vợ chỉ lo cho chồng thôi ~
Dương Bác Văn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng phủ lên sân trường rộng lớn.
Dương Bác Văn
[Chỉ là giáo viên]
Dương Bác Văn
[Chỉ là có chút thú vị]
Mà không hề hay biết, từ giây phút này, mọi thứ đã bắt đầu rẽ sang một hướng khác.
chap 3
💬:nhắn tin
📲:gọi thoại
📱:call video
👄:dẹo chảy nước lon
❄:lạnh
👀:giao tiếp bằng ánh mắt
~:làm nũng
London buổi chiều mang theo cái lạnh nhè nhẹ rất đặc trưng.
Ánh nắng yếu ớt xuyên qua tầng mây xám, rơi xuống những mái nhà cổ kính.
Không ồn ào, không phô trương, nhưng lại có một sức hút rất riêng.
Trong căn nhà cổ kiểu Anh thuộc khu trung tâm, Trần Dịch Hằng đang ngồi co chân trên ghế sofa, áo len rộng rũ xuống vai, mái tóc mềm mại hơi rối.
Gương mặt cậu trắng sáng, đường nét tinh xảo đến mức khiến người ta khó rời mắt.
Trần Dịch Hằng
[Buồn thật]
Trần Dịch Hằng
[Không có chồng ở đây đúng là thiếu thiếu].
Trần Dịch Hằng
💬 Dạ chồng ~
Chỉ hai chữ đơn giản nhưng đủ khiến khóe môi Hằng cong lên, mắt hơi híp lại, trông ngoan ngoãn đến mức vô hại.
Trần Dịch Hằng
[Chồng nhắn là vui liền]
Dương Bác Văn
💬 Ở bên đó lạnh không
Trần Dịch Hằng
💬 Có chút xíu à
Trần Dịch Hằng
💬 Nhưng vợ chịu được
Dương Bác Văn
💬 Mặc áo dày chưa
Trần Dịch Hằng
💬 Có rồi nè
Trần Dịch Hằng
💬 Chồng quan tâm dữ vậy làm vợ ngại đó heheee
Dương Bác Văn
💬 Tao hỏi bình thường
Trần Dịch Hằng
💬 Ừ thì bình thường mà ~
Trần Dịch Hằng
💬 Chồng càng dịu càng làm người ta mê đó
Ở đầu bên kia, Dương Bác Văn khẽ khựng lại một nhịp.
Dương Bác Văn
[Nó đúng là biết cách]
Dương Bác Văn
💬 Đừng nói mấy câu đó
Trần Dịch Hằng
💬 Sao không được
Trần Dịch Hằng
💬 Vợ nói thật mà
Lục Linh (evelin) bước vào, trên tay cầm tách trà, khí chất quý phái nhưng ánh mắt lại rất dịu dàng khi nhìn Hằng.
Lục Linh (evelin) _ mẹ Hằng,Minh
Jonathan
Lục Linh (evelin) _ mẹ Hằng,Minh
Good evening, darling. You’re still awake? (Buổi tối tốt lành, bảo bối. Con vẫn chưa ngủ à?)
Trần Dịch Hằng
Yes, mom. I was waiting for you. (Dạ, con đang đợi mẹ.)
Hằng bật dậy, bước xuống giường, chân trần chạm nhẹ lên sàn gỗ lạnh.
Cậu đi tới, rất tự nhiên vòng tay ôm lấy Lục Linh từ phía trước.
Lục Linh (evelin) _ mẹ Hằng,Minh
Still the same. Always clinging to me like when you were little. (Vẫn y như hồi nhỏ, lúc nào cũng bám mẹ.)
Trần Dịch Hằng
I’m allowed to. You’re my mom. (Con được quyền mà, mẹ là mẹ của con.)
Lục Linh mỉm cười, không nói thêm gì, đặt tách trà xuống bàn rồi rời đi.
Điện thoại rung lên lần nữa.
Màn hình hiện lên gương mặt Dương Bác Văn.
Bối cảnh phía sau là phòng học trống, ánh đèn trắng chiếu xuống khiến đường nét gương mặt cậu càng rõ ràng.
Trần Dịch Hằng
📱 Chồng nhớ vợ hả?
Trần Dịch Hằng hơi sững người, mắt mở to hơn một chút.
Trần Dịch Hằng
[Thừa nhận luôn kìa]
Dương Bác Văn
📱 Bên đó ăn uống cho đàng hoàng
Dương Bác Văn
📱 Đừng có lười
Dương Bác Văn
📱 Gầy đi là tao không vui đâu
Giọng Văn không lạnh như thường ngày, từng câu nói chậm rãi, rõ ràng, mang theo sự quan tâm rất thật.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play