Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Nguyệt Mộng] Hoa Diệp.

C.1 : Niên Thiếu.

𝐖𝐚𝐫𝐧𝐢𝐧𝐠 - 𝐂𝐨̂́𝐭 𝐭𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐨̂́𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐭𝐚́𝐜/ 𝐭𝐮̛̀ 𝐧𝐠𝐮̛̃ 𝐡𝐨̛𝐢 𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 đ𝐚̣𝐢 𝐡𝐨́𝐚/𝐑𝟏𝟑-𝐑𝟏𝟔. 𝐑𝟏𝟔 — " 𝐍𝐠𝐨̂𝐧 𝐭𝐮̛̀ 𝐜𝐨́ 𝐜𝐡𝐮́𝐭 𝐯𝐮̛𝐨̛̣𝐭 𝐱𝐚, 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐇+"
𝐋𝐮̛𝐮 𝐲́: Đ𝐨̣𝐜 𝐦𝐨̂ 𝐭𝐚̉ đ𝐞̂̉ 𝐡𝐢𝐞̂̉𝐮 𝐭𝐡𝐞̂𝐦 𝐯𝐞̂̀ 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐥𝐨𝐚̣𝐢 𝐭𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧.
...
꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚
Ngôi thứ nhất.
...
Khởi niên thiếu, Quý Nguyên Khải đã từng gặp được một người bạn rất đặc biệt, dẫu chỉ gặp nhau khoản trên duới 7 lần, vậy mà làm cậu rất ấn tượng.
Cô ấy có mái tóc đen dài có chút xù xì, cùng với đôi mắt xanh lục rực rỡ như một ngôi sao băng.
Nguyên Khải rất thích người bạn này, người đó vừa mạnh mẽ, cũng lại biết hưởng thức nhạc đạo.
Nguyên Khải chỉ nhớ, cô ấy tên Mộc, là Xuyên Mộc.
Cậu rất thích gọi Xuyên Mộc là Tiểu Hắc (hoặc Bạn nhỏ/Tiểu Xuyên Mộc), vì cô rất giống một chú mèo đen âm trầm nhưng lại có sự nhiệt huyết kì lạ.
Nguyên Khải nhớ, lần đầu gặp Xuyên Mộc, là trong một lần vô tình trèo cây trốn Gia gia mà chạy đi xa, bắt gặp cô té mà trầy xước, chảy máu.
Không biết vì sao cô lại đi một mình, trong rất khả nghi, nhưng vì Nguyên Khải chưa bao giờ nhìn sai người.
Nên thật lòng chạy đến giúp đỡ.
Xuyên Mộc rất mạnh mẽ, nhưng rất sợ đau, cô nàng mít ước mà khóc không ngừng, đôi mắt đỏ hoe trong rất tội.
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Ngươi không sao chứ? ta là Nguyên Khải, sống 'gần' đây, gia đình ngươi đâu mà lại để ngươi một mình ở đây để rồi bị té thế? " [ Quý Nguyên Khải khẽ đỡ nàng đứng dậy, thiếu niên yêu kiều rất nhẹ nhàng và từ tốn, như thể vội vã sẽ làm nàng sợ mà đau vết thương. ]
Xuyên Mộc nít khóc, cô ấy chẳng muốn ai thấy được dáng vẻ yếu đuối của mình.
Nhưng thật lòng mà nói, vết thương quá đau, dù gương mặt điềm tĩnh như mặt hồ tĩnh lặng.
Ấy vậy mà hai bên mắt cứ rơi những giọt lệ liên miên, trong biểu cảm và đôi mắt chẳng ăn nhập chút nào.
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Ta không sao, ta là Xuyên Mộc.. ta đi cùng tỷ tỷ và ca ca.. nhưng vì mãi ham chơi mà lạc đi họ. " [ Xuyên Mộc cố gắng điềm tĩnh hết sức có thể, chất giọng của một đứa nhóc không thể nào khiến nàng lạnh lùng giống như nàng nghĩ chút nào. ]
Xuyên Mộc được Nguyên Khải đỡ cẩn thận dậy, nhưng có vẽ là cô nhóc không thể đứng vững được.
Cứ khập khiễng miết, Nguyên Khải cảm thấy để một cô nàng đang bị thương đi một mình thì chẳng hay chút nào.
Vẫn là nghĩa hiệp ra tay trợ giúp.
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Ngươi đi trong có vẻ khó khăn, ta giúp ngươi nhé? " [ Nguyên Khải vẫn giữ lấy Xuyên Mộc, không để nàng đứng không vững mà té. ]
Xuyên Mộc thấy mặt trời sắp lặng, cũng biết mình không còn cách nào khác, đi cùng người xấu còn có khả năng sống, chứ từ chối thì chắc chắn chết trong rừng mất.
Xuyên Mộc chầm trừ không lâu, rất nhanh đã đồng ý.
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Nhờ hết vào ngươi. " [ Xuyên Mộc đỏ mặt, nàng cảm thấy thật xấu hổ, vô tình lạc đường, còn bị thương mà té khóc, để ngươi đối diện thấy, rồi được giúp đỡ bởi người đó, đây có lẽ là ký ức khó quên của nàng ... ]
Nguyên Khải nhẹ nhàng đỡ cô đến lưng, rồi khẽ cõng cô, có vẻ Xuyên Mộc khá nhẹ nên cậu chẳng thấy khó khăn chút nào.
Nguyên Khải rất cẩn trọng, sợ rằng nếu mình đi không cẩn thận có thể sẽ làm tiểu nữ phía sao tiếp tục bị thương nữa.
NovelToon
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Ngươi khỏe thật đấy, có thể cõng cả ta! " [ Xuyên Mộc chọc bên má của Nguyên Khải, khuôn mặt có chút ngờ nghịch. ]
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Ta từ nhỏ đã giỏi leo trèo vận động, nên cơ thể đã khỏe khoắn, cõng một nữ tử không là vấn đề gì với ta hết ! " [ Nguyên Khải vừa cõng nàng qua những bụi cây, vừa cười tươi giải đáp. ]
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Mà, ngươi ở đâu? lạc tận trong rừng thế này, ngươi ở Hoa Thanh à? "
Xuyên Mộc im lặng một lúc, không biết có nên nói cho người trước mắt không.
Nhưng đã giúp cô như vậy, có nghĩa cũng chẳng phải người xấu xa gì.
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Không! Ta ở Nam Đường. "
Nguyên Khải ngơ ra, Nam Đường và Hoa Thanh xa nhau một khoảng cách rất lớn.
Không lý nào lạc đến tận đây được.
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Hả?? nếu vậy làm sao ngươi lạc vào rừng Hoa Thanh được chứ! "
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Phụ thân ta có công việc ở đây! nên dắt theo 3 Huynh muội ta. " [ Xuyên Mộc nhẹ báu lấy vai, nàng rất sợ ngã, dù cho Nguyên Khải đã cố gắng đi chậm đến đâu. ]
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Thì ra là vậy, ngươi còn nhớ phụ thân ngươi ở đâu không? ta sẽ cõng ngươi đến! " [ Nguyên Khải nhấc nàng lên cao một chút nữa cho dễ cõng, giọng nói khấu khỉnh cố tỏ ra thật anh dũng. ]
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Ta biết, ngươi cứ cõng, ta chỉ đường, đa tạ ngươi trước, Nguyên Khải! " [ Xuyên Mộc không còn thấy đau ở vết thương nữa, sự dịu dàng của Nguyên Khải đã giúp nàng quên đi những cơn đau ở đầu gối, nàng cười tươi thật lòng cảm tạ người trước mắt. ]
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Giúp ngươi cũng như giúp ta, không cần khách sáo! ta không xấu xa đến mức thấy người gặp nạn lại không ra tay giúp đỡ. " [ Đôi má phúng phính của Nguyên Khải khẽ ửng hồng, cậu rất thích cảm giác này, giúp đỡ ai đó cũng không quá tệ như suy nghĩ của cậu. ]
Nguyên Khải giúp đỡ Xuyên Mộc, Xuyên Mộc trò chuyện với Nguyên Khải.
Hai đứa trẻ nói chuyện rất hợp nhau, vui đùa không ngớt, Nguyên Khải cõng Xuyên Mộc đã lâu, ấy vậy lại chẳng mỏi chút nào.
Ngược lại cười đùa cùng cô còn khiến cậu có thêm năng lượng!
...
— ” 𝐓𝐚 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐫𝐨̃ 𝐯𝐢̀ 𝐬𝐚𝐨 𝐜𝐚́𝐢 𝐭𝐞̂𝐧 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜 đ𝐨́ 𝐥𝐚̣𝐢 𝐥𝐚̀𝐦 𝐭𝐚 𝐧𝐡𝐨̛́ đ𝐞̂́𝐧 𝐯𝐚̣̂𝐲, 𝐧𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐜𝐮̃𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐭𝐮̛̀ 𝐤𝐡𝐢 𝐧𝐚̀𝐨... 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢 𝐭𝐚 𝐥𝐚̣𝐢 𝐭𝐡𝐢́𝐜𝐡 𝐜𝐨𝐧 𝐧𝐡𝐨́𝐜 𝐭𝐞̂𝐧 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜 đ𝐨́. ”
...
꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚
...
Tớ là một tác giả non tay không hay viết, có gì sai sót mọi người giúp đỡ mình nhé =3!
Tựa game này làm tớ rất ấn tượng bởi cốt truyện, nhân vật và phong cách chiến đấu, tớ cảm thấy rất thích, và điều đó làm tớ muốn viết lên một bộ fanfiction :D!
Tớ nghỉ học đã lâu lắm rồi, học ít, nên có vài từ tớ không biết và không rõ, hay sai chính tả, rất rất mong được mọi người giúp nhiệt tình ദ്ദി(˵•̀ ᴗ -˵).
Tình tiết học ở tương lai tớ nghĩ mình viết khá yếu, nên xây dựng nhân vật Xuyên Mộc là một con nhóc Giỏi về đấu chứ không giỏi về trí.
Mà những ảnh tớ dùng thường là lấy trên Pinterest, nguồn chỗ có chỗ không, thường là không, nếu có 10 ảnh chắc được 1 ảnh có cre, nên mọi người biết tác của bức tranh thì nhắc tớ để tớ cre nhaa🥺.
Mà cho tớ hỏi, Tiểu Hoa [Quận Chúa] hình như không có tên chính thất đúng không ạ? nếu vậy tớ đặt tên Hoa Nguyệt được chứ =D?
∘₊✧──────✧₊∘
NovelToon
Damn... có vẻ tương lai khó khăn rồi 💔
Chỗ này hơi bự...
NovelToon
Mình muốn lên khoe là mình lệch rồi.
💔

C.2 : Quý Gia.

𝐖𝐚𝐫𝐧𝐢𝐧𝐠 - 𝐂𝐨̂́𝐭 𝐭𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐨̂́𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐭𝐚́𝐜/ 𝐭𝐮̛̀ 𝐧𝐠𝐮̛̃ 𝐡𝐨̛𝐢 𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 đ𝐚̣𝐢 𝐡𝐨́𝐚/𝐑𝟏𝟑-𝐑𝟏𝟔. 𝐍𝐯𝐜 𝐜𝐨́ 𝐡𝐢𝐧𝐭 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐧𝐡𝐢𝐞̂̀𝐮 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢, 𝐥𝐚̀ 𝐇𝐚𝐫𝐞𝐦 𝐭𝐫𝐚́ 𝐡𝐢̀𝐧𝐡 [𝐊𝐞̂́𝐭 𝐤𝐡𝐚̉ 𝐧𝐚̆𝐧𝐠 𝐯𝐞̂̀ 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐂𝐡𝐚𝐫. ]
꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚
...
Ngôi thứ nhất.
...
Quý Nguyên Khải thuộc đường Hoa Thanh, vì sự tích trốn Ký Sử mấy chục lần, nên rất nhanh ra khỏi được khu rừng.
Lúc ra khỏi khu rừng, bầu trời cũng ngã đến chiều tà.
Xuyên Mộc cảm ơn rúi ríc, miệng nhỏ không ngừng nở nụ cười.
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Cuối cùng cũng ra! Nếu để đến tối, khó lòng không gặp thú hoang. " [ Đôi tay nhỏ nhắn vững vàng vẫn đang giữ lấy Xuyên Mộc. ]
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Thật biết ơn ngươi, Nguyên Khải! ngươi giúp ta thêm một đoạn, rất nhanh thôi! " [ Bàn tay nhỏ chỉ thẳng phía trước, ý chỉ hãy theo hướng đó. ]
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Được, ta giúp ngươi! xong nhớ hãy thưởng bánh cho ta! " [ Nguyên Khải vui vẻ đồng ý, đã thật lòng xem người phía sao là bạn nhỏ. ]
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Ngươi muốn bao nhiêu bánh, ta đưa ngươi bấy nhiêu! " [ Xuyên Mộc cười với sự đáng yêu đấy, Nguyên Khải đúng là một người bạn cởi mở và tốt bụng. ]
Theo sự dẫn dắt của tay nhỏ, Nguyên Khải nhanh chóng cảm thấy có điều gì đó sai sai.
Càng đi càng thấy, đường này quen thuộc đến quá đáng.
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Không thể nào.. chắc không phải như mình nghĩ đâu.. " [ Nguyên Khải thầm nghĩ mà toát mồ hôi, nhìn đoạn đường phía trước lòng càng không muốn đi, nhưng sợ bạn nhỏ đằng sao buồn, chân vẫn chẳng dám dừng bước. ]
Nguyên Khải là trốn Ký Sử và Gia Gia đi vào rừng chơi, mới bắt gặp giúp Xuyên Mộc.
Còn đi đến chiều tà mới vác mặt về, nếu đây là đường đến phủ Quý Gia, dù giúp được bạn nhỏ có chút vui, nhưng nghĩ đến hình phạt và mấy cây roi đó, lòng Nguyên Khải vẫn trỗi dậy cảm giác lo lắng.
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
[ Thấy Nguyên Khải im lặng, liền trèo lên chút, khuôn mặt nhỏ song song với Nguyên Khải, tay nhỏ đưa lên sờ nhẹ trán cậu. ] " Nguyên Khải, ngươi ổn chứ? sao nhiều mồ hôi vậy.. ngươi mệt a? " [ Khuôn mặt nhỏ liền đầy lo lắng. ]
Bàn tay của Xuyên Mộc rất lạnh, cái chạm đó khiến cậu có chút giật mình, nhưng cũng rất nhanh lấy lại tinh thần.
Cái mát từ bàn tay đó cũng dần khiến cậu thoải mái, cậu nhẹ lắc đầu, phủ định câu nói đó.
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Xuyên Mộc nhẹ lắm, ta có thể cõng Xuyên Mộc thật lâu thật lâu luôn! chỉ là ta nghĩ vài chuyện nên có chút lơ đãng. " [ Nguyên Khải xoay qua nhìn thẳng vào Xuyên Mộc, cười tươi như để khẳng định câu nói đó. ]
Hai ánh mắt nhìn nhau theo đó là một chút vui đùa, họ cùng cười phá lên, đôi khi cười mà chẳng biết lý do, chỉ thấy vui là lại cười.
Xuyên Mộc cảm thấy cũng gần đến, cũng có đề nghị hãy để mình đi bộ, nhưng Nguyên Khải không đồng ý, nói rằng sẽ rất lâu.
Đừng từ chối lòng tốt của ta, hãy để ta giúp.
Xuyên Mộc gật gật, không còn đề nghị nữa, rất ngoan ngoãn.
...
∘₊✧──────✧₊∘
...
Đứng trước một phủ công rất lớn, Nguyên Khải sững sờ đôi mắt mở to.
Đúng thật là trùng hợp, khi trước mắt là phủ của Quý Gia đáng kính.
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
[ Há hốc mồm. ]
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Hình như là ở đây, ta nhớ rất rõ Phụ thân có công vụ đây! " [ Vui vẻ chỉ vào cánh cổng lớn, không thấy được gương mặt đang dần trắng đi của cậu. ]
Quả là có công duyên, nếu giờ vào gia gia có phạt ngay lập tức không?
...
∘₊✧──────✧₊∘
...
NovelToon
NovelToon
Tớ bị lộn mọi người ạ৹ᵒ̴̶̷᷄﹏ᵒ̴̶̷᷅৹
Quý gia nằm ở Hoa Thanh mới đúng, tớ tưởng ở Thương Dương, tớ mới chơi đến chương 9 nên chưa rõ nhiều, cốt truyện ngoài lề cũng không rõ nữa.
Sai sót mọi người hãy nhắc mình ạ o(╥﹏╥)o
NovelToon
...
NovelToon
Nghe đồn 12/2 có banner CP Nguyên Khải, mới tích được có 23 roll, không biết kịp rước không 😭
꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚
#1 - 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜 𝐭𝐫𝐢́ 𝐨́𝐜 𝐜𝐨́ 𝐜𝐡𝐮́𝐭 𝐦𝐨̛̀ 𝐦𝐢̣𝐭, 𝐧𝐞̂́𝐮 đ𝐚𝐧𝐠 𝐡𝐨𝐚̉𝐧𝐠 𝐥𝐨𝐚̣𝐧 𝐡𝐨𝐚̣̆𝐜 𝐛𝐢̣ 𝐡𝐨̉𝐢 đ𝐢𝐞̂̀𝐮 𝐠𝐢̀ đ𝐨́ 𝐛𝐚̂́𝐭 𝐧𝐠𝐨̛̀, 𝐬𝐞̃ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐭𝐫𝐚̉ 𝐥𝐨̛̀𝐢 đ𝐢𝐞̂̀𝐮 𝐠𝐢̀, 𝐝𝐮̀ 𝐛𝐚̉𝐧 𝐭𝐡𝐚̂𝐧 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐯𝐚̀ 𝐫𝐨̃ đ𝐢𝐞̂̀𝐮 đ𝐨́, 𝐥𝐮́𝐜 𝐥𝐚̂𝐮 𝐬𝐚𝐨 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐧𝐡𝐨̛́ 𝐥𝐚̣𝐢 𝐫𝐨̂̀𝐢 đ𝐚́𝐩 #2 - 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜 𝐥𝐚̀ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐇𝐨𝐚 𝐓𝐡𝐚̂̀𝐦 𝐭𝐢̀𝐦 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲, 𝐥𝐮́𝐜 𝐝𝐚̆́𝐭 𝐓𝐢𝐞̂̉𝐮 𝐇𝐨𝐚 đ𝐢 𝐜𝐡𝐨̛𝐢 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐧𝐚̀𝐧𝐠 𝐨̛̉ 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐩𝐡𝐢́𝐚 đ𝐚́ 𝐠𝐚̂̀𝐧 𝐝𝐨̀𝐧𝐠 𝐬𝐨̂𝐧𝐠, 𝐚𝐧𝐡 𝐫𝐚̂́𝐭 𝐡𝐨𝐚̉𝐧𝐠 𝐥𝐨𝐚̣𝐧 𝐥𝐢𝐞̂̀𝐧 𝐜𝐮̛́𝐮 𝐧𝐚̀𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐫𝐨̂̀𝐢 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐝𝐚̆́𝐭 𝐯𝐞̂̀ 𝐜𝐡𝐨 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐥𝐨̛́𝐧 𝐪𝐮𝐲𝐞̂́𝐭 đ𝐢̣𝐧𝐡.

C.3 : Hoa Gia.

𝐖𝐚𝐫𝐧𝐢𝐧𝐠 - 𝐂𝐨̂́𝐭 𝐭𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐨̂́𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐭𝐚́𝐜/ 𝐭𝐮̛̀ 𝐧𝐠𝐮̛̃ 𝐡𝐨̛𝐢 𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 đ𝐚̣𝐢 𝐡𝐨́𝐚/𝐑𝟏𝟑-𝐑𝟏𝟔.
"..." — 𝐋𝐨̛̀𝐢 𝐧𝐨́𝐢. [...] — 𝐇𝐚̀𝐧𝐡 đ𝐨̣̂𝐧𝐠. (...) — 𝐋𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐚́𝐜. /.../ — 𝐓𝐡𝐢̀ 𝐭𝐡𝐚̂̀𝐦. ✩*⢄⢁✧ --------- ✧⡈⡠*✩
...
꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚
...
Ngôi thứ ba.
...
Ta bối rối cứng đờ trước phủ của Quý Gia gia, thân trưởng tử trốn đi chơi, giờ vác mặt về ắt hẳn đòn roi chẳng ít.
Gia Gia rất nghiêm, nhưng giờ trốn đi nữa còn mệt hơn, nên ta hít thở thật sâu, sẵn sàng trước tâm lý.
Ta đã quen điều đó, đòn roi và lời dạy dỗ của Gia gia cũng chỉ muốn tốt cho ta, nghe thêm, chịu thêm một chút nữa cũng được, ta là nam tử hán đại trượng phu, đòn roi chẳng là gì với ta nữa.
Ta chỉ sợ mất mặt trước người bạn mới.
Được rồi, quyết vậy đi, dù sao giúp được một bạn nhỏ, ta cũng rất vui.
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Nguyên Khải, Nguyên Khải! bị sao vậy? đứng đờ ra như vậy là bị choáng ngợp sao? " [ Xuyên Mộc đưa bàn tay nhỏ ra trước mắt Nguyên Khải, vẩy vẩy nhẹ như để kéo hồn người kia về. ]
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
[ Một tay giữ lấy Xuyên Mộc, một tay nắm lấy bàn tay đó. ] " Ta không sao, ngươi đừng vẩy tay như thể ta là kẻ ngốc đang mất hồn, với lại không choáng ngợp lắm đâu, ta thấy nhiều rồi. "
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Ra vậy, ngươi làm ta hết hồn. " [ Rút nhẹ tay lại. ]
Ta cõng Xuyên Mộc vào phủ, lính canh thấy chỉ né đường cho bọn ta qua, không có ý truy hỏi nhiều.
Có lẽ họ được Gia Gia dặn dò trước đó nên mới chẳng phản ứng lục soát điều gì.
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
" Kì lạ, sao họ không truy hỏi? Nguyên Khải là người quen ở đây sao? Hay phụ thân đã dặn dò trước?" [ Xuyên Mộc thầm nghĩ về thân phận của người tóc nâu này, có lẽ là một kẻ cũng chẳng tầm thường nên mới ra vào tự nhiên như vậy. ]
Ta càng vào sâu, càng có chút nhăn mặt và nhíu mày.
Được rồi nói không sợ là nói dối, đau chết ta mất.
Nhưng khi vào trong, thứ chờ đợi ta không phải một Gia gia đang tức giận đùng đùng.
Mà là một bạn nhỏ khác đang khóc, cùng với một anh chàng cao lớn và Gia gia.
Ngươi cao lớn kia cố gắng dỗ dành bạn nhỏ, nhưng có lẽ là bất thành khi người đó vẫn khóc không ngừng.
_. “... “
_. “... “
" Tiểu Hoa nín, khóc nhiều sẽ hại mắt, anh sẽ tìm cố gắng tìm Tiểu Mộc, muội đừng trách mình. " [ Anh lo lắng cố dỗ ngọt Tiểu Hoa, nhưng chính anh cũng đang lo lắng cho muội muội của mình, mái tóc nâu dài rũ xuống với vẻ khó xử. ]
_. “𝐓𝐢𝐞̂̉𝐮 𝐇𝐨𝐚 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̣̂𝐭. “
_. “𝐓𝐢𝐞̂̉𝐮 𝐇𝐨𝐚 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̣̂𝐭. “
" L- là muội không tốt! Muội không để ý tiểu Mộc nên mới để em ấy lạc đi, h-hic.. " [ Tiểu Hoa khóc đến sưng cả mắt, em tự trách chính mình thân là tỷ tỷ, có trách nhiệm dắt tiểu muội đi chơi vậy mà để lạc mất em ấy, khiến lòng không khỏi tự trách. ]
Ta hơi sững lại vì tình cảnh trước mắt làm ta bối rối, họ là ai? Là người quen của Gia gia sao?
Nhưng ta cũng nhanh chóng gạt đi suy nghĩ đó mà giật mình khi bạn nhỏ phía sao từ khi trong rừng cho đến ra khỏi rừng- còn rất ngoan ngoãn và cười đùa khi nãy, giờ đây lại rơi những giọt nước mắt trong vô thức, bạn nhỏ như đứng hình vậy, chỉ rơi nước mắt, vịn chặt vào ta mà không nói gì.
Đôi mắt to tròn dần đỏ lên vì những giọt nước mắt đó.
Lòng ta không khỏi sót xa, làm gì có nam tử hán nào có thể nhìn thấy một nữ nhân rơi lệ chứ.
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
" Bạn nhỏ, đừng khóc, họ có phải gia đình của ngươi không?" [ Muốn vươn tay lau đi nước mắt cho nàng, nhưng nhận ra mình đang cõng người ta rồi, tay đâu mà lau. ]
_. “... “
_. “... “
[ Đang khó xử, nhưng nhìn ra phía cổng thành lại thấy một bóng hình rất giống tiểu Mộc. ]
Khi cố làm sao để bạn nhỏ nít khóc, không biết khi nào anh chàng cao lớn đã chạy lại, gương mặt kinh ngạc cùng với vẻ mừng rỡ hiện rõ qua ánh mắt đó.
Ta cảnh giác nhìn người đó, người quen của Gia gia thì sao chứ? Ta không quen, ta cũng phải cảnh giác.
_. “ 𝐇𝐨𝐚 𝐓𝐡𝐚̂̀𝐦. “
_. “ 𝐇𝐨𝐚 𝐓𝐡𝐚̂̀𝐦. “
" Tiểu Mộc- là muội đúng không?... ca ca ở đây rồi, Muội có đang bị thương chứ? " [ Giọng điệu Hoa Thầm run lên từng hồi, đôi mắt có chút cay xè nhìn hai người trước mắt. ]
Ta nhìn người trước mắt chẳng có điểm gì giống Xuyên Mộc mà lùi lại mấy bước.
Ta không biết có nhận vơ hay không nữa, nhưng nếu là huynh muội cũng phải có điểm giống chứ!
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
_. “ 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜. “
[ Gương mặt mếu máo nhìn người trước mắt. ] " Ca ca... ".
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
_. “ 𝐐𝐮𝐲́ 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢. “
[ Thấy nàng gọi như vậy cũng không cảnh giác nữa, nhẹ đỡ nàng xuống rồi vịn lấy nàng. ] " Là ca ca của ngươi? đừng khóc nữa đồ mít ước, ca ca ngươi ở đây rồi, may quá. " [ Đôi tay nhỏ gạt đi những giọt nước mắt. ]
_. “ 𝐇𝐨𝐚 𝐓𝐡𝐚̂̀𝐦. “
_. “ 𝐇𝐨𝐚 𝐓𝐡𝐚̂̀𝐦. “
[ Đang cảm thấy vui mừng khi thấy Xuyên Mộc an toàn liền cứng đờ— sát khí lại nổi lên không ít. ]
...
꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚
...
Tớ chưa rõ tuổi nhân vật nữa, nên tớ sẽ chỉnh cho ảnh hơn Tiểu Hoa khoảng 6 tuổi, tức hiện giờ ổng đang ở giai đoạn 14-15 tuổi, Tiểu hoa 8-9 tuổi, và Xuyên Mộc chắc khoảng 7-8 tuổi [Tuổi sao này sẽ được làm giả để có thể cùng Tiểu Hoa đến học viện. ] ( Đã sửa) [ Tiểu Hoa và Hoa Thầm Cách Khoảng 8 tuổi, Hoa Thầm với Xuyên Mộc cách 9 tuổi, Xuyên Mộc và Tiểu Hoa cách 1 tuổi, sao này Xuyên Mộc có giả tuổi. Nên hiện tại tuổi nhân vật: Hoa Thầm (Anh trai thâm nhất thế giới): Từ 14- 15 tuổi. Tiểu Hoa Nguyệt ( Simp gia huynh lẫn muội muội iu): Từ 6- 7 tuổi. Quý Nguyên Khải ( Cưới về mỗi ngày ca 200 bài hát để lấy lòng anh vợ): Từ 6- 7 tuổi. Hoa Xuyên Mộc/Kỳ Lạc ( Meta trí óc anh xin thua): Từ 5- 6 tuổi/7- 8 tuổi. ]
Tuổi của Xuyên Mộc được tính theo lúc nàng được Hoa Thầm nhặt đến giờ, lúc nàng được Hoa Thầm giúp đỡ chưa mọc răng sữa nên Hoa Thầm đoán là trẻ sơ sinh.
...
NovelToon
Acc phụ lệch Hoa Thầm ở banner Hoa Thầm=))))))
Acc chính vì không có nổi UR nào đú đởn mạnh, còn đang tích roll nên không thể roll Hoa Thầm về chỉnh team cho mạnh😞.
Yếu bỏ xứ.
...
∘₊✧──────✧₊∘
#3 — 𝐇𝐨𝐚 𝐓𝐡𝐚̂̀𝐦 𝐠𝐡𝐞́𝐭 𝐧𝐡𝐚̂́𝐭 𝐚𝐢 𝐜𝐨́ 𝐲́ 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐓𝐢𝐞̂̉𝐮 𝐇𝐨𝐚 𝐯𝐚̀ 𝐓𝐢𝐞̂̉𝐮 𝐌𝐨̣̂𝐜, 𝐚𝐧𝐡 𝐜𝐨́ 𝐤𝐡𝐚̉ 𝐧𝐚̆𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐢̀𝐧 𝐩𝐡𝐚́𝐭 𝐥𝐢𝐞̂̀𝐧 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐤𝐞̉ 𝐧𝐚̀𝐨 đ𝐚𝐧𝐠 𝐜𝐨́ 𝐲́ đ𝐢̣𝐧𝐡 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐡𝐚𝐢 𝐭𝐢𝐞̂̉𝐮 𝐦𝐮𝐨̣̂𝐢, 𝐯𝐚̀ 𝐚𝐧𝐡 𝐜𝐨́ 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐬𝐞̃ 𝐱𝐮̛̉ 𝐥𝐲́ 𝐤𝐞̉ đ𝐨́. #4 — 𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐊𝐡𝐚̉𝐢 𝐜𝐡𝐢̉ 𝐠𝐚̣̆𝐩 𝐗𝐮𝐲𝐞̂𝐧 𝐌𝐨̣̂𝐜 𝐭𝐮̛̀ 𝐛𝐚 đ𝐞̂́𝐧 𝐛𝐨̂́𝐧 𝐥𝐚̂̀𝐧 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐨̛̀𝐢 𝐧𝐢𝐞̂𝐧 𝐭𝐡𝐢𝐞̂́𝐮, 𝐧𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐨̛́ 𝐧𝐡𝐮𝐧𝐠 𝐦𝐚̃𝐢 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐚̀𝐢 𝐧𝐚̀𝐨 𝐪𝐮𝐞̂𝐧 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜. ( 𝐒𝐩𝐨𝐢𝐥𝐞𝐫: 𝟐-𝟑 𝐜𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝐬𝐚𝐨 𝐇𝐨𝐚 𝐓𝐡𝐚̂̀𝐦 đ𝐢 𝐦𝐮𝐚 𝐬𝐮̛̃𝐚, 𝐏𝐡𝐮̣ 𝐓𝐡𝐚̂𝐧 𝐦𝐚̂́𝐭, 𝐜𝐨̀𝐧 𝐦𝐨̂̃𝐢 𝐡𝐚𝐢 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐞𝐦 𝐧𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐭𝐮̛̣𝐚. )
Xuyên Mộc được Nguyên Khải xưng rằng cả hai là thanh mai trúc mã, ấy vậy chỉ gặp 3-4 lần, nhưng được cái mỗi lần Xuyên Mộc qua chơi thì có khả năng bị ông nhỏ ép ngủ với ổng, thế là ổng nghĩ đã thân, sao đó trong đêm khuya Hoa Thầm ( Tiểu Hoa cầm chảo với nước mắt tèm lem qua) gank lập tức bồng em về trước trời sáng khiến trong 3-4 lần đó ông nhỏ khóc không ngừng=))))
Mà mấy anh em viết Nguyệt Mộng về fanfic nhiều lên ii, cho tui đọc ké nữa 🥺

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play