Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Người Trước Mặt Là Người Trong Tim

Chương 1: Đêm tân hôn

Chương 1:

Bên ngoài cửa sổ, pháo hoa rực rỡ nổ tung trên bầu trời đêm tối mịt, tuyết trắng rơi đầy trời kèm theo hơi lạnh đến thấu xương. Bên trong căn phòng tân hôn, nhiệt độ trái lại tăng cao đến nóng bức.

Tiếng thở gấp gáp xen lẫn âm thanh sột soạt của quần áo thay nhau vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Hai người nam nữ không nói chuyện,môi cuốn quýt lấy nhau không rời.

“Bịch”

Cả hai cùng ngã xuống giường, người đàn ông chống tay lên nệm, rũ đôi mắt sâu thẳm quan sát gương mặt đỏ bừng dưới thân“Bịch”

Cả hai cùng ngã xuống giường, người đàn ông chống tay lên nệm, rũ đôi mắt sâu thẳm quan sát gương mặt đỏ bừng dưới thân, khẽ nhếch môi cười nhạt lên tiếng.

-          Lần đầu sao?

Hai chữ “lần đầu” lọt vào tai Dương Mạn Ninh, sắc mặt cô lập tức thay đổi. Đôi mắt sắc bén ngước lên, nhìn thẳng vào Tạ Trì Dã đang đè lên người mình, rồi bật cười lạnh.

-          Sao vậy? Không phải lần đầu thì không làm sao?

Tạ Trì Dã không ngờ cô lại nổi giận, trên mặt thoáng qua sự hoang mang nhẹ. Ngay lúc đó, cô gái dưới thân lại mở miệng chế giễu.

-          Anh đây là tiêu chuẩn kép à. Anh có con riêng được, nói không chừng bên ngoài còn vài đứa con rơi. Vậy mà chê em mất lần đầu à? Tạ Trì Dã…

-          Mạn Ninh, không được nói bậy.

Cô còn chưa nói hết câu, người đàn ông kia đã lạnh giọng cắt ngang.

Dương Mạn Ninh trợn ngược mắt, “hừ” một tiếng, sau đó lẩm bẩm mắng thầm: “Em nói sai sao? Dù sao em chịu thiệt gả cho anh, ngay đêm tân hôn anh còn làm vậy với em.”

-          Anh làm cái gì?

Dương Mạn Ninh bĩu môi, muốn dùng tay đẩy người kia ra nhưng cổ tay lại bị nắm chặt không buông.

Tạ Trì Dã rũ mắt quan sát vẻ bướng bỉnh của cô, cuối cùng đành cúi đầu chịu thua.

-          Chẳng phải trước lúc kết hôn em nói rằng sẽ chấp chận làm mẹ đứa bé sao?

-          Hừ, em nói lúc nào?

Cổ họng Tạ Trì Dã trở nên khô khốc, anh im lặng một lúc mới khàn giọng mở miệng.

-          Vậy…

Dương Mạn Ninh nhướng mày khinh thường: “Vậy là anh bị bà mối đó lừa rồi. Em không nói, cũng chẳng muốn làm mẹ của anh gì cả. Anh tốt nhất đừng để đứa bé đó xuất hiện trước mặt em. Nếu không… hừ, bỏ đi, em không so đo với con nít.”

“Nhưng mà em đã nói rồi, anh đừng để nó ở cùng em. Sau khi kết hôn, anh làm việc anh, em làm việc em. Em sẽ không xen vào chuyện của anh. Việc anh có con… cũng chẳng sao, không liên quan gì đến em. Đợi em lật đổ đám người ở Dương gia xong, em sẽ tự giác rời đi, không làm phiền cha con anh.”

Tạ Trì Dã nghe cô xổ một tràn, sắc mặt càng lúc càng đen đi. Ngay khi cô vừa kết thúc câu nói, môi anh lập tức áp xuống chặn lại.

Tạ Trì Dã điên cuồng càng quét chiếc miệng nhỏ, không khí trong người như bị anh rút sạch. Đầu óc Dương Mạn Ninh bị anh làm cho quay cuồng, trở nên mơ hồ.

-          Mạn Ninh, kết hôn với anh không phải muốn là kết, không muốn là ly hôn đâu.

Không đợi cô phản kháng, người đàn ông kia đã điên cuồng lấn tới. Bàn tay mang theo hơi nóng rực đặt lên đôi gò bồng mềm mại xoa nắn. Tay còn lại hạ xuống lưu luyến vùng tam giác giữa hai chân.

-          Ưm, đừng mà…

Tạ Trì Dã cười khẽ, môi bạc nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai đỏ ửng trước mắt, lưỡi quét qua liếm nhẹ khiến cô gái trên giường bất giác run rẩy.

-          Em cũng muốn mà, đúng không Mạn Ninh?

-          Tạ Trì Dã, ngày đầu kết hôn anh đã muốn ức hiếp em.

Nhìn vẻ thẹn thùng vừa tức giận của cô, anh bật cười, khàn giọng hùa theo.

-          Ừm, anh còn muốn “ức hiếp” em cả đời.

Nói rồi, ngón tay thâm nhập vào tiểu huyệt chợt động mạnh. Đầu ngón tay thô ráp miết trên vách thành tạo một cảm giác tê dại chọc thẳng đến da đầu.

Ngón tay Dương Mạn Ninh bất giác co gắp, không chịu nổi khoái cảm do người kia mang đến mà bật ra tiếng rên rỉ yêu kiều.

Trải qua cơn dạo đầu, hai mắt Dương Mạn Ninh phủ một tầng sương mỏng mơ hồ. Đối diện với tầm mắt cô, người đàn ông kia chợt đứng dậy, cởi bỏ chiếc quần còn sót lại trên người. Cự vật dựng đứng bật ra một cách thô bạo.

Dương Mạn Ninh sững sờ, chút ít lí trí còn sót lại trong đầu khiến cô bật ra thành tiếng.

-          Có bao không?

Tạ Trì Dã ngây người, nhất thời nổi hứng trêu chọc. Anh bắt chước lại giọng điệu lúc nãy của cô.

-          Không có bao thì không làm sao?

Chậc, thù dai thế nhỉ?

Thấy cô im lặng không trả lời, hiển nhiên anh cũng nhận ra được đáp án. Đành thở dài đi đến bên chiếc tủ đầu giường, vươn tay kéo ra.

Chiếc tủ đầu giường nói lớn không lớn nhưng mà nhỏ cũng không nhỏ, bên trong lại chứa đầy bao cao su.

Dương Mạn Ninh: “…”

Anh đây định ép khô cô đấy à?

-          Sợ mang thai à? Anh cũng đâu để em mang thai sớm như vậy mà em sợ.

Giọng nói khàn khàn của Tạ Trì Dã kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Dương Mạn Ninh bĩu môi: “Anh không nghĩ cho con mình à, nếu như chúng ta có con rồi. Nó chẳng phải trở thành người thừa thải sao?”

-          Em cũng nghĩ cho con anh phết nhỉ?

_______

Tác giả: Hehe tui đã trở lại rồi đây. Điều quan trọng của bộ truyện này là đừng tin lời nói của nhân vật 100% và đội nón bảo hiểm khi đọc nhé. Tui sẽ lèo lái cực gắt nên mấy ông mấy bà ôm tui thật chặt nha

Chương 2: Anh không về với con trai à?

Chương 2:

Sáng hôm sau, Dương Mạn Ninh tỉnh lại trong tình trạng cơ thể đau nhức. Cô có cảm giác như người đàn ông kia đang cố tình trả thù mình vậy, mặc dù không có chứng cứ xác thực.

Dương Mạn Ninh vươn tay lấy điện thoại trên đầu giường, nheo mắt mở lên. Sáng sớm đã có rất nhiều tin nhắn gửi đến chúc mừng, một nửa là chúc phúc, nửa còn lại là chúc mừng năm mới.

Ánh mắt cô dừng lại trên một ảnh đại diện một thiếu niên, hơi thở trong giây phút ngưng động.

X: Năm mới vui vẻ Mạn Ninh. Cuối năm, công ty anh có nhiều công việc bận rộn, không thể quay về tham dự hôn lễ của em. Thành thật xin lỗi.

X: Qua Tết có lẽ anh sẽ về nước, đến lúc đó chúng ta gặp mặt có được không?

X: Sao lại kết hôn đột ngột như vậy chứ? Người kia có đáng tin không? Anh ta yêu em không? Bỏ đi, năm mới không làm em mất vui. Đợi anh về nói rõ với anh đấy nhé.

Đọc xong ba tin nhắn, Dương Mạn Ninh không khỏi bật cười. Khung cảnh này vừa vặn bị người bước vào nhìn thấy.

Tạ Trì Dã nhíu mày, cất giọng mỉa mai.

-          Đọc tin nhắn thôi cũng thấy vui như vậy à? Sao đêm qua lúc cùng anh sung sướng đâu có thấy em cười như vậy.

Dương Mạn Ninh xụ mặt, vơ tay ném chiếc gối về phía người đàn ông kia. Cử động mạnh, bất giác bên dưới truyền đến cảm giác đau nhói. Cô rướm nước mắt, hậm hực trừng mắt.

-          Con mắt nào của anh thấy em vui vẻ chứ?

-          Không vui vẻ thì không vui vẻ. Đấy, đánh không được anh, ngược lại làm bản thân mình đau rồi.

Tạ Trì Dã bước đến bên giường, không nói không rằng định vén chăn lên liền bị Dương Mạn Ninh ngăn lại.

Cô đỏ mặt, trừng mắt nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh biến thái à?”

-          Anh là chồng của em. Không phải biến thái.

-          Định làm gì?

Nghe câu hỏi của cô, Tạ Trì Dã nhướng mày lưu manh lên tiếng.

-          Nếu anh biến thái thì ngay khi bước vào phòng đã không để em nói thêm một câu nào rồi. Em tự ngẫm lại đi. Nhưng mà…

Ánh mắt anh quét dọc cơ thể ló ra khỏi chăn của cô, yết hầu khẽ động đậy.

-          Thân hình cũng được đấy. Rất vừa miệng anh.

-          Tạ Trì Dã.

-          Chậc, âm thanh này không tốt cho lỗ tai chút nào.

-          Cút, cút, cút đi cho em.

Hừ, cái người này ăn cái gì mà độc mồm độc miệng thế không biết. Bây giờ ở trước mặt cô như vậy là có ý gì? Định dằn mặt hay sao?

Dương Mạn Ninh tiếp tục nằm xuống giường, kéo chăn che phủ đầu, trông như chú rùa chui vào mai.

-          Trốn anh làm gì? Anh kéo em ra khó lắm chắc.

Người trong chăn không thèm đáp lại, Tạ Trì Dã nhướng mày, trong lòng thầm đánh giá. Chậc, cũng đanh đá phết.

-          Này, hôm nay là mùng một Tết đấy.

Dương Mạn Ninh: “…”

-          Em định nằm trong đó mãi sao?

Thấy anh mãi lảm nhảm không dứt, cô bực mình ló đầu ra khỏi chăn, cất giọng chua ngoa.

-          Ừ đấy thì sao? Anh không cảm thấy bản thân mình đang làm phiền người khác à? Đêm qua hành người ta không ngon giấc, bây giờ lại còn không để ngủ bù.

-          Chậc, hung dữ quá đi. Anh đâu có nói không để em ngủ bù.

-          Chứ anh đang làm cái gì đấy?

Tạ Trì Dã thở dài: “Ăn chút gì đó đi rồi ngủ tiếp. Anh không làm phiền em nữa.”

-          Không muốn ăn.

-          Không muốn cũng phải ăn. Bây giờ em tự đi hay muốn anh bế em đi.

-          Tạ Trì Dã, anh phiền quá đó.

Ba mươi phút sau, Dương Mạn Ninh đã ăn no nê, ngả lưng ra ghế thở ra một tiếng thoải mái.

Lúc này cô mới nhớ đến cuộc trò chuyện đêm qua của hai người, cơn tò mò trong lòng bắt đầu thôi thúc cô mở miệng.

-          Tạ Trì Dã.

-          Hửm?

-          Anh không về với con trai anh à? Hôm nay là Tết đó.

Tạ Trì Dã nhướng mày, bật cười: “Chẳng phải em nói không được để nó xuất hiện trước mặt em sao?”

-          Hai chuyện này cũng đâu có liên quan.

-          Ồ, vậy sao.

-          Anh có ý gì?

Tạ Trì Dã thở dài một tiếng, nhìn thẳng vào mắt cô, bỗng nhiên cất giọng nghiêm túc.

-          Em quan tâm đến con của anh như vậy à?

Nghe lời này, Dương Mạn Ninh có chút ngây người. Hỏi vài câu thôi mà, còn quan tâm thì không hẳn. Dù sau là cô người không cha không mẹ, cô hiểu rõ sự khao khát được quan tâm hơn ai hết.

-          Đứa con đó của anh chẳng lẽ sống cùng mẹ nó à?

-          Không, sống ở nhà chính.

Cô “ồ” một tiếng rồi chậm rãi đứng dậy.

-          Như vậy cũng tốt, dù sao cũng có cha mẹ anh ở đó.

Nhưng lại một chút, Dương Mạn Ninh nhìn thẳng vào mắt anh.

-          Thật ra anh cũng không cần xem em là vợ thật đâu. Chúng ta dù sau cũng là hôn nhân hợp đồng. Không cần vì em mà xa cách với đứa trẻ. Sau này… anh quay về đó ở cùng nó cũng được. Dù sau trẻ con vẫn cần tình thương của cha mẹ.

-          Vậy còn em thì sao?

Bước chân Dương Mạn Ninh hơi khựng lại, sau đó tiếp tục đi như chẳng có chuyện gì xảy ra.

-          Em đã sớm không mong đợi vào những thứ đó từ lâu rồi.

Chương 3: Anh họ

Chương 3:

Biệt thự Dương gia.

“Choảng”

“Choảng”

-          Cậu ba, đừng đập nữa. Đồ cổ trong phòng sắp bị đập nát hết rồi.

Nghe thấy lời ngăn cản của đám người vây xung quanh, động tác Dương Viễn Chu khựng lại. Anh đứng thẳng người dậy, ánh mắt sắc bén quét ngang từng gương mặt xa lạ trước mặt rồi bật cười lạnh.

-          Sao? Tôi đập đồ nhà tôi còn phải hỏi ý các người sao?

Đám người hầu im lặng không đáp, giọng cười Dương Viễn Chu càng trở nên khinh bỉ. Anh nắm mạnh cây gậy xuống đất, tiến đến túm lấy cổ áo một người nhấc cao.

-          Con mẹ nó, các người nhốt tôi ở trong phòng, là sợ tôi chạy đi phá hôn lễ của người ta à? Có giỏi sao không đánh què hai chân tôi luôn đi.

-          Viễn Chu, em trút giận lên bọn họ có ích gì chứ. Bọn họ chỉ nhận lệnh mà làm, huống hồ Mạn Ninh lấy Tạ thiếu có gì không tốt?

Ánh mắt Dương Viễn Chu nâng lên dừng lại trên gương mặt lạnh lùng đứng bên ngoài cửa. Người phụ nữ khoác bên ngoài chiếc áo choàng lông trắng, toát ra vẻ lạnh lùng khó gần.

Sắc mặt anh tối xuống, hất người hầu ngã lăn xuống sàn. Chợt bật cười điên cuồng.

-          Theo em thấy, bọn họ chính là không nhận ra ai mới là chủ nhân của cái nhà này. Dương Tử Yên, hài lòng rồi chứ?

-          Em có ý gì?

Dương Viễn Chu ngồi xuống ghế, rút điếu thuốc rồi châm lửa rít một hơi. Làn khói trắng cùng mùi hương nồng nặc dần lan ra khắp phòng. Dưới làn khói mờ ảo, anh nâng mí mắt, nhếch môi cười nhạt.

-          Chị sợ em ấy giành mất vị trí đại tiểu thư Dương gia của chị nên cố tình làm đủ mọi cách chèn ép người ta. Nhưng mà… Mẹ kiếp.

-          Chị biết Tạ Trì Dã là người như thế nào không? Hắn ta còn có con riêng.

Dương Tử Yên hít sâu một hơi, nhẹ nhàng mở miệng.

-          Nếu hắn yêu Mạn Ninh, thì gia đình vẫn hạnh phúc thôi.

-          Đó là nếu.

Dương Viễn Chu trừng mắt: “Cái giới hào môn này có cuộc hôn nhân nào hạnh phúc chứ? Chị muốn giành quyền, em không can thiệp. Nhưng hà cớ gì phải đẩy em ấy đi. Dương Tử Yên, chị có lương tâm không?”

-          Viễn Chu, em là anh họ của con bé. Dù không phải Tạ Trì Dã, cũng sẽ là người khác. Em phải cảm thấy may mắn vì đó không phải tên nghèo nàn nào.

-          Anh họ, anh họ. Chị không nói thì em sẽ không biết sao?

Dương Tử Yên nhếch môi cười nhạt: “Tốt nhất là thế.”

[…]

11 giờ đêm.

Dương Mạn Ninh khép cuốn tiểu thuyết đang đọc lại, vươn vai một cái rồi bước ra khỏi thư phòng, đúng lúc chạm phải người đàn ông từ bên ngoài trở về.

-          Còn chưa ngủ sao?

Tạ Trì Dã mở miệng trước, ánh mắt nhàn nhạt dừng lại ở bộ đồ ngủ làm bằng lụa trên người cô, khóe môi nhếch lên: “Muốn chờ anh cùng “ngủ” à?”

-          Nghĩ nhiều rồi.

Nhìn bóng dáng bước vào phòng ngủ, chân Tạ Trì Dã cũng nối bước đi theo. Cánh cửa vừa khép lại, tay anh đã kéo vòng eo mảnh khảnh của Dương Mạn Ninh ấn vào tường.

-          Còn trong thời gian tân hôn mà sao em lạnh nhạt thế?

Cô ngước mắt, tay chống lên ngực anh phản kháng, giọng nói cất lên có chút bất lực: “Đêm qua anh làm còn chưa đủ sao?”

Nhận thấy sự phàn nàn trong lời nói của cô, Tạ Trì Dã cười đến lồng ngực rung lên.

-          Đàn ông ba mươi như lửa âm ỉ dưới tro, không bốc cao nhưng khó đập.

-          Không bốc cao? Em thấy đều là giả dối.

Tạ Trì Dã nhướng mày, bàn tay to lớn vân vê vòng eo mảnh khảnh rồi hạ dần xuống bờ mông đầy đặn, không mạnh không nhẹ xoa nắn.

-          Anh sẽ xem lời này như đang khen anh.

-          Hừ, đừng mà. Bên dưới còn đau lắm.

Nghe thấy giọng nói mềm mại pha lẫn chút nũng nịu phát ra từ chiếc miệng ngọt, cổ họng anh trở nên đắng chát. Tạ Trì Dã nuốt nước bọt, mạnh mẽ áp môi bạc xuống nuốt lời từ chối của cô vào bụng.

Mãi đến lúc anh lưu luyến thả môi cô ra, Dương Mạn Ninh đã nhận ra bản thân được đưa về giường ngủ. Cô mở đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang gấp gáp cởi áo, không nhịn được mà phì cười.

-          Không được cười.

Giọng anh khàn đặc. Dương Mạn Ninh mím môi, ánh mắt rơi trên đũng quần cộm lên vô cùng rõ ràng, cô bất giác lo lắng cho chiếc eo già của mình. Thôi xong rồi.

Ngay lúc đó, trên ngực truyền đến cảm giác đau nhói. Dương Mạn Ninh nhăn mặt, bật ra âm thanh đau đớn: “A ưm.”

-          Nghĩ đi đâu vậy? Cảm thấy anh chưa đủ cuốn hút. Hay là bị anh mê hoặc đến mất hồn rồi?

Cái đầu đen láy nói xong liền vùi vào cặp gò bồng mê đắm. Đầu lưỡi mang theo hơi nóng rực lướt qua lớp da mềm mại khiến Dương Mạn Ninh bất giác nín thở.

-          Anh đừng như vậy mà…

-          Không như vậy thì làm thế nào? Em dạy anh đi.

Tạ Trì Dã ngẩn đầu, đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy dục vọng đối diện với gương mặt xinh đẹp quyến rũ lại đẩy “sức nóng” trong người lên một tầng cao mới.

-          Hôm nay anh ra ngoài chắc mệt rồi. Hay là…

Không đợi cô nói hết câu, anh kéo tay cô chạm vào cự vật cương cứng, nặng nề cất giọng.

-          Em thấy thế nào?

-          Thế nào là sao?

-          Để như này mà đi ngủ, thà rằng giết chết anh còn hơn. Mạn Ninh, chắc em không muốn làm góa phụ sớm như vậy đâu nhỉ?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play