Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap]Cứ Đổ Tại Cơn Mưa...

cứ đổ tại cơn mưa

Trời mưa từ chiều.Không phải cơn mưa lớn, chỉ là mưa lâm thâm, đủ để làm ướt vai áo, đủ để khiến người ta thấy lạnh dù không có gió. Quang Anh đứng dưới mái hiên quán cà phê quen, nhìn dòng xe cộ chậm chạp lướt qua màn nước mỏng.Anh không biết mình đứng đó bao lâu.Chỉ biết rằng, mỗi khi trời mưa, anh lại nhớ đến Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cứ đổ tại cơn mưa đi...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đổ tại mưa nên mới nhớ em nhiều đến vậy...
Trời mưa từ chiều.Không phải cơn mưa lớn, chỉ là mưa lâm thâm, đủ để làm ướt vai áo, đủ để khiến người ta thấy lạnh dù ...không có gió. Quang Anh đứng dưới mái hiên quán cà phê quen, nhìn dòng xe cộ chậm chạp lướt qua màn nước mỏng.Anh không biết mình đứng đó bao lâu.Chỉ biết rằng, mỗi khi trời mưa, anh lại nhớ đến Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đi vài hôm...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nào anh rảnh thì nói chuyện
Quang Anh đã gật đầu.Anh luôn nghĩ, chỉ cần mình còn ở đây, Duy sẽ quay lại.Nhưng lần đó, Duy đi thật.
Quang Anh bước vào quán cà phê, gọi một ly đen đá. Không đường. Duy từng nói anh uống kiểu đó không tốt cho dạ dày, nhưng từ khi cậu không còn ở bên, chẳng còn ai nhắc nữa.Anh chọn chỗ ngồi cạnh cửa kính.Bên ngoài, mưa rơi đều đều, từng giọt trượt dài trên mặt kính, giống như những ký ức không cách nào giữ lại.Quang Anh nhớ rất rõ, Duy thích mưa.Không phải vì mưa lãng mạn, mà vì mưa khiến người ta có lý do để ở lại. Ở nhà, ở bên nhau, không cần ra ngoài, không cần bận tâm thế giới.Những buổi chiều mưa, Duy thường ngồi cuộn mình trên sofa, ôm cốc trà nóng, vừa xem phim vừa lơ đãng nhìn ra cửa sổ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có thấy không
Duy từng nói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trời mưa giống như cho người một cái cớ để ở lại
Lúc đó, Quang Anh chỉ ừ một tiếng, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại công việc.Bây giờ nghĩ lại, anh mới nhận ra — Duy đã chậm lại rất lâu rồi. Chỉ là anh không dừng lại cùng cậu.

cứ đổ tại cơn mưa-2

Điện thoại Quang Anh rung lên.Một tin nhắn không tên, chỉ là thông báo thời tiết: Hôm nay có mưa rải rác vào buổi tối.Anh bật cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại mưa nữa rồi...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu em còn ở đây,chắc chắn sẽ nhắc anh mặc áo khoác...
Quang Anh nhớ rõ dáng vẻ Duy mỗi lần trời mưa. Luôn lo lắng những điều rất nhỏ: anh có mang ô không, đường có trơn không, về nhà có lạnh không.Còn anh thì sao?Anh đã nghĩ những điều đó là hiển nhiên.Hiển nhiên đến mức, khi không còn nữa, mới thấy trống rỗng.
...Cơn mưa ngoài kia nặng hạt hơn.Quang Anh đứng dậy, không hiểu vì sao lại lái xe về con đường cũ — con đường từng đưa Duy rời khỏi anh. Đèn đường vàng vọt, phản chiếu trên mặt đường ướt nước, mọi thứ mờ đi như một thước phim cũ.
Anh dừng xe bên lề, mở cửa bước xuống.Mưa thấm ướt tóc, ướt áo, lạnh đến tận da thịt.Nhưng Quang Anh không vào xe lại.Anh đứng đó, để mưa rơi xuống, như thể muốn tìm một lý do cho nỗi nhớ đang dâng lên không kiểm soát.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu không phải tại mưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì sao anh lại nhớ em đến nỗi này...
Anh biết câu hỏi đó không có câu trả lời.Duy sẽ không quay đầu lại chỉ vì một cơn mưa.Cũng sẽ không quay lại chỉ vì anh đã nhận ra mình sai muộn màng.
Ở một nơi nào đó, Duy cũng đang đứng dưới mưa.Cậu kéo chặt áo khoác, bước nhanh hơn trên vỉa hè xa lạ. Thành phố này không có Quang Anh, nhưng lại có rất nhiều kỷ niệm không thể xóa.
Duy dừng lại dưới mái hiên, nhìn mưa rơi.Tim cậu khẽ thắt lại.Không phải vì lạnh.Mà vì nhớ.Nhớ một người đã từng là cả thế giới, nhưng cuối cùng lại trở thành người không thể đi cùng nhau đến cuối con đường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi thì...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cứ đổ tại cơn mưa ngày ấy đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đổ tại cơn mưa ấy nên em mới trở nên yếu lòng như vậy đấy//cười trong nước mắt//
Cậu biết, nếu mưa ngừng, nếu trời quang, nếu mọi thứ rõ ràng hơn — có lẽ cậu đã không nhớ Quang Anh nhiều đến thế.
Nhưng mưa vẫn rơi.Và những điều chưa kịp nói, vẫn còn mắc kẹt giữa hai người, như khoảng cách không cách nào bước qua.

Chúng Ta Kết Thúc Trong Im Lặng

Mưa không có dấu hiệu ngừng lại.Quang Anh lái xe rất chậm, cần gạt nước quét qua quét lại, nhưng khung cảnh trước mắt vẫn mờ nhòe. Thành phố về đêm sáng đèn, nhưng trong anh lại tối đến lạ.
Anh không biết mình đang tìm gì.Hay đang chờ ai.Chỉ là đôi tay vô thức đánh lái, đưa anh rẽ vào con đường nhỏ quen thuộc — nơi từng là quán ăn mà Duy thích, nơi hai người từng ngồi chen chúc dưới mái hiên mỗi lần mưa bất chợt.
Quán vẫn còn đó.Đèn vàng hắt ra từ bên trong, cửa kính mờ hơi nước. Quang Anh dừng xe, tắt máy, ngồi yên rất lâu. Anh tự cười chính mình — ba mươi tuổi rồi, vậy mà vẫn hy vọng những chuyện chỉ tồn tại trong ký ức.
Cho đến khi anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.Dưới mái hiên đối diện.Người đó đứng quay lưng lại, áo khoác màu sẫm, dáng người gầy hơn trước, vai hơi so lại vì lạnh. Mưa rơi thành từng sợi mảnh phía sau lưng cậu.
Quang nín thở
Anh không cần nhìn mặt là biết ai
Duy
Tim anh đập mạnh đến mức gần như đau nhói. Một khoảnh khắc rất ngắn, Quang Anh đã nghĩ — có lẽ mình nhìn nhầm. Có lẽ chỉ là một người giống Duy.
Nhưng rồi duy quay đầu lại
Ánh đèn phản chiếu lên gương mặt quen thuộc ấy, không còn vẻ non nớt như trước, nhưng đôi mắt thì vẫn vậy. Vẫn là đôi mắt từng nhìn anh bằng cả thế giới.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//mở cửa xe//
Mưa lập tức tạt vào, ướt lạnh. Anh bước nhanh qua đường, mặc kệ tiếng xe phía sau, mặc kệ lý trí đang gào lên rằng có lẽ không nên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Chỉ một tiếng gọi.Không lớn, không gấp, nhưng đủ để Duy khựng lại.Cậu quay đầu, ánh mắt chạm vào anh trong tích tắc. Trong đôi mắt ấy thoáng qua rất nhiều thứ — ngạc nhiên, bối rối, rồi nhanh chóng trở lại bình thản.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang anh?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trùng hợp thật
Hai chữ trùng hợp khiến lòng Quang Anh chùng xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em...dạo này ổn không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ổn,dạo này em sống tốt
Câu trả lời ngắn gọn, gọn gàng như cách Duy đã rời khỏi anh.Mưa rơi giữa hai người, tạo thành một khoảng cách mỏng manh nhưng rõ ràng. Quang Anh đứng đó, đột nhiên không biết nên bước tới hay lùi lại.💬

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play