Ánh Sáng Nhỏ Cuộc Đời Anh
#Giới thiệu Nhân vật
Truyện này Ngược Tâm lắmmm
Ai thik thể loại nhẹ nhàng k nên coiii
Lưu Hoàng Nguyên - SenNor
(Nam 9): 24 tuổi. Sống trong bóng tối, bị lợi dụng, ngược đãi, xem như công cụ. Trầm lặng, nhẫn nhịn, quen với đau đớn
Đường Thanh Tuyết - DasTir
(Nữ 9): Con gái độc nhất của Đường gia. Dịu dàng nhưng kiên cường, trái tim ấm áp , luôn đặt sự an toàn của ngkhac lên trc bản thân, cô gái dịu dàng nhưng kiên cường, chính là ánh sáng nhỏ len lỏi vào cuộc đời đầy bóng tối của anh
Lưu Phượng Ninh - Risj
: Em gái nam 9, 18 tuổi. Bị ép liên hôn, chịu bạo lực, số phận mong manh.
Huỳnh Nhiên My-Mie
18 tuổi bạn Thân nhất của nữ 9 , gđ cô và nữ9 cx là bạn thân lúc có thai 2 gđ thường bảo nếu sinh 1 trai 1 gái sẽ cho đính hôn từ bé
Bạch Kim Linh - mẹ nữ9
: Mẹ nữ 9, dịu dàng, thấu hiểu con.
Đường Thành Phong - cha nữ9
: Cha nữ 9, nghiêm khắc nhưng rất thương con gái.
Diệp Linh Lan -Sacred
20 tuổi
(Sacred)♀️, trong hội bạn thân của nữ 9
Lục Quỳnh Hương-Alfy
Lục Quỳnh Hương 18 tuổi
( Alfy )♀️trong hội nhóm bạn thân của nữ9
Đỗ Gia Chi - sfemdi
18 tuổi
( sfemdi) ♀️ trong hội bạn thân của nữ 9
Tần Kim Hoa -
: Em gái Chí Kiệt, "trà xanh", khéo miệng, giả tạo.
Tần Chí kiệt -
: Tra nam, kẻ từng lừa dối tình cảm nữ 9.
Lưu Khải Sang - cha nam9
.
/hành động/
//nói nhỏ//
*suy nghĩ*
💧Dẹo
💦Dẹo chảy nước đá=)))
📲Coi điện thoại
📳Nghe điện thoại
💬Nhắn tin
💢Tức giận
❄️ Lạnh như mùa đông lạnh lẽo mà không có ai ôm bạn và cũng không có ai để bạn ôm:)))
🔥Sự ghen tuông và nó cháy như Phi Phai (◡ ω ◡):))))
Tui nhắc lại truyện ngược tâm k thik hợp cho mấy người thik nhẹ nhàng kết viên mãn
#Chap1: ÁNH SÁNG LEN QUA KẺ TỐI
/hành động/
//nói nhỏ//
*suy nghĩ*
💧Dẹo
💦Dẹo chảy nước đá=)))
📲Coi điện thoại
📳Nghe điện thoại
💬Nhắn tin
💢Tức giận
❄️ Lạnh như mùa đông lạnh lẽo mà không có ai ôm bạn và cũng không có ai để bạn ôm:)))
🔥Sự ghen tuông và nó cháy như Phi Phai (◡ ω ◡):))))
Lưu Hoàng Nguyên quỳ trên nền gạch ẩm ướt, lưng áo thấm máu. Đối với anh, đau đớn đã trở thành điều quen thuộc. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ được phép thở tiếp một ngày.
Nhưng hôm nay… anh thất bại.
Tiếng khóa sắt vang lên, cánh cửa khép chặt.
Trong bóng tối đặc quánh, Hoàng Nguyên gục xuống, hơi thở yếu dần.
Cùng lúc đó, ở con đường vắng phía ngoài thành phố, Đường Thanh Tuyết tan ca muộn. Cô không thích xe sang đưa đón, thích tự mình đi bộ, cảm nhận cuộc sống bình dị.
Một thân ảnh đổ gục bên lề đường khiến cô dừng bước.
Đường Thanh Tuyết - DasTir
Anh ơi…
Đường Thanh Tuyết - DasTir
/Cô quỳ xuống, bàn tay run run chạm vào người đàn ông xa lạ đầy thương tích/
Không hỏi anh là ai,
không quan tâm anh làm gì
Đường Thanh Tuyết - DasTir
Anh còn sống không?
Anh đau lắm không?
Đêm đó, Lưu Hoàng Nguyên được đưa vào bệnh viện.
Trong cơn mê man, lần đầu tiên anh cảm nhận được
hơi ấm — thứ ánh sáng nhỏ bé
mà anh chưa từng có trong đời.
Hoàng Nguyên tỉnh lại
sau ba ngày
Trần nhà trắng toát khiến
anh cảnh giác.
Nhưng bên giường bệnh, là một cô gái đang ngủ gật, gương mặt dịu dàng dưới ánh nắng sớm.
Lưu Hoàng Nguyên - SenNor
/Anh muốn rút kim truyền,
muốn rời đi/
Nhưng giọng nói mềm mại vang lên:
Đường Thanh Tuyết - DasTir
Anh đừng cử động… vết thương sẽ rách ra
Không trách móc
Không tò mò
Không dò xét
Cô chỉ lặng lẽ chăm sóc anh, như thể anh là một người bình thường, xứng đáng được đối xử tử tế.
Hoàng Nguyên không biết rằng, vài ngày trước, chính cô cũng đã cứu một cô gái trẻ với đầy vết bầm trên người hoảng hốt chạy trốn — Lưu Phượng Ninh — và đưa về nhà chăm sóc.
Anh càng không biết… số phận của họ, từ giây phút này, đã gắn chặt với nhau.
Ánh sáng nhỏ ấy, đã bắt đầu soi rọi cuộc đời tăm tối của anh.
#Chap2:LÁ THƯ KO TÊN –TRỞ VỀ BÓNG TỐI
/hành động/
//nói nhỏ//
*suy nghĩ*
💧Dẹo
💦Dẹo chảy nước đá=)))
📲Coi điện thoại
📳Nghe điện thoại
💬Nhắn tin
💢Tức giận
❄️ Lạnh như mùa đông lạnh lẽo mà không có ai ôm bạn và cũng không có ai để bạn ôm:)))
🔥Sự ghen tuông và nó cháy như Phi Phai (◡ ω ◡):))))
Hoàng Nguyên rời đi vào một buổi sáng rất sớm.
Ánh nắng vừa chạm ngưỡng cửa sổ thì căn phòng đã trống không. Giường bệnh được xếp gọn gàng, như thể người nằm trên đó chưa từng tồn tại.
Trên bàn, là một phong thư mỏng và một con dao nhỏ
Đường Thanh Tuyết - DasTir
/ đứng lặng rất lâu /
Con dao không sắc bén quá mức, vừa đủ gọn để giấu trong tay áo
Chuôi dao khắc một họa tiết lạ — không hoa văn cầu kỳ, chỉ là những đường khắc đơn giản nhưng dứt khoát, mang theo cảm giác lạnh lẽo của người từng sống trong bóng tối.
Đường Thanh Tuyết - DasTir
/Cô lại cầm thư mở thư /
Lưu Hoàng Nguyên - SenNor
"Cảm ơn em.
Khi em đọc được những dòng này, anh đã đi rồi.
Anh không có gì quý giá, chỉ có thứ này tặng em, coi như cho em phòng thân.
Mong em không chê "
Không có tên.
Không có lời tạm biệt
Chỉ có sự im lặng kéo dài trong lòng Thanh Tuyết.
Lần đầu tiên, cô thấy ngực mình nhói lên vì một người mới quen chưa đầy một tuần.
Hoàng Nguyên quay lại
nơi anh gọi là " Nhà "
Cánh cổng sắt nhà họ Lưu vừa đóng lại, nụ cười
hiền lành khi ở bên
Thanh Tuyết lập tức biến mất.
Trên gương mặt anh chỉ còn lại sự lạnh lùng quen thuộc.
Lưu Khải Sang ngồi trên
ghế gia chủ , ánh mắt
sắc như dao.
Lưu Khải Sang - cha nam9
Biến mất năm ngày
Lưu Khải Sang - cha nam9
/Ông ta cười khẩy/
Lưu Khải Sang - cha nam9
Không giao hàng.
Không giúp trừ khử đá ngán chân.
Mày nghĩ tao nuôi mày để làm gì?
Cây gậy nặng nề giáng
xuống lưng Hoàng Nguyên
Máu thấm qua lớp áo
mới lành chưa bao lâu.
Lưu Khải Sang - cha nam9
Nhớ cho kỹ /Lưu Khải Sang cúi sát tai anh, giọng trầm thấp đầy uy hiếp/
Lưu Khải Sang - cha nam9
Mày là công cụ. Công cụ thì không được phép biến mất
Lưu Hoàng Nguyên - SenNor
/Hoàng Nguyên cắn răng không rên một tiếng /
Lưu Hoàng Nguyên - SenNor
*Trong đầu anh, lại hiện lên hình ảnh cô gái cầm cốc nước ấm, hỏi anh một câu rất nhẹ: *
Đường Thanh Tuyết - DasTir
* Anh có đau không? *
Lưu Hoàng Nguyên - SenNor
Chỉ một câu đó thôi, cũng đủ để anh chịu đựng tất cả.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play