[ MasonB] Một Chuyến Đò, Một Đời Thương
.• • • mở đầu• • •.
🦀
Xin chào đây là bộ đầu tiên có gì thì bình luận cho ý kiến nhá 😁
🦀
viết cũng không có hay cho lắm 🤨 nên là đừng có toxic 🙊
Miền Tây Không chỉ đẹp bởi cảnh sắc thiên nhiên, miền Tây còn làm say lòng người bởi tình người chân chất, mộc mạc, nghĩa tình.
Chính sự hòa quyện giữa thiên nhiên phong cảnh và con người thân thương ấy đã tạo nên vẻ đẹp rất riêng, rất khó quên của quê hương miền Tây.
Tôi Thành Công Sinh ra và lớn lên ở miền Tây – vùng đất hiền hòa như chính nhịp sống của con người nơi đây. Quê hương con không ồn ào, náo nhiệt mà bình lặng với sông nước mênh mang, hàng dừa soi bóng và những buổi chiều gió thổi mát rượi trên cánh đồng
Ngô Nguyên Bình
// ngồi bình thản // bánh ngon ghê á anh giang
Vũ Trường Giang
// ăn miếng bánh // chuyện anh làm mà lại
Ngô Kiến Huy
// đi tới // hai đứa ở đây hả
Ngô Nguyên Bình
anh huy lại đây anh bánh của anh giang mới làm nè ngon lắm lun á // giơ bánh ra //
Ngô Kiến Huy
// ngồi xuống // giang khéo tay quá ta
Vũ Trường Giang
// rót nước // có gì đâu anh cứ khen em
Ngô Kiến Huy
ủa mà thằng công đâu rồi sao anh kh thấy bình thường có ăn là có nó mà
Ngô Nguyên Bình
Em cũng không biết nữa từ nãy đến giờ kh thấy nó đâu hết á anh
Nguyễn Thành Công
// chạy tới // ai nhắc công đó có công đâyyyyy
Vũ Trường Giang
// giật mình lm rơi miếng bánh// CÔNG
Vũ Trường Giang
// đứng dậy // mày lm rơi mất miếng bánh của anh rồi
Nguyễn Thành Công
em xin lỗi tại đi từ xa thấy mọi người đang ăn gì ấy ngon quá hong có kìm được // thè lưỡi//😜
Vũ Trường Giang
// cầm dép // lần này m chết với anh công ơi
Nguyễn Thành Công
// chạy // em zin lỗi anh rồi mà
Vũ Trường Giang
// đuổi theo // kh anh kh bao giờ chấp nhận lời xin lỗi của m
Ngô Kiến Huy
thôi mà đừng lại
Vũ Trường Giang
// vẫn kh nghe đuổi theo em // đứng lại
Nguyễn Thành Công
// chạy // kh anh đừng lại ik rồi em đừng
Ngô Kiến Huy
// mất kiên nhẫn // CHÚNG M CÓ NGHE ANH NÓI HAY KH HẢ
Ngô Nguyên Bình
// niệm phật trong lòng//
Nguyễn Thành Công
// đứng im // anh huy em kh cố ý mà
Vũ Trường Giang
// đứng im // anh tha lỗi cho em đi
Ngô Kiến Huy
// bất lực// rồi ngồi xuống đi
Nguyễn Thành Công
// ngồi xuống // yes đc ăn bánh r
má em
// chạy xe tới // công ơi về thôi con
Nguyễn Thành Công
// chưa kịp ăn bánh // ủa má con còn chưa ăn xg
má em
nghe lời nào về nhanh kh ba lo đó
Nguyễn Thành Công
dạ má // đứng dậy// em về đây nha mai gặp
All ( trừ ai thì trừ nha)
tạm biệt mai gặp// vẫy tay//
🦀
Đó mở đầu có vậy thôi à có gì thì góp ý kiến nha like ik đó nha cấm xem chùa
『•• ••』 ᧁׁɑׁׅ̣̆℘ ꩇׁׅ֪݊ ɑׁׅ̣̆tׁׅ
🦀
học kì này bị điểm thấp quá tròi
🦀
cay nhất môn tiếng anh 😠
Trái ngược với vùng đất yên bình đó là 1 thành phố ồn ào nhộn nhịp
Trái ngược với miền quê chậm rãi và hiền hòa, thành phố mở ra như một dòng chảy không ngừng nghỉ. Ở đó, thời gian dường như luôn bước nhanh hơn một nhịp, cuốn con người vào vòng xoay của công việc, ánh đèn và những con đường không ngủ. Âm thanh quen thuộc không còn là tiếng gió lùa qua hàng tre hay tiếng ếch nhái gọi đêm, mà là tiếng xe cộ dội lên từ mặt đường nóng hổi. Những khoảng trời bị chia cắt bởi bê tông và kính, khiến thiên nhiên trở thành điều gì đó xa xỉ, chỉ còn hiện diện trong ký ức
Tại một căn nhà được trang trí lộng lẫy, ánh đèn vàng hắt lên những bức tường sáng bóng, mọi thứ dường như đều hoàn hảo và đủ đầy. Đồ đạc được sắp xếp ngay ngắn, tinh tế, mang dáng vẻ sang trọng mà người ngoài chỉ cần nhìn qua đã thấy ngưỡng mộ. Thế nhưng, ẩn sau vẻ hào nhoáng ấy là một khoảng lặng khó gọi tên...
Xuân Bách Sống trong căn nhà được trang trí lộng lẫy, nơi ánh đèn sáng đến mức che lấp cả bóng tối. Giữa không gian đầy đủ và hiện đại ấy, anh bất chợt nhận ra mình đang chờ đợi một điều rất giản dị: được trở về quê ăn Tết. Không phải vì thiếu thốn vật chất, mà bởi trong anh vẫn còn nguyên cảm giác nhớ mùi khói bếp, nhớ bữa cơm sum vầy và những buổi tối ngồi bên hiên nghe gió lạnh đầu năm.
Nguyễn Xuân Bách
// nhấc máy// dạ con nghe bà nội
Bà 9 - bà nội anh
bách hả con
Nguyễn Xuân Bách
dạ vâng bà gọi con có việc gì kh ạ
Bà 9 - bà nội anh
bộ con đang bận lắm hả
Nguyễn Xuân Bách
Uk...m cũng không hẳn bà ạ con đang bận mấy cái dự án thôi
Bà 9 - bà nội anh
thế sắp xong công việc chưa con
Nguyễn Xuân Bách
dạ cũng gần xong rồi bà ạ may có mấy đứa bạn giúp con hoàn thành ạ
Bà 9 - bà nội anh
thế ăn gì chưa đó hay lại bỏ bữa
Bùi Trường Linh
// thò mặt vào// con chào bà ạ
Lê Hồng Sơn
con chào bà lâu lắm chưa đc gặp bà ạ
Phạm Hoàng Khoa
// mang cà phê vào // bà lâu lắm kh gặp rồi ạ tụi con nhớ bà lắm đó
Lê Hồng Sơn
bà yên tâm bách ăn uống đầy đủ bà ạ
Bùi Trường Linh
Nó mà bỏ bữa là anh khoa mắng đó nên bà yên tâm nha
Phạm Hoàng Khoa
mấy đứa này kh lo làm nốt ik lo nhìu truyện
Bà 9 - bà nội anh
chào các cháu nha các cháu nói thế bà cũng yên tâm hơn phần nào
Nguyễn Xuân Bách
dạ bà gọi có phải có mục đích gì rồi phải hong nè
Bà 9 - bà nội anh
thằng bé này
Nguyễn Xuân Bách
bà cứ nói đi ạ von luôn sẵn sàng lm theo bà ạ
Bà 9 - bà nội anh
ờ..... thì tết này con có về ăn tết kh // vẻ mặt có chút chờ đợi //
Nguyễn Xuân Bách
Ukm..... tết nay con không chắc là sẽ về bà ạ
Bà 9 - bà nội anh
tết nào cũng vậy muốn để bà một thân một mình ăn tết nx hả
Nguyễn Xuân Bách
dạ dạo này cin cũng nhiều việc kh sắp xếp đc con kh chắc là sẽ về được bà ạ
Bà 9 - bà nội anh
haizzz thôi có gì thì thu xếp về 1,2 ngày dỗ ông nha con
Nguyễn Xuân Bách
dạ con bt ròi thôi bà nghỉ ngơi đi ạ con phải lm tiếp đây
Bà 9 - bà nội anh
Ukm nhớ giữ gìn sức khỏe nha
Nguyễn Xuân Bách
dạ bà nội
Phạm Hoàng Khoa
// nhìn bách // muốn về quê rồi phải kh
Nguyễn Xuân Bách
// cười khổ// muốn chứ anh tết năm nào cũng không được về rồi năm nay chẳng lẽ giỗ ông Nội em lại không về nữa thì bà sao lo liệu gì đc ạ
Lê Hồng Sơn
// nhìn khoa // hay là anh cho bách nghỉ 1,2 hôm ik ạ để vc bách hai bọn em lm vho
Bùi Trường Linh
đúm rồi đó anh cho bách về đi bọn em lm hộ cho
Phạm Hoàng Khoa
// đặt cà phê xuống// anh quyết như này bách sẽ được nghỉ về quê ăn tết qua tết thì ở lại với bà tầm 2,3 hôm gì đó
Nguyễn Xuân Bách
vậy thì còn gì bằng ạ
Lê Hồng Sơn
tuyệt quá còn gì nx bách
Bùi Trường Linh
đó nhưng rồi đó 2 bây ơi
Phạm Hoàng Khoa
nhưng tết năm nay phải cho 3 bọn anh về quê cùng em
Nguyễn Xuân Bách
// có chút bất ngờ // chuyện này
Phạm Hoàng Khoa
sao đc hay kh đó là quyền của em
Lê Hồng Sơn
đồng ý ik tso cũng muốn về quê mày quâ
Bùi Trường Linh
chuẩn nghe đâu có món dừa nc ngon lắm
Nguyễn Xuân Bách
được chứ sao kh anh
Phạm Hoàng Khoa
đc rồi Hôm nay nghỉ sớm mai bắt vé tàu về quê bách sớm nha // thu gọn đồ//
Lê Hồng Sơn
ối yes về quê bách ăn tết linh tso với m đi mua ít quà cho bà với quà tết mọi người ik
Bùi Trường Linh
ok đi luôn // ik ra cửa // có gì nhắn nhóm nha bách
Nguyễn Xuân Bách
Ukm ok về đi có gì tso nhắn
Nguyễn Xuân Bách
" bà ơi con về với bà đây "// lấy dây chuyền ra// ki bông tớ sẽ tìm lại cậu nhớ chờ tớ nhé
🦀
bí quá trời luôn ấy kh nghĩ ra được gì
🦀
thôi hẹn chap sau ha tạm biệt
ˏˋ°•*⁀ lâu chx gặp rồi
🦀
kh có ai đọc mấy nhỉ thôi kệ viết để làm thỏa mãn cái cặp cúp lé này thooi
Buổi sáng ở miền Tây mở ra trong sự lặng lẽ êm đềm của sông nước. Ánh nắng non len qua tán dừa, rơi xuống mặt kênh phẳng lặng như tấm gương trong. Không khí mát lành mang theo mùi phù sa, mùi vườn cây thức giấc sau một đêm dài.
Xa xa, vài chiếc xuồng nhỏ chầm chậm trôi, để lại những vòng nước lan nhẹ rồi tan biến. Con người miền sông nước bắt đầu ngày mới bằng nhịp sống chậm rãi, chân chất, khiến buổi sáng nơi đây mang vẻ đẹp bình yên khó gọi thành lời.
Nguyễn Thành Công
// làm đồ ăn sáng // ba má ơi vào ăn sáng ạ
má em
// đi ra // ba con đi chèo đò rồi con
Nguyễn Thành Công
sao ba đi sớm vậy má
má em
// xếp bát //Ukm tý con mang đồ ăn sáng ra cho ba con nha
Nguyễn Thành Công
dạ má ăn đi khẻo nguội mất ạ
Nguyễn Thành Công
con có thắc mắc như này mà hong dám hỏi má
má em
cứ hỏi đi con kh sao hết á
Nguyễn Thành Công
sao ba cứ đi chèo đò sớm về khuy quá vậy ạ con sợ cho sức khẻo cho ba quá
má em
kh sao dạo này đông người về quê ăn tết ba chỉ lm nốt hôm nay thôi à
Nguyễn Thành Công
vậy xíu con sẽ giúp ba chèo đò để ba nghỉ ngơi ạ
má em
Ukm công giỏi lắm đó
Nguyễn Thành Công
//đi qua nhà anh huy//
Ngô Kiến Huy
ấy công đi đâu đó
Nguyễn Thành Công
dạ // đứng lại// em đi mang đồ ăn sáng cho ba en ạ
Ngô Nguyên Bình
//chạy ra // tso đi với ở nhà chán quá
Vũ Trường Giang
// đi ra // anh đi nữa ở nhà anh huy chán quá
Ngô Kiến Huy
anh nữa anh nữa ở nhà chán ngòm ra ý
Nguyễn Thành Công
vậy đi thôi ạ
Ngô Nguyên Bình
ok ok hehe ra gặp ông 7 thôi
Vũ Trường Giang
lâu lắm rồi chưa thấy mặt ông 7 luôn á
Ngô Kiến Huy
công nhận bộ ba em bận lắm hả công
Nguyễn Thành Công
dạ đúm rồi ạ dạo này nhiều người về quê ăn tết nên là ba em bận lắm luôn á
Nguyễn Thành Công
// hét to // BA ƠI
ba em
// ngẩng mặt // công sao con lại ra đây
Nguyễn Thành Công
// đi xuống // để tụi con chèo cho ba nghỉ ngơi ăn sáng đi ạ
Vũ Trường Giang
đúm rồi đó ạ ông 7 cứ ngồi ăn sáng đi tụi con lo cho
ba em
vậy nhờ vào tụi con nha
Vũ Trường Giang
dạ ông 7 //quay sang//đi thôi
Chiếc đò lặng lẽ rời bến, đưa con người sang bờ bên kia trong buổi sớm yên ả. Mái chèo khua nhè nhẹ, mặt nước gợn lên những vòng tròn nhỏ rồi nhanh chóng tan vào dòng sông êm đềm. Con đò trôi chậm, mang theo nhịp sống bình dị của miền Tây, nối hai bờ sông bằng một hành trình ngắn ngủi mà thân quen. Khi cập bến bên kia, chiếc đò dừng lại nhẹ nhàng, như chưa từng làm xao động mặt nước, để lại phía sau cảm giác an yên khó tả.
Ngô Kiến Huy
mn mau lên thuyền đi ạ mỗi thuyền là 8 người ạ
Ngô Nguyên Bình
khoan nha mn ơi thuyền bên này có 4 người rồi chỉ thêm 4 người nữa thoii
Vũ Trường Giang
mau lên đi ạ
Bùi Trường Linh
ê lên thuyền kia đi
Lê Hồng Sơn
lên nhanh khéo hết thuyền
Phạm Hoàng Khoa
bọn anh đủ 4 người nè lên đc kh
Ngô Kiến Huy
được anh ạ mua lên đi
Nguyễn Xuân Bách
lên thôi mn nhanh kh bà nội em đợi
Nguyễn Thành Công
được rồi mn chú ý ngồi cẩn thận ạ // chèo thuyền//
🦀
tạm biệt nha hẹn gặp lại
Download MangaToon APP on App Store and Google Play