[ LyhanSara ] Giữa Hai Thế Giới
NHỊP LỆCH ĐẦU TIÊN
Thế giới vốn được chia làm hai nửa.
Một nửa dành cho những người thuộc gia tộc phù thủy — nơi phép thuật là điều hiển nhiên, nơi ma lực được đo lường, phân cấp và tôn trọng. Nửa còn lại dành cho những người không có phép — sống bằng đôi tay, bằng trí óc, bằng những điều rất thật và rất đời.
Hai nửa tồn tại song song.
Không chồng lấn.
Không va chạm.
Nhưng..không ai biết sự hiện diện của nửa thế giới kia..
Phù thuỷ trẻ
Thủ lĩnh Han! , nhiệm vụ lần này không khó với chị.
Giọng của một phù thủy trẻ vang lên từ phía sau. Sara ngồi trên chổi, áo choàng bay phấp phới giữa không trung, ánh trăng phản chiếu lên huy hiệu ma lực trước ngực em.
Han Sara
Khu vực này có không gian không ổn định.
Phù thuỷ trẻ
Chị là người mạnh nhất mà!.
Phù thuỷ trẻ vừa nói vừa cười như thế đó là một điều rất hiển nhiên.
Nhưng Sara không cười theo.
Han Sara — Em mười chín tuổi, nhưng đã đứng đầu khối từ rất lâu , thậm chí còn rất xinh đẹp , và đặc biệt em có đôi mắt xanh biếc , rất hiếm có ở nơi đây . Gia tộc Han — gia tộc phù thủy mạnh nhất — không chỉ vì ma lực, mà vì khả năng kiểm soát. Sara được dạy điều đó từ nhỏ.
Thủ lĩnh Han — cái danh xưng em đã nghe đến mòn chán , danh xưng đó được đặt cho người mạnh nhất , giỏi nhất và.. dũng cảm , tốt bụng nhất.
Bốn thế lực đó không phải điều hiển nhiên , em đã phải rèn luyện từ lúc còn chưa biết mình là ai?.
Vì ba mẹ em , người nắm giữ chức vụ lớn trong hội đồng phép thuật phù thuỷ , họ sẽ không để đứa con gái duy nhất của mình tầm thường.
Han Sara
Được rồi , Giữ khoảng cách.
Han Sara
Có gì thay đổi buộc phải rút lui.
Em hạ thấp chổi, tay vẽ nhanh một ký hiệu trong không khí. Một lớp bùa chú mỏng bao quanh cơ thể — bùa bảo vệ, thứ mà chỉ phù thủy mới nhìn thấy được.
Mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch… cho đến khi không còn đúng nữa.
Không khí phía trước bỗng rung lên.
Chưa kịp dứt lời, chổi chao mạnh. Một luồng lực kéo dữ dội xuất hiện, như thể không gian bị xé toạc.
Phù thuỷ trẻ
Thủ lĩnh! Chị Sara!.
Sara chỉ kịp bám chặt cán chổi. Một thân cây lớn hiện ra trước mắt — quá gần.
Cảm giác va chạm mạnh đến mức làm mọi thứ tối sầm.
Sara tỉnh dậy trong một không gian hoàn toàn xa lạ.
Không phải học viện.
Không phải rừng phép.
Không có ma lực dày đặc trong không khí.
Em ngồi bật dậy, tay lập tức vẽ chú phòng thủ.
Một luồng sáng yếu ớt lóe lên rồi tắt ngúm.
Han Sara
Sao..lại yếu vậy?.
Một giọng nói vang lên từ phía trước.
Sara quay đầu lại.
Trước mặt em là một người phụ nữ khoảng hai mươi lăm tuổi, mặc tạp dề, tay cầm khay bánh còn bốc khói. Mái tóc buộc gọn, ánh mắt đầy ngạc nhiên nhưng không hề hoảng loạn.
Han Sara
…Chị..nhìn thấy tôi?.
Sara chỉ tay vào người , mặt nhìn đối phương khó hiểu vì..chẳng phải em đã yếm bùa bảo vệ lên mình rồi , thì..chỉ có phù thuỷ mới có thể nhìn thấy em.
Trần Thảo Linh
Chứ..không lẽ em đang tàn hình?.
Trần Thảo Linh — Cô là chủ của một tiệm bánh lớn nhất nhì ở đây , sỡ hữu trí óc kinh doanh nhạy bén , một chiếc miệng khéo ăn nói , và..xinh đẹp.
Sara nín thở.
Người không có phép… không thể nhìn thấy phù thủy.
Chỉ có một khả năng.
Bùa bảo vệ của em… vẫn đang hoạt động.
Vậy theo em suy nghĩ , Linh cũng có thể là phù thuỷ vì cô thấy em.
Sara nhướng mày , tỏ vẻ khó hiểu.
Thầm nghĩ rốt cuộc người này là ai , em chưa từng gặp phù thuỷ nào..có cách ăn mặc giống cô hết.
Trần Thảo Linh
Tôi là Linh , chủ tiệm bánh này.
Sara nhìn quanh.
Căn phòng tràn mùi bơ sữa. Lò nướng. Bàn gỗ. Không có vòng pháp trận. Không có tháp phép. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của thế giới em quen thuộc.
Linh nghiêng đầu , tỏ vẻ khó hiểu.
Trần Thảo Linh
Tiệm bánh của tôi?.
Han Sara
Ý tôi là..tiệm bánh này thuộc khu vực của học viện nào?.
Linh bật cười , chống nạnh nhìn em.
Trần Thảo Linh
Em bị đập đầu mạnh quá nên bị gì hả?.
Sara đứng dậy , chân hơi loạng choạng.
Han Sara
Chị..không có ma lực à?.
Trần Thảo Linh
Không đời nào.
Han Sara
Vậy sao chị lại nhìn thấy tôi?.
Linh im lặng vài giây , nhằm sắp xếp lại tất cả thông tin mình vừa nghe.
Trần Thảo Linh
Chị..không biết em là ai?.
Trần Thảo Linh
Nhưng nếu em là người lạ , bỗng xuất hiện trong tiệm bánh của chị thì..cũng bình thường mà?.
Sara cắn môi.
Em đưa tay lên, kiểm tra huy hiệu. Ánh sáng rất yếu, nhưng vẫn còn.
Vẫn dùng được phép… nhưng bị suy giảm.
Han Sara
Đây không phải nơi của tôi.
Linh nhìn em một lúc lâu.
Trần Thảo Linh
Em..đang trốn đóng phim hả?.
Trần Thảo Linh
Em nghiêm túc thật?.
Sara gật đầu , ánh mắt không giống như đang đùa cợt lắm.
Linh xoa hai bên thái dương.
25 năm sống trên đời , trường hợp này là trường hợp đầu tiên cô gặp phải.
Trần Thảo Linh
Coi như chị tin đi.
Trần Thảo Linh
Em tên gì?.
Trần Thảo Linh
Nghe giống truyện khoa học viễn tưởng ghê..
Linh lẩm bẩm , cô không biết mình nên tin vào thông tin phi thực tế này không.
Sara nhắm mắt, cố vẽ một chú dịch chuyển. Lần này ánh sáng hiện ra rõ hơn một chút—nhưng chỉ kéo dài vài giây rồi tan biến.
Linh nhận ra sự hoảng loạn trong ánh mắt của em , cô không cười nữa.
Trần Thảo Linh
Em..không về được học viện gì đó của em hả?.
Sara mở mắt. Ánh xanh trong đó thoáng dao động.
Han Sara
Em..không biết cách quay trở về.
Lần đầu tiên, trong giọng nói của thủ lĩnh Han, xuất hiện một vết nứt rất nhỏ.
Linh nhìn em.
Một cô gái lạ lẫm, rơi từ đâu xuống tiệm bánh của mình, nói về phép thuật, gia tộc, học viện—và trông hoàn toàn không nói dối.
Trần Thảo Linh
Thôi được rồi.
Trần Thảo Linh
Ít nhất em không cần lo về việc ăn ở.
Han Sara
Ở đây..an toàn chứ?.
Trần Thảo Linh
Chị bán bánh , không giết người.
Sara gật nhẹ đầu , dù em không hiểu rõ ý cô lắm , ở thế giới của em không có từ “ giết người ”
Ở một nơi không thuộc về mình , giữa một thế giới không phép thuật , Sara nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là mất ma lực , mà là… không biết con đường quay về ở đâu.
Thỉ
Một bộ truyện chat như đã hứa.
Thỉ
Bộ này hơi thiên về khoa học viễn tưởng.
Thỉ
Mà tui cảm thấy viết truyện chat dễ hơn viết tiểu thuyết nhỉ:))?.
Thỉ
Hồi xưa tuy có viết truyện chat.
Thỉ
Nhưng giờ qua viết tiểu thuyết rồi quay lại truyện chat mới thấy dễ hẳn luôn á:)).
VÀI CHI TIẾT
Sara tỉnh dậy vì cảm giác nặng người.
Không phải kiểu mệt sau khi dùng quá nhiều ma lực, mà là một cảm giác rất lạ — như thể cơ thể em đang bị kéo xuống bởi chính trọng lực của thế giới này.
Em ngồi dậy, nhìn quanh.
Căn phòng vẫn vậy. Trần nhà thấp. Tường trắng. Không có vòng ma pháp bảo vệ, không có ký hiệu phù thủy khắc ở góc phòng. Không có linh vật trợ thủ nằm cuộn tròn dưới chân giường.
Những thứ mơ hồ này càng cho Sara chắc chắn hơn rằng mình đã xuyên không.
Nhưng đáng sợ là..không có cách nào để trở về.
Sara theo phản xạ , đưa tay ra , nhẩm 1 câu thần chú.
Không có ánh sáng.
Em nhíu mày, thử lại. Lần này tập trung hơn, cố dẫn ma lực từ lõi năng lượng trong người.
Một tia sáng xanh rất mờ hiện lên, run rẩy trong không khí chưa đầy một giây rồi tắt hẳn. Cùng lúc đó, đầu Sara choáng váng, tim đập mạnh bất thường.
Em bất lực chống tay xuống giường.
Sara cố giữ bình tĩnh , hít sâu.
Han Sara
Chắc chỉ là..do khác môi trường nên phép thuật không hoạt động nhỉ?.
Nhưng dù tự trấn an thế nào, em vẫn không thể bỏ qua sự thật: em không làm được những điều vốn là hiển nhiên.
Trần Thảo Linh
Em dậy rồi à?.
Sara chỉ gật nhẹ đầu , em không thích nói nhiều.
Linh đứng ngoài cửa vài giây, như đang cân nhắc điều gì đó, rồi mới nói.
Trần Thảo Linh
Xuống ăn sáng.
Sara gật đầu, theo cô xuống bếp , mọi thứ ở đây đều khiến em thấy không quen.
Cái bếp không có vòng ổn định nhiệt. Ngọn lửa trần trụi, không được kiểm soát bởi bùa chú. Dao đặt lộ thiên, không có lớp bảo hộ ma lực.
Sara đứng hơi xa bếp một chút.
Linh để ý thấy nhưng không nói gì , chỉ khẽ kéo ghế ra.
Sara ngồi xuống , nhìn Linh loay hoay căn bếp nhỏ , em chưa từng thấy cảnh này trong đời.
Không hiểu sao trong lòng vẫn cứ ấm lên lạ kì.
Han Sara
Chị..làm việc này mỗi ngày sao?.
Trần Thảo Linh
Có thể không hoặc là do chị không thích từ đó.
Trần Thảo Linh
Dù sao khi ta nói ra ta mệt thì cũng đâu hết mệt được đâu?. Đúng không nhỉ?.
Linh bật cười nhẹ nhưng nhìn rõ đó không phải một niềm vui.
Sara ngồi lặng một lúc , rồi nói ra nhưng nghe rất thật.
Han Sara
Ở thế giới của tôi.
Han Sara
Những thứ này không cần làm.
Han Sara
Phép thuật sẽ tự động.
Trần Thảo Linh
Không cần?.
Han Sara
Chỉ cần ra lệnh cho ma pháp , mọi thứ tự khắc sẽ hoàn thành.
Trần Thảo Linh
Nghe như gian lận nhỉ?.
Han Sara
Không đâu , mọi người đều làm vậy mà.
Khi ăn xong , Linh pha một cốc cà phê cho mình như mỗi sáng.
Trần Thảo Linh
Rồi giờ nói chuyện nghiêm túc nhé.
Trần Thảo Linh
Chị không thể cho em ở đây mãi mà không làm gì?.
Trần Thảo Linh
Nhưng cũng không muốn đuổi em đi.
Sara thở ra nhẹ nhõm, nhưng vẫn im lặng chờ nghe tiếp , nếu Linh đuổi em , em thật sự sẽ chẳng biết đi đâu.
Trần Thảo Linh
Trước mắt, em có thể giúp chị mấy việc đơn giản.
Trần Thảo Linh
Dọn dẹp. Sắp xếp. Những thứ không nguy hiểm.
Trần Thảo Linh
Không cố , là học.
Việc đầu tiên Linh giao cho em là lau bàn.
Ở thế giới của em , không có lau bàn , chỉ cần búng tay bụi bẩn đều sẽ biến mất.
Sara cầm khăn lên, nhìn nó một lúc.
Trần Thảo Linh
Đúng , lau theo chiều đó.
Sara làm rất chậm. Không phải vì vụng về, mà vì em đang quan sát: lực tay cần dùng, hướng di chuyển, cảm giác của bề mặt.
Có lúc, theo thói quen, em khẽ vẽ một ký hiệu nhỏ trong không khí để chiếc cốc tự dịch chuyển.
Cốc nhúc nhích được một chút, rồi—
Sara giật mình, ký hiệu tan biến. Em ôm trán, nhăn mặt.
Trần Thảo Linh
Chóng mặt?.
Han Sara
Hình như..nếu dùng phép ở đây , sức mạnh trong người sẽ yếu đi.
Trần Thảo Linh
Vậy thì đừng dùng nữa.
Trần Thảo Linh
Có được không?.
Han Sara
Nhưng..tôi quen rồi.
Trần Thảo Linh
Nhưng ở đây phải học theo ở đây.
Buổi trưa , Linh đưa cho Sara một quyển sổ tính tiền.
Trần Thảo Linh
Này , em tính dùm xem tháng này bán được bao nhiêu tiền.
Trần Thảo Linh
Máy tính chị để ở đây.
Trần Thảo Linh
Em không biết sao?
Trần Thảo Linh
Nó rất tiện đó.
Han Sara
Đúng là có phần tiện nhưng..chắc máy này hợp với phù thuỷ cấp một hoặc hai.
Han Sara
Đó là những người phù thuỷ mới.
Han Sara
Tôi là phù thuỷ cấp 7 rồi.
Han Sara
Những phép tính cơ bản này , chỉ cần dùng sức mạnh phép thuật và trí óc một chút là được.
Trần Thảo Linh
Vậy em tính thử xem , nếu nhiều số khó quá hãy dùng máy.
Trần Thảo Linh
Đừng làm khó mình.
Sara đọc lướt một lượt dãy số trong quyển sổ , nhân có , chia có , cộng có , trừ có.
Nhưng Sara chỉ cần nhìn lướt một lần.
Gần bằng với tốc độ của một cái máy tính hàng xịn.
Cô dùng máy bấm lại từ đầu.
Trần Thảo Linh
Là thật sao?.
Han Sara
Tôi còn chưa sử dụng phép thuật đó.
Trần Thảo Linh
Em tính nhanh thật.
Linh nói, giọng trung tính, nhưng ánh mắt đã khác.
Trần Thảo Linh
Nhưng ở đây thì không bình thường.
Chiều xuống, Sara ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng người qua lại.
Trần Thảo Linh
Em vẫn tìm cách đi về chứ?.
Trần Thảo Linh
Vậy thì trong lúc đó.
Trần Thảo Linh
Cứ sống đi đã.
Han Sara
Chị không sợ tôi sẽ gây rắc rối cho chị sao?.
Han Sara
Vậy sao vẫn cho tôi ở?.
Trần Thảo Linh
Vì em không giống người nói dối.
Sara cúi đầu , không ai nói thêm gì nữa.
Không có cảm xúc lớn.
Không có lời hứa.
Chỉ là hai người, mỗi người giữ một khoảng cách vừa đủ —
để chưa thân,
nhưng cũng chưa xa.
Thỉ
Tui viết mà tui còn rối não á:)).
KHÁI NIỆM MỚI
Tiếng chuông cảnh báo vang lên ở học viện vào lúc rạng sáng.
Không phải chuông báo luyện tập.
Không phải chuông triệu tập hội đồng.
Mà là chuông mất dấu ma lực cấp cao.
Cả học viện phép thuật chấn động.
Những vòng ma pháp bảo vệ rung lên liên hồi, ánh sáng xanh lam lan dọc theo các trụ đá cổ. Trên bầu trời, ký hiệu gia tộc Han hiện ra rồi vỡ vụn — một điềm cực kỳ xấu.
Khương Hoàn Mỹ đang pha trà bằng ma pháp mà chén trà cũng nứt làm đôi.
Khương Hoàn Mỹ
Không..không thể nào.
Hoàn Mỹ — Cô là giáo viên của Sara , 22 tuổi , dạy Sara từ khi bé.
Phù thuỷ trẻ
Thủ lĩnh Han..
Phù thuỷ trẻ
Mất tín hiệu rồi ạ.
Khương Hoàn Mỹ không hỏi lại.
Cô khoác áo choàng, bước thẳng ra ngoài, giọng lạnh đi.
Khương Hoàn Mỹ
Triệu tập toàn bộ giáo viên cấp cao.
Khương Hoàn Mỹ
Ngay lập tức!.
Tại phòng hội đồng gia tộc Han.
Không khí nặng đến mức gần như đè ép hô hấp.
Gia chủ Han ngồi ở vị trí trung tâm.
Bên trái là phu nhân Han — mẹ của Sara.
Bên phải là các trưởng lão.
Không ai nói gì suốt một lúc rất lâu.
Cuối cùng , gia chủ lên tiếng.
Gia chủ - Ba em
Bao lâu rồi?.
Ba em — Một pháp sư dũng mạnh , ông dũng cảm , tốt bụng và rất thương em.
Trưởng lão
Mười một tiếng.
Trưởng lão
Không còn bất kỳ dao động ma lực nào của Sara.
Phu nhân Han - Mẹ em
Có khi nó cố tình ẩn mình?.
Phu nhân Han — Mẹ em , bà có tiếng trong hội đồng phép thuật , nhưng sự quan tâm bà dành cho Sara chưa bao giờ đủ khi nói về mẹ và con gái trong khi Sara chính là người cho bà cái chức vụ đó.
Khương Hoàn Mỹ đứng ở cuối phòng, nghe đến đó thì cười nhạt.
Khương Hoàn Mỹ
Nếu là Sara , em ấy sẽ không biến mất mà không để lại vết nứt ma lực nào.
Mỹ tin Sara , cô thương em lắm.
Gia chủ - Ba em
Cô Khương nghĩ sao?.
Khương Hoàn Mỹ
Em ấy không còn ở thế giới này..
Mỹ vừa nói mà giọng run lên lúc nào không hay.
Gia chủ - Ba em
Xuyên giới cần nghi thức cấp cấm!.
Phu nhân Han - Mẹ em
Một mình nó thì làm sao có thể—
Không để mọi người nói hết , Mỹ nói.
Khương Hoàn Mỹ
Không phải nghi thức.
Mọi ánh mắt đổ dồn về Mỹ.
Khương Hoàn Mỹ
Có thể là..tai nạn?.
Phu nhân Han - Mẹ em
Ý cô là nó chết rồi à!?.
Khương Hoàn Mỹ
Ma lực của Sara không tắt.
Khương Hoàn Mỹ
Chỉ là nó không còn ở đây..
Thỉ
Đừng ai hỏi tui về nội dung bộ này.
Thỉ
Chính tui cũng chưa hiểu đây.
Thỉ
Nói chứ hỏi thì cứ hỏi đi nha🥸:)).
Download MangaToon APP on App Store and Google Play