Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Trật Tự MÁU

CHƯƠNG I: Một xã hội, hai chiến tuyến

ĐOÀNG!
Một tiếng súng nổ ra, một mạng người đã đi.
Nhưng đâu ai màng đến chúng, em ấy cứ bắn, cứ nổ súng
Cùng với hai người bạn của mình, tiễn hết những người ở đó bốc hơi, chấm dứt sự sống, chôn vùi mãi mãi.
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Hướng ba giờ! Kiều!!
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Biết rồi mẹ, lải nhải điếc tai.
ĐOÀNG!
Một viên ghim thẳng giữa trán tên đó, không chút do dự.
Chẳng ai là những kẻ tầm thường giữa chiến trường của những kẻ thuộc thế giới nhuốm ngôn từ bằng máu ấy.
Là sát thủ, họ không cho phép mình nhún nhường trước bất kì ai.
Tất nhiên, không phải mình họ, mà cả thế giới này cũng vậy.
Sẽ chẳng còn chỗ cho kẻ yếu đuối, kẻ nào mạnh, kẻ đó toàn mạng.
Kẻ nào yếu, thì cứ ngồi đó đếm số ngày có thể sống sót.
ĐOÀNG
Một viên nữa, nhẹ nhàng, ghim thẳng vào tim ông trùm, đặt dấu chấm hết cho một băng đảng, một cơ ngơi.
Viên đạn đó bay đến từ xa.
Em nằm ở góc khuất, mỉm cười, thu gọn lại khẩu súng bắn tỉa của mình trong tay, rút khỏi vị trí một cách nhẹ nhàng, kín đáo.
Những tên còn lại cũng đã nằm bất động trên vũng máu đỏ tươi, cuộc chiến kết thúc.
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Không còn tín hiệu địch, toàn bộ đã bị tiêu diệt.
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Một phát bắn gọn, đẹp mắt đấy, đúng là không hổ danh.
?
?
Thích nịnh hót không, mau rút thôi, chúng ta xong việc ở đây rồi.
Em chỉ có một tôn chỉ rõ ràng:
Em sẽ thay mặt luật rừng vạch trần và trừ khử toàn bộ kẻ sống chật đất.
Ở cái xã hội này, nếu có tà luật muốn ngang tàng, thì em sẽ là một con sâu sẵn sàng phá bỏ chúng để triệt sạch.
Là cậu ta, một kẻ được mệnh danh là chúa săn mồi giới sát thủ, chưa từng thất bại, ai nghe tên cũng phải rùng mình
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
//đồng thanh// Rõ, Captain.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//đồng thanh// Rõ, Captain.
----------------------○-------------------------
Tại một góc khuất khác của xã hội đen tối ấy..
Tên buôn
Tên buôn
Hàng đây, không sót một ly. Không ngờ lại có người của..
?
?
Lải nhải ít thôi, tiền trao cháo múc. Kiểm hàng đi.
Không cần đến câu nói thứ hai, một cậu thanh niên cao to, trông hơi thư sinh, và một cậu trông có vẻ nhỏ bé hơn một chút, bước chân tự tin lên để kiểm tra từng thứ một.
Cả hai đều toả ra một sát khí ngút trời, không chút do dự, không chút nao núng.
Nhưng, đâu ai biết rằng xung quanh họ là hàng chục người đang giương nòng súng về phía mình.
Một người lập tức lùi xuống, ghé nhỏ vào tai anh
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//thì thầm//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Góc trái, 90 độ, ba người. Góc phải 7 người.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đằng sau là số còn lại, ngang một bàn tay..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Bị bao vây, có cả súng lục, súng trường và súng bắn tỉa.
Anh ta gật đầu, tư thế dường như đang chuẩn bị điều gì đó.
Cậu còn lại đã kiểm xong "hàng", không do dự, dứt khoát quay ngược về phía hắn, nhìn bằng ánh mắt sắc bén, như thú hoang chầu chực đợi con mồi sa vào bẫy.
Một tiếng động nhỏ, anh giương tay, phẩy nhẹ.
ĐOÀNG
Dứt khoát, một viên đạn bay thẳng vào sọ não của tên giao dịch, đội hình có sự phân tán, giọng điệu xen lẫn sự hoảng hốt.
?
?
"Ngu xuẩn"
Những người ở bên cạnh anh chẳng ai kém ai, giương súng lên, một bắn một mạng, không lãng phí bất cứ giây phút nào.
Anh cầm lấy khẩu súng yêu quý của mình trong tay, nã thẳng vào sọ của từng tên.
Chúng ngã nhào, nằm xuống, mùi máu tanh xen lẫn sự ác liệt của cuộc đọ súng.
Mất cái đầu, chúng chẳng khác gì những con búp bê bị hỏng, chỉ biết lăn lộn trong khắc khoải, vô vọng.
Chỉ trong chưa đầy 10 phút đồng hồ, mọi thứ đảo lộn, vương vãi, xác thịt xen máu không còn phân biệt của ai
Từ nơi tưởng chừng có đến trăm người, mà giờ chỉ còn hắn và đồng bọn, yên ắng, kết thúc.
Ren
Ren
Tch. Phí đạn thật. Bắn được có lúc mà đã chết như ngả rạ rồi.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đã đụng đến Nguyễn Gia thì chỉ còn con đường chết, vậy mà vẫn không biết tự lượng sức mình.
Hai người họ là kẻ thuộc bang DGH, là một phần của Nguyễn Gia, họ cũng chính là người thân cận nhất với hắn.
Còn anh, anh là người đang tạm thời thay thế hắn khi hắn vắng mặt, kẻ mang họ Trần.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mất thời gian thật. Dọn dẹp rồi rút thôi.
Hùng lại gần anh, tay vẫn còn cầm khẩu súng chưa nguội.
Mùi thuốc súng vẫn còn vương vấn, xen kẽ mùi máu tanh bẩn tưởi của lũ rác rưởi định tấn công.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Dương, thế là nó sắp về rồi đúng không? Sau gần 2 năm đi Úc huấn luyện và làm ăn..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ừ, nó đã báo với tao, sẽ về trong nay mai. Anh em mình lo lấy xe rước nó về, Nguyễn Gia, và cả cái giới này, sắp quay lại đúng trật tự nên về rồi.
Ren
Ren
Đỡ mất công mấy thằng nhãi làm phản, ha!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ghét nhất mấy quả giao dịch kiểu này, coi trời bằng vung, nếu là nó, nó sẽ còn ác tàn hơn như vầy.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Để chúng nó lại đi, anh em về nào, sổ sách còn dư, chưa xin được chữ kí của tao.
Bọn họ gật đầu rồi lui dần.
Một xe, ba mạng, rít một tiếng lớn trên đường, thể hiện uy quyền của chiếc Mercedes-Maybach Exelero đen óng.
Còn "hắn" là ai?
----------------------○-------------------------
Hắn là người đứng đầu DGH - một tổ chức Mafia đứng đầu của xã hội bị nguyền rủa này, hay được biết với danh "người thừa kế duy nhất của Nguyễn Gia".
Đứng đầu cũng phải có phong thái của chúng, rất rõ ràng, rành mạch và không nhân đạo cho bất cứ kẻ phản bội hay định phá vỡ trật tự vốn có.
Nếu mafia có hắn, thì bên sát thủ có em.
Hai người đứng đầu, chẳng bao giờ lộ mặt trước công chúng, chỉ cần nghe tên, đã bao người run sợ, khiếp vía như hồn bay phách lạc.
Đội sát thủ của em và bang mafia của hắn chẳng bao giờ chạm mặt, vì chúng không cần phải bị thanh trừng, không cần đến em thực thi "công lý".
Hắn là luật, em là người ngầm bảo vệ luật đó và triệt hạ tà luật ngáng đường.
Nhưng suy cho cùng, sát thủ và mafia, là đối thủ không đội trời chung.
Mỗi xã hội đều có thứ khốc liệt của chúng.
Và chúng bắt đầu dữ dội hơn, từ khi hắn và em chạm mặt.
Một xã hội, hai chiến tuyến, không khiêm nhường.
----------------------○-------------------------
Wan
Wan
Chào mọi người! Mình là Fuwawan, gọi mình là Fuwa, hoặc là Wan, rất vui được làm quen!
Wan
Wan
Đây là truyện đầu tay của mình trên MGT, nơi mình có thể phông bạt mọi suy nghĩ của mình, điều mình ao ước, thứ mình hay nghĩ tới.
Wan
Wan
Đây là câu chuyện mạo hiểm - viễn tưởng. Không gán ghép với cuộc sống thật của Idol, không có ý cổ súy cho bất kì hành động nào. Tất cả chỉ là đọc để thưởng thức, và cảm nhận xã hội ngầm ấy qua tưởng tượng của mình.
Wan
Wan
Sẽ không tránh được những thứ phi logic, không thực tế, mong các bạn hoan hỉ bỏ qua. Chi tiết truyện có thể khốc liệt, gây ám ảnh, không phù hợp với một số người. Hãy cân nhắc trước khi đọc. Mình cảm ơn các bạn 💖

CHƯƠNG II: Trở về

Phi cơ của Nguyễn Gia từ Úc đã trở về Việt Nam, đáp xuống sân bay trống trải đến mức như được dọn dẹp sạch sẽ không cho ai đến gần.
Hắn ta đã trở về, vẫn vẻ mặt ấy, lạnh lùng, uy nghiêm, không góc chết.
Chiếc kính đen ẩn dưới lớp tóc bạch kim đã đủ cho thấy sự bí ẩn của hắn, không ai dám lại gần.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//chống nạnh thở phào//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Về rồi đấy.
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
//cười nhẹ//
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Trông không giống như đang chào đón phết nhỉ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Đợt này tao về với kinh nghiệm dày như cái sớ đây.
Hùng vòng ra phía sau, choàng tay lên vai của hắn
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chỉ mong mày về lẹ lẹ còn tiếp quản Nguyễn Gia, dạo này có nhiều thằng bắt đầu nổi loạn. Chưa kể..
Hắn ta nhướn mày vẻ thắc mắc
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Có một số bang nhỏ lẻ khác, hồ sơ thì trông sạch nhưng thực chất là phi pháp, bẩn tưởi, bị giết sạch ngay trong lúc giao dịch.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không phải một, hai, mà là gần hai cái bàn tay rồi, đếm đến hàng chục đó.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Biết rằng điều này không phải vấn đề, nhưng..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cảm giác như cái xã hội này sắp bị đảo lộn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tưởng như có cuộc thanh trừng lớn sắp xảy ra.
Hắn đứng khựng lại một lúc, quay ngoắt lại vẻ khinh bỉ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Miễn là không đụng đến Nguyễn Gia thì tao cũng đếch quan tâm đâu.
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Về đi. Bố tao gọi rồi.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Về. Phòng của mày lúc nào cũng ở đó.
Một khoảng thời gian sau..
Chiếc xe BMV xoay mình đỗ vào sảnh nhà của Nguyễn Gia, biệt phủ ấy nhìn một lúc là thấy rợn sống người. Toát ra vẻ bí hiểm, uy quyền.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Mở cửa//
Quản Gia
Quản Gia
Ch- ồ, lần này không đi hai người nữa nhỉ? Chào mừng thiếu gia đã trở về.
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
//gật đầu//
Quản Gia
Quản Gia
Chào hai cậu, Dương, Hùng.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//cúi đầu//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//cúi đầu//
Quản Gia
Quản Gia
Ông chủ đang đợi ở trên lầu, mời ngài và 2 cậu lên.
Hắn gật đầu, đồng thời vẩy tay cho ông rời đi.
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Ren, mày ở dưới, bọn tao lên
Ren gật một hồi, theo chân quản gia vào lấy một ít đồ cho hắn để mang qua dinh thự
Còn F3 kia đi lên phòng của ông chủ Nguyễn Gia, kẻ quyền lực nhất hiện tại.
NGUYỄN TRƯỜNG SINH
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Về rồi hửm? Chào hai đứa, Hùng, Dương.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//đồng thanh// Dạ con chào ngài
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//đồng thanh// Dạ con chào ngài
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Dạ người.
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
2 năm vừa rồi thế nào?
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Dạ ổn ạ.
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Từ công ty của mình bên đó và mấy con chuột nhắt lảng vảng, con cũng xong rồi.
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Cũng tiện, có chuyện này ta muốn nói với con.
Hắn gật đầu, rồi cùng hai người bạn của mình ngồi xuống chiếc ghế sofa màu đen tuyền, nhâm nhi thưởng thức ly cà phê.
Lâu rồi hắn chưa được nếm lại hương vị đó của quê nhà.
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Nhờ có Dương, Hùng và Ren mà khi vắng bóng con, Nguyễn Gia vẫn an toàn đi theo trật tự như cũ.
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Cả DGH cũng vậy, chúng nó giúp ta khá nhiều.
Dương và Hùng nhìn nhau, mặt có nụ cười nhẹ
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Nhưng chuyện đó qua một bên.
Giọng ông bắt đầu trầm xuống
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Có một số chi nhánh con của Nguyễn Gia, cả mấy bang không ngoài rìa, nhỏ lẻ, đặc biệt mấy thằng hất tay trên qua những dòng hàng bẩn, bỗng bốc hơi toàn bộ, không rõ nguyên nhân.
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Ta đã cho người rà soát thử thông tin..
Ông liền đưa một tập giấy thông tin về hàng hóa, số liệu.
Sơ đồ cứ vậy chằng chịt hết lên.
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Không ảnh hưởng trực tiếp đến chúng ta, đúng. Nhưng riết như thế sẽ mất cân bằng.
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Ta cũng không thích làm vua đất không người.
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Ta nghĩ các con nên bắt đầu điều tra. Vì con cũng đã về đây rồi, Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Nguyễn Quang Anh - ʀʜʏᴅᴇʀ
Dạ con hiểu.
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
3 đứa tiếp tục hỗ trợ nó trong chuyện này, ta tin nó không đơn giản, nhưng có lẽ cũng sẽ không quá khó với các con.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//đồng thanh// dạ rõ.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//đồng thanh// dạ rõ.
Cuộc trò chuyện kết thúc. Sau khi trình diện người, hắn cũng lập tức trở về căn dinh thự của riêng mình.
Bánh xe vận mệnh đã lăn chuyển..
---------------------○------------------------

CHƯƠNG III: Buổi tối êm ấm

~~~~~~~°~~~~~~~
Quay trở lại phía bên kia chiến tuyến..
Ba người đã trở về quán cafe thường lệ của mình
Khoan, quán cafe?
..
Đúng vậy, với một sát thủ, việc tạo ra một vỏ bọc “sạch” cho mình là điều cần thiết.
Ba người cùng nhau xây dựng một quán cafe xinh xắn, với phong cách nhẹ nhàng, trầm ấm và thiên hướng vintage, hài hoà với thiên nhiên, cùng với bảng hiệu “Dreaming” / khắc lên mong ước của em hồi còn nhỏ.
NovelToon
Thật đâu có nghĩ một người làm nghề lạnh lùng lại có một giao diện thơ mộng như vậy, phải chứ?
Đó cũng là căn cứ chính của họ, cũng là ngôi nhà hiện tại mà họ dốc lòng bảo vệ
Cả ba đều là trẻ mồ côi từ rất sớm, khi mới dần có nhận thức, khi bước qua tuổi thứ 10, họ đã phải rời xa cha mẹ, vĩnh viễn.
Họ được thừa kế toàn bộ gia sản của gia đình, nhưng làm gì có ai vui về điều đó, khi ngay cả hạnh phúc nhỏ nhoi, họ cũng không còn
Cả ba đều được một người chăm sóc, và họ đã cùng nhau đồng hành đến tận bây giờ. Cũng đã hơn chục năm..
Bùi Anh Tú - ᴀᴛᴜs
Bùi Anh Tú - ᴀᴛᴜs
Xuất sắc, các em đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Bùi Anh Tú - ᴀᴛᴜs
Bùi Anh Tú - ᴀᴛᴜs
Anh mừng cho mấy đứa vì mọi thứ đơn giản.
Đó là tiếng nói của Bùi Anh Tú, người đã nuôi nấng các em bao lâu nay.
Sau mỗi một nhiệm vụ, họ sẽ gọi về và báo cáo cho người anh ấy. Đối với họ, Tú không khác gì là người cha đã nuôi nấng, phát triển họ như bây giờ.
Tuy biết rằng thế giới này không có chỗ cho sự mềm yếu, nhưng song song với việc nghiêm khắc với các em, anh vẫn dành cho họ sự yêu thương vô bờ, bù đắp cho các em phần nào.
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
//cười khẩy//
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Bọn tép riu ấy mà anh.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Chúng chẳng đụng được một ngón tay của em, nhàm chán.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Ở bên này còn có Captain nữa, lo gì.
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Phải lâu rồi mới làm được nhiệm vụ gọn lẹ đến thế.
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Mafia này nọ, không bẩn tưởi thì đã không xảy ra chuyện rồi.
Bùi Anh Tú - ᴀᴛᴜs
Bùi Anh Tú - ᴀᴛᴜs
Thôi được rồi, mấy đứa lo nghỉ ngơi đi, đã vất vả rồi.
Bùi Anh Tú - ᴀᴛᴜs
Bùi Anh Tú - ᴀᴛᴜs
Mấy ngày sắp tới sẽ án binh bất động, vì anh nghe nói có người không hay ho lắm mới xuất hiện.
All
All
Rõ.
Anh tắt máy.
An vẫn tiếp tục dán chặt mắt vào máy tính không buông.
Cậu còn quá nhiều số liệu bán hàng phải giải quyết để lo cho số nguyên liệu của ngày mai.
Kiều ngồi lên ghế sofa, nàng gác chân lên và bắt đầu mài dũa móng tay của mình.
Còn em thì sao?
Em chẳng nói gì, chỉ biết thở dài.
Em xoay chiếc nhẫn của mình ở trên ngón trỏ, vừa ngồi ngắm nghía, vừa suy tư..
Cứ nhìn vào viên đá phát sáng trên chiếc nhẫn, em lại nhớ tới những kí ức khốc liệt ngày trước.
Cái ngày em phải rời xa gia đình vĩnh viễn.
Một cơ ngơi, một gia tộc đã sụp đổ, nếu không, giờ cũng đã có thể đường đường chính chính ngang tàng với Nguyễn Gia.
“Captain?.. Bông?.. Duy..?”
Em chẳng nghe thấy gì
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
HOÀNG ĐỨC DUY!!
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hả!? À.. ờm.. gì?
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Tự dưng ngồi đần thối ra như mấy đứa trẻ con bị cuỗm đồ chơi ấy?
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Xử lí đống dữ liệu là đủ mệt rồi chứ chưa cần tới mày xị chó ra đâu.
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đang nghĩ gì khai mau?
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Mày cứ làm quá, tao chỉ đang nhớ khoảng thời gian không nên nghĩ lại thôi.
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Không nên mà vẫn nhớ, dẩm dớ hả?
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Thì tự dưng nghĩ tới, có gì đâu.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Mày mới nên câm mồm ấy Chip, nó nay đủ mệt rồi.
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
//bĩu môi//
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Kệ cha tao!!
Em chỉ biết cười trừ, còn nàng thì lắc đầu ngao ngán.
Nàng bỏ chiếc dũa đặt lên bàn, còn bản thân thì lại gần em, đặt tay lên vai.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Trộm vía là nay Bông không cần sử dụng đến “cái đó”. Nhờ vậy cũng đỡ mệt hơn phần nào.
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Lũ tôm tép đó thì dùng làm gì. Mày đánh giá hơi cao chúng nó rồi.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Thì cũng mong là sau sẽ gặp nhiều đứa tôm tép như mày nói.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Không tao với Chip cũng xót. Dùng lâu thì ảnh hưởng mày nhiều mà.
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
//gật đầu lia lịa//
Em ngoảnh lại, cười tít mắt, tay phải đặt lên tay Kiều nơi nàng đang để trên vai, tay còn lại nắm tay cậu.
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Miễn là bảo vệ được hai người, miễn là chúng ta vẫn về cùng nhau, thì dù có như nào tao cũng sẽ đánh đổi.
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Chúng mày là gia đình duy nhất của tao bây giờ, không thể buông được.
Một câu nói của em khiến cho khoảng không rơi vào tĩnh lặng.
Đã không biết bao nhiêu lần việc này xảy ra rồi.
Cả ba đều sợ sẽ mất gia đình mình thêm lần nữa, chẳng ai muốn bỏ đi cả.
An cốc đầu em một cái
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Đau!?
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đã bảo đừng nói về việc đó rồi mà Bông?
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Đặng Thành An - ɴᴇɢᴀᴠ
Chúng ta vẫn sẽ thế, đã hứa với nhau rồi mà, không bỏ được đâu, có chết cũng không buông.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Ê dưng tiêu cực vậy? Vui vẻ lên nào, ta vẫn đang đi theo quỹ đạo đó thôi
Nói rồi, hai người dang tay ra ôm em
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
//cười tươi, rơm rớm nước mắt//
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Ừ.
Ngày đầu về chung một nơi, ba con người ấy, ba số phận khác nhau cùng rẽ về một kết cục, đã lập lời thề.
Sẽ sống chết vì nhau, không buông.
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
Hoàng Đức Duy - ᴄᴀᴘᴛᴀɪɴ
“Người không hay ho..? Ai? Liệu hắn ta có phá những ngày tháng này hay không?”
Em lại suy nghĩ đăm chiêu, người vẫn ngồi yên trong vòng tay của hai người

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play