Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap]Sau Ánh Đèn Sân Khấu,Là Chuyện Đôi Ta

sau ánh đèn sân khấu

Tiếng nhạc tắt hẳn.Ánh đèn quét qua khán phòng lần cuối rồi vụt tắt, để lại một khoảng tối mờ nơi rìa sân khấu. Tiếng hò reo vẫn còn đó, dội lên từng đợt như sóng, gọi vang một cái tên quen thuộc—Quang Anh.Quang Anh cúi chào.Một cái cúi người chuẩn chỉnh, vừa đủ lâu, vừa đủ sâu.Nụ cười trên môi cậu vẫn còn giữ nguyên khi quay lưng đi, nhưng ngay khoảnh khắc bước qua cánh gà, nụ cười ấy rơi xuống rất khẽ, như một thói quen đã ăn sâu vào cơ thể.
Sau sân khấu không ồn ào như phía trước. Âm thanh bị bóp nghẹt lại, chỉ còn vang lên lơ lửng, xa xăm. Quang Anh tháo tai nghe, hơi thở vẫn còn gấp, lồng ngực phập phồng theo dư âm của buổi diễn vừa kết thúc.Cậu không nhìn xung quanh.Cũng không tìm ai khác.Ánh mắt Quang Anh tự động hướng về một góc hành lang quen thuộc—nơi ánh đèn vàng luôn tối hơn những chỗ khác.Và như mọi lần, Duy ở đó.
Duy đứng dựa vào tường, tay cầm chai nước đã mở nắp sẵn. Chiếc áo hoodie đen rộng che gần hết dáng người, gương mặt bình thản, không biểu cảm rõ ràng. Nhưng khi Quang Anh bước ra, ánh mắt ấy khẽ thay đổi—rất nhẹ, rất nhanh, đủ để chỉ một mình Quang Anh nhận ra.Không cần gọi tên.Duy đưa chai nước về phía cậu.Quang Anh nhận lấy, uống một ngụm dài. Cổ họng khô rát được xoa dịu, nhịp tim cũng chậm lại từng chút một.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ổn không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khá hơn tao nghĩ nhiều
Duy không nói thêm. Cậu nhìn Quang Anh từ đầu đến chân—mồ hôi còn đọng trên trán, áo diễn vẫn chưa kịp cởi, ánh mắt vẫn còn vương chút căng thẳng chưa tan hết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bài cuối mày vào hơi sớm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biết ngay mày sẽ để ý
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao lúc nào chả để ý
Họ bước đi song song trong hành lang hẹp phía sau sân khấu. Đèn trần nhấp nháy yếu ớt, kéo bóng hai người đổ dài trên nền gạch cũ. Tiếng bước chân hòa vào nhau, chậm dần theo nhịp thở đã ổn định hơn.Ở đây không có ai xin chữ ký.Không có máy quay. Không có ánh nhìn tò mò.Chỉ có hai người, và một khoảng không đủ yên để thả lỏng.

Sau Ánh Đèn Sân Khấu

_________________
Họ bước đi song song trong hành lang hẹp phía sau sân khấu. Trần nhà thấp, đèn huỳnh quang cũ nhấp nháy yếu ớt, ánh sáng kéo bóng hai người đổ dài trên nền gạch đã ngả màu theo năm tháng. Tiếng bước chân vang lên đều đều, hòa vào nhau một cách tự nhiên, chậm dần theo nhịp thở vừa ổn định lại sau buổi diễn.
Ở đây không có ai xin chữ ký.Không có máy quay.Không có ánh nhìn tò mò hay tiếng gọi tên từ đám đông.Chỉ có hai người, và một khoảng không đủ yên để thả lỏng.
Quang Anh tháo tai nghe, vắt lên cổ áo. Mồ hôi còn đọng nơi thái dương, cổ áo diễn hơi nhăn. Trên sân khấu, anh vừa kết thúc bài cuối cùng với phong độ hoàn hảo — giọng hát chắc, ánh mắt sáng, từng động tác đều vừa đủ để giữ trọn ánh nhìn của hàng ngàn người phía dưới
Duy dừng bước.Chỉ một nhịp rất ngắn, nhưng đủ để Quang Anh nhận ra mình vừa nói hớ. Anh cũng dừng lại, quay sang nhìn Duy. Ánh đèn hành lang hắt lên gương mặt cậu, không rực rỡ, không che giấu, để lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một buổi tối dài.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng nhìn tao bằng ánh mắt đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhìn thì sao?
Duy không trả lời. Cậu quay đi trước, tiếp tục bước. Quang Anh theo sau, giữ khoảng cách nửa bước chân — thói quen từ rất lâu về trước.
Phòng nghỉ nằm ở cuối hành lang. Cánh cửa khép lại sau lưng họ, cách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài. Quang Anh dựa lưng vào tường, thở ra một hơi dài. Vai anh hơi trùng xuống, tất cả lớp phòng bị dựng lên trước công chúng chậm rãi rơi rụng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đưa chai nước//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Uống tiếp đi
Quang Anh nhận lấy, uống một hơi dài. Nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, kéo theo cảm giác dễ chịu lan dần trong lồng ngực. Anh trả chai lại, ngồi xuống ghế, hai khuỷu tay chống lên đầu gối.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày có thấy tao dở không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở đâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trên sân khấu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là mày không tập trung
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày lúc nào cũng vậy hết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì tao đứng sau
Quang Anh ngẩng lên nhìn cậu. Ánh mắt ấy không mang theo sự ngưỡng mộ của fan, cũng không có hào quang sân khấu. Chỉ là ánh nhìn của một người đã quen với Quang Anh khi anh mệt mỏi, khi anh im lặng, khi anh không cần phải diễn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không thích việc mày đứng sau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng tao quen rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày chỉ quen với việc...không được phép nói
Không khí trong phòng trầm xuống. Tiếng điều hòa chạy đều đều, khe khẽ. Bên ngoài hành lang, tiếng người qua lại đã thưa dần. Buổi diễn kết thúc, ai cũng có việc của mình, ai cũng rời đi.
Chỉ có họ vẫn đứng lại.Duy bước tới, giúp Quang Anh tháo áo khoác diễn. Động tác quen thuộc, cẩn thận, không vội. Cậu treo áo lên móc, vuốt phẳng một nếp gấp nhỏ trên vai áo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày gầy đi rồi
Quang Anh không đáp. Anh nhìn mình trong gương, rồi nhìn Duy đứng phía sau. Hai người trong gương đứng rất gần, nhưng lại không chạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày có mệt không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng không phải vì công việc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì tao?
Duy im lặng
Sự im lặng ấy kéo dài, đủ để Quang Anh hiểu ra rất nhiều điều mà bấy lâu nay anh cố tình không nhìn thẳng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao xin lỗi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày xin lỗi vì điều gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lắc đầu//
Khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa bước chân. Không ai chạm vào ai. Nhưng sự hiện diện của đối phương đủ rõ ràng để tim đập chậm lại
Ngoài kia, ánh đèn sân khấu đã tắt hẳn. Sân khấu trống trơn, khán giả đã nghĩa về. Nhưng trong căn phòng nhỏ phía sau này, có một thứ vẫn còn sáng — không phải đèn, mà là sự hiện diện rất thật của hai người.
Sau ánh đèn sân khấu,không còn vai diễn không còn hào quang.Chỉ còn Quang Anh,và Duy,với một khoảng lặng vừa đủ để tiếp tục ở bên nhau.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play