[Văn Hàm] Chú Văn..!!
Chap 1
Pitt 💤
Thì chuyện là mấy bộ kia tui drop hết ời..
Pitt 💤
Nên tui ra bộ mới^0^
Tả Kỳ Hàm
Ai làm gì chú mà cái mặt chú thấy ghê zậy...
Dương Bác Văn
Khỏi lòng vòng, nhiêu điểm? //nhướng mày//
Tả Kỳ Hàm
Đ-Điểm gì trời..
Tả Kỳ Hàm
3,25!! //chạy//
Tả Kỳ Hàm là cháu nuôi của anh. Ba mẹ Hàm mất sớm, lúc trước còn có chú dì lo cho ăn học nhưng nhà dì hai quá nghèo cộng thêm việc con họ đã đến tuổi đi học nên không thể lo cho cậu được nữa. Ngày cậu rời khỏi nơi đó thì cậu chỉ mới qua sinh nhật 10 tuổi được 2 tuần. Lúc đi dì hai có dúi vào tay cậu ít tiền với một mẩu giấy nhỏ ghi địa chỉ cô nhi viện nhưng cậu không bắt được xe để đến đó.
Họ thấy cậu còn nhỏ nên nghĩ rằng cậu chỉ đang giận dỗi với ba mẹ, khuyên cậu vài câu rồi cũng bỏ đi. Cuối cùng cậu đành lang thang trên đường cho đến khi không đi nổi nữa thì dừng lại. Cậu dừng trước cửa một căn biệt thự khá xa hoa, do quá đói nên đành bấm chuông của xin ít đồ ăn không ngờ lại gặp anh
Và câu chuyện bắt đầu từ đó...
Dương Bác Văn
Kỳ Hàm, em có mở của ra không thì bảo? //gõ cửa//
Anh đứng đó một lúc lâu mới nghe thấy tiếng cậu rụt rè nói vọng ra
Tả Kỳ Hàm
Nhưng chú không được mắng em..
Dương Bác Văn
Được, không mắng không đánh
Cánh cửa vừa mở ra, trước mắt anh là một cậu thiếu niên với bộ đồ ngủ thoải mái, làn da trắng trẻo, còn đôi mắt to tròn cứ chớp chớp nhìn anh
Dương Bác Văn
//bật cười// Em lên phòng chưa được 10 phút nữa mà đã thay đồ rồi?
Tả Kỳ Hàm
Hì hì, tại em nóng.. //gãi gãi đầu//
Pitt 💤
À quên, Hàm 15 Văn 25 nhen=))
Chap 2
Dương Bác Văn
Hàm làm bài kiểu gì mà được mỗi 3,25 thế này //gõ vào bài kiểm tra//
Tả Kỳ Hàm
Chú..chú bảo không mắng em mà.. //cúi đầu//
Dương Bác Văn
Thì chú đã mắng Hàm câu nào đâu
Sau khi ăn cơm xong, Dương Bác Văn kéo em ra ghế sofa để tra hỏi. Vì trong suốt bữa ăn vừa nãy, em cứ im im không nói gì nên anh cũng có phần bực bội. Giọng nói cũng nghiêm trọng hơn bình thường.
Tả Kỳ Hàm nghe thấy anh to tiếng với mình thì không khỏi tủi thân. Em cúi đầu, hai tay vô thức vo nhẹ vạt áo. Rõ ràng là hứa không mắng vậy mà cuối cùng vẫn lớn tiếng với người ta..
Tả Kỳ Hàm
Em không biết đâu..chú to tiếng với em..
Dương Bác Văn
Rồi rồi, là chú sai
Dương Bác Văn
Giờ em nói cho chú nghe, được không..? //dịu giọng//
Tả Kỳ Hàm
Tại hôm đó em mệt mà..
Tả Kỳ Hàm
Chú không hỏi thăm em thì thôi còn mắng em nữa..
Dương Bác Văn im lặng một lúc lâu sau mới thở ra một hơi. Cảm giác áy náy không ngừng dâng lên trong lồng ngực, tay anh nhẹ nhàng xoa đầu em. Mãi đến khi cất tiếng lần nữa, giọng anh đã hạ xuống thấy hẳn như thể sợ em giật mình
Dương Bác Văn
Ngoan, là chú không để ý tới em //ôm em vào lòng//
Dương Bác Văn
Lần sau em mệt thì nói với chú, chú hứa sẽ ở bên em, nhé?
Anh nhẹ nhàng ôm Tả Kỳ Hàm vào lòng, dịu dàng an ủi cậu.
Vừa cảm nhận được mùi hương mát dịu trên người anh, Kỳ Hàm khẽ thả lỏng người, cái đầu nhỏ khẽ dụi vào vai anh. Ngay giây phút đó, những ấm ức ban nãy dường như cũng theo đó mà tan biến hết
Tả Kỳ Hàm
Lần sau chú không được mắng em nữa.. //ôm anh//
Dương Bác Văn
Không mắng, không bao giờ mắng nữa!
Thú thật, gần 5 năm qua, Dương Bác Văn chăm sóc cho tiểu Kỳ rất tốt. Lúc nào cũng dịu dàng, kiên nhẫn, chưa bao giờ to tiếng với em.
Vì quen sống trong sự nuông chiều đó nên khi anh lỡ to tiếng thì em mới ấm ức. Hơn nữa hôm làm bài kiểm tra là do em không được khỏe nên mới bị điểm thấp như vậy. Ấy thế mà anh không hỏi han em lấy một câu mà còn trách móc em
Chap 3
Một lúc sau, hơi thở của Tả Kỳ Hàm chậm và đều dần. Em tựa vào người anh, rồi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay
Nhận ra điều đó, Dương Bác Văn cúi xuống nhìn, chỉ cười rồi bế em lên phòng
Dương Bác Văn
Nhóc thối..
Dương Bác Văn
Mới hỏi có mấy câu đã lăn đùng ra ngủ //đắp chăn cho cậu//
Sáng hôm sau,Tả Kỳ Hàm tỉnh dậy với đầu óc trống trơn. Mọi chuyện tối qua đều bị em vô thức xóa khỏi bộ nhớ, chỉ còn lại cảm giác... đói
Tả Kỳ Hàm
Mùi gì thơm ghê.. //giọng ngái ngủ//
Ngửi thấy mùi thơm nên em lon ton đi vệ sinh cá nhân rồi chạy xuống lầu. Dưới bếp, Dương Bác Văn đang mặc tạp dề, xắn tay áo, vẻ mặt rất tập trung
Không suy nghĩ nhiều, tiểu Hàm rón rén đi tới, nhón chân rồi nhảy phóc lên lưng anh. Hai tay vòng qua cổ, miệng kêu lên một tiếng làm Bác Văn giật mình
Anh vội vàng đưa một tay giữ chặt chảo, một tay còn lại vòng ra sau đỡ lấy cơ thể em
Dương Bác Văn
Xuống mau, té bây giờ!
Tả Kỳ Hàm không những không xuống mà còn cười hì hì, cằm tựa lên vai anh
Tả Kỳ Hàm
Nay chú Văn cho em ăn gì vậy..?
Dương Bác Văn
Ăn đồ ăn của người sao hỏa
Tả Kỳ Hàm
Xí, chú đúng là cái đồ..
Dương Bác Văn
//nhìn em nhướng mày//
Tả Kỳ Hàm
Cái đồ xấu xí, xấu xa, kì cục!!
Dương Bác Văn
//bật cười//
Dương Bác Văn vừa ăn vừa để ý biểu cảm của em. Không phải vì em lạ, mà vì em...quá bình thường. Bình thường đến mức khiến anh lo lắng
Tả Kỳ Hàm cứ cười nói thoải mái, vừa ăn vừa chê như thường ngày. Thỉnh thoảng còn múa máy chân tay để diễn đạt. Mọi thứ đều là em - Tả Kỳ Hàm, thế nên anh mới không yên
Dương Bác Văn
Kỳ Hàm...
Tả Kỳ Hàm
Dạ? //vẫn tiếp tục ăn//
Dương Bác Văn
Em.. Không nhớ gì hết sao..? //cẩn thận nhìn em//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play