Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

ĐỒ CỦA TAO, ĐỪNG MƠ CHẠY [Seongje X Sieun]

ĐỒ CỦA TAO!

Sieun biết mình nên tránh xa Seongje. Biết rất rõ. Nhưng trong cái trường nát này, tránh Seongje chẳng khác nào tránh cái bóng của chính mình.
SEONGJE
SEONGJE
Ê
Một chữ thôi. Cả hành lang im bặt.
Sieun đứng khựng lại. Tim đập hụt một nhịp. Cậu chưa kịp quay đầu thì vai đã bị giật mạnh về sau, lưng đập thẳng vào tủ sắt.
'Rầm'
ĐAU ĐẾN TÊ NGƯỜI
SEONGJE
SEONGJE
Đi đâu mà vội thế?
Giọng Seongje thấp, khàn, sát tai. Sieun nghiến răng:
SIEUN
SIEUN
Buông ra
Seongje cười. Không lớn. Nhưng đủ để người ta rùng mình.
SEONGJE
SEONGJE
Buông?
Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Sieun
SEONGJE
SEONGJE
Mày có tư cách nói câu đó à?
Bàn tay siết cổ tay cậu mạnh đến mức đỏ bầm. Sieun vùng vẫy, nhưng càng giãy, lực càng siết.
SEONGJE
SEONGJE
Đồ phiền phức
Seongje lẩm bẩm, rồi đẩy mạnh Sieun xuống sàn.
Cả hành lang vang tiếng hít khí
SEONGJE
SEONGJE
Đứng lên
Sieun chống tay, run rẩy đứng dậy. Ánh mắt cậu đầy căm ghét.
SEONGJE
SEONGJE
Nhìn cái gì?
'BỐP'
Một cái tát giáng thẳng. Đầu Sieun lệch sang một bên. Tai ong ong. Miệng mặn mùi máu
Seongje nắm cằm cậu, ép quay lại
SEONGJE
SEONGJE
Nhớ cho kỹ
Hắn ghé sát, giọng trầm xuống đến đáng sợ:
SEONGJE
SEONGJE
Mày là Đồ của tao
cậu thở gấp
SIEUN
SIEUN
Khốn—
Nắm đấm nện thẳng vào tường ngay cạnh mặt cậu
SEONGJE
SEONGJE
Mày nói lại xem?
Ánh mắt Seongje tối sầm. Không phải tức giận bình thường — mà là thứ chiếm hữu bệnh hoạn.
SEONGJE
SEONGJE
Không ai đc đụng mày
Hắn thì thầm
SEONGJE
SEONGJE
Nhưng tao thì được
Seongje buông cằm Sieun ra, phủi tay như vừa chạm thứ gì bẩn
SEONGJE
SEONGJE
Đi theo tao
Sieun không nhúc nhích. Seongje quay lại, ánh mắt lạnh tanh.
SEONGJE
SEONGJE
Hay muốn tao lôi đi?
Cả người Sieun cứng đờ. Cuối cùng, cậu cúi đầu bước theo, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay
Seongje đi trước, khóe môi cong lên. Hắn biết. Từ giây phút này trở đi — Sieun không còn đường lui
___________
END!
tg
tg
ep sau đánh lộn lun cho máu
tg
tg
TẠM BIỆT! 💓

ĐỪNG THỬ VƯỢT RÀO

Cầu thang sau khu B vắng tanh. Seongje đẩy cửa kim loại ra, kéo Sieun vào trong rồi đóng sầm lại.
'RẦM'
Âm thanh vang dội khiến Sieun giật mình.
SEONGJE
SEONGJE
Ngồi
Seongje chỉ tay xuống bậc thềm thấp. Không cao giọng, không quát — nhưng là thứ mệnh lệnh không cho từ chối.
Cậu đứng im
SEONGJE
SEONGJE
Không nghe à?
Seongje bước tới, một tay ấn thẳng vai cậu xuống.
Sieun loạng choạng, ngã ngồi xuống bậc thềm. Đầu gối cọ vào xi măng rát buốt.
SEONGJE
SEONGJE
Giỏi!
Seongje cúi xuống, chống tay ngay cạnh cậu
SEONGJE
SEONGJE
Giờ thì nghe cho kỹ
Sieun quay mặt đi
'BỐP'
Cái tát này không mạnh như trước — nhưng đủ nhục
SEONGJE
SEONGJE
Nhìn tao này
Sieun cắn răng quay lại. Mắt đỏ hoe, nhưng không rơi nước
Seongje nhìn thấy, bật cười khẽ
SEONGJE
SEONGJE
Ko khóc à?
Hắn đưa tay, bóp cằm Sieun, ép môi cậu hé ra
SEONGJE
SEONGJE
Nhưng mày run
SEONGJE
SEONGJE
run từ trng xương
Sieun gạt tay hắn ra
SIEUN
SIEUN
Tao ko thuộc về mày
Không khí đóng băng. Nụ cười trên mặt Seongje biến mất. Hắn đứng thẳng dậy, đá mạnh vào bậc thềm ngay cạnh chân Sieun
SEONGJE
SEONGJE
Nhớ câu này
Giọng hắn trầm xuống, lạnh đến đáng sợ
SEONGJE
SEONGJE
ở cái trường này
SEONGJE
SEONGJE
Tao nói mày là của tao
SEONGJE
SEONGJE
Thì mày là của tao
Seongje cúi xuống lần nữa, nắm tóc Sieun kéo ngửa đầu lên
SEONGJE
SEONGJE
Ko thoát nỗi đâu
SEONGJE
SEONGJE
Những đứa thử rồi—
Hắn ghé sát tai cậu
SEONGJE
SEONGJE
đều biến mất khỏi đây
Sieun thở gấp
SIEUN
SIEUN
Giết người là phạm pháp
Seongje bật cười. Lần này rất rõ
SEONGJE
SEONGJE
Hắn buông tóc ra, lùi lại một bước
SEONGJE
SEONGJE
Từ hôm nay
SEONGJE
SEONGJE
Ngồi chỗ tao
SEONGJE
SEONGJE
ăn cùng tao
SEONGJE
SEONGJE
Không nói chuyện với bất kỳ ai tao không cho phép.
Sieun ngẩng đầu
SIEUN
SIEUN
Nếu tao ko làm?
Seongje nhìn cậu rất lâu. Rồi chậm rãi nói:
SEONGJE
SEONGJE
Thì mỗi ngày mày sẽ mất đi một thứ
SEONGJE
SEONGJE
danh tiếng
SEONGJE
SEONGJE
Bạn bè
SEONGJE
SEONGJE
Hay—
Ánh mắt hắn lướt qua cổ tay Sieun
SEONGJE
SEONGJE
ý chí
Chuông vào lớp vang lên từ xa. Seongje quay lưng, mở cửa cầu thang
SEONGJE
SEONGJE
đi.
SEONGJE
SEONGJE
Trễ là tao đánh
Sieun đứng dậy, bước theo sau. Khoảng cách giữa họ chỉ một bậc thang — nhưng như bị xích vô hình kéo chặt.
Ngay trước khi ra khỏi cửa, Seongje quay đầu lại, nói nhỏ:
SEONGJE
SEONGJE
Nhớ chưa?
SEONGJE
SEONGJE
ĐỒ CỦA TAO
SEONGJE
SEONGJE
ĐỪNG MƠ CHẠY
Sieun siết chặt tay. Lần này — cậu không trả lời
_________
END!
tg
tg
Lười vãi dái các pợn ạ🙂
tg
tg
Cứ thế này
tg
tg
tui nản vãi

CẢ TRƯỜNG ĐỀU THẤY

tg
tg
à nhon ha xê ô🤞
***********
Lớp học ồn ào hơn mọi ngày. Sieun bước vào sau Seongje nửa bước. Cảm giác như mọi ánh mắt đều quét qua lưng cậu.
"Ê, kia kìa"
“Thằng đó đúng không?”
“Hình như bị Seongje kéo đi hôm qua—”
Sieun siết chặt quai cặp.
SEONGJE
SEONGJE
Ngồi
Seongje kéo ghế bên cạnh mình ra — chỗ không ai dám ngồi. Cả lớp im phăng phắc. Sieun đứng khựng lại.
SEONGJE
SEONGJE
Muốn tao nói lần thứ hai không?
Seongje tựa lưng ra sau, ánh mắt lạnh tanh. Sieun cắn răng, bước tới, ngồi xuống ghế
Vừa kéo ra — Seongje đặt tay lên lưng ghế cậu, một động tác rất nhỏ, nhưng đủ để cả dãy bàn thấy rõ.
SEONGJE
SEONGJE
Nghe chưa
Hắn nói đủ lớn.
SEONGJE
SEONGJE
người của tao
Không ai cười.
Không ai dám nói
Giờ học bắt đầu.
Nhưng Sieun không nghe được chữ nào. Cậu cảm nhận rõ từng cử động của Seongje:
Tay gõ nhịp lên bàn, đầu bút xoay chậm, đầu gối chạm rất khẽ vào chân cậu — không phải vô tình.
Sieun dịch ra. Ngay lập tức, đầu gối Seongje ép lại.
SEONGJE
SEONGJE
Ngồi yên
Giọng hắn thấp, chỉ đủ cho hai người nghe. Sieun run lên vì tức.
Giờ ra chơi
Sieun đứng bật dậy, định rời đi.
Cổ tay bị thứ gì đó giữ lại
Seongje không nhìn cậu, chỉ nói:
SEONGJE
SEONGJE
đi đâu?
SIEUN
SIEUN
Vệ sinh
Seongje nghiêng đầu, nhìn thẳng.
SEONGJE
SEONGJE
Xin phép?
Cả người Sieun cứng đờ.
SIEUN
SIEUN
... Cho tao đi
Seongje buông tay.
SEONGJE
SEONGJE
đi cùng
Hành lang đông người. Seongje đi sát bên, không chạm, nhưng không ai dám lại gần. Một thằng lớp khác lỡ va vào vai Sieun.
"Xin—"
'RẦM'
Seongje đẩy thằng kia áp thẳng vào tường.
SEONGJE
SEONGJE
Tao cho mày đụng?
Cả hành lang chết lặng.
"Xin lỗi! Xin lỗi!"
Thằng kia cuống cuồng. Seongje quay sang Sieun.
SEONGJE
SEONGJE
Có sao ko?
Sieun lắc đầu.
SIEUN
SIEUN
Ko
Seongje gật nhẹ, buông người kia ra như rác.
SEONGJE
SEONGJE
Nhớ cho kỹ
Hắn nói, không rõ là với ai.
SEONGJE
SEONGJE
đụng vào đồ của tao—
SEONGJE
SEONGJE
Là tự chuốc họa
__________
Trong nhà vệ sinh, Seongje khóa cửa.
'CẠCH'
Sieun quay phắt lại.
SIEUN
SIEUN
Mày làm cái gì—
Seongje đẩy cậu áp lưng vào bồn rửa.
Ko đánh
Ko tát
Chỉ chặn đường lui.
SEONGJE
SEONGJE
Tao nói rồi
SEONGJE
SEONGJE
Ko cho chạy
Sieun ngẩng lên, ánh mắt đỏ nhưng lì.
SIEUN
SIEUN
Nhưng ko thể giữ tao mãi
Seongje nhìn cậu rất lâu. Rồi hắn đưa tay, lau vết máu khô nơi khóe môi Sieun bằng ngón cái.
Chậm. Nhẹ. Nguy hiểm.
SEONGJE
SEONGJE
Không cần mãi
SEONGJE
SEONGJE
Chỉ cần tới khi mày quên mất—
Seongje cúi xuống, thì thầm sát tai:
SEONGJE
SEONGJE
Ngoài tao ra, mày còn ai đâu
Chuông vào lớp vang lên. Seongje lùi lại, mở khóa cửa.
SEONGJE
SEONGJE
đi thôi
SEONGJE
SEONGJE
đừng để người khác đợi
Sieun bước ra trước. Lưng cậu thẳng, nhưng bàn tay run không kiểm soát.
Sau lưng, Seongje nhìn theo. Ánh mắt không còn chỉ là hung hãn. Mà là sở hữu đã đóng dấu
_________
END!
tg
tg
🙇

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play