Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ DN Blue Lock ] - 血契亡霊 ● Huyết Khế Vong Linh

Chap 1 - Giữa Những Cánh Hoa Rơi

NovelToon
Ánh hoàng hôn phủ xuống con phố nhỏ như một tấm màn mỏng màu vàng cam, vừa ấm áp vừa xa cách. Dãy anh đào hai bên đường đang ở độ nở rộ nhất, cành cây đan vào nhau tạo thành một mái vòm tự nhiên. Cánh hoa rơi lả tả, nhẹ đến mức gần như không tạo ra âm thanh, nhưng lại phủ kín mặt đường như thể muốn che giấu mọi dấu vết từng tồn tại ở đây.
Giữa con đường nhuộm hồng bởi những cánh hoa rơi, Isagi lặng lẽ bước đi, như thể chỉ cần dừng lại thôi thì mọi cảm xúc sẽ tràn ra.
Bước chân cậu đều đặn, lưng thẳng, dáng vẻ không có gì khác thường. Nếu nhìn từ xa, sẽ khó mà nhận ra cậu vừa trải qua một thất bại. Không cúi gằm, không run rẩy, không dừng lại để than thở. Một người nhìn trông hoàn toàn ổn.
Ít nhất, cậu muốn mình trông như vậy.
Bàn tay cậu đút sâu trong túi áo khoác, các ngón tay khẽ cử động, như đang tìm kiếm thứ gì đó để bám víu. Gió thổi qua, mang theo hương hoa nhè nhẹ, nhưng cậu không cảm nhận được mùi hương ấy. Trong đầu Isagi lúc này chỉ còn vang lên một kết luận duy nhất, lạnh lẽo và ngắn gọn.
"Cậu đã không vượt qua kỳ tuyển chọn."
Hồn Lực Tối Thượng.
Chỉ cần nghĩ đến cái tên ấy thôi, tim cậu lại khẽ run lên, không phải vì phấn khích, mà vì một nỗi tiếc nuối khó nói thành lời.
Từ khi còn rất nhỏ, Isagi đã nghe đến nơi đó. Ban đầu chỉ là những câu chuyện rời rạc, những lời kể đầy hào hứng của người khác, những ánh mắt sáng lên mỗi khi cái tên ấy được nhắc tới.
Khi ấy, cậu chưa hiểu rõ nó đại diện cho điều gì, chỉ biết rằng đó là nơi dành cho những người được công nhận, nơi mà nếu đặt chân vào, con người ta sẽ không còn là “bình thường” nữa.
Lúc đó, cậu đã nghĩ rất đơn giản: "mình cũng muốn vào đó".
Ước mơ ấy theo cậu lớn lên từng chút một. Qua những ngày luyện tập mệt mỏi, qua những lần ngã xuống rồi tự ép mình đứng dậy, qua những khoảnh khắc hoài nghi bản thân nhưng vẫn tiếp tục tiến về phía trước.
Mỗi khi muốn bỏ cuộc, Isagi lại nghĩ đến cánh cửa ấy. Nghĩ đến viễn cảnh một ngày nào đó, cậu có thể đứng trước nó bằng chính năng lực của mình, không phải để chứng minh cho ai, mà để tự nói với bản thân rằng mọi cố gắng đều có ý nghĩa.
Suốt quãng thời gian qua, cậu đã tin rằng nếu cố thêm một chút, chịu đựng thêm một chút, thì cánh cửa đó sẽ mở ra.
Nhưng nó đã không mở.
Isagi thở ra một hơi chậm rãi. Hơi thở ấy không nặng nề, không dồn dập, giống như của một người đã chuẩn bị tinh thần từ trước. Có lẽ, ở một góc nào đó trong lòng, cậu đã sớm đoán được kết quả này, chỉ là không muốn thừa nhận.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
"Mình ổn mà..."
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
NovelToon
Cậu lặp lại câu nói đó trong đầu như một thói quen. Thất bại đâu phải chuyện hiếm. Trượt một lần không có nghĩa là tất cả đều chấm dứt. Lý trí của cậu phân tích rất rõ ràng, rất hợp lý.
Chỉ là… trái tim không chịu nghe theo.
Isagi bước chậm lại. Dưới chân cậu, những cánh hoa anh đào bị giẫm nát, dính vào đế giày rồi bị bỏ lại phía sau. Cậu chợt nhớ đến những ngày luyện tập kéo dài đến kiệt sức, những khoảnh khắc tự nhủ “chỉ cần thêm một chút nữa thôi”, những lần tin. Tất cả những điều đó không hề vô nghĩa.
Nhưng cũng không đủ.
Cậu dừng hẳn lại. Trước mặt là một thân cây anh đào già, vỏ cây sần sùi, rễ nổi lên mặt đất. Cậu đứng đó, ngẩng đầu nhìn những cành cây đan chéo nhau trên cao. Ánh hoàng hôn xuyên qua kẽ lá, tạo thành những mảng sáng tối chập chờn, giống như ký ức trong đầu cậu lúc này chồng chéo, mơ hồ, nhưng không thể xóa đi.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Không sao đâu…
Cậu cất tiếng, giọng đều và thấp, như đang nói với chính mình hơn là với thế giới.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Chuyện này… cũng không phải là lần đầu.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
NovelToon
Câu nói nghe rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức chính cậu cũng suýt tin rằng mình thật sự không sao. Cậu khẽ cười, nụ cười quen thuộc mà cậu vẫn dùng để che đi những cảm xúc không tiện nói ra. Nhưng ngay khi khóe môi cong lên, tim cậu lại nhói nhẹ.
Không đau dữ dội.
Chỉ là một cảm giác hụt hẫng kéo dài, âm ỉ.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Mình đã cố hết sức rồi mà…
Câu nói tan vào gió trước khi kịp chạm đến bất kỳ ai. Isagi cúi đầu, ánh mắt dừng lại ở lòng bàn tay đang siết chặt. Dấu móng tay in hằn trên da, nhưng cậu không buông ra. Cậu không giận người chấm tuyển, không trách hệ thống, cũng không oán trách số phận.
Người duy nhất khiến cậu thất vọng… là chính mình.
Câu nói bỏ lửng, giống như giấc mơ đã theo cậu từ thuở nhỏ. Isagi nhớ lại khoảnh khắc nhìn thấy kết quả. Không có cú sốc, không có cảm giác sụp đổ ngay lập tức. Chỉ là một khoảng lặng kéo dài, như thể thế giới bỗng chậm lại một nhịp.
À… ra là vậy.
Cảm giác ấy quay trở lại ngay lúc này.
Bầu trời phía trên tối dần, ánh hoàng hôn nhạt đi, nhường chỗ cho màu xám lạnh. Gió trở nên sắc hơn, thổi tung những cánh hoa bám trên vai áo cậu. Đứng giữa con đường phủ đầy hoa anh đào, Isagi chợt nhận ra mình nhỏ bé đến mức nào.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Có lẽ… mình chỉ đang cố với tới thứ không thuộc về mình.
Giọng cậu rất khẽ, không phải là than vãn, mà giống như một lời thú nhận muộn màng. Isagi hít sâu một hơi, rồi thở ra thật chậm, chỉnh lại cổ áo, thả lỏng vai, như đang chuẩn bị quay trở lại làm một Isagi Yoichi “bình thường” — người mà ai cũng nghĩ là ổn, là không dễ gục ngã.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Mình ổn mà.
Cậu lặp lại lần nữa, nhưng lần này, câu nói ấy không còn chắc chắn như trước.
Isagi quay người, tiếp tục bước đi. Bước chân vẫn đều, dáng người vẫn thẳng, không ai có thể nhận ra trong tim cậu đang tồn tại một khoảng trống lạnh lẽo chưa được lấp đầy. Con đường về nhà trải dài phía trước, im lặng và quen thuộc. Và cậu mang theo nụ cười giả tạo cùng ước mơ đã theo mình từ thuở nhỏ, cứ thế bước tiếp dù bản thân cậu cũng không biết mình còn có thể đi được bao xa.
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Chào mọi người, mình là tác giả của bộ " Sát Lệnh Linh Hồn" đây
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Mục đích của mình khi viết bộ này là nhằm Remake lại bộ truyện kia là muốn điều chỉnh lại cốt truyện, ngoài ra mình đã đọc qua bộ truyện đó mình nhận thấy thấy lời văn, câu thoại khá cứng nhắc trong việc bài tỏ cảm xúc của mỗi nhân vật
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Đặc biệt là trong bộ này mình vẫn lấy một số tính tiết bên bộ "Sát Lệnh Linh Hồn" và có thêm một số tình tiết mới để mọi người đọc truyện với tinh thần thoải mái, hoan hỉ không Toxic vì đây chỉ trí tưởng phong phú của mình nếu có góp ý gì về bộ truyện của mình thì nói ra để mình sửa đổi
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Sơ lược về cốt truyện
Trong một thế giới tồn tại song song giữa Soulverse – tổ chức được thành lập nhằm bảo vệ nhân loại – và Realm of Vengeance – nơi hội tụ những linh hồn oán hận, cuộc xung đột giữa hai thế giới chưa từng chấm dứt.
Những oán linh không chỉ sinh ra từ con người, mà còn từ động vật bị giết hại vô tội, đặc biệt là các loài quý hiếm bị săn lùng chỉ vì giá trị thương mại; từ cây cối bị tàn phá, môi trường bị hủy hoại; và thậm chí từ những đồ vật bị con người vứt bỏ. Sự tham lam, thờ ơ và tàn nhẫn của nhân loại tích tụ thành linh khí tà ác, khiến các linh hồn ấy rơi vào Realm of Vengeance và trở thành mối đe dọa trực tiếp với thế giới loài người.
Để đối phó, Soulverse ra đời. Tổ chức này tập hợp những con người đặc biệt, được gọi là Chiến Binh Linh Hồn. Họ không sở hữu sức mạnh bẩm sinh, mà sử dụng sức mạnh thông qua khế ước với các linh hồn hộ vệ — những linh hồn chưa bị tha hóa, không thuộc Realm of Vengeance, và vẫn giữ được ý chí bảo vệ sự cân bằng của thế giới.
Các linh hồn hộ vệ có thể bắt nguồn từ động vật, thiên nhiên hoặc những tồn tại từng gắn bó sâu sắc với sự sống, nhưng chưa từng oán hận nhân loại. Khế ước giữa chiến binh và linh hồn là mối quan hệ cộng sinh: chiến binh mượn sức mạnh để chiến đấu, còn linh hồn mượn thân xác để tiếp tục tồn tại. Sức mạnh càng lớn, gánh nặng tinh thần và thể xác mà chiến binh phải chịu càng khắc nghiệt.
Isagi Yoichi, sau khi thất bại trong cuộc tuyển chọn Hồn Lực Tối Thượng, rơi vào tuyệt vọng. Nhưng định mệnh chưa dừng lại ở đó. Cậu nhận được một lá thư bí ẩn từ Soulverse, mời cậu tham gia và đó cũng dấu hỏi chấm lớn tại sao họ lại mời cậu tham gia?
Dù Soulverse chỉ tiếp nhận những cá nhân đạt chuẩn, Isagi Yoichi vẫn bị giữ lại mà không có danh phận rõ ràng. Không được bảo hộ hay hướng dẫn, cậu bị cuốn vào thế giới của linh hồn — nơi những tồn tại mà Soulverse tránh né vẫn âm thầm tồn tại.
Isagi hiểu rõ tổ chức này không hề đơn giản. Soulverse vận hành theo một trật tự khép kín, chỉ thừa nhận những gì có thể kiểm soát. Và chính trong những khoảng trống ấy, Isagi trở thành một biến số ngoài dự liệu, đủ nguy hiểm để không thể bỏ qua.
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
CẢM ƠN VÌ MỌI NGƯỜI ĐÃ ĐỌC LỜI TÂM SỰ VÀ TRUYỆN CỦA MÌNH
NovelToon
-END CHAP 1-

Chap 2 - Dưới ánh đèn vàng

Khi về tới trước cổng nhà, cậu đứng lại khá lâu.
Căn nhà trước mặt không có gì thay đổi. Ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ tầng dưới, đủ sáng để nhìn rõ khoảng sân quen thuộc, đủ tối để che đi những vết nứt trên bức tường cũ. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi cây anh đào trước hiên. Isagi hít một hơi sâu, chậm rãi, như đang tự nhắc mình rằng đây vẫn là nơi an toàn nhất mà cậu có thể quay về.
Tiếng cổng mở khẽ vang lên.
"Cạch"
Vừa bước vào sân, cậu đã nghe thấy giọng mẹ từ trong nhà.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Yoichi à? Về rồi hả con?
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Dạ...
Isagi cúi đầu cởi giày, đặt cặp sang một bên. Cậu cố giữ mọi động tác thật bình thường, như thể hôm nay chỉ là một ngày muộn hơn thường lệ.
NovelToon
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Con có đói không? Mẹ để phần cơm—
Isagi Iyo
Isagi Iyo
NovelToon
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Không cần đâu mẹ.
Cậu nói nhanh hơn dự định.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con… ăn sau cũng được.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
NovelToon
Mẹ cậu dừng lại, quay đầu nhìn con trai. Ánh mắt bà dịu đi, như đã đoán được điều gì đó. Từ bàn ăn, bố cậu đặt đũa xuống, nhìn về phía cậu
Isagi Issei
Isagi Issei
Hôm nay có thông báo rồi phải không?
Isagi Issei
Isagi Issei
NovelToon
Cậu đứng im một lúc. Không né tránh, nhưng cũng không gật đầu ngay.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
...Rồi ạ
Isagi Issei
Isagi Issei
Vậy kết quả thế nào?
Không còn đường lùi nữa. Isagi siết chặt tay, rồi buông ra.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con trượt
Một khoảng lặng rơi xuống căn phòng. Không nặng nề, nhưng đủ để nghe rõ tiếng kim giây của chiếc đồng hồ treo tường đang chuyển động. Mẹ cậu bước ra khỏi bếp, giọng nhỏ lại.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Vậy sao...
Bà cười rất nhẹ.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Chắc khó lắm nhỉ.
Isagi lắc đầu.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Không phải vì khó.
Cậu mím môi, mắt nhìn lệch sang chỗ khác.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Chỉ là… con không đủ mạnh để đi tiếp.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
NovelToon
Bố cậu nhíu mày.
Isagi Issei
Isagi Issei
Con chắc không?
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con biết.
Cậu đáp ngay
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con nhìn thấy rồi. Nhìn rất rõ.
Mẹ cậu tiến lại gần, đặt tay lên vai cậu.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Nhưng con đã cố gắng mà, Yoichi.
Cậu cúi đầu.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Chính vì đã cố… nên con mới thấy không cam lòng.
Cậu hít sâu một hơi.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con tưởng mình đã đi được xa hơn chỗ này.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
NovelToon
Bố cậu đứng dậy, giọng trầm hơn.
Isagi Issei
Isagi Issei
Vậy con định làm gì tiếp?
Isagi ngẩng lên. Trong mắt cậu không có nước mắt, chỉ có sự rối rắm.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con không biết.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con chỉ biết là nếu bây giờ dừng lại… con sẽ ghét chính mình.
Mẹ cậu im lặng. Một lúc sau, bà nói
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Không ai trong nhà này ép con phải hơn người khác.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Chỉ cần con sống tử tế với bản thân là được.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
NovelToon
Isagi siết nhẹ quai áo.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
…Nhưng con không muốn chỉ sống cho qua ngày.
Câu nói bật ra rất khẽ, nhưng đủ để cả hai người nghe thấy.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con muốn biết mình có thể đi tới đâu.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con muốn, ít nhất một lần… không phải bỏ cuộc giữa chừng.
Bố cậu nhìn con trai thật lâu, rồi khẽ gật đầu.
Isagi Issei
Isagi Issei
Nếu đó là lựa chọn của con ( Ông nói ) thì hãy chuẩn bị tinh thần chịu trách nhiệm với nó.
Isagi Issei
Isagi Issei
NovelToon
Isagi khẽ gật đầu.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Vâng...
Đêm xuống. Trong phòng riêng.
Isagi nằm trên giường, tay đặt lên ngực, cảm nhận nhịp tim đều đặn. Ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào, bóng cành anh đào lay động nhẹ trên tường. Cảnh tượng ấy quen thuộc đến mức khiến lòng cậu chùng xuống.
Cậu giơ tay lên trước mắt, nhìn các ngón tay mình.
NovelToon
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Vẫn chưa đủ…
Isagi khẽ cười, không vui.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Nhưng nếu mình dừng lại ở đây…
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
…thì còn tệ hơn.
Cậu nắm chặt tay, rồi thả ra.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Ngày mai…
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
…mình sẽ bắt đầu lại.
Giọng nói không lớn, không chắc chắn hoàn toàn. Nhưng lần này, nó không trốn tránh.
Ngoài kia, gió đêm lướt qua tán anh đào. Những cánh hoa rơi xuống, chạm vào mái nhà rồi trượt đi, lặng lẽ nhưng không ngừng.
Cậu nhắm mắt lại, mang theo một nỗi mệt mỏi sâu thẳm — và một quyết tâm vừa kịp nhen lên.
NovelToon
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Cảm ơn vì đã đọc
END CHAP 2

Chap 3 - Điểm Xuất Phát

Sáng hôm sau, Isagi tỉnh dậy trước cả khi ánh nắng kịp chạm vào rèm cửa.
Không có tiếng chuông báo thức.
Không có ai gọi.
Chỉ là cậu mở mắt ra, nhìn trần nhà xám nhạt quen thuộc, và nhận ra tim mình đang đập nhanh hơn bình thường.
Không phải hồi hộp.
Cũng không phải lo lắng.
Mà giống như một sợi dây vừa bị kéo căng trong lồng ngực, âm thầm rung lên, chờ một cú buông tay.
Isagi chớp mắt vài lần, để bóng tối quen thuộc dần tan đi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu nhớ lại tối qua — lúc ngồi một mình trong phòng, cây bút đặt giữa các ngón tay rất lâu nhưng không viết được gì. Đầu óc không mệt, nhưng trống rỗng. Ngực nặng. Ngủ không sâu.
Và rồi cậu nhận ra một điều rất nhỏ, nhưng rất rõ.
Mình đã không còn sợ buổi sáng nữa.
Isagi nằm yên vài giây, rồi chống tay ngồi dậy. Vai và cánh tay căng cứng một cách lạ lẫm, từng thớ cơ lên tiếng phản đối rất sớm, như thể đã linh cảm được điều sắp xảy ra.
Cậu cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
…Vậy là bắt đầu từ đây.
Giọng nói rất khẽ, gần như tan vào không khí.
Isagi đứng lên, thay quần áo. Động tác chậm, nhưng không do dự. Khi bước ra khỏi phòng, hành lang vẫn yên tĩnh, căn nhà chìm trong thứ ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm. Dưới bếp, tiếng dao chạm thớt vang lên đều đều — nhịp điệu quen thuộc đến mức khiến lòng cậu chùng xuống một nhịp.
Mẹ cậu ngẩng đầu khi nghe tiếng bước chân.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Yoichi?
Bà hơi ngạc nhiên.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Hôm nay con dậy sớm vậy sao?
Isagi Iyo
Isagi Iyo
NovelToon
Isagi gật đầu, kéo ghế ngồi xuống một lát rồi lại đứng lên ngay, như thể nếu ngồi lâu hơn, cậu sẽ chùn bước.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Vâng… con muốn ra ngoài một chút.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Ra ngoài?
Bà dừng tay.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Chưa ăn sáng mà con ra ngoài làm gì?
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con sẽ ăn sau.
Bà nhìn cậu chăm chú hơn.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Con chắc chứ?
Isagi Iyo
Isagi Iyo
NovelToon
Isagi quay đầu lại, cười rất nhẹ.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con không đi đâu xa đâu.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
NovelToon
Nụ cười ấy không phải để trấn an, mà giống như một lời xin phép thầm lặng. Mẹ cậu nhìn theo bóng lưng con trai, muốn nói thêm điều gì đó, cuối cùng chỉ khẽ thở dài.
Isagi bước ra sân sau.
Buổi sáng còn rất sớm. Sương đêm chưa tan hẳn, mặt đất hơi ẩm, cái lạnh len qua đế giày. Cây anh đào đứng im lặng ở góc sân, vài cánh hoa muộn rơi xuống vai cậu khi gió thổi qua, nhẹ đến mức Isagi chỉ nhận ra khi chúng trượt khỏi áo.
Dưới hiên, thanh kiếm gỗ dài đã được đặt sẵn.
Isagi cúi xuống, nhặt nó lên.
Cảm giác thô ráp truyền vào lòng bàn tay khiến cậu siết chặt hơn theo phản xạ.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Không phải để chứng minh cho ai cả…
Cậu nói khẽ, như đang tự nói với chính mình.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
…chỉ là mình không muốn ngồi yên nữa.
Cậu đứng vào tư thế. Hai chân mở rộng. Trọng tâm hạ thấp. Hơi thở chậm lại.
Cú vung đầu tiên còn cứng. Lực đi chưa hết, đường vung hơi lệch.
Cậu dừng lại một nhịp.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Bình tĩnh.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
NovelToon
Cú thứ hai chắc hơn. Vai bắt đầu phối hợp.
Cú thứ ba, thanh gỗ xé gió tạo ra một tiếng rít ngắn, khô và gọn.
Isagi không đếm thành tiếng. Chỉ nhẩm trong đầu. Sau mỗi lần vung, cậu tự điều chỉnh — cổ tay, vai, bước chân, cả nhịp thở. Không cố nhanh hơn. Chỉ cố đúng hơn.
Cơn đau từ cơ thể cậu bắt đầu xuất hiện.
Không dữ dội.
Nhưng rõ ràng.
Cảm giác nóng rát lan dọc cánh tay, kéo lên vai.
Isagi cắn nhẹ răng.
NovelToon
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Chậm quá.
Cậu tự nhắc.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Đường quá rộng.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Lệch nhịp rồi
Những lời nói vang lên đều đều, như một cuộc đối thoại không hồi kết giữa cậu và chính mình. Mồ hôi bắt đầu chảy xuống thái dương, rơi thành giọt trên nền đất sẫm màu.
Khi cánh tay run lên, Isagi đổi sang tập di chuyển.
Bước ngang.
Lùi nhanh.
Xoay người.
Tránh
Phản công trong tưởng tượng.
Trong đầu cậu, một đối thủ dần hiện ra — nhanh hơn, sắc bén hơn, không cho cậu thời gian suy nghĩ. Một đối thủ mà chỉ cần chậm nửa nhịp, cậu sẽ bị bỏ lại phía sau.
Ngã xuống.
Isagi chống tay ngồi dậy, đầu gối trầy xước, đất bám đầy lòng bàn tay.
Đứng lên.
Giọng cậu khàn đi.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Đây mới là bắt đầu thôi.
Thanh kiếm gỗ tuột khỏi tay. Cậu cúi xuống nhặt lại, các ngón tay đỏ rát, da bắt đầu rớm máu. Isagi chỉ quấn tạm mảnh vải quanh đó rồi tiếp tục, như thể nỗi đau này chỉ là một chi tiết phụ, không đủ quan trọng để dừng lại.
Từ trong nhà, bố cậu đứng nhìn qua cửa sổ.
Ông không gọi.
Không can.
Chỉ lặng lẽ quan sát từng động tác còn vụng về nhưng không hề do dự ấy. Trong ánh mắt ông, không phải lo lắng — mà là sự nhận ra. Thứ ánh sáng quen thuộc của người đã tự chọn cho mình một con đường khó, dù chưa biết nó sẽ dẫn đến đâu.
Chiều muộn, Isagi ngồi tựa lưng dưới gốc anh đào, thở dốc. Ngực phập phồng, tay run đến mức phải đặt xuống đất để giữ thăng bằng. Ánh nắng cuối ngày phủ lên người cậu một lớp màu cam nhạt, kéo dài bóng dáng gầy gò trên nền sân.
Isagi nhắm mắt.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
…Chưa đủ.
Cậu nói rất khẽ.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Nhưng mình vẫn còn ở đây.
Cậu mở mắt, nhìn bàn tay băng tạm, khẽ siết lại.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Vậy là đủ để bắt đầu rồi.
Khi trời tối hẳn, Isagi lê người vào nhà. Quần áo lấm bụi, vai cúi xuống vì mệt. Mẹ cậu vừa thấy đã vội chạy tới.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Yoichi— tay con…
Bà nắm lấy cổ tay cậu, giọng run lên.
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Sao lại làm đến mức này?
Isagi cười nhạt.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Con chỉ… thử xem giới hạn của mình ở đâu thôi.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
NovelToon
Isagi Iyo
Isagi Iyo
Con không cần phải ép mình như vậy…
Isagi Iyo
Isagi Iyo
NovelToon
( chỉ lấy biểu cảm thôi nha)
Isagi lắc đầu rất nhẹ
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Nếu không ép, con sẽ không biết mình sẽ tiến xa được đến đâu, mẹ à..
Mẹ cậu im lặng. Cuối cùng bà chỉ siết tay cậu thêm một chút, rồi buông ra.
Tối đó, trong phòng riêng, Isagi mở cuốn sổ cũ.
Cậu ngồi rất lâu, rồi mới viết.
Ngày 1. Buổi tập đầu tiên. Cơ thể đau rát, bước chân còn chậm. Chuyển động dư thừa, nhịp chưa ổn định. Nhưng… mình đã bước ra khỏi vùng "an toàn".
Isagi đặt bút xuống, ngả lưng ra sàn. Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua, cánh hoa anh đào chạm nhẹ vào mái hiên rồi rơi xuống, không tiếng động.
Cậu giơ tay lên trước mặt, nhìn những vết xước còn mới.
NovelToon
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Còn xa thật…
Một nụ cười rất nhỏ xuất hiện — không phải vì vui, mà vì chắc chắn.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Nhưng mình không quay đầu nữa.
Isagi nhắm mắt lại.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Ngày mai.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Và những ngày sau.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Cho đến khi mình không còn phải tự hỏi mình đã cố gắng chưa.
Trong căn phòng yên tĩnh ấy, một lời hứa được hình thành — không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ nặng để kéo Isagi bước tiếp, từng bước một, trên con đường mà cậu đã tự chọn.
NovelToon
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Tác giả hay bị cạn ý tưởng (⁠╯⁠︵⁠╰⁠,⁠)
Cảm ơn mọi người vì đã đọc
END CHAP 3

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play