Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Văn Hàm] Sau Khi Em Trở Nên Xinh Đẹp

Chap 1

Dương Bác Văn sinh ra trong một gia tộc quyền thế bậc nhất. Gia đình nắm trong tay tập đoàn lớn, có quan hệ sâu trong giới thượng lưu. Từ nhỏ, cuộc đời Văn đã được sắp đặt sẵn: học trường danh giá, đứng đầu bảng thành tích, tương lai gánh vác gia tộc. Hôn nhân của Văn cũng chỉ là một “liên kết lợi ích”, không có chỗ cho cảm xúc cá nhân. Tính cách lạnh lùng, kiêu ngạo, lý trí đến tàn nhẫn. Văn quen với việc đứng trên cao, nhìn người khác từ khoảng cách an toàn. Không tin vào tình yêu, càng không tin người “không cùng đẳng cấp”. Văn thu hút vô số người theo đuổi, nhưng chưa từng thật lòng với ai — cho đến khi mất đi thứ từng xem là không đáng giá.
Tả Kỳ Hàm xuất thân từ một gia đình bình thường, không tiền, không thế lực, không chỗ dựa. Cuộc sống giản dị, mờ nhạt, chưa từng được ai ưu ái hay che chở. Ngoại hình: Không có nhan sắc nổi bật. Giữa đám đông, Hàm là người dễ bị bỏ qua nhất. Từng vì vẻ ngoài và xuất thân mà bị xem thường, bị so sánh, bị chê cười. Tính cách hiền lành, ít nói, sống nội tâm. Khi yêu thì chân thành đến dại khờ, sẵn sàng hạ thấp bản thân để đổi lấy một ánh nhìn. Nhưng cũng chính những tổn thương ấy đã khiến Hàm học cách rời đi — và trở về với một diện mạo hoàn toàn khác.
p.linh💞
p.linh💞
Vô truyện
Hành lang sau giờ tan học vắng người. Ánh nắng chiều kéo dài trên nền gạch, nhưng Hàm lại thấy lòng mình lạnh đến lạ.
Hàm đứng phía sau Văn, nắm chặt vạt áo đến trắng cả tay.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Văn...tớ có chuyện muốn nói.
Văn quay lại, ánh mắt bình thản, không một gợn sóng
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Có chuyện gì?❄️
Hàm hít sâu một hơi, giọng run nhẹ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Là… tớ thích cậu. Không phải nhất thời, mà là rất lâu rồi.
Không khí như đông cứng lại.
Văn nhìn Hàm vài giây, từ trên xuống dưới, ánh nhìn lạnh lẽo đến mức Hàm có cảm giác mình đang bị cân đo, so sánh.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Thích tao?❄️
Một tiếng cười khẽ thoát ra, không hề mang theo ý vui.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Mày nghĩ mình có gì để thích?❄️
Câu nói rơi xuống nhẹ tênh, nhưng lại nặng đến mức Hàm không thở nổi.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Gia thế bình thường, thành tích không nổi bật, ngoại hình cũng chẳng có gì đặc biệt. Mày đứng trước mặt tao, nói thích tao… không thấy buồn cười sao?❄️
Hàm cắn môi, cổ họng nghẹn lại.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
“Tớ biết tớ không bằng ai hết… nhưng tình cảm của tớ là thật.”
Văn khẽ nhíu mày, như thể đã nghe đủ.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Tình cảm không phải thứ có thể bù đắp cho khoảng cách. Đừng đặt mình vào vị trí không thuộc về.❄️
Nói xong, Văn xoay người rời đi, không quay đầu lại lấy một lần.
Hàm đứng yên tại chỗ, cảm giác như toàn bộ dũng khí vừa rồi đều bị gió cuốn sạch. Giữa hành lang dài và lạnh ấy, Hàm lần đầu hiểu ra — có những người, ngay từ đầu đã đứng ở nơi mình không thể với tới.
p.linh💞
p.linh💞
Hết nha~

Chap 2

Sau ngày tỏ tình, Hàm đã nghĩ điều tệ nhất chỉ là bị từ chối. Nhưng cậu không ngờ, có những lời nói còn đau hơn cả sự im lặng.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Hôm qua… tớ xin lỗi vì đã làm cậu khó xử. Tớ đến chỉ để nói rõ, tớ sẽ không làm phiền cậu nữa.
Hàm đứng trước bàn học của Văn, giọng nói thấp và chậm, như sợ chỉ cần lớn hơn một chút thôi cũng sẽ làm vỡ thứ gì đó mong manh trong lòng.
Văn ngẩng lên. Ánh mắt lạnh đến mức Hàm bất giác nín thở
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Vậy mày đến đây làm gì?❄️
Câu hỏi rất bình thản, không cao giọng, nhưng lại khiến Hàm lúng túng.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tớ chỉ muốn… giữ lại một mối quan hệ bình thường.
Văn nhìn Hàm vài giây, rồi khẽ cười. Nụ cười không hề mang theo chút nhiệt độ nào.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Mày nghĩ nói vậy là đủ sao?❄️
Hàm sững người.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Ý cậu là sao…?
Văn đứng dậy. Khoảng cách giữa hai người bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Tao không thích bị người khác hiểu lầm. Đặc biệt là những người vốn không cùng thế giới với tao.❄️
Tim Hàm chùng xuống.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Không cùng… thế giới?
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Đúng.Mày không tự nhìn lại vị trí của mình à?❄️
Giọng Văn đều đều, không hề gay gắt, nhưng từng chữ lại sắc như băng.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Tao có gia thế, có thành tích, có tương lai rõ ràng. Còn mày? Mày có gì?❄️
Hàm siết chặt tay.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tớ có thể cố gắng…
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Cố gắng không đồng nghĩa với xứng đáng. Không phải ai cũng có quyền đứng cạnh tao.❄️
Không khí xung quanh lạnh đến mức Hàm cảm thấy khó thở.
Hàm nhận ra, trong mắt Văn, cậu chưa từng là một lựa chọn — chỉ là một sự phiền phức.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Vậy trong mắt cậu… tớ là gì?
Văn nhìn Hàm, ánh mắt không hề dao động
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Là người đã vượt quá giới hạn. Và tao không thích điều đó.❄️
Hàm cười nhạt.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Thì ra… thích cậu cũng là sai.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Không. Sai là mày đã thích nhầm người.❄️
Câu nói khiến Hàm cứng người.
Văn quay lại chỗ ngồi, giọng nói dứt khoát như đang kết thúc một chuyện không đáng bận tâm.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Từ nay về sau, đừng xuất hiện trước mặt tao với tư cách đó nữa. Giữa mày và tao, không có gì để nói.❄️
Hàm đứng yên rất lâu.
Có những người sinh ra đã đứng trên cao, quen với việc nhìn người khác từ trên xuống. Và cũng có những người, sau một câu nói, mới học được cách ngẩng đầu lên.
Hàm quay lưng rời đi.
Không khóc. Không nói thêm.
Chỉ mang theo từng lời của Văn — lạnh lẽo như băng ❄️

Chap 3

Hàm cứ nghĩ, chỉ cần im lặng thì mọi chuyện sẽ trôi qua. Nhưng cậu quên mất một điều — ở nơi có quá nhiều người rảnh rỗi, im lặng cũng trở thành đề tài bàn tán.
Ngay từ lúc bước vào cổng trường, Hàm đã cảm thấy ánh nhìn đổ dồn về phía mình.
Không phải một người. Mà là rất nhiều.
Tiếng thì thầm bắt đầu vang lên, không đủ lớn để gọi là ồn ào, nhưng đủ để từng chữ lọt vào tai.
Đàn em 2
Đàn em 2
Nghe chưa, cái người tỏ tình với Văn đó.
Phục vụ
Phục vụ
Thiệt hả? Nhìn vậy mà cũng dám?
Tiếng cười khúc khích vang lên phía sau. Hàm cúi đầu, bước nhanh hơn.
Hóa ra, chuyện riêng tư lại là thứ dễ bị mang ra làm trò cười nhất.
Trong lớp học, Hàm vừa ngồi xuống đã nghe thấy tiếng ghế kéo mạnh.
Phục vụ
Phục vụ
Ê, chỗ này nóng quá, ngồi gần chắc lây mấy cái ảo tưởng đó.
Một tràng cười bật ra.
Hàm cắn môi. Tay cậu đặt lên bàn run nhẹ, nhưng vẫn cố giữ lưng thẳng.
Nếu cúi đầu lúc này, chẳng khác nào tự thừa nhận tất cả những lời họ nói là đúng.
----------------------------------
Một lúc sau Văn bước vào lớp muộn hơn thường lệ.
Không khí trong lớp lập tức im bặt.
Ánh mắt mọi người dõi theo cậu — học bá, con nhà quyền thế, người mà ai cũng muốn làm thân.
Văn đi ngang qua chỗ Hàm. Nhưng không dừng lại cũng không nhìn sang.
Như thể Hàm chưa từng tồn tại
Một nữ sinh ở bàn sau thì thầm, đủ để Hàm nghe rõ.
Phục vụ
Phục vụ
Người ta lạnh vậy mà cũng mơ tưởng. Không biết tự lượng sức.
Hàm nắm chặt quai cặp.
----------------------------
Giờ ra chơi. Hàm định rời lớp thì bị chặn lại.
Đàn em 2
Đàn em 2
Nè, tỏ tình xong thấy sao? Bị từ chối chắc đau lắm ha?
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tránh ra.
Giọng Hàm không lớn, nhưng đủ cứng.
Đàn em 2
Đàn em 2
Ghê chưa, bị chê rồi mà còn lên giọng.
Một người khác chen vào.
Phục vụ
Phục vụ
Thích Văn chắc tưởng mình là nhân vật chính. Nhìn lại đi, có gì đâu.
Tiếng cười vang lên rôm rả.
Có những lúc, người ta không cần đánh — chỉ cần nói đúng vào chỗ yếu nhất.
Ở hành lang, Văn đứng tựa vào cửa sổ.
Có vài người vây quanh cậu.
Phục vụ
Phục vụ
Văn, nghe nói có người làm phiền cậu hả?
Văn liếc nhìn về phía cuối hành lang — nơi Hàm đang đứng một mình.
Ánh mắt lạnh, không chút cảm xúc
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Không đáng để nhắc tới.❄️
Câu nói nhẹ bẫng. Nhưng lại như một nhát dao.
Hàm nghe thấy. Nghe rất rõ.
Hàm từng nghĩ, ít nhất Văn sẽ im lặng. Nhưng cậu quên mất — im lặng cũng là một cách phủ nhận.
Buổi học trôi qua nặng nề.
Khi chuông tan trường vang lên, Hàm là người rời lớp cuối cùng.
Cậu đứng trước bảng thông báo, nhìn phản chiếu mờ nhạt của mình trên tấm kính.
Không gia thế. Không nhan sắc. Không vị trí.
Chỉ có một tấm lòng đặt sai chỗ.
Hàm cười nhạt.
“Không sao,” cậu tự nói với mình. “Chỉ là… đau hơn tớ nghĩ một chút thôi.”
Trên cầu thang, Hàm và Văn lướt qua nhau lần nữa.
Khoảng cách gần đến mức Hàm có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên áo Văn.
Văn dừng lại.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Những chuyện này xảy ra, mày nên hiểu vì sao.❄️
Hàm ngẩng đầu.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Hiểu vì tớ không xứng, đúng không?
Văn không phủ nhận.
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Ít nhất, mày cũng nên học cách tự biết vị trí của mình.❄️
Hàm im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tả Kỳ Hàm_cậu
Tớ hiểu rồi.
Nhưng lần này, trong giọng nói ấy không còn run rẩy.
Có những khoảnh khắc, con người ta bị ép phải trưởng thành — không phải vì họ muốn, mà vì nếu không mạnh lên, họ sẽ bị nghiền nát.
Hàm bước xuống cầu thang.
Sau lưng, Văn vẫn đứng đó
Không biết vì sao, trong lòng thoáng qua một cảm giác rất lạ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play