Cáo Đen. [ Văn Hàm/WenHan ]
01
Trên đoạn đường vắng lẫn mùi đất ẩm sau cơn mưa, em bắt gặp một con cáo đen nằm co ro bên vệ cỏ.
Lông nó rối bời, thẫm màu vì máu khô, hơi thở yếu đến mức nếu không chú ý kỹ sẽ tưởng như đã ngừng lại.
Đôi mắt vàng mở hé, vừa cảnh giác vừa mệt mỏi, nhưng khi em cúi xuống, nó không nhe nanh—chỉ khẽ run.
Em cởi áo khoác, bọc nó lại rồi ôm vào lòng.
Cơ thể nhỏ nhẹ nhưng ấm lạ thường.
Suốt quãng đường về nhà, con cáo ngoan ngoãn nép sát lòng em, thỉnh thoảng khẽ khẽ cọ đầu như sợ rơi mất nơi trú ẩn duy nhất.
Em lau sạch vết thương, băng bó cẩn thận.
Đèn vàng hắt xuống, bóng em và bóng nó chồng lên nhau trên tường, im lặng đến mức nghe rõ nhịp tim của cả hai.
Khi em đặt nó lên giường, nó lại tự chui vào tay em, cuộn tròn như một đốm đêm.
Em ôm nó ngủ, hơi thở dần đều, mùi lông ấm và sạch len vào giấc mơ.
Em mơ thấy có ai đó kéo em sát hơn.
Một vòng tay rộng, ấm áp khép lại quanh eo em.
Tim ai kia phập phồng đều đặn, hơi thở phả nhẹ lên tóc em, trầm và bình yên đến mức em không giật mình.
Trong mơ, em nghe một tiếng thở khẽ—như lời cảm ơn chưa kịp nói.
Sáng đến, ánh nắng mỏng trượt qua rèm.
Em mở mắt, tim khẽ hụt khi thấy mình vẫn nằm trong vòng tay ai đó—rồi nhận ra chỉ là một thân hình nhỏ bé đang cuộn tròn.
Con cáo đen đã trở lại, lông mượt hơn, băng trắng còn nguyên.
Nó chui sâu hơn vào lòng em, cái mũi lạnh chạm vào cổ tay, đôi tai khẽ động.
Nhưng trước khi em kịp thở phào, em thấy trên cổ tay mình còn vương hơi ấm của một bàn tay người.
Và trong đôi mắt vàng kia, có một thứ gì đó rất người—dịu dàng, tỉnh táo—như thể đêm qua không phải là mơ.
Sáng đó, con cáo đen tỉnh rất sớm.
Nó nằm yên trong lòng em, ngoan đến lạ, chỉ có cái đuôi khẽ khẽ động như sợ đánh thức em.
Khi em mở mắt, đôi mắt vàng ấy lập tức khép lại, giả vờ ngủ say, nhưng bàn chân trước lại vô thức bấu chặt áo em hơn một chút.
Em khẽ cười, đưa tay vuốt dọc sống lưng nó.
Lông mềm, ấm, vết thương đã đỡ hơn nhiều.
Em đặt nó xuống giường, quay lưng đi lấy nước.
Chỉ một khoảnh khắc sau, phía sau vang lên tiếng vải sột soạt rất khẽ.
Em chưa kịp quay đầu thì đã bị kéo lại—không mạnh, chỉ vừa đủ để ngã ngồi xuống giường.
Một vòng tay ôm trọn em từ phía sau.
Hơi ấm quen thuộc của đêm qua lại bao lấy em.
Lần này không phải trong mơ..?
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
…Đừng sợ.
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai em.
Em đứng người, tim đập loạn.
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì anh đã buông em ra, lùi lại một bước.
Khi em quay đầu, trước mắt không còn là cáo đen nữa—mà là một người con trai có góc dáng cao.
Tóc đen, mắt vàng nhạt, da tái hơn người thường.
Trên người anh chỉ khoác hờ chiếc áo em để lại tối qua, băng trắng quấn ngang eo.
Anh đứng đó, lúng túng chẳng kém gì em.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Xin lỗi.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Tối qua… tôi không kiểm soát được.
Em há miệng, nhưng không thốt ra được lời nào.
Anh nhìn phản ứng của tôi, ánh mắt thoáng qua một tia hoảng hốt.
Gần như ngay lập tức, thân hình anh mờ đi—chỉ trong chớp mắt, con cáo đen lại xuất hiện, nhảy vội lên giường rồi chui tọt vào lòng em như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Em ngồi bất động rất lâu.
Không biết là vì đau, hay vì sợ em đuổi đi.
Em khẽ nói, như tự giới thiệu với chính mình hơn là với anh.
Tả Kỳ Hàm.
Tôi tên là Tả Kỳ Hàm.
Con cáo ngẩng đầu lên nhìn em.
Đôi mắt vàng ánh lên, lần này không trốn tránh nữa.
Vài giây sau, một giọng nói rất khẽ, rất gần vang lên—không phải trong đầu em, mà như sát bên tim em.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Dương Bác Văn.
Con cáo cụp tai, dụi đầu vào lòng em, coi như trả lời.
Từ khoảnh khắc đó, em biết—thứ em cứu về đêm hôm ấy, không chỉ là một con cáo đen bị thương.
02
Từ sau đêm đó, em không còn cho anh ngủ chung nữa.
Em trải chăn mỏng trên sofa, đặt con cáo đen lên đó, giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng.
Em đứng nhìn anh một lát, khi anh ngước đầu lên mới lên tiếng.
Cáo đen nhìn chằm chằm em.
Đôi mắt vàng chớp nhẹ một cái, như muốn nói gì đó, rồi lại im lặng.
Anh không phản kháng, chỉ lặng lẽ cuộn người lại trên sofa, cái đuôi đen che ngang bụng, trông vừa ngoan vừa xa cách.
Em quay lưng về phòng mình.
Cánh cửa khép lại, để lại phòng khách yên ắng.
Từ hôm đó, hai người gần như không nói chuyện.
Ban ngày, em đi làm, anh ở nhà.
Khi em về, anh đã nằm sẵn trên sofa, hoặc dưới chân bàn, im lìm như một cái bóng.
Em nấu ăn, anh không lại gần.
Em xem TV, anh cũng chỉ nằm yên, đôi tai thỉnh thoảng khẽ động khi nghe thấy giọng em.
Mọi thứ đều rất… đúng mực.
Em cho anh ở lại, vì ngoài kia không an toàn.
Nhưng em không cho phép bản thân lại gần hơn.
Có những lúc nửa đêm em khát nước, mở cửa phòng ra, thấy con cáo đen vẫn nằm trên sofa, tư thế không hề thay đổi từ lúc tối.
Ánh đèn mờ chiếu lên bộ lông đen, vết băng trên người đã được thay gọn gàng.
Em đứng nhìn một lát, rồi quay đi.
Anh cũng không đuổi theo.
Chỉ có một lần, khi em vô tình trượt chân trong bếp.
Chưa kịp kêu, em đã thấy một bóng đen lao tới.
Con cáo đen dùng thân mình đỡ lấy chân em, để em không ngã mạnh.
Anh cũng đứng im, như vừa làm điều không nên làm.
Cáo đen lùi lại một bước, cúi đầu, rồi quay về sofa như chưa từng có chuyện gì.
Tối đó, khi em đi ngủ, em vẫn nghe thấy tiếng móng rất khẽ trên sàn—nhưng nó dừng lại ngay trước cửa phòng em, rồi quay đi.
Giữa hai người, vẫn là một khoảng cách an toàn.
Nhưng rõ ràng, không còn hoàn toàn xa lạ nữa.
Chap này hơi ít.. hoan hỉ, chap sau cho cao trào.
03
Đêm đó, mưa rơi rất nặng.
Em đang trong phòng thì nghe thấy một tiếng động rất khẽ từ phòng khách.
Không phải tiếng đồ rơi, mà là âm thanh như móng cào chạm sàn—ngắn, gấp, đầy cảnh giác.
Con cáo đen không nằm trên sofa.
Thay vào đó, anh đứng giữa phòng khách, lông dựng ngược, thân thấp xuống, đôi mắt vàng ánh lên sắc lạnh chưa từng thấy.
Trước mặt anh, không có gì—nhưng không khí thì nặng đến mức khiến em khó thở.
Em vừa cất tiếng, anh đã quay đầu lại.
Ánh mắt đó không nhìn em.
Mà là nhìn thứ gì đó phía sau em.
Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ đèn trong nhà vụt tắt.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng em.
Cửa sổ rung lên bần bật như có thứ gì đó vừa lướt qua.
Mùi tanh nhàn nhạt tràn vào—không phải mùi mưa.
Âm thanh trầm, thấp, mang theo cảnh cáo.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, một lực mạnh kéo em về phía sau.
Không thấy tay, nhưng cổ tay em đau nhói như bị siết chặt.
Cùng lúc đó, anh lao tới.
Không phải tiếng chân thú.
Là tiếng bước chân người.
Em bị kéo ngược lại, rơi vào một vòng tay nóng rực.
Một cánh tay quấn chặt ngang eo em, kéo em ép sát vào lồng ngực.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Đừng nhìn.
Giọng anh khàn thấp, gấp gáp.
Em chưa kịp phản ứng thì phía trước vang lên một tiếng va chạm dữ dội, như có thứ gì đó bị ném thẳng vào tường.
Tên anh trượt khỏi môi em theo bản năng.
Anh khựng lại trong một nhịp rất ngắn, rồi siết em chặt hơn.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Ở yên.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Đừng sợ.
Một luồng khí nặng nề quét qua phòng khách.
Em nghe thấy tiếng cười rất nhỏ, méo mó, vang lên từ bóng tối.
“Cuối cùng cũng tìm được mày.”
Cánh tay anh quanh em cứng lại.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
...Ra ngoài.
Anh nói, giọng trầm xuống mức đáng sợ.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Ra.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Ngay.
Lần đầu tiên, anh dùng giọng ra lệnh với em.
Em bị đẩy lùi vào phòng, cửa đóng sập lại.
Nhưng ngay trước khi cánh cửa khép kín hoàn toàn, em kịp thấy—
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, khi ánh chớp xé toạc bầu trời, bóng người đứng giữa phòng khách quay đầu nhìn về phía cửa phòng em.
Đôi mắt vàng ấy, lần này, không còn che giấu điều gì nữa.
Phòng khách chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh chớp ngoài trời thỉnh thoảng xé ngang, soi rõ hai cái bóng đối diện nhau.
Dương Bác Văn đứng thẳng người.
Anh đứng đó, lưng thẳng, vai rộng, máu dính trên tay còn chưa kịp khô.
Áo khoác vắt hờ trên người em để lại ban nãy giờ rách một đường dài ở vai, lộ ra vết thương cũ chưa lành hẳn.
Đối diện anh, thứ kia từ từ hiện hình.
Một bóng người cao gầy, da xám tái, cổ kéo dài bất thường.
Đôi mắt không có tròng, chỉ là hai hốc tối ngoét, nhưng miệng thì cong lên thành nụ cười nhăn nhở.
“Để một con người che mùi cho mày… tao suýt mất dấu.
Dương Bác Văn không trả lời.
Anh chỉ nhích người sang trái một bước—vừa đủ để chắn hoàn toàn hướng phòng ngủ.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Ra khỏi đây.
Giọng anh thấp, lạnh, không mang chút cảm xúc.
Thứ kia bật cười, âm thanh như kim loại cọ vào xương.
“Mày nghĩ tao đến vì mày sao?”
Nó nghiêng đầu, ánh mắt trống rỗng dán về phía cánh cửa phòng em.
“Con người đó… không biết gì hết, đúng không?”
Dương Bác Văn lao tới trước khi nó kịp cử động.
Một cú đánh thẳng, mạnh đến mức bức tường phía sau nứt ra, bụi vữa rơi xuống như mưa.
Thứ kia bị ép lún sâu vào tường, nhưng vẫn cười.
“Xem ra nó quan trọng hơn tao nghĩ.”
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Im miệng.
Giọng anh trầm xuống, tay siết chặt cổ nó.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Mày không được nhìn em ấy.
Lần này, nụ cười kia biến mất.
Thứ kia giơ tay, móng tay dài ngoằng quét ngang.
Dương Bác Văn né kịp, nhưng cánh tay vẫn bị rạch một đường sâu.
Anh đứng vững, ánh mắt sắc lạnh, không hề quay đầu về phía phòng em, dù chỉ một lần.
“Ở cạnh con người… làm mày mềm đi.”
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Không.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
Ở cạnh em ấy… tao biết mình phải sống.
Câu nói đó như chọc giận đối phương.
Nó gào lên, lao tới lần nữa.
Lần này, Dương Bác Văn không giữ sức.
Một tiếng rầm vang lên, cửa sổ vỡ toang, gió mưa tràn vào.
Hai bóng người va vào nhau, đánh bật qua bàn ghế, đèn rơi xuống sàn vỡ vụn.
Mỗi cú ra đòn của anh đều dứt khoát, không thừa động tác—chỉ có một mục đích duy nhất.
Không cho thứ kia tiến gần thêm dù chỉ một bước.
Cuối cùng, một tiếng gầm trầm vang lên từ cổ họng anh—không phải tiếng người, cũng không hẳn là thú.
Thứ kia bị ném thẳng ra ngoài cửa sổ, rơi vào màn mưa đen kịt bên ngoài.
Im lặng.
Dương Bác Văn đứng giữa căn phòng tan hoang, thở dốc.
Vai anh run nhẹ, cơ thể bắt đầu không giữ được hình dạng.
Ánh sáng mờ mờ bao quanh anh, thân hình cao lớn dần thu nhỏ lại.
Trước khi hoàn toàn biến lại thành cáo đen, anh quay đầu nhìn về phía cửa phòng ngủ—nơi em đang ở phía sau.
Giọng anh rất khẽ, gần như tan vào tiếng mưa.
Dương Bác Văn - Cáo Đen.
…Xin lỗi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play