[CHU TÔ] Dịu Dàng Với Mình Em!!
CHAP 1:
Chu thị là tập đoàn đứng đầu thành phố
Còn Chu Chí Hâm là cái tên khiến cả giới thương trường phải dè chừng
Hai mươi sáu tuổi, tổng giám đốc trẻ nhất trong lịch sử Chu thị. Quyết đoán, lạnh lùng, thủ đoạn gọn gàng, không cho bất kỳ ai cơ hội mặc cả. Trong các cuộc họp, chỉ cần hắn im lặng vài giây, cả phòng họp lập tức nín thở
Người ta nói, Chu Chí Hâm không có cảm xúc
Nhưng chỉ có hắn biết — hắn có, chỉ là toàn bộ cảm xúc ấy đều dồn lên một người
Ngày hôm đó, Chu Chí Hâm ký xong bản hợp đồng cuối cùng thì điện thoại rung lên
Tô Tân Hạo
💬Chu Chí Hâm… em bị lạc rồi
Chu Chí Hâm
//đứng bật dậy//
Trợ lý còn chưa kịp hỏi, hắn đã bước nhanh ra ngoài, sắc mặt lạnh đến đáng sợ
Trợ lý
Ngài Chu, mười phút nữa còn cuộc họp—
Cả tầng cao nhất của Chu thị lập tức náo loạn
Tô Tân Hạo
// đứng giữa trung tâm thương mại đông người, tay nắm chặt đt//
Cậu chỉ là một nhân viên thiết kế thực tập — à không, đúng hơn là người bị Chu Chí Hâm giữ bên cạnh không lý do
Cậu vốn không quen với những nơi đông người, lại dễ hoảng loạn. Ban đầu chỉ định mua cà phê mang về cho Chu Chí Hâm, ai ngờ xoay một vòng thì không tìm được lối ra
Tô Tân Hạo
//Điện thoại trong tay rung lên//
Giọng Chu Chí Hâm vang lên trong điện thoại, trầm thấp nhưng rõ ràng
Tô Tân Hạo
📱Em không cố ý…//giọng run run//
Chu Chí Hâm
📱Anh không trách em
Năm phút sau, giữa dòng người đông đúc, Chu Chí Hâm xuất hiện
Áo vest đen, dáng người cao thẳng, khí thế áp đảo. Chỉ cần hắn bước tới, đám đông tự động tách ra như có lực vô hình
Tô Tân Hạo
//vừa nhìn thấy hắn, mắt đã đỏ//
Chu Chí Hâm
//không nói gì, bước tới trước mặt cậu, kéo người vào lòng//
Một tay đặt sau gáy, một tay vòng qua lưng, ôm rất chặt
Chu Chí Hâm
Anh đã nói rồi
Chu Chí Hâm
Chỉ cần đứng yên chờ anh
Giọng hắn thấp xuống, chỉ đủ cho hai người nghe
Tô Tân Hạo
//vùi mặt vào ngực hắn, mùi nước hoa quen thuộc khiến cậu bình tĩnh lại//
Trợ lý
//nhìn cảnh hắn tự tay cài dây an toàn cho người bên cạnh, mắt suýt rơi ra ngoài//
Chu Chí Hâm
//đưa tay sờ trán Tô Tân Hạo//
Tô Tân Hạo
Không… chỉ hơi choáng
Chu Chí Hâm
//mở nắp chai, đưa tận miệng cậu//
Tô Tân Hạo
//ngại ngùng, nhưng vẫn ngoan ngoãn uống//
Tô Tân Hạo
Chu Chí Hâm… em làm anh bỏ họp, có bị mắng không?
Chu Chí Hâm
Ai dám chứ//cười nhẹ//
Cả thế giới có thể sợ hắn
Nhưng Tô Tân Hạo thì không
Tô Tân Hạo
//ngủ gật trên sofa văn phòng hắn//
Chu Chí Hâm
//xử lý xong công việc, đứng dậy, nhìn cậu rất lâu//
Ngủ không yên, mày hơi nhíu lại, tay vẫn nắm chặt vạt áo hắn
Chu Chí Hâm
//cúi xuống, nhẹ nhàng bế cậu lên//
Chu Chí Hâm
//đặt cậu lên giường nghỉ trong phòng riêng, kéo chăn lên cẩn thận, sợ làm cậu tỉnh//
Chu Chí Hâm
//Ngón tay khẽ chạm vào má cậu//
Chu Chí Hâm
Cả thiên hạ anh đều không cần
Chu Chí Hâm
Chỉ cần em thôi
Tô Tân Hạo
//trong mơ khẽ mấp máy môi//
Chu Chí Hâm
//cúi xuống, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên trán cậu//
CHAP 2:
Buổi sáng, ánh nắng len qua rèm cửa sổ sát đất trong căn hộ cao tầng của Chu Chí Hâm
Căn phòng rộng rãi, tông màu xám – đen lạnh lẽo, nhưng lúc này lại có một điểm mềm mại duy nhất
Cậu ngủ trên chiếc giường lớn, cuộn người trong chăn, mái tóc mềm rối nhẹ trên trán. Gương mặt khi ngủ yên tĩnh đến mức khiến người ta không nỡ đánh thức
Chu Chí Hâm
//đứng bên giường đã rất lâu//
Hắn vừa tắm xong, chỉ mặc áo sơ mi trắng, cổ áo mở hai nút. Ánh mắt trầm lặng nhìn người đang ngủ, không mang chút lạnh lùng nào thường ngày
Chu Chí Hâm
//đưa tay, khẽ kéo chăn lên cao hơn một chút//
Chu Chí Hâm
Sợ lạnh mà còn đá chăn
Giọng hắn rất khẽ, gần như là lẩm bẩm
Tô Tân Hạo trong mơ khẽ nhúc nhích, vô thức dịch người lại gần nguồn nhiệt bên cạnh. Một tay cậu vươn ra, nắm lấy cổ tay Chu Chí Hâm
Nhưng đủ khiến tim Chu Chí Hâm siết lại
Hắn đứng yên, không rút tay ra
Ngón tay cậu hơi lạnh, nhưng lực nắm rất chặt, như thể chỉ cần hắn rời đi, cậu sẽ tỉnh giấc
Chu Chí Hâm
//cúi xuống, ngồi hẳn lên mép giường//
Chu Chí Hâm
//dùng tay còn lại xoa nhẹ lưng cậu, động tác chậm rãi, đều đều//
Tô Tân Hạo
//khẽ mấp máy môi, mày giãn ra, rồi thật sự ngủ sâu hơn//
Đến khi Tô Tân Hạo tỉnh lại, ánh nắng đã lên cao
Tô Tân Hạo
//chớp mắt vài lần, nhìn trần nhà xa lạ, não bộ mất vài giây mới kịp phản ứng//
Đây là… phòng Chu Chí Hâm.
Ký ức tối qua dần trở lại — trung tâm thương mại, hoảng loạn, cái ôm chặt đến mức không thở nổi, rồi chiếc xe quen thuộc, giọng nói trầm thấp dỗ dành cậu
Tô Tân Hạo
//ngồi bật dậy//
Ngay giây sau, một bàn tay đặt lên vai cậu
Chu Chí Hâm
Chưa ăn sáng, không được ngồi dậy nhanh như vậy
Chu Chí Hâm
//đứng bên giường từ lúc nào, trên tay là cốc nước ấm//
Tô Tân Hạo
//nhận lấy, hai tay ôm cốc, ngoan ngoãn uống từng ngụm nhỏ//
Tô Tân Hạo
Em… làm phiền anh rồi
Chu Chí Hâm
Anh nói ở lại đây
Chu Chí Hâm
//cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu//
Tô Tân Hạo
//hơi ngẩn người//
Tô Tân Hạo
Nhưng… em chỉ là thực tập sinh…
Chu Chí Hâm
Anh không thuê em để em nghĩ mấy chuyện đó//nhíu mày//
Chu Chí Hâm
//đưa tay, kéo cậu vào lòng//
Không mạnh, nhưng rất dứt khoát
Tô Tân Hạo
//bất ngờ, tay luống cuống bám lấy áo hắn//
Chu Chí Hâm
Em chỉ cần ngoan ngoãn ở bên anh
Chu Chí Hâm
Những thứ khác, anh lo
Giọng hắn trầm thấp, sát bên tai cậu, mang theo cảm giác an toàn đến mức khiến tim người ta mềm ra
Tô Tân Hạo
//đỏ mặt, nhưng không đẩy ra//
Ngược lại, cậu chậm rãi dựa vào ngực hắn
Tô Tân Hạo
…Vậy anh đừng bỏ em một mình
Buổi trưa, Chu Chí Hâm đưa Tô Tân Hạo đến công ty
Cả tầng cao nhất gần như nổ tung khi thấy cảnh đó
Chu Chí Hâm
//bước vào thang máy, một tay đặt sau lưng Tô Tân Hạo, che chắn cẩn thận như sợ cậu va phải thứ gì//
Tô Tân Hạo
Chào… chào tổng giám đốc//cúi đầu chào theo phản xạ//
Chu Chí Hâm
//gật đầu thay cậu//
Chu Chí Hâm
Sau này cậu ấy đi cùng tôi❄️
Giọng hắn lạnh, không cho phép phản bác
Tô Tân Hạo
//kéo nhẹ tay áo hắn//
Tô Tân Hạo
Anh ko cần phải như vậy đâu
Chu Chí Hâm
Cần//nhìn cậu//
Chu Chí Hâm
Anh không thích người khác nhìn em
Tô Tân Hạo
//nghẹn lời, tim đập loạn nhịp//
Tô Tân Hạo ngồi trên sofa, ôm laptop, xử lý bản thiết kế. Chu Chí Hâm ngồi sau bàn làm việc, nhưng ánh mắt không rời cậu quá lâu
Mỗi khi cậu cau mày vì mệt, hắn sẽ đứng dậy
Tô Tân Hạo
//quen rồi, ngoan ngoãn đi tới//
Chu Chí Hâm
//kéo cậu ngồi lên đùi mình, một tay vòng eo, một tay chỉnh màn hình//
Chu Chí Hâm
Chỗ này chỉnh lại
Hơi thở hắn phả bên tai cậu, ấm và quen thuộc
Tô Tân Hạo
Em… em có thể tự ngồi ghế mà…
Chu Chí Hâm
Ở đây dễ dỗ hơn
Buổi chiều, Tô Tân Hạo ngủ gật
Tô Tân Hạo
//gục xuống vai Chu Chí Hâm//
Chu Chí Hâm
//dừng bút, nghiêng đầu nhìn cậu//
Mi mắt dài, hơi run, hơi thở đều đều
Chu Chí Hâm
//tháo kính, đặt sang một bên, bế cậu lên//
Hắn đi vào phòng nghỉ, đặt cậu xuống giường, kéo chăn lên
Trước khi rời đi, hắn cúi xuống
Chu Chí Hâm
Anh ở ngay bên ngoài
Chu Chí Hâm
//ngón tay chạm nhẹ vào má cậu//
Tô Tân Hạo
//trong mơ cong môi cười//
CHAP 3:
Tô Tân Hạo tỉnh dậy trong phòng nghỉ của văn phòng tổng tài
Không phải vì tiếng động, mà vì cảm giác bị nhìn chằm chằm
Tô Tân Hạo
// khẽ nhúc nhích, mi mắt run lên, rồi mở ra//
Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy là Chu Chí Hâm
Hắn ngồi ngay cạnh giường, khuỷu tay chống lên đầu gối, tay đan vào nhau, ánh nhìn trầm thấp, chuyên chú đến mức khiến tim người ta khẽ run
Tô Tân Hạo
Anh nhìn gì vậy?
Giọng Tô Tân Hạo còn ngái ngủ, mềm mềm, nghe như đang làm nũng
Chu Chí Hâm
//đưa tay, dùng ngón cái nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt cậu, lau đi vệt nước nhỏ còn sót lại//
Chu Chí Hâm
Ngủ chảy nước mắt
Tô Tân Hạo
//vội đưa tay che mặt, tai đỏ bừng//
Chu Chí Hâm
//khẽ cong môi//
Tô Tân Hạo
//buông tay ra, nhìn hắn, rồi chợt nhớ ra điều gì đó//
Tô Tân Hạo
Anh… không đi họp à?
Tô Tân Hạo
Vậy còn em ngủ bao lâu?
Tô Tân Hạo
Lâu vậy sao?! Anh không gọi em dậy?
Chu Chí Hâm
Không nỡ//cúi xg gần hơn//
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Tô Tân Hạo có thể thấy rõ hàng mi dài của hắn, cảm nhận được hơi thở ấm áp lướt qua má mình
Tô Tân Hạo
//tim đập loạn nhịp//
Tô Tân Hạo
…Anh đừng lại gần vậy
Chu Chí Hâm
Lại gần thì sao
Tô Tân Hạo
//cắn môi, không trả lời được//
Chu Chí Hâm
//nhìn phản ứng đó, ánh mắt tối đi một chút, nhưng không ép. Hắn đứng dậy, đưa tay ra//
Chu Chí Hâm
Dậy ăn chút gì đó
Buổi chiều, phòng thiết kế có cuộc họp nhỏ
Tô Tân Hạo vốn chỉ là thực tập sinh, nhưng vì dự án này do cậu phụ trách phần ý tưởng ban đầu, nên được gọi tham dự
Tô Tân Hạo
Em có thể tự đi
Tô Tân Hạo nói khi Chu Chí Hâm đứng dậy cùng mình
Chu Chí Hâm
//chỉnh lại tay áo//
Tô Tân Hạo
Không cần đâu, em không phải trẻ con
Chu Chí Hâm
//quay sang nhìn//
Chu Chí Hâm
Nhưng anh không thích em đi một mình
Không phải ra lệnh.
Cũng không phải cấm đoán
Chỉ là một câu nói rất đơn giản, nhưng lại mang theo ý chiếm hữu không che giấu
Tô Tân Hạo
//im lặng vài giây, rồi gật đầu//
Chu Chí Hâm
Vậy anh đi cùng
Khi Chu Chí Hâm và Tô Tân Hạo bước vào, cả phòng đồng loạt đứng dậy
Chu Chí Hâm
//gật đầu, kéo ghế ngồi xuống, tay đặt nhẹ lên lưng Tô Tân Hạo, dẫn cậu ngồi cạnh mình//
Chỉ có một người — phó phòng thiết kế, Lâm Dật, nhìn Tô Tân Hạo lâu hơn mức bình thường
Lâm Dật
Cậu là Tô Tân Hạo?//mang theo ý cười thân thiện//
Lâm Dật
Bản thiết kế trước đó là do cậu làm à? Rất có ý tưởng
Tô Tân Hạo
À… vâng, cảm ơn anh//hơi bất ngờ//
Lâm Dật
Có thời gian, anh muốn trao đổi thêm với cậu—
Chu Chí Hâm
Ko có❄️//cắt ngang//
Lâm Dật
//khựng một chút, cười gượng//
Lâm Dật
Ý tôi là về công việc—
Chu Chí Hâm
Công việc có thể nói trước mặt tôi❄️
Chu Chí Hâm
//nói rất bình thản, ánh mắt lạnh//
Chu Chí Hâm
Không cần riêng❄️
Không khí trong phòng họp lập tức hạ xuống vài độ
Tô Tân Hạo
//cảm nhận được bàn tay đặt sau lưng mình siết nhẹ//
Không đau.
Chỉ là nhắc nhở
Cuộc họp tiếp tục, nhưng từ đó trở đi, không ai dám nhìn Tô Tân Hạo quá lâu
Tô Tân Hạo
//đi được vài bước thì bị kéo lại//
Chu Chí Hâm
//giữ lấy cổ tay cậu, kéo vào thang máy riêng//
Cửa vừa đóng, Tô Tân Hạo đã quay sang
Tô Tân Hạo
Anh vừa rồi… hơi quá
Chu Chí Hâm
Hơi quá chỗ nào?
Tô Tân Hạo
Anh làm mọi người căng thẳng
Chu Chí Hâm
//cúi xuống nhìn cậu, ánh mắt sâu lại//
Chu Chí Hâm
Em thấy anh ghen à?
Tô Tân Hạo
Em— em đâu có nói vậy!
Chu Chí Hâm
Nhưng anh ghen thật
Chu Chí Hâm
Anh không thích người khác nhìn em như thế.
Tô Tân Hạo
Chỉ là nói chuyện công việc thôi
Chu Chí Hâm
//đưa tay, kéo Tô Tân Hạo sát vào người, một tay vòng eo, một tay đặt sau gáy//
Chu Chí Hâm
Nhưng anh không cho phép
Khoảng cách gần đến mức Tô Tân Hạo phải ngửa đầu mới nhìn được hắn
Chu Chí Hâm
Anh không kiểm soát em
Chu Chí Hâm
Anh chỉ bảo vệ thứ của anh
Tô Tân Hạo
Em không phải đồ vật
Chu Chí Hâm
//cúi thấp hơn, trán chạm trán cậu//
Chu Chí Hâm
Em là người anh muốn bảo vệ nhất
Tô Tân Hạo
//im lặng rất lâu//
Tô Tân Hạo
//chủ động tựa trán vào hắn, giọng nhỏ đi//
Tô Tân Hạo
Vậy anh đừng làm em sợ
Buổi tối, mưa rơi bất chợt
Tô Tân Hạo
//đứng bên cửa sổ, nhìn những giọt mưa trượt dài trên kính//
Chu Chí Hâm
//đi tới sau lưng, khoác áo lên vai cậu//
Chu Chí Hâm
//kéo cậu vào lòng, cằm đặt lên đỉnh đầu cậu//
Chu Chí Hâm
Nhưng anh không thích
Tô Tân Hạo
//cười khẽ, vòng tay ôm lấy eo hắn//
Tô Tân Hạo
Chu Chí Hâm này…
Tô Tân Hạo
Nếu có một ngày… em trở thành gánh nặng của anh thì sao?
Chu Chí Hâm
//nâng cằm cậu lên, buộc cậu nhìn thẳng vào mắt mình//
Chu Chí Hâm
Anh là Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
Anh ko mang gánh nặng
Chu Chí Hâm
Anh chỉ mang em
Tô Tân Hạo
Anh dỗ người ta kiểu gì vậy…//đỏ mắt//
Chu Chí Hâm
//cúi xuống, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên trán cậu//
🌙 Đêm đó, Tô Tân Hạo ngủ trong vòng tay Chu Chí Hâm.
Còn Chu Chí Hâm thì biết rất rõ —
từ khoảnh khắc này trở đi,
bất kỳ ai dám chạm vào người của hắn,
hắn sẽ không nương tay nữa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play