Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Phó Bản Quỷ Cảnh

Chương 1: Chào mừng đến với ‘Phó Bản Quỷ Cảnh’

Ở một nơi tối tăm đầy chết chóc, sáu bóng người gồm ba nam và ba nữ đang mơ hồ đứng gần nhau. Xung quanh họ dường như là một màn đêm vô tận. Không gian nơi này tối đến mức khi nhìn xuống đôi bàn tay của chính mình còn không rõ.

Trong đám đông, có một người đàn ông tên là Trịnh Hữu Minh, cậu ta đứng yên tại chỗ, ánh mắt cố soi xét trong bóng tối nhưng vẫn không nhìn thấy gì kể cả đôi tay của chính mình. Không gian nơi đây tĩnh lặng đến mức khiến người ta nghi ngờ liệu bản thân còn tồn tại hay không.

Trịnh Hữu Minh lúc này thầm nói:

"Đây là đâu chứ? Sao đột nhiên mình lại ở đây? Hình như xung quanh mình còn có người thì phải.”

Lúc này trong đám đông có một giọng nữ với âm điệu sợ hãi vang lên:

"Ở đây có ai không ạ…”

Những người xung quanh bắt đầu từ từ đáp lại. Lần lượt là giọng nói của một người nam sau đó là thêm bốn giọng nói phát lên. Tất cả đều là một chữ "Có”.

Nghe lần lượt từng tiếng hồi đáp vang lên, Trịnh Hữu Minh dần mơ hồ xác nhận được rằng ở đây, tính cả cậu ta thì có ba nam và ba nữ. Họ không hề cách nhau quá xa. Thậm chí nếu đi vài bước thì còn có thể còn gặp được người khác nữa

Bỗng nhiên lúc này, mu bàn tay trái của họ truyền đến một cơn đau dữ dội khiến họ phải nhăn mặt. Trịnh Hữu Minh cũng không ngoại lệ, cậu ta từ từ dơ mu bàn tay trái lên cố xem coi có nhìn được gì không.

Khi dơ nó lên ngang tầm mắt, cậu ta phải giật mình vì có một thứ trên đó. Đây mơ hồ là một hình xăm đỏ rực có khắc một dấu ấn tròn kèm theo hai cái chi tiết nhô ra từ đó như hai cái sừng. Trong màn đêm, cái ký hiệu kỳ lạ này lại sáng lên một cách lạ thường.

Trịnh Hữu Minh:

"Cái quái gì đây chứ? Từ lúc nào mà…”

Chưa kịp dứt lời những người còn lại cũng vang lên những dấu hỏi hoang mang mà cuống cuồng kêu lên:

"Này, mấy người có cái ấn gì kỳ lạ trên tay không…”

"Cậu bên kia cũng có sao…”

...

Nghe vậy, Trịnh Hữu Minh cũng có chút thở phào vì ít nhất cậu ta cũng không phải ngoại lệ.

Lúc này, trước mặt sáu người bọn họ, một nơi không mấy xa bỗng rực lên những đốm lửa xanh lam chiếu sáng cả một vùng.

Trịnh Hữu Minh thấy thế thì thầm kêu lên:

"Cái quái gì thế kia?”

Một căn biệt thự với cấu trúc u ám và kỳ bí được hiện ra. Nơi đó mang phong cách kiến trúc của Châu Âu ở thế kỷ trước. Căn biệt thự đó rất kỳ quái, nó giống như một ngôi mộ hơn là một nơi ở. Tuy nói vậy nhưng trong cái tình thế này nó lại cho con người ta có cảm giác an toàn khó tả.

Trịnh Hữu Minh lúc này lại muốn tiến vào trong, ít ra nơi đó còn có chút ánh sáng không như cái nơi tối tăm mang mùi chết chóc mà họ đang đứng.

Một giọng nam trong bóng tối phát lên:

"Ta có nên vào đó không…”

Những người còn lại không ai dám lên tiếng cả. Nơi đây là một nơi lạ lẫm đến cùng cực, nơi mà họ chưa biết gì về nó. Ai biết bên trong cái biệt thự đó có an toàn hay không chứ.

Khi tất cả còn đang dè chừng thì bỗng nhiên cánh cửa to lớn đó lại từ từ mở ra từng chút một. Tiếng ‘Két…Két’ vang vọng đến tận nơi bọn họ đang đứng. Tiếng vang ấy không hề đem lại cho họ sự an ủi mà trái lại còn khiến cho người ta phải đổ mồ hôi lạnh.

Ánh mắt Trịnh Hữu Minh bắt đầu nghiêm lại, cậu ta bắt đầu hơi co người lại để chuẩn bị sẵn sàng chạy khi có chuyện không hay xảy ra. Những người còn lại trong bóng tối cũng dè chừng lùi lại vài nhịp nhỏ trong run sợ.

Cánh cửa cứ thế từ từ mở ra, bóng dáng người bên trong cũng đã dần hiện ra. Đây lại là một người con gái trẻ với dáng người nhỏ nhắn. Cô ta khó khăn mở cửa ra được một nửa rồi dừng lại thở hồng hộc.

Thấy cảnh này đám người ở ngoài cũng có chút ngẩn người ra, có lẽ vì cảnh tượng bên đó không hề đáng sợ như họ nghĩ.

Phía bên căn biệt thự đó, người nữ kia lại bắt đầu ngước mặt lên nhìn vào vùng tối. Thấy những cái bóng đen ở sâu trong đó cô ta bắt đầu hét lớn về đó:

"Này…lại đây đi, bên đó nguy hiểm lắm…”

Nghe tiếng hét vọng lại một cách to rõ rất giống con người, Trịnh Hữu Minh lại bắt đầu rơi vào suy tư:

"Có nên vào không đây?”

Nhưng lúc này,đằng sau sáu người họ xuất hiện một cặp mắt đỏ ngầu. Sát khí từ nó lan tỏa đến xung quanh khiến ai nấy đều rợn tóc gáy.

Ù…ù…ù…

Tiếng rên rỉ bắt đầu vang lên từ cái cặp mắt đó khiến không gian như đóng băng lại. Họ lúc này mơ hồ cảm nhận được cái chết đang đến gần với mình hơn bao giờ hết.

Ngay lập tức, có hai cái bóng chạy rất nhanh về phía biệt thự. Một người đàn ông thân hình to lớn trong đó ngẩn ra tự hỏi:

"Vào đó sao?”

Bóng người đang dẫn đầu không ai khác là Trịnh Hữu Minh. Cậu ta đã bắt đầu chạy về phía căn biệt thự đó khi cảm thấy nguy hiểm đang đến gần. Theo sau cậu ta là một bóng dáng của một người con gái không nhìn rõ mặt mũi vì cô ta đang mặc một cái áo hoodie đen và lấy mũ trùm lại phần đầu.

Tiếng vang càng ngày dày đặc từ mọi phía,cảm giác chết chóc đang dần dữ dội hơn bao giờ hết. Những người còn lại còn lại cũng hoảng sợ mà bắt đầu chạy theo hai người Trịnh Hữu Minh.

Trong đó, có một người nữ không chạy kịp mà bị xúc tu khổng lồ thứ đó tóm lại. Cô ta cố gắng dãy dụa để thoát ra khỏi nó nhưng bất thành.

Trong bóng tối, con quái vật đó hiện ra với hình dạng của một con bạch tuộc khổng lồ với vô số những chiếc răng sắc nhọn. Chiếc xúc tu nhớp nháp bắt đầu siết chặt thân người cô ta lại. Cơn đau đớn kèm với sự tuyệt vọng bắt đầu dâng cao.

“Aaaa…ai đó…cứu với…”

Chiếc xúc tu to lớn bằng cả vòng người, phủ đầy những cái giác hút răng cưa, quấn chặt lấy ngang hông cô gái. Nó siết mạnh đến mức lớp áo thun mỏng manh rách toạc, để lộ làn da trắng bệch đang tím tái dần. Một tiếng 'rắc' khô khốc vang lên, xương sườn của cô không chịu nổi áp lực đã gãy lìa, đâm xuyên ra ngoài da thịt. Cô gái há hốc mồm không thể phát ra tiếng kêu, vì một chiếc xúc tu khác nhỏ hơn đã thọc sâu vào cổ họng cô, hút cạn hơi thở cuối cùng trước khi lôi tuột toàn bộ cơ thể khốn khổ đó vào sâu trong cái miệng đầy răng nhọn của nó.

Những người phía trước nghe thấy tiếng kêu cứu cũng không hề giảm tốc, trái lại họ còn chạy nhanh hơn. Đơn giản mạng mình còn chưa lo được thì còn lo cho ai được chứ, bọn họ cũng đâu phải là phật sống đâu.

Rất nhanh, năm người còn lại cũng đã đến sân của căn biệt thự kỳ bí đó. Trịnh Hữu Minh và cô gái bí ẩn kia đến trước đang đứng ở sân dè chừng cái người trước mặt. Những người còn lại thì cũng đứng lại theo hai người đằng trước.

Người phụ nữ trên bậc thềm đứng sang một bên tỏ ý nhường đường cho họ vào với nụ cười thân thiện.

"Vào đi nào mọi người, có kẻ đang kiếm mọi người đó.”

Trịnh Hữu Minh có chút dè chừng, cậu ta lùi lại vài bước với ánh mắt cẩn trọng mà thầm phân tích:

"Vào trong sao? Cô nghĩ mình đang nói gì trong tình cảnh này vậy?”

Trái với đám người còn lại,cô gái bí ẩn mặc áo hoodie lại dõng dạc bước vào. Thấy thế, Trịnh Hữu Minh liền gọi lại:

"Này, cô định vào sao?”

Người nữ đó liền đáp mà không ngoảnh đầu lại:

"Giờ còn lựa chọn nào nữa sao?”

Nghe vậy đám người mới vô thức nhìn ra sau lưng. Lúc này bên ngoài là hàng chục con bạch tuộc khổng lồ với thân hình tởm lợm đầy máu tươi đang dần áp sát đến đây. Thấy cảnh tượng này cả đám lại bắt đầu suy nghĩ lại.

Người nữ trên bậc thang lúc này lại lên tiếng-"Vào trong đi, nó không làm gì được nơi này đâu.”

Cô gái mặc hoodie vừa vào trong cũng ló đầu ra một chút và nói:

"Vào đi, không sao đâu.”

Thấy vậy, cả đám còn lại mới đành cắn răng bước vào trong. Ít nhất bên trong còn có chút ánh sáng, còn hơn là cái nơi tối tăm ngoài này.

Bên trong căn hộ lúc này hiện ra là một cái sảnh lớn với một cái thảm đỏ trải dài đến vô tận. Những chùm đèn ngọn vàng mờ ảo phía trên khiến cho không gian trở nên mờ ảo và huyền bí.

Trịnh Hữu Minh hướng ánh mắt xung quanh, ánh mắt cậu ta nhanh chóng dừng lại trước một người đàn ông mặc một bộ đồ đen giản dị ngồi trên một chiếc ghế cạnh chiếc bàn tròn làm bằng gỗ. Ánh mắt anh ta nhìn họ với vẻ lạnh lùng và như không mấy thuận mắt.

"Anh ta sao vậy nhỉ?” Trịnh Hữu Minh hỏi thầm.

Chưa kịp suy nghĩ hết thì bỗng nhiên trước mặt đám người hiện ra một bóng đen khổng lồ. Bóng đen này có lẽ phải cao khoảng năm mét, toàn thân nó như có một miếng vải đen khổng lồ chùm lấy toàn thân. Trên phần mặt nó thì có một chiếc mặt nạ màu trắng hiện lên biểu cảm cười cứng nhắc.

Khi cái thực thể này xuất hiện không gian của căn biệt thự như bị đóng băng khiến những người đứng đó phải sởn gai ốc.

Cái thực thể ấy quét nhẹ qua mấy người đứng ở dưới rồi lên tiếng với giọng đầy quỷ dị, cứ như nó được tạo ra từ hàng trăm giọng người khác nhau:

"Chào mừng đến với Phó Bản Quỷ Cảnh!!!”

Chương 2: Bước vào Phó bản đầu tiên.

Khi thấy cái bóng đen khổng lồ ấy hiện, đám người ở dưới đều tỏ ra ít nhiều sự sợ hãi ngoại trừ cô gái mở cổng và cái tên ngồi ở ghế là vẫn bình chân như vại, cứ như họ đã gặp chuyện này không ít lần rồi.

"Cái…cái gì đây…” Một người đàn ông trong đám người kêu lên.

Từ nãy đến giờ dây thần kinh hắn chưa bao giờ được nghỉ ngơi. Từ cảnh tượng cô gái bị sát hại bên ngoài và đám bạch tuộc dị hợm cho đến cái tên bí ẩn đột nhiên xuất hiện từ không trung bước ra đây. Mọi thứ đều khiến hắn phải chảy mồ hôi lạnh.

Hắn lúc này lại run rẩy nói:

"Tôi xin chịu thua…chương trình của nhà đài các bạn chân thật quá…nhưng tha cho tôi đi…tôi sợ lắm…”

Thấy tên đó miệng nói lắp bắp, chân cẳng thì run rẩy dữ dội thì cái người nữ mở cổng hồi nãy lại đứng đằng sau hắn liền che miệng phì cười.

Cô ta lên tiếng:

"Thôi nào anh bạn à, đây không phải là chương trình gì đâu, đây là sự kiện quyết định cuộc sống của cậu đấy.”

"Thay đổi cuộc sống là sao chứ?”

Lúc này đằng xa lại vang lên giọng trầm đục của người đàn ông ngồi ở cái bàn tròn:

"Này Lý Túy Yên, cô đừng đùa với họ nữa,mau nói họ bình tĩnh lại mà nghe hắn giải thích Phó Bản đi.Sống hay chết dựa rất nhiều vào đó đấy.”

"Vương Đình Thành à Vương Đình Thành,tôi chỉ muốn giảm bớt áp lực cho họ thôi mà.”

Thấy Vương Đình Thành không nói gì thêm, Lý Túy Yên chỉ đành thở dài.

Lý Túy Yên:

"Các bạn hãy nghe rõ cái thứ đen thui đó nói đi, sắp tới thông tin của hắn sẽ rất quan trọng đến sinh tử của các bạn đó.”

Nghe đến hai chữ 'sinh tử’, cả đám người đó lại có cảm giác bất an dữ dội.

Lúc này, tên mập đeo mắt kính trong đội lại hướng lên cái bóng đen đó và cười một cách khờ khạo.

"Trò chơi sinh tử hả…hahahaha…tôi muốn tham gia nó, tôi rất muốn nó luôn đó. Cái cảm giác mà tìm đường sống trong bóng tối tuyệt vọng…nghĩ thôi là đã thấy phấn khích.”

Thấy cái cảnh có phần điên dại này, cả đám người còn lại có chút muốn xa lánh hắn.

Trịnh Hữu Minh cũng có chút thầm cảm thán:

”Tên này đọc truyện tranh nhiều quá rồi bị ảo luôn sao?”

Cái bóng đen đó đột nhiên lại lên tiếng, vẫn là cái giọng khó nghe ấy:

"Tốt lắm chàng trai, có bản lĩnh như vậy thì tốt. Ta hy vọng cậu sẽ sống lâu một chút.”

Trịnh Hữu Minh không muốn dài dòng nữa, cậu ta dơ cái mu bàn tay trái có cái ấn ký kỳ dị đó lên trước mặt hắn và hỏi:

"Cái này rốt cuộc là gì hả?”

Nghe thấy câu hỏi đó, bốn người còn lại cũng phải chăm chú nghe ngóng dù có phần sợ hãi.

Cái bóng đen đưa đôi mắt u ám của mình nhìn thẳng vào Trịnh Hữu Minh và đáp-"Đó là ấn ký của người được chọn. Khi trên mu bàn tay các ngươi hiện lên cái ấn này thì có nghĩa các ngươi đã bị liên kết với thế giới Phó Bản Quỷ Cảnh rồi. Đến kỳ hạn nhất định các ngươi phải tham gia một Phó bản.”

"Phó bản…là thứ gì? Nơi đó như thế nào?” Trịnh Hữu Minh hỏi.

“Đó là một nơi đầy rẫy quỷ dữ và sự nguy hiểm mà các ngươi phải vượt qua. Nếu các người không cẩn thận thì 'chết’ là thứ hiển nhiên.”

Một người nữ còn lại trong đám tân binh đột nhiên rút trong túi ra cái bấm móng tay rồi rút con dao nhỏ trong đó ra. Không chần chừ cô ta đâm mạnh vào mu bàn tay một cách run rẩy trước sự kinh ngạc của mọi người.

"Chỉ cần không có dấu ấn…thì không cần tham gia phải không…” Cô ta vừa bịt miệng vết thương để ngăn máu chảy vừa hỏi.

Cái bóng đen to lớn thấy vậy lại nở một nụ cười vô cùng dị hợm và nói:

”Vô ích thôi, cái nó khắc vào không đơn giản chỉ là xác thịt mà còn là linh hồn của ngươi.”

Thân ảnh người nữ ấy bắt đầu quỳ sụp xuống, những hàng nước mắt cuốn theo nỗi niềm tuyệt vọng bắt đầu rơi.

"Tại sao…tại sao tôi phải chịu lời nguyền này mà không phải ai khác chứ? Tôi còn một tương lai phía trước mà…ông có biết tôi mới đậu được một trường Đại học có danh tiếng không hả?”

Cái bóng đen khổng lồ kia đáp lại với sự thản nhiên:

"Lời nguyền à? Đối với cô thì là vậy, nhưng đối với bao người khác thì không đâu. Để ta cho cô thấy.”

Nói xong, cái bóng đó động đậy như dơ một cánh tay của mình lên. Gã béo hồi nãy còn hưng phấn thấy thế cũng dè chừng mà lùi lại vài bước.

Tách…

Một tiếng vang như cái búng tay vang lên, một cơn gió mạnh thổi qua khiến những người đứng gần đó phải dùng tay che mặt lại. Khi cơn gió tắt dần ánh mắt Trịnh Hữu Minh liền bị ghim vào cô gái mặc áo hoodie bên cạnh bởi cái vẻ đẹp sắc sảo từ cô nàng.

"Đây là…’Nàng tiên mây’ sao?”

Lý do Trịnh Hữu Minh nói thầm như vậy vì cô gái trước mặt đây là người bị bạch tạng. Tóc, lông mi và màu da đâu đâu cũng là một màu trắng tinh thậm chí còn có thể so với mây trắng trên bầu trời.

Lúc này, cô nàng bạch tạng kia lại bắt đầu có những thay đổi đáng chú ý. Tóc và lông mi cô nàng bắt đầu trở nên đen nhánh. Làn da trắng muốt như sứ ấy bắt đầu hồng hào và tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết. Có thể thấy, cô nàng đang bắt đầu được chữa khỏi bệnh bạch tạng di truyền.

Tên mập lúc này bỗng vội vã tháo kính cận ra, hắn kêu lên với vẻ mặt bất ngờ:

"Ơ…sao tôi hết cận rồi?”

Lúc này cái bóng đen lớn đó lại nói tiếp:

"Như các ngươi đã thấy, nơi đây, mọi 'bệnh’ và 'tật’ đều được chữa khỏi. Nếu đã như vậy thì có còn là lời nguyền chết chóc không? Hay là những hy vọng mới cho những mảnh đời khác.”

Nhìn thấy vết thương ở mu bàn tay của mình hồi phục kèm theo cái ấn ký đỏ rực trở lại,cô gái ấy lại gào lên:

"Tôi đây không cần cái này…mau thả tôi ra mau…”

Mặc kệ lời chửi rủa đó, bóng đen vẫn nói tiếp:

"Thôi sắp đến lúc rồi, để ta nói nhanh. Nghe cho kỹ đi,những gì các ngươi sắp nghe sẽ quyết định sống chết của bản thân mình.”

"Các ngươi sắp tới đây sẽ bước vào những Phó bản chết chóc. Các phó bản này được tạo thành từ các 'Quỷ Cảnh’. Quỷ Cảnh đây chính là khu vực của quỷ được đồng hóa với cảnh vật của môi trường xung quanh mà tạo thành. Mỗi Quỷ Cảnh và mỗi con quỷ đều có những quy luật hoạt động riêng theo các bản năng cứng nhắc của chúng. Hãy cố gắng hoàn thành nhiệm vụ Phó bản để sống sót.Một số gợi ý nhỏ cho các ngươi: 'Đừng quá chú tâm vào tính logic’. Và có hai cách để hoàn thành nhiệm vụ. Một là làm đúng yêu cầu của Phó Bản hoặc…trở thành kẻ sống sót cuối cùng.”

Nghe đến câu 'trở thành kẻ sống sót cuối cùng’, Trịnh Hữu Minh có một dự cảm chẳng lành cho chuyện này.

"Ý hắn đây là…”

Bỗng nhiên, cái ấn ở mu bàn tay của năm người bắt đầu phản ứng dữ dội một cơn đau nhói bắt đầu ập đến lan ra khắp tế bào khiến họ phải nhăn mặt.

Trịnh Hữu Minh nhăn mặt nhìn vào cái ấn ký đỏ rực ấy mà gằn giọng:

"Lại đến nữa sao?”

Cái bóng đen kia không nói gì nữa,nó như mờ dần và hòa vào không trung mà không một tiếng tạm biệt.

Cạch…

Một cái dao với cỗ lực lượng bí ẩn từ đâu bay xuyên qua từ đằng sau cái bóng đen, nó găm thẳng vào trần nhà. Thấy bóng đen không hề hấn gì, Vương Đình Thành liền tặc lưỡi một cái rồi quay đầu đi. Lý Túy Yên thấy vậy thì phì cười trêu chọc:

"Anh đây là vẫn còn muốn thử ám sát hắn sao?”

Vương Đình Thành không nói gì, hắn vẫn quay lưng bước đi kèm theo một động tác phất tay. Sau động tác đó, cái dao hắn vừa quăng lên đã ngay lập tức quay về tay hắn.

Nhìn thấy một phen ảo diệu như vậy Trịnh Hữu Minh cũng có chút tò mò. Đang định hỏi thì bỗng nhiên có một cánh cổng tròn xuất hiện. Nó tỏa ra một nguồn sáng đỏ rực đầy chết chóc. Nếu nghe kỹ hơn nữa thì có thể cảm nhận được có những tiếng rên rỉ kỳ lạ đến quỷ dị. Đứng trước cánh cổng này ai nấy đều phải lạnh sống lưng nuốt một ngụm nước bọt lớn.

Lý Túy Yên đằng sau cũng động viên mọi người:

"Cố lên nhé mọi người, nhiệm vụ đầu tiên chắc sẽ dễ thôi.”

"Cô đây là một người cũ ở đây sao?” Trịnh Hữu Minh hỏi.

"Đúng vậy đó.” Lý Túy Yên đáp lại với giọng nói có chút hồn nhiên.

"Cô có thể cho chúng tôi một vài lời khuyên không?”

Lúc này Lý Túy Yên lại vuốt cằm suy tư:

"Hmmm,nói sao nhỉ…À đúng rồi, hãy luôn nhớ, không có cái gì hoàn toàn được gọi là lối mòn. Chúc may mắn.”

"Ý cô là sao…” Trịnh Hữu Minh với khuôn mặt đầy khó hiểu và hỏi lại.

Vừa dứt lời, từ trong cánh cổng đỏ rực,hàng chục sợi xúc tu đen ngòm, nhầy nhụa như những sợi gân máu khổng lồ lao ra. Chúng xé toạc không gian ra để tóm lấy từng người. Trịnh Hữu Minh cảm thấy một lực kéo tàn bạo giáng xuống lồng ngực. Một tiếng hú dài quỷ dị vang lên từ sâu trong cánh cổng, nuốt chửng tất cả vào một thực tại điên rồ mới.

Lý Túy Yên thấy cảnh này thì lại có chút hoài niệm về quá khứ. Ánh mắt cô nàng nhìn về phía xa xăm.

"Chúc may mắn nhé, các tân binh.”

Chương 3: [Khu trọ số 7] - Khởi đầu.

Cảm giác rơi tự do đột ngột biến mất, thay vào đó là một cơn buồn nôn dữ dội ập đến đại não. Trịnh Hữu Minh loạng choạng, đôi chân cậu vừa chạm vào một nền đất ẩm ướt và lạnh lẽo.

Cậu ta cố gắng hít lấy một chút không khí, nhưng thứ luồn vào phổi không phải là oxy trong lành mà là một mùi nồng nặc của rêu xanh, gỗ mục và mùi tanh nồng của hơi nước bốc lên từ lòng đất.

​Trịnh Hữu Minh từ từ mở mắt. Cảnh tượng trước mặt khiến đồng tử cậu co rút lại vì kinh ngạc.

​Cậu không còn ở trong sảnh biệt thự cổ kia nữa mà ngay trước mắt cậu bây giờ lại là một tổ hợp kiến trúc kỳ dị và đồ sộ đến nghẹt thở.

Đó là một khu nhà trọ khổng lồ với ít nhất mười dãy nhà cao tầng sừng sững, xám xịt như những nấm mồ đá. Các dãy nhà không nằm song song mà đâm ra nhiều hướng khác nhau, tạo thành một mê cung bằng bê tông chằng chịt, che khuất tầm nhìn của bất kỳ ai đứng bên dưới.

​Ngước mắt lên cao, bầu trời không hề có trăng sao. Những tầng mây xám xịt, nặng nề như chì đổ xuống, cuộn xoáy liên tục như một cơn bão vĩnh cửu đang bị kìm nén .Ánh sáng duy nhất ở nơi này là một loại ánh sáng lờ mờ, không rõ nguồn gốc, khiến mọi vật đổ bóng dài ngoằn ngoèo, méo mó trên mặt đất.

​Không gian nơi đây tĩnh lặng một cách bất thường. Không có tiếng côn trùng, không có tiếng gió, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những đường ống gỉ sét: 'Tách... tách...' vang vọng khắp các kẽ ngách của khu trọ.

​Trên những bức tường bong tróc,hàng trăm chiếc lồng sắt ban công nhô ra như những cái nanh ác thú. Những tấm bạt che mưa rách nát bay phấp phới trong thinh lặng, trông chẳng khác nào những dải khăn tang đang đưa tiễn người chết.

​Trịnh Hữu Minh cúi xuống nhìn mu bàn tay trái. Ấn ký hình sừng quỷ đang mờ đi đôi chút trả lại sự bình thường cho bàn tay của cậu.

​Khi Trịnh Hữu Minh quay đầu nhìn sang bên cạnh. Bốn người tân binh còn lại cũng đang ở đó, ai nấy đều tái mét mặt mày. Cách đó không xa, một tấm biển gỗ cũ kỹ, treo lủng lẳng bằng một sợi dây xích gỉ sét, trên đó khắc vỏn vẹn bốn chữ đỏ như máu tươi:

​"KHU TRỌ SỐ 7”

Tên thanh niên trẻ kia bắt đầu có chút hoang mang khi nhìn không gian tĩnh lặng đến rợn người xung quanh. Tay chân hắn lúc này run như cầy sấy. Tên mập đứng cạnh thấy vậy thì vỗ vai hắn động viên:

"Nào cậu trai à, sao lại sợ đến như vậy chứ? Cậu thấy có ai sợ nhiều như cậu không? Kể cả hai cô gái kia.”

Người nữ sinh kia lại đi đến cô gái mặc áo hoodie một cách rụt rè. Cô ta kéo nhẹ ống tay áo và nói với giọng non nớt:

"Này chị ơi…ta có thể hợp tác với nhau để qua vụ này không ạ…”

Cô gái mặc áo hoodie đen lúc này quay sang nhìn mặt cô bé nữ sinh với ánh mắt có phần lạnh lùng, băng lãnh và nói:

"Có thể hợp tác nhưng tôi không dám chắc sẽ thuận lợi.”

Thấy ánh gương mặt lạnh lùng ấy cô bé nữ sinh lại thêm chút rụt rè.

"Chị ơi,chị tên gì ạ? Em tên là Nguyễn Trúc Mai ạ.”

"Mai Diệu Ngọc.” Người nữ mặc áo hoodie đáp.

Chứng kiến sự lạnh lùng này, Trúc Mai thầm nghĩ:

”Người này sao lại lạnh lùng đến vậy chứ? Cô ta muốn thể hiện gì ở đây sao? Nếu không phải chỉ có mỗi chị và tôi ở đây là con gái thì tôi cũng không muốn hợp tác với người như bà chị đây đâu.”

Trịnh Hữu Minh quét mắt xung quanh một cách cẩn thận, trong đầu cậu ta lúc này lại nổi lên nhiều câu hỏi vì sao:

"Những khu trọ ở đây phân tách nhau quá kỳ lạ, thông thường nó phải song song và ngay thẳng nhưng cái địa hình này lại đưa chúng làm méo xệch méo xẹo nhau. Trừ khi chủ trọ có gu thẩm mỹ khác lạ thì hoàn toàn không thể nào xây dựng như thế này được.”

Bỗng có một bàn tay vỗ vào vai Trịnh Hữu Minh khiến cậu ta giật mình. Ngay lập tức, cậu ta vô thức né xa chỗ mình vừa đứng ra với sự cảnh giác cao độ.

"Haha, chỉ là vỗ vai thôi sao cậu đây cũng sợ dữ vậy?” Tên mập khoái chí cười.

Thấy kẻ vỗ vai mình là con người Hữu Minh mới thở phào nhẹ nhõm. Nơi đây đương nhiên không phải là chỗ bình thường, ai biết thứ đứng gần mình có phải người hay không chứ. Cẩn thận là không bao giờ thừa.

Trịnh Hữu Minh:

"Haizzz, lần sau làm ơn nhẹ nhàng hộ tôi cái.”

Tên mập lúc này vẫn nói với giọng vui vẻ:

"Cậu đây là sợ sao?”

"Đúng vậy, sợ hãi là một trong những cơ chế sinh tồn hữu hiệu nhất.” Trịnh Hữu Minh đáp.

"Anh bạn này, chúng ta hợp tác cùng nhau nhé, tôi thấy cậu đây là bình tĩnh nhất trong đây rồi.”

Nghe vậy, Trịnh Hữu Minh nhún vai đáp:

"Bình tĩnh à? Cái cô mặc áo hoodie đen đằng kia mới là nhất đấy.”

Tên mập liền quàng vai Trịnh Hữu Minh và thì thầm to nhỏ với cậu ta:

"Thôi nào anh bạn, cô ấy là con gái, tôi đây thì có một bệnh không thể tiếp xúc với họ được.”

"Cậu nhát gái sao?” Trịnh Hữu Minh phì cười đáp.

"Ờ thì…cậu tên gì nhỉ?” Tên mập có chút ngại ngùng mà chuyển chủ đề.

"Trịnh Hữu Minh, còn cậu?”

"Tôi tên Lương Thanh Bá còn cậu nhát cáy đằng sau kia là Nguyễn Hoài Phương.” Vừa nói hắn vừa chỉ ngón cái ra đằng sau, nơi mà người đàn ông nhút nhát đang đứng.

"Chúng ta hợp tác cùng nhau được chứ?” Một giọng nữ phát ra từ sau lưng hai người. Đó không ai khác là Mai Diệu Ngọc. Ánh mắt cô nàng vẫn sắc bén và lạnh lùng như cũ nhìn về phía Trịnh Hữu Minh. Còn Nguyễn Trúc Mai thì khép nép đằng sau với sự rụt rè có chút giả tạo.

"Ồ không ngờ cô ta lại chủ động đến tìm mình đó.” Trịnh Hữu Minh thầm nói.

Lương Thanh Bá lúc này thì cũng khép nép đằng sau Trịnh Hữu Minh, hắn xoa xoa đôi mắt của mình liên hồi, miệng lắp bắp nói nhỏ:

"Trời ơi gương mặt của mình lúc không đeo kính nhìn ghê lắm…”

Thấy một màn này, Trịnh Hữu Minh có chút cạn lời với cậu ta.

Trịnh Hữu Minh nhìn thẳng về phía Mai Diệu Ngọc và đáp:

"Ừm, đương nhiên rồi. Nếu không hợp tác với nhau thì không qua nỗi mất.”

Mai Diệu Ngọc gật đầu một cái rồi cả năm người cùng giới thiệu tên cho nhau nghe.

Ting…ting…

Đột nhiên trước mắt mọi người hiện lên một cái bảng điện tử xanh lơ lửng trên không trung. Sự bất ngờ này khiến ai nấy đều phải lùi lại mấy bước.

Trái lại,Thanh Bá lại có chút phấn khích hắn kêu lên:

"Đây…đây là hệ thống trong truyền thuyết sao?”

Trịnh Hữu Minh nhìn vào bảng hệ thống. Cậu ta đọc kỹ từng chữ xuất hiện trên đó:

“[THÔNG BÁO NHIỆM VỤ]:Hãy sống sót trong 4 ngày ở 'Khu trọ số 7’.--END–”

"Khu trọ số 7? Là đây sao? ” Vừa nói, Trịnh Hữu Minh vừa nhìn qua cái bảng hiệu cũ nát đó. Những người còn lại cũng nhìn theo.

Nguyễn Hoài Phương:

"Vậy là ai cũng có chung một nhiệm vụ là sống trong đó 4 ngày sao?”

Bốn người còn lại đều đồng loạt gần đầu xác định.

​"Các vị đến thuê trọ qua 5 ngày như đã hẹn sao?”

Một giọng nói trầm đục, khô khốc như tiếng hai mảnh gỗ mục cọ xát vào nhau đột ngột vang lên ngay sau lưng cả nhóm.

​Tất cả giật bắn người, đồng loạt quay phắt lại. Trịnh Hữu Minh sởn gai ốc khi nhận ra lão già này đã đứng đó từ lúc nào mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên nền đất ẩm ướt.

Đây là một lão già vừa cao vừa gầy, khoác trên mình bộ đồ vải sờn cũ màu xám tro, trông lão già ấy giống như một cái xác khô vừa bò ra từ hầm mộ.

​Dưới ánh sáng lờ mờ của khu trọ, gương mặt lão hiện lên với những nếp nhăn sâu hoắm như rễ cây. Đáng sợ nhất là đôi mắt, nó không có lòng đen rõ rệt, chỉ một màu xám đục lờ đờ, trống rỗng và vô hồn, nhìn chằm chằm vào nhóm người nhưng dường như lại đang nhìn xuyên qua họ để hướng về một hư vô nào đó.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play