Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Những Mẩu Chuyện Ma Do AI Tạo Ra

Chap 1:Ai Đã Gọi Điện?

Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
haii mn
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
như mn đã thấy ở tên try thì
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
try này là những mẩu try ma do AI tạo ra
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
òm
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
ko bt nói j thêm nên..
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
vô luôn nha
__________________________
Đến cơ quan muộn. Ngủ quên, xe máy thì hỏng, còn xe buýt thì trễ mất vài giây. Gần 10 giờ sáng tôi mới tới nơi, mặt đỏ bừng vì cáu kỉnh. Đồng nghiệp thì chẳng buồn để ý đến tôi, họ túm tụm quanh màn hình máy tính, tôi nghe vài người còn khóc thút thít. Sếp nhìn thấy tôi thì thét lên. Hai chị em nhìn nhau, kinh hãi vì những lý do hoàn toàn khác nhau. “Ối dồi ôi, em đấy à, chị còn tưởng mày bị…” Sếp tôi bỏ lửng câu nói. Hóa ra mẹ tôi gọi đến chỗ làm, báo với mọi người rằng tôi đã chết. Nghe xong, tôi sững sờ, tôi đã cắt liên lạc với mẹ hơn 10 năm rồi. Làm sao bà biết tôi làm ở đây, và tại sao lại gọi để nói cái chuyện quái gở ấy? Tôi ngượng ngùng giải thích rằng mẹ tôi bị vấn đề tâm thần, cố cười cho qua nhưng tiếng cười nghe khô khốc. Định nhắn tin kể chồng về chuyện kỳ cục này, tôi mới phát hiện quên điện thoại ở nhà trong lúc vội vàng sáng nay. Về đến nhà, tôi thấy một lẵng hoa to đùng đặt trước cửa. Cúi xuống nhặt, tôi đọc tấm thiệp kèm theo. Đó là thiệp chia buồn, gửi đến chồng tôi, bày tỏ nỗi tiếc thương vì tôi đột tử bất ngờ. Tôi lắc đầu, cơn giận trào lên, tôi ném thẳng lẵng hoa vào thùng rác. Tôi biết mẹ tôi vốn dĩ không bình thường, nhưng lần này thì quá lắm rồi. Không chỉ kỳ lạ, mà còn rợn người. Chồng tôi, anh Tuấn, đang nằm dài trên ghế, khăn ướt đắp trán. Thấy tôi, anh giật cả bắn người. Anh thở hổn hển, ôm chầm lấy tôi, hôn tới tấp. Tôi cảm nhận được nước mắt anh. Khi anh bình tĩnh lại, chấp nhận rằng tôi vẫn sống nhăn, chúng tôi ngồi xuống bàn xem ai là người đã gây ra chuyện quái quỷ này. Tôi muốn gọi lại số đã liên lạc với anh, nhưng đó là số ẩn. Tôi định kiểm tra lịch sử cuộc gọi ở cơ quan, nhưng linh cảm cũng sẽ vô ích thôi. Tôi lên mạng tìm tên mẹ, hy vọng có địa chỉ, nhưng tôi chỉ thấy cáo phó – rằng **bà đã mất cách đây 8 năm. **Thế thì ai là đã gọi điện cho mọi người và bảo rằng tôi đã chết? Đúng lúc đó, vị nha sĩ mà tôi hẹn làm răng đã gọi đến số điện thoại của chồng tôi, anh ta nói với chồng tôi xin chia buồn vì tôi đã mất. Và giọng nói gọi đến... đúng là của mẹ tôi.
hết
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
chưa
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
đủ
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
ô
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
thoại
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
nên
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
chat
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
thêm
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
cho
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
đủ
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
rồi ok
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
pp mn

Chap 2 : Căn phòng tầng 3, phòng 3B

Mùa hè năm ngoái, tôi chuyển đến một khu chung cư giá rẻ ở ngoại ô Hà Nội. Tòa nhà cũ kỹ, sơn tường bong tróc, điều hòa thì hỏng nhiều hơn chạy – nhưng giá cả phải chăng và gần chỗ làm. Khi ký hợp đồng, chủ nhà có nhắc qua về căn hộ tầng 3, phòng B, đang bỏ trống. “Người thuê trước tự nhiên biến mất,” bác chủ nhà nói. “Đồ đạc vẫn để lại hết. Kỳ lạ lắm.” Căn hộ của tôi nằm ngay dưới phòng 3B. Đêm đầu tiên, tôi bị đánh thức bởi những tiếng động lạ – tiếng bước chân nặng nề từ tầng trên, như ai đó đi qua đi lại, rồi cả tiếng kéo lê đồ đạc. Khoảng 1 giờ sáng, tiếng động bắt đầu và kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Tôi nghĩ chắc có người mới dọn vào, chả hiểu ai lại dọn nhà vào giờ đó. Sáng hôm sau, tôi gặp bác quản lý tòa nhà và hỏi về người sống ở tầng trên. Bác ta ngạc nhiên, đáp: “Đâu, làm gì có ai thuê căn 3B” Tôi khăng khăng rằng mình đã nghe thấy tiếng động. Bác quản lý đồng ý lên kiểm tra cùng tôi. Khi mở cửa căn 3B, một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi – mùi thức ăn ôi thiu lẫn với ẩm mốc. Bên trong, căn hộ như một bảo tàng thời gian, với bát đĩa cơm hộp vẫn để trên bàn, quần áo vương vãi dưới sàn, chiếc quạt máy vẫn cắm điện. Tất cả đều phủ một lớp bụi dày. Rồi chúng tôi phát hiện cửa phòng ngủ bị khóa từ bên trong. Bác quản lý phải dùng sức phá cửa. Trên giường, một người đàn ông nằm co ro, miệng dính đầy chất nôn khô, xung quanh là những vỏ thuốc rỗng lăn lóc. Thi thể ông ta đã cứng đờ. Sau này, cơ quan điều tra xác định ông ta đã qua đời khoảng mười ngày. Không có dấu hiệu của tội ác. Cái chết được kết luận là do dùng thuốc quá liều – có thể là thuốc ngủ hoặc thuốc giảm đau. Không ai biết chính xác. Người đàn ông này không có người thân, không có thông tin về công việc, và điện thoại của ông ta đã bị cắt liên lạc từ lâu. Điều khiến tôi rùng mình? Những tiếng động tôi nghe đêm hôm trước – tiếng bước chân, tiếng kéo đồ – theo bác sĩ điều tra, ông ta đã bất động hoàn toàn hơn một tuần trước đó. Bộ não con người thường cố tìm cách lý giải những âm thanh lạ, đặc biệt khi bạn mệt mỏi và thiếu ngủ. Có lẽ đó là lời giải thích hợp lý. Hoặc cũng có thể, khi ông ta ra đi, ông ta không thực sự ở một mình trong căn phòng đó.
hết
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
òm do ko bt nói j nên chỉ tới cuối chap toi mới xuất hiện
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
đủ chữ
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
nhưng
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
chưa đủ ô thoại
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
giờ đi nói
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
nửa chừng
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
xong lại ngắt
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
cho đủ ô thoại
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
ok đủ rồi
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
pp mn

Chap 3 : Ai bấm chuông cửa?

Chuyện xảy ra cách đây khoảng hai năm rưỡi, lúc đó vợ chồng tôi thuê một căn hộ trong khu chung cư cũ ở Quận 8, TP.HCM. Khu đó có khoảng 8 tầng, chúng tôi ở tầng 4. Mọi chuyện bắt đầu từ khoảng tháng thứ hai dọn vào. Mỗi đêm, vào những giờ vô cùng kỳ lạ, lúc thì đúng 12 giờ khuya, lúc thì 1 giờ sáng, 2 giờ hay thậm chí là 5 giờ sáng, tiếng chuông cửa lại vang lên. Đó là loại chuông có kết nối với intercom - một loại chuông cửa thông minh nên chúng tôi có thể nói chuyện qua hệ thống này trong nhà. Nhưng kỳ lạ là, lần nào chuông reo, khi hỏi thì chúng tôi cũng không nghe thấy ai trả lời. Khi gọi lại thì không thấy, khoảng 5 phút sau, chuông lại reo tiếp. Có đêm còn reo ba, bốn lần cách nhau 1-2 tiếng. Chúng tôi từng gọi công an khu vực đến kiểm tra, nhưng họ chẳng phát hiện thấy ai khả nghi. Chuyện cứ tiếp diễn như vậy suốt một tháng trời, đến mức chúng tôi không thể chịu nổi nữa nên quyết định chuyển nhà. Lần này thuê căn hộ tầng trệt cũng trong khu chung cư này, nghĩ rằng xuống đất chắc sẽ yên ổn hơn. Nhưng không. Chưa đầy 5 ngày sau khi dọn về nhà mới, chuông cửa lại reo – đúng 4 giờ sáng. Chồng tôi mở camera, chạy ra kiểm tra ngay, nhưng chẳng có ai trước cửa cả. Lại gọi công an, nhưng vẫn như trước, không một bóng người. Từ đó, cứ vài đêm là chuông reo. Cảm giác như có ai đó đang đùa giỡn với chúng tôi, hoặc tệ hơn là... đang theo dõi gia đình tôi. Một lần, chuông reo lúc 1 giờ sáng. Tôi mở máy intercom thì bất ngờ nghe thấy tiếng thở dồn dập, khò khè, như thể có ai đó đang đứng sát cửa mà không chịu nói gì. Chồng tôi mất bình tĩnh, chạy ào ra mở cửa. Nhưng... vẫn không có ai. Chúng tôi gọi công an ngay trong lúc đó, họ đến trong vòng chưa đầy 15 phút, nhưng vẫn không thấy điều gì bất thường. Không dấu vết, không tiếng động, chỉ còn lại cái im lặng đến rợn người. Cứ mỗi lần chúng tôi kể chuyện này cho bạn bè hay hàng xóm nghe, ai cũng lắc đầu: “Mơ ngủ à?”, “Thần hồn nát thần tính rồi đó!”, nói chung là không ai tin. Họ cho rằng chúng tôi tưởng tượng hoặc bịa ra để dọa người. Cho đến một đêm nọ, bạn thân của chồng tôi – anh Hoàng – tới chơi. Hôm đó có trận bóng đá hay nên ba người cùng thức xem. Tầm 12 giờ đêm, đúng lúc cao trào thì... chuông cửa vang lên. Chồng tôi và Hoàng ra mở cửa – nhưng vẫn như mọi lần: không có ai. Nửa tiếng sau, chuông lại reo. Cả ba chạy ào ra cùng lúc, nhưng ngoài kia vẫn là một khoảng tối trống rỗng. Nhưng bỗng nhiên mặt anh Hoàng tái mét, anh vội vàng kéo chúng tôi vào phòng và đóng cửa lại. Sau đêm đó, anh Hoàng cũng không bao giờ dám tới chơi khuya nữa. Và rồi, một đêm giữa tháng Năm, khi gió lùa qua khe cửa khe khẽ như thì thầm, chuông cửa lại reo, lần này không phải vào 12 giờ, 2 giờ hay 4 giờ, mà khoảng hơn 1 giờ sáng. Tôi đã quá mệt mỏi và bực bội, nên kệ không bấm chuông nữa. Nhưng được một lúc, bỗng có tiếng thở khò khè vang lên, tiếng thở gần đến mức tôi tưởng nó ngay sát bên tai mình. Tiếng thở ngắt quãng, như thể kẻ nào đó vừa chạy được một quãng đường. Chồng tôi cũng nghe thấy và lao ra mở cửa, lần này, tôi chạy theo, tim đập thình thịch, ánh đèn hành lang nhợt nhạt hắt lên những mảng tường ố vàng. Cánh cửa mở ra, vẫn chỉ là khoảng không u tối. Nhưng trên sàn, tôi thấy có một vũng nước. Điều kinh dị là vũng nước này lại phải chiếu một hình ảnh một người đàn bà đứng dựa bức tường ngay đó. Với hình dạng vô cùng kinh dị, người đàn bà đó mặc một bộ đồ màu đỏ, chiếc đầu nghiêng sang một bên nhưng lại gập một góc nghiêng 90 độ. Rồi máu từ đầu người đó bắt đầu chảy xuống sàn. Tôi và chồng ngẩng lên, tuy không nhìn thấy hình dáng của người này ở bức tường, nhưng vũng nước ở dưới vẫn phản chiếu hình ảnh của người đàn bà đó. Tôi cầm tay chồng mà thấy tay anh lạnh toát, vì anh bắt đầu thấy máu xuất hiện ở vị trí mà người đàn bà đó nhỏ xuống sàn. Kinh hãi hơn khi người đàn bà đó bỗng dưng ngẩng thẳng đầu lên, và chúng tôi chợt nghe thấy tiếng xương như bị gãy. Và cô ta bắt đầu lao thẳng về phía chúng tôi, ngay lúc đó, chồng tôi cầm tay tôi lao thẳng vào trong nhà. Ở ngoài cửa, chúng tôi chợt nghe thấy tiếng thét của người đàn bà đó. Kỳ lạ là mọi người xung quanh chung cư lại không nghe thấy gì cả. Và rồi, cả hai chúng tôi khóa chặt cửa, lùi dần về phía cuối phòng khách, ngồi bệt xuống sàn, tim đập loạn trong lồng ngực. Tiếng thét ngoài cửa dần biến mất, thay bằng sự im lặng nghẹt thở. Tôi nhìn chồng, định mở miệng hỏi một điều gì đó thì… đèn trong nhà vụt tắt. Chỉ còn ánh sáng yếu ớt chiếu sáng một vũng nước mà tôi cũng không biết từ bao giờ lại xuất hiện trong nhà. Qua ánh sáng, tôi nhìn thấy vũng nước đang phản chiếu cô ta đang đứng cạnh chồng tôi, cùng với hai đứa con của mình.
hết
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
yep
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
mới đó đã xong 3 chap
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
chắc làm này nhanh hơn là tự nghĩ, tự vắt não ra
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
mặc dù flop thì cx kệ
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
miễn sao có người coi là đc
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
hihi
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
nãy giờ chat chắc cx gần đủ ô thoại rồi
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
yup
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
đủ ô thoại
Uyển Nhi ( t/g )
Uyển Nhi ( t/g )
pp mn

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play