Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cô Vợ Bí Mật Của Ảnh Đế

Chương 1: Lời giao phó cuối cùng

Điện thoại rung lên lúc hai giờ sáng.

Lâm Khinh Vũ đang ngủ thì giật mình tỉnh dậy, tim đập lệch một nhịp. Trên màn hình là một dãy số lạ, nhưng vừa nhìn cô đã có linh cảm không lành.

“Alô?”

Bên kia đầu dây là giọng y tá, gấp gáp và chuyên nghiệp đến mức lạnh lùng:

“Xin hỏi cô có phải là người thân của Phương Mặc không? Bệnh nhân gặp tai nạn giao thông, đang cấp cứu tại bệnh viện Nhân Tâm.”

Khinh Vũ ngồi bật dậy, tay run đến mức suýt đánh rơi điện thoại:

“Tôi đến ngay.”

Cô không kịp thay đồ chỉnh tề, khoác áo măng tô rồi lao ra khỏi căn phòng thuê chật hẹp. Đêm khuya lạnh buốt, gió thổi qua cổ áo như lưỡi dao mỏng.

Khi Khinh Vũ chạy tới bệnh viện, hành lang cấp cứu sáng trắng, mùi thuốc sát trùng lạnh đến mức Khinh Vũ thấy cổ họng mình khô rát.

Đèn phòng cấp cứu vẫn đỏ. Ánh sáng trắng lạnh lẽo, không có lấy một khe tối để trốn. Cô ngồi trên băng ghế dài, hai tay siết chặt vào nhau, móng tay gần như ghim vào da thịt mà không hề hay biết.

Chưa từng có khoảnh khắc nào, Khinh Vũ ghét sự im lặng đến vậy.

Phương Mặc.

Cái tên đó khiến đầu óc cô trống rỗng.

Người bạn thân duy nhất của cô, người vẫn luôn cười bảo rằng mình ổn, rằng cuộc sống làm mẹ đơn thân không hề vất vả như người khác nghĩ, còn quay sang nói với Khinh Vũ:

“Vũ à, tớ không sợ mình khổ. Tớ chỉ sợ một ngày không còn đủ sức ôm con.”

Lúc đó Khinh Vũ chỉ cười, mắng cô ấy nói gở.

Bây giờ, lời nói ấy lại vang lên trong đầu cô, rõ ràng đến đáng sợ.

Cánh cửa sắt lạnh bật mở.

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, ánh mắt mang theo sự mệt mỏi, giọng trầm thấp, ngắn gọn như đã quen với việc phải nói những câu tàn nhẫn.

“Chúng tôi đã cố hết sức. Bệnh nhân bị chấn thương nội tạng nghiêm trọng. Hiện tại đã tỉnh lại, nhưng… không còn nhiều thời gian.”

Khinh Vũ đứng bật dậy. Chân cô mềm nhũn, nhưng vẫn bước đi. Mỗi bước như giẫm lên bông, không có trọng lượng, cũng không có phương hướng.

Phương Mặc nằm đó, vô cùng yên tĩnh.

Không còn là một Phương Mặc hay cười, hay càu nhàu, hay nắm tay cô mỗi khi hai người cùng đi qua những giai đoạn chật vật nhất của đời người. Trên gương mặt tái nhợt ấy chỉ còn lại hơi thở mỏng như sương.

Khinh Vũ bước đến, ngồi xuống bên giường.

“Mặc Mặc…” Giọng cô run run, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh “Tớ đây rồi.”

Mi mắt Phương Mặc khẽ động. Phải mất vài giây rất lâu, cô ấy mới mở mắt ra được. Ánh mắt mờ đục, nhưng khi nhìn thấy Khinh Vũ, khóe môi vẫn cong lên, rất nhẹ.

“Vũ…” Giọng Phương Mặc yếu đến mức gần như tan vào không khí “Cuối cùng… cậu cũng tới.”

Khinh Vũ nắm lấy tay bạn. Tay Phương Mặc lạnh, lạnh đến mức cô phải dùng cả hai tay bao lấy.

“Đừng nói nữa.” Khinh Vũ lắc đầu “Cậu sẽ ổn thôi. Nghe tớ.”

Phương Mặc khẽ cười. Một nụ cười rất mỏng.

“Đừng tự lừa mình nữa.” Cô ấy thở ra một hơi dài “Tớ… không kịp rồi.”

Khinh Vũ cắn môi. Cô không cho phép nước mắt rơi xuống. Không phải bây giờ.

“Tớ chỉ có một chuyện.” Phương Mặc thở dốc, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực “Con… con trai tớ…”

Cô ấy quay đầu, ánh mắt dừng lại ở cánh cửa phòng bệnh. Ngoài kia, một cậu bé năm tuổi ngồi ôm gối, mắt đỏ hoe, nhưng không khóc.

“Nếu tớ không tỉnh lại… đừng để con tớ vào cô nhi viện.”

Câu nói ấy rơi xuống rất khẽ.

Nhưng với Khinh Vũ, nó như một nhát dao.

Cô cúi đầu, trán chạm vào mu bàn tay Phương Mặc. Giọng nghẹn lại:

“Cậu đừng nói như vậy…”

“Tớ chỉ tin cậu.” Phương Mặc siết nhẹ tay cô, lực yếu ớt đến mức gần như không cảm nhận được, hơi thở thều thào “Tiểu Vũ… tớ chỉ còn mỗi thằng bé.”

Khinh Vũ nhắm mắt. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh đứa trẻ nép sau lưng mẹ, bàn tay nhỏ xíu nắm vạt áo Phương Mặc, gọi “mẹ” bằng giọng non nớt.

“Giao nó cho tớ.” Khinh Vũ nói, rất chậm, từng chữ một như một sự khẳng định chắc chắn “Tớ hứa.”

Phương Mặc thở phào, như thể cuối cùng cũng trút được gánh nặng cuối cùng của đời mình.

“Nó… nhát lắm.” Cô ấy thì thầm “Đừng để nó sợ.”

“Tớ sẽ không.” Khinh Vũ siết chặt tay bạn, ánh mắt kiên định “Tớ sẽ ở bên nó. Cho dù phải đánh đổi bất cứ điều gì.”

Ánh mắt Phương Mặc dừng lại trên gương mặt cô rất lâu. Lâu đến mức Khinh Vũ bắt đầu run.

Ngoài cửa kính, mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Phương Mặc nhìn về phía nào đó rất xa, môi khẽ mấp máy:

“Cảm ơn cậu…” Giọng Phương Mặc gần như tan vỡ “Kiếp này… tớ nợ cậu.”

“Đừng nói nợ.” Khinh Vũ lắc đầu “Cậu là bạn tớ.”

Phương Mặc khẽ gật đầu. Mi mắt dần khép lại.

Bàn tay nắm lấy Khinh Vũ chậm rãi buông ra, trượt khỏi tay cô.

Máy đo nhịp tim phát ra một âm thanh kéo dài, thẳng tắp.

Trên gương mặt trắng bệch không còn chút máu vẫn còn vương lại nụ cười nhạt. Cuối cùng cô ấy cũng có thể sang thế giới bên kia gặp lại người đàn ông mà mình hằng mong nhớ…

Chương 2: Kết hôn với tôi

Ở hành lang bệnh viện, đứa bé không khóc. Nó ngồi rất ngay ngắn trên ghế dài, hai bàn tay nhỏ siết chặt, giống như sợ buông ra thì cả thế giới sẽ sụp xuống.

Khi thấy Khinh Vũ bước ra, bé con lập tức đứng bật dậy.

“Mẹ Tiểu Vũ…” Giọng bé run run, ánh mắt long lanh nhìn cô “Mẹ con… đâu rồi?”

Khinh Vũ quỳ xuống trước mặt đứa trẻ.

Cô mở tay, kéo nó vào lòng. Cánh tay cô siết chặt, như thể chỉ cần buông ra một chút thôi, thế giới sẽ sụp đổ.

“Mẹ con…” Cô hít sâu “Ngủ rồi.”

Đứa bé im lặng một lúc. Rồi òa khóc.

Khinh Vũ nhắm mắt, ôm chặt lấy đứa bé, để tiếng khóc nhỏ bé ấy vỡ tan trong ngực mình.

“Từ hôm nay… mẹ sẽ ở bên con.”

Trong vòng tay cô, đứa bé khẽ gật đầu, tiếng khóc dần nhỏ đi, siết chặt áo cô như sợ bị bỏ lại.

Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rất rõ.

Từ giây phút này trở đi, cô không chỉ là Lâm Khinh Vũ nữa.

Cô là người giữ lời hứa cuối cùng của một sinh mệnh.

Khinh Vũ đưa đứa bé về căn hộ riêng, cũng liên lạc với bên tổ chức tang lễ chuẩn bị đám tang đưa tiễn bạn mình an nghỉ. Vì Phương Mặc là trẻ mồ côi nên người thân duy nhất của cô ấy bây giờ chỉ có mình cô.

Bạn bè của Phương Mặc vốn rất ít, Khinh Vũ chỉ mất một buổi sáng đã báo tin buồn đến tất cả.

Buổi sáng hôm đó, Khinh Vũ đứng rất lâu trước cửa sổ.

Thành phố vẫn thức dậy như mọi ngày. Xe cộ, biển quảng cáo, ánh đèn LED chưa kịp tắt. Không ai biết trong căn hộ tầng mười tám này, một người vừa mất đi bạn thân, vừa nhận về một sinh mệnh không thuộc về mình, nhưng từ nay, là trách nhiệm của mình.

Đứa bé vẫn còn ngủ.

Nó cuộn người trong chăn, lông mày hơi nhíu lại, như đang mơ một giấc mơ không trọn vẹn. Trên bàn cạnh giường, con gấu bông cũ của Phương Mặc được đặt ngay ngắn.

Khinh Vũ kéo chăn lên cao thêm một chút.

Cô nhìn đứa trẻ rất lâu, rồi khẽ nói, như nói với chính mình:

“Mẹ nhất định sẽ bảo vệ con chu toàn.”

Tang lễ diễn ra trong bầu không khí trầm lặng phảng phất nỗi buồn cùng chua xót. Mỗi người đến viếng thăm đều đứng lặng nhìn đứa bé mới chỉ năm đến sáu tuổi đã phải mồ côi cả cha lẫn mẹ, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Khinh Vũ đứng bên cạnh thi thoảng lại liếc nhìn cậu bé, dáng vẻ đơn độc lại ngoan ngoãn khiến người ta không khỏi thương xót.

Cậu bé cứ đứng đó, đứng nhìn di ảnh của mẹ mình, không khóc cũng không nháo, trên tay vẫn ôm chặt con gấu bông cũ.

Một người đàn ông sau khi đặt bó hoa cúc xuống, quay đầu nhìn về phía cậu bé. Dáng người cao thẳng, khoác áo măng tô màu đen, ánh đèn rọi xuống gương mặt góc cạnh, lạnh lùng đến mức xa cách.

Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, cô nhận ra anh ngay lập tức.

Tạ Quân Dạ.

Ảnh đế mười hai năm liền, cái tên đứng trên đỉnh cao của giới giải trí, người mà chỉ cần xuất hiện cũng đủ khiến toàn bộ ống kính chĩa về phía mình.

Nhưng lúc này, anh đứng đó, không có trợ lý, không có vệ sĩ, chỉ là một người đàn ông vừa mất đi người thân.

“Tôi là Tạ Quân Dạ,” Anh nói, ánh mắt dừng trên đứa bé, dịu đi rất nhiều “Ba của thằng bé… là bạn tôi.”

Cô không ngờ, người bạn đời của Phương Mặc, người từng được nhắc đến trong vài câu nói ngắn ngủi, lại có quan hệ với Tạ Quân Dạ.

Đứa bé ngẩng đầu lên, bước về phía anh, nhỏ giọng gọi một tiếng:

“Chú Tạ.”

Tạ Quân Dạ cúi xuống, đặt tay lên đầu thằng bé, giọng trầm nhưng vững:

“Ừ, chú đây.”

Khoảnh khắc ấy, Khinh Vũ chợt có cảm giác kỳ lạ.

Người đàn ông này… giống như một bức tường. Không phô trương, không ồn ào, nhưng chỉ cần đứng đó, mọi thứ liền có chỗ dựa.

Ánh mắt anh lướt qua cô trong tích tắc. Rất nhanh. Rồi anh quay đi, như thể chưa từng có gì.

Sau một ngày, tang lễ kết thúc, Khinh Vũ nắm tay cậu bé đứng trước mộ Phương Mặc. Cô đứng đó rất lâu, để mặc cho cơn gió lành lạnh thổi qua mái tóc khẽ bay:

“Mặc Mặc, chúc cậu và Cẩn Huy kiếp sau sẽ được sống một đời hạnh phúc bên nhau.”

Quán cà phê nằm trong con hẻm nhỏ, cửa kính mờ vì mưa.

Lúc Khinh Vũ đến vừa hay đúng giờ. Cô nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại nơi người đàn ông ngồi sát cửa sổ, trước mặt là một cốc trà đã nguội, tay đặt lên thành cốc nhưng không uống.

Ngoài kia, mưa rơi đều, không lớn, nhưng dai dẳng.

Khinh Vũ bước tới, áo khoác tối màu, vai áo lấm tấm vài giọt nước:

“Xin lỗi.” Cô nói “Tôi đến muộn một chút.”

“Không sao.” Tạ Quân Dạ đáp “Là do tôi đến sớm.”

Hai người ngồi đối diện nhau. Giữa họ là một khoảng trống rất vừa vặn, không thân mật, cũng không xa lạ.

Tạ Quân Dạ giúp cô gọi đồ uống. Anh đặt tập hồ sơ mỏng xuống bàn, nhưng chưa đẩy sang phía cô.

“Cẩn Huy từng cứu bố mẹ tôi, sau này cũng coi như là người một nhà.” Anh mở lời, giọng anh trầm, đều “Vậy nên Tạ gia cũng có một phần trách nhiệm.”

“Cẩn Huy từng nhờ tôi.” Anh nhìn thẳng vào cô “Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy để ý đến vợ con cậu ấy. Trước đây tôi có đề nghị đưa hai mẹ con Phương Mặc về Tạ gia, nhưng cô ấy không đồng ý.”

Khinh Vũ khẽ cười:

“Phương Mặc vốn không thích làm phiền người khác.”

Cô cúi mặt, chợt cảm thấy chua xót:

“Lần này cũng là bất đắc dĩ mới phải giao Cẩn Phong cho tôi.”

Một khoảng lặng rơi xuống.

Tiếng mưa gõ nhẹ lên mái hiên, đều đặn.

Anh đẩy tập hồ sơ về phía cô:

“Thủ tục nhận nuôi, còn có luật sư của Tạ Thị.”

Khinh Vũ không chạm vào, cô nói:

“Tôi đã nhờ luật sư. Tôi biết mình cần làm gì.”

“Và tôi biết em sẽ vất vả thế nào.” Anh nói

Khinh Vũ cười nhạt:

“Tôi quen rồi.”

Ánh mắt Tạ Quân Dạ trầm xuống:

“Nhưng thằng bé thì không nên quen.”

Câu nói ấy khiến không khí trong quán như chùng hẳn lại.

Khinh Vũ im lặng rất lâu, rồi cô nói:

“Anh tìm tôi hôm nay… không chỉ để nói chuyện này.”

“Đúng.” Tạ Quân Dạ đáp

Anh ngả lưng ra sau ghế, hai tay đan vào nhau, tư thế rất bình tĩnh:

“Kết hôn với tôi.”

Chương 3: Một lời đề nghị không nhắc đến tình yêu

Lâm Khinh Vũ khựng lại, cô nhìn anh, tưởng mình nghe nhầm:

“Anh nói gì?”

“Giả.” Anh bổ sung “Chỉ trên giấy tờ.”

Không có một chút ngập ngừng.

“Vì sao?” Khinh Vũ hỏi

“Vì em cần một gia đình hợp pháp.” Anh đáp “Và tôi có thể cho em.”

Khinh Vũ hơi nhíu mày, suy tư.

“Tôi không muốn thằng bé lớn lên trong ánh mắt dò xét, thằng bé cần có một cuộc sống giống như những đứa trẻ ngoài kia.” Tạ Quân Dạ bình thản nói ra suy nghĩ

Khinh Vũ lắc đầu:

“Nhưng anh là ảnh đế. Anh còn nhiều thứ phải giữ.”

“Vậy còn em thì sao? Em muốn mình mãi ở tuyến 18?”

Khinh Vũ im lặng.

Tạ Quân Dạ khẽ cười:

“Tôi biết tham vọng của em. Nếu như đến một ngày truyền thông phát hiện, em nghĩ mình đủ khả năng bảo vệ cho thằng bé?”

Phải. Hiện tại thì không sao, nhưng tham vọng của Khinh Vũ không phải ở vị trí diễn viên tuyến 18 vô danh. Thứ cô nhắm đến là ngôi vị cao nhất của nghề diễn xuất. Mà sự xuất hiện của Cẩn Phong chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng.

“Danh tiếng của tôi đủ sạch. Thêm một cuộc hôn nhân kín đáo, không ảnh hưởng.” Anh nói rất nhẹ “Quan trọng là tôi có đủ khả năng bảo vệ thằng bé dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra.”

Khinh Vũ cười khẽ, nhưng trong mắt không có ý cười:

“Anh không cần phải hy sinh như vậy.”

Tạ Quân Dạ nhìn cô, rất lâu:

“Không ai hy sinh ở đây cả. Chỉ là lựa chọn.”

Cô im lặng.

Ngoài kia, mưa rơi nặng hạt hơn.

“Thời hạn?” Khinh Vũ hỏi

“Ba năm.” Anh đáp ngay “Hoặc khi em thấy đủ an toàn.”

“Không công khai quan hệ.” Cô nói

“Được.”

“Không can thiệp đời tư.”

“Được.”

“Không cần đóng vai người chồng.”

Lần này, Tạ Quân Dạ im lặng lâu hơn. Anh nhìn cô, ánh mắt rất sâu:

“Tôi có thể đóng vai một người bố hợp pháp.”

Khinh Vũ cúi đầu. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh Phương Mặc trên giường bệnh, bàn tay lạnh ngắt, lời dặn cuối cùng.

Cô hít sâu:

“Nếu sau này anh hối hận…”

“Tôi không làm việc mình sẽ hối hận.” Anh cắt ngang

Cô im lặng.

Ngoài kia, mưa rơi nặng hạt hơn.

Một lúc rất lâu sau, Khinh Vũ mới ngẩng lên:

“Cho tôi một đêm suy nghĩ.”

Tạ Quân Dạ gật đầu.

“Được.”

Anh đứng dậy. Trước khi rời đi, anh nói thêm một câu, rất khẽ:

“Dù em có từ chối, tôi vẫn sẽ giúp thằng bé.”

Cửa quán đóng lại.

Khinh Vũ ngồi một mình, cô nhìn tập hồ sơ trước mặt, rất lâu.

Buổi chiều, luật sư đến.

Giọng anh ta rất bình tĩnh, như thể đây chỉ là một vụ việc thông thường:

“Trường hợp của cô, không phải là không thể. Nhưng rất khó.”

Khinh Vũ không ngắt lời.

“Cô độc thân. Không có quan hệ huyết thống. Lại là người của công chúng.”

Luật sư dừng lại một chút:

“Nếu muốn nhận nuôi nhanh và hợp pháp… cô cần một gia đình hoàn chỉnh.”

Gia đình.

Từ ấy vang lên trong đầu Khinh Vũ, trống rỗng nhưng nặng nề.

“Còn cách nào khác không?” Cô hỏi

Luật sư lắc đầu:

“Cách nhanh nhất… là kết hôn.”

Không có tiếng sấm.

Không có nhạc nền bi kịch.

Chỉ là một câu nói rất khô khan, nhưng đủ để định đoạt tương lai của ba người.

Đêm đó, Lâm Khinh Vũ không ngủ.

Căn hộ nhỏ hẹp yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim giây đồng hồ xoay tròn. Đứa bé nằm trong phòng bên cạnh, thở đều đều. Cô ngồi trên sàn phòng khách, lưng dựa vào sofa, trước mặt là tập hồ sơ Tạ Quân Dạ để lại.

Cô chưa mở ra.

Chỉ nhìn.

Như thể chỉ cần chạm vào, mọi thứ sẽ không còn đường quay lại.

Trong đầu cô, giọng nói của nhân viên xã hội vẫn lặp lại không dứt.

Một gia đình hợp pháp.

Cô đã từng nghĩ, chỉ cần mình đủ cố gắng, đủ mạnh mẽ, thì một mình cũng có thể nuôi lớn một đứa trẻ.

Nhưng hóa ra, có những thứ không thể chỉ dựa vào ý chí.

Hình ảnh Tạ Quân Dạ khi đó bất chợt hiện lên.

Anh không nhìn cô khi nói câu ấy. Không nhìn thẳng, không chờ đợi, cũng không thúc ép.

Chỉ là giả định.

Một giả định… nhưng lại đủ sức khiến lòng cô rối loạn.

Cô biết anh là ai. Người đàn ông đứng trên đỉnh cao, quen với ánh đèn và máy quay. Còn cô chỉ là một diễn viên tuyến mười tám, không tên tuổi, không hậu thuẫn.

Khoảng cách ấy, quá lớn.

Khinh Vũ mở điện thoại, nhìn vào danh bạ. Tên anh nằm đó, từ bao giờ cô cũng không nhớ rõ. Ngón tay dừng lại trên màn hình rất lâu, rồi cuối cùng vẫn buông xuống.

Cô không thể vội vàng. Cũng không thể lợi dụng.

Nếu bước vào cuộc hôn nhân này, cô phải chắc chắn một điều, rằng mình không làm tổn thương anh.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play