Giới giải trí có hai loại người: một loại sống bằng mặt, một loại sống bằng tài năng. Riêng Hạ Dã sống bằng cả hai, kèm theo một cái nết "chó gặm" không ai độ nổi.
Đi lên từ vũng bùn, từ thằng nhóc bốc vác thô lỗ cho đến gã thợ xăm mình dạo, Hạ Dã leo lên đỉnh cao với danh hiệu Nghệ sĩ xuất sắc của năm bằng thực lực thuần túy mà không cần nể mặt bất cứ một "đại lão" nào. Với gương mặt yêu nghiệt trời ban, đôi mắt đào hoa lười nhác cùng bộ khuyên tai và khuyên môi cực kỳ ngông cuồng, anh chính là cơn ác mộng của mọi công ty quản lý: Quá tài năng để bị đào thải, nhưng cũng quá "vô học" để có thể thuần hóa.
Sau đêm càn quét giải thưởng "Album của năm", Hạ Dã chễm chệ gác chân lên ghế da trong xe Limousine sang trọng. Mặc cho gã trợ lý bên cạnh đang lải nhải mắng vốn về cái thái độ "coi trời bằng vung" của anh trên thảm đỏ, Hạ Dã vẫn thản nhiên lật một cuốn tiểu thuyết giới giải trí cho đỡ chán.
Càng đọc, gân xanh trên trán anh càng giật liên hồi. Máu trong người như dồn hết lên não khi anh nhìn thấy một tên thực tập sinh trùng tên trùng họ với mình trong truyện.
Cái loại phế vật gì đây? Một "tiểu bạch kiểm" nhà giàu diêm dúa, không tài năng, chỉ biết dùng tiền mua phiếu bầu và khóc lóc nũng nịu để cầu xin sự chú ý. Hắn vừa hèn hạ đi "liếm cẩu" bám gót đại lão xin tài nguyên, vừa ngu ngốc xào vote, cậy quyền hiếp đáp thực tập sinh nghèo. Cuối cùng bị nam chính đá ra khỏi show, thân bại danh liệt, gia đình từ mặt vì quá xấu hổ.
Hạ Dã thẳng tay ném cuốn sách vào góc xe, khinh bỉ nhổ ra một câu:
— "Cái loại rác rưởi này mà cũng tên Hạ Dã? Nếu là ông đây, ông sẽ cày nát cái vị trí Top 1 của cái show giả tạo đó luôn!"
Vừa dứt lời, tiếng phanh xe rít lên chói tai. Một vụ va chạm kinh hoàng xảy ra, thế giới trước mắt anh bỗng chốc đảo lộn, chìm vào bóng tối.
Khi mở mắt ra lần nữa, một mùi phấn son nồng nặc sộc thẳng vào mũi khiến Hạ Dã buồn nôn. Anh thấy mình đang đứng trước một tấm gương lớn trong phòng thay đồ lộng lẫy nhưng ngột ngạt.
Hạ Dã nhìn chằm chằm vào cái bóng trong gương. Một khuôn mặt trắng bệch vì trát phấn quá dày, đôi mắt được kẻ eyeliner xanh tím sến súa, môi đánh son hồng cánh sen bóng loáng. Bộ trang phục thực tập sinh trên người thì đính kim sa lấp lánh như một con công xòe đuôi lỗi thời.
Anh run rẩy đưa tay sờ lên mặt, rồi nhìn xuống xấp quần lót ren cùng lụa màu mè nằm ngay ngắn trong hộp quà trên bàn trang điểm, bên trên còn dán tờ giấy ghi chú nũng nịu: "Gửi anh Cố Xuyên yêu dấu..."
Đầu Hạ Dã đau như búa bổ, những ký ức không thuộc về mình tràn về như lũ cuốn. Anh... xuyên sách rồi. Xuyên thành đúng cái tên "liếm cẩu" phế vật mà anh vừa chửi rủa đêm qua.
Hạ Dã đứng chết trân trước gương, đôi mắt vốn dĩ đào hoa lười nhác nay lại trợn trừng như nhìn thấy quỷ. Anh đưa bàn tay run rẩy chạm vào lớp phấn dày đến mức có thể dùng dao cạo ra được trên mặt mình, cảm giác dính dớp khiến anh buồn nôn.
"Đệt... cái giống gì thế này?"
Hạ Dã nhìn xuống hộp quà màu hồng phấn trên bàn. Bên trong là những miếng vải mỏng dính, ren rú bèo nhèo mà người ta gọi là quần lót nam "quyến rũ". Tờ giấy ghi chú bên trên viết bằng nét chữ uốn éo, ký tên còn kèm theo một hình trái tim đỏ chót: "Của ít lòng nhiều, mong anh Cố Xuyên nhận cho em vui. — Hạ Dã."
"Của ít lòng nhiều?" Hạ Dã nghiến răng đến mức phát ra tiếng ken két, "Cái này mà gọi là lòng? Đây là sỉ nhục! Là biến thái! Là rác rưởi!"
Đúng lúc này, cánh cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra. Một gã thanh niên dáng vẻ gầy gò, mặt mày lo lắng đến mức sắp khóc hộc tốc chạy vào. Đó là Tiểu Lâm – trợ lý của "Hạ Dã phế vật".
— "Dã ca! Sao anh còn đứng đây? Anh Cố Xuyên chuẩn bị rời phòng tập rồi đó!"
Tiểu Lâm vừa thở hổn hển vừa nắm lấy cánh tay Hạ Dã, định kéo anh đi. Thấy Hạ Dã vẫn đứng im như pho tượng, gã trợ lý bắt đầu mếu máo, giọng lí nhí như muỗi kêu nhưng lại đầy vẻ khẩn thiết:
— "Em xin anh đấy, Dã ca! Anh mau mang cái hộp này qua xin lỗi Cố đại thần đi. Vụ lần trước anh lén bỏ thuốc vào nước của người ta chưa xong đâu. Nếu lần này không lấy lòng được anh ấy, Cố Xuyên chỉ cần đăng một cái status thôi là dân mạng sẽ tế sống anh, gia đình anh cũng sẽ cắt viện trợ ngay lập tức. Đến lúc đó đường làm Idol của anh... hức hức... tiêu đời thực sự đó!"
Hạ Dã chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao găm thẳng vào Tiểu Lâm. Cái nhìn đầy áp chế của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao giới giải trí khiến gã trợ lý giật thót mình, vô thức lùi lại một bước, lời định nói tiếp kẹt cứng trong cổ họng.
— "Cậu vừa bảo tôi mang cái... 'đống này' đi dâng cho ai?" – Hạ Dã gằn từng chữ, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo.
Tiểu Lâm run cầm cập, lắp bắp: — "Thì... thì là Cố Xuyên ạ. Anh bảo anh ta thích nhất là kiểu... kiểu quyến rũ thế này... Anh bảo tặng cái này mới thể hiện được sự 'thành tâm' bám gót của anh..."
Hạ Dã bật cười, một nụ cười đầy sự giễu cợt và sát khí. Anh nhìn quanh căn phòng thay đồ diêm dúa, rồi lại nhìn vào hộp quà nhục nhã trên bàn.
— "Thành tâm? Bám gót?" – Hạ Dã giật lấy tờ giấy ghi chú hình trái tim, vo nát trong lòng bàn tay, "Cả đời Hạ Dã này chỉ biết dẫm người khác dưới chân, chưa bao giờ biết hai chữ 'liếm cẩu' viết thế nào."
Anh đột ngột cầm lấy hộp quà, Tiểu Lâm tưởng anh đổi ý, mắt sáng lên: — "Đúng đúng! Anh đi nhanh đi kẻo lỡ..."
"Rầm!"
Hạ Dã thẳng tay ném hộp quà vào sọt rác ở góc phòng, không quên bồi thêm một cái đạp khiến nó móp méo thảm hại.
— "Bảo tôi đi xin lỗi một thằng đàn ông bằng xấp quần lót này?" – Hạ Dã day day thái dương, cảm giác nhục nhã dâng lên tận đỉnh đầu, anh ngửa mặt lên trần nhà, gào thét trong vô vọng — "Ông trời ơi!!! Ông đang trêu ngươi tôi sao?! Cho tôi xuyên qua để làm trò hề cho thiên hạ à?!"
Tiểu Lâm sợ đến mức nhũn cả chân, ngồi bệt xuống đất: — "Dã ca... anh điên rồi! Anh không xin lỗi... Cố Xuyên sẽ giết anh mất!"
Hạ Dã khẽ liếm môi, bất chợt anh khựng lại. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào đầu lưỡi khiến anh sững sờ. Anh vội vàng quay lại gương, thò tay vào miệng kiểm tra.
Một chiếc khuyên lưỡi bạc lấp lánh ẩn giấu bên trong.
Hạ Dã nhếch môi, ánh mắt vốn đang tuyệt vọng bỗng chốc rực lên ngọn lửa hoang dã. Anh thô bạo túm lấy vạt áo sơ mi lụa diêm dúa của mình, giật mạnh hai chiếc cúc trên cùng, để lộ cần cổ thanh mảnh và hình xăm một đóa hồng đen đang rỉ máu kéo dài xuống tận lồng ngực.
— "Hóa ra... mày cũng không 'ngoan' như cái vẻ bề ngoài." – Hạ Dã nhìn cái bóng trong gương, cười một cách yêu nghiệt – "Cố Xuyên là cái thá gì? Muốn chửi tôi trên mạng? Cứ để gã chửi. Để xem đến cuối cùng, là gã chửi tôi, hay là gã phải quỳ xuống liếm gót giày cho tôi."
Anh quay sang nhìn gã trợ lý đang há hốc mồm kinh ngạc: — "Tiểu Lâm, đi lấy cho tôi chai nước tẩy trang. Ngay lập tức!"
Cầm chai nước tẩy trang lạnh ngắt trên tay, Hạ Dã không chút nương tay đổ ướt đẫm miếng bông, bắt đầu công cuộc "khai quật" nhan sắc thật sự của cơ thể này. Lớp phấn dày cộp, rẻ tiền bị chà xát mạnh bạo, từng mảng màu hỗn độn trôi đi, để lộ ra làn da bên dưới.
Khi miếng bông cuối cùng được vứt vào sọt rác, Hạ Dã ngẩng đầu lên nhìn vào gương, và rồi, chính anh cũng phải ngẩn người mất vài giây.
Trong gương không còn là gã hề lòe loẹt ban nãy. Thay vào đó là một khuôn mặt mộc hoàn hảo đến mức vô thực. Làn da trắng sứ không tì vết, sống mũi cao thẳng tắp như được điêu khắc, và đặc biệt là đôi mắt hoa đào hẹp dài, đuôi mắt hơi xếch lên mang theo nét đào hoa phong lưu bẩm sinh.
Điều khiến Hạ Dã kinh ngạc nhất không phải là độ đẹp của khuôn mặt này, mà là vì... nó giống hệt khuôn mặt của anh ở thế giới cũ. Giống đến 100%, không sai một ly!
Hạ Dã đưa tay vuốt ngược mái tóc lòa xòa trước trán, để lộ vầng trán cao ngạo nghễ. Anh nhíu mày nhìn chùm tóc trên đầu mình. Chất tóc rất tốt, mềm mượt và dày dặn, nhưng lại bị nguyên chủ hành hạ thê thảm. Mái tóc bị nhuộm loang lổ hai ba màu: chỗ thì vàng cháy, chỗ thì xanh rêu, chỗ lại hồng phấn, trông chẳng khác gì cái tổ chim di động hay một con vẹt lòe loẹt.
Hạ Dã bực bội tặc lưỡi, ánh mắt hiện lên sự ghét bỏ rõ rệt:
— "Đệt, mang khuôn mặt giống tao mà đéo biết gìn giữ gì hết. Cái gu thẩm mỹ chó gặm gì thế này?"
Anh quay người, lột phăng bộ đồ diễn đính kim sa lấp lánh ném vào góc phòng như ném rác. Hạ Dã lục tung tủ đồ, cuối cùng cũng tìm được một chiếc áo thun đen trơn basic và một chiếc quần jogger rộng thùng thình. Mặc vào người, sự thoải mái khiến cơ mặt anh giãn ra đôi chút.
Lúc này, Tiểu Lâm – gã trợ lý nhát gan vẫn đang đứng co ro ở cửa, lén lút quan sát nhất cử nhất động của anh. Khi Hạ Dã quay lại, ánh mắt Tiểu Lâm dại đi.
Gã trợ lý nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mộc không chút tì vết của Hạ Dã, nuốt nước bọt cái "ực". Cậu ta theo "Hạ Dã" bao lâu nay, chỉ thấy anh trát phấn dày như trát tường, chưa bao giờ thấy mặt mộc của anh lại... cực phẩm đến thế này.
— "Chậc... Dã Ca, anh đừng trách em nhiều lời nhưng... giờ em mới biết mặt mộc anh đẹp vậy đấy. Đẹp hơn cả visual của nhóm nhạc đàn anh luôn!"
Vừa dứt lời, Tiểu Lâm sực nhớ ra "Hạ Dã" trước kia rất ghét ai chê bai phong cách trang điểm của mình. Cậu ta sợ hãi rụt cổ lại, vội vàng lắp bắp bồi thêm một câu chữa cháy:
— "Ý... ý em là... lúc trước đại ca trang điểm cũng đẹp ạ! Đẹp theo kiểu... ừm... rực rỡ!"
Hạ Dã nghe xong chỉ hừ lạnh một tiếng, lười biếng phẩy tay, chẳng thèm so đo với tên nhóc này. Anh ngồi xuống ghế, gác chân lên bàn, hỏi:
— "Được rồi, bớt nịnh nọt. Báo cáo lịch trình sắp tới cho tôi."
Tiểu Lâm vội vàng mở điện thoại, đọc vanh vách:
— "Dạ, ngày mai anh phải đến công ty một chuyến. Bên phòng truyền thông muốn gặp anh để xử lý vụ... khụ... vụ anh bỏ thuốc và quấy rối Cố Xuyên lần trước. Họ nói tình hình rất căng, có thể sẽ ép anh rời show. Còn ngày mốt là bắt đầu ghi hình tập trung ở nhà chung của show 'Sáng Tạo Tinh Tú'."
Hạ Dã gật đầu, ngón tay gõ gõ nhịp trên mặt bàn. Xử lý truyền thông? Ép rời show? Trong từ điển của Hạ Dã này chưa bao giờ có hai chữ "bỏ cuộc".
— "Biết rồi. Cậu về đi, mai qua đón tôi."
Tiểu Lâm ngơ ngác: — "Ơ, anh không cần em đưa về ạ? Giờ anh định đi đâu? Bên ngoài nhiều phóng viên lắm..."
— "Về." – Hạ Dã ném cho cậu ta một ánh nhìn sắc lẹm.
Tiểu Lâm rùng mình, không dám ho he thêm nửa lời, vội vàng xách túi chạy biến.
Đợi trợ lý đi khuất, Hạ Dã vơ lấy cái mũ lưỡi trai đen đội lên đầu, kéo thấp vành mũ che đi nửa khuôn mặt, rồi thong dong bước ra khỏi tòa nhà ghi hình bằng cửa sau.
Mục tiêu đầu tiên: Giải quyết cái tổ chim trên đầu.
Hạ Dã bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến khu phố sầm uất nhất trung tâm. Anh dừng lại trước một Salon tóc cao cấp, nơi có tấm biển hiệu đèn Neon hình cái kéo cực ngầu.
Đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió leng keng vang lên. Một thợ làm tóc ăn mặc sành điệu bước ra, nhìn lướt qua bộ dạng đơn giản của Hạ Dã, thái độ có chút hờ hững:
— "Quý khách muốn gội đầu hay cắt tỉa?"
Hạ Dã tháo mũ xuống, hất nhẹ mái tóc loang lổ màu mè ra sau. Khoảnh khắc khuôn mặt sắc sảo và khí chất ngông cuồng của anh lộ diện, người thợ làm tóc khựng lại một nhịp. Dù tóc tai thảm hại, nhưng cái vibe "bad boy" tỏa ra từ người này quá mạnh.
Hạ Dã ngồi xuống ghế, nhìn thẳng vào gương, ánh mắt rực lửa như loài dã thú vừa thức tỉnh. Anh chỉ tay lên đầu mình, giọng trầm khàn đầy ra lệnh:
— "Chủ tiệm, xử lý cái đống rác này cho tôi."
Người thợ nuốt nước bọt, cầm lược lên: — "Cậu... cậu muốn kiểu gì?"
Khóe môi Hạ Dã nhếch lên một đường cong ngạo nghễ, anh nhớ lại hình ảnh đỉnh cao của mình ở kiếp trước.
— "Cắt cho tôi quả đầu Wolf cut mullet. Tỉa layer thật mỏng, phần đuôi gáy để dài chạm vai."
Anh dừng lại một chút, đưa tay chạm vào lọn tóc xanh đỏ trước mắt, ánh mắt nheo lại:
— "Và tẩy hết cái đống màu hổ lốn này đi. Nhuộm cho tôi màu Vàng Bạch Kim. Vàng sáng nhất mà anh có."
— "Vàng bạch kim sao?" – Chủ tiệm ngạc nhiên – "Màu đó kén da lắm đấy, với lại kiểu tóc đó trông sẽ rất..."
— "Rất gì?" – Hạ Dã liếc nhìn qua gương, ánh mắt sắc như dao.
— "Rất... rất hoang dã."
Hạ Dã cười khẩy, ngả người ra ghế nhắm mắt lại:
— "Làm đi. Ông đây chính là muốn sự hoang dã đó."
Tiếng kéo cắt tỉa lách cách ngừng lại, chiếc áo choàng cắt tóc được tháo ra, rũ xuống sàn những lọn tóc xanh đỏ loang lổ như xác pháo ngày tàn.
Hạ Dã mở mắt, nhìn thẳng vào người trong gương.
Mái tóc Wolf cut mullet màu vàng bạch kim sáng chói ôm lấy khuôn mặt góc cạnh, những lớp tóc tỉa layer phóng khoáng rũ nhẹ xuống gáy và hai bên mai, tạo nên một vẻ đẹp vừa hoang dã, vừa hiện đại. Màu tóc sáng làm bật lên làn da trắng lạnh, khiến ngũ quan của anh càng thêm sắc sảo, tách biệt hẳn với đám đông.
Nhưng điểm nhấn chết người lại nằm ở những món "phụ kiện" trên mặt anh.
Hạ Dã khẽ nhếch môi, chiếc khuyên môi bạc tròn lạnh lẽo cắn chặt vào môi dưới căng mọng như trái anh đào, tạo nên một sự tương phản đầy nhục dục: giữa sự mềm mại hồng hào và kim loại cứng rắn. Trên vành tai trái, ba chiếc khuyên bạc mảnh sắp xếp thẳng hàng sáng lấp lánh dưới ánh đèn, cộng hưởng với chiếc khuyên lưỡi ẩn hiện mỗi khi anh mở miệng, tạo nên một tổng thể vừa hư hỏng, vừa khiêu khích đến nghẹt thở.
Đôi mắt hoa đào vốn dĩ đa tình, nay dưới hàng mi dài và mái tóc bạch kim lại ánh lên nét lười biếng, bất cần đời. Chỉ cần một cái liếc mắt hờ hững cũng đủ khiến người đối diện tim đập chân run.
Đây mới đúng là Hạ Dã. Một vẻ đẹp trai xuất sắc, ngông cuồng và đầy tính xâm lược.
— "Đẹp... đẹp quá..." – Chủ tiệm tóc đứng bên cạnh thì thầm, tay cầm kéo vẫn còn run run vì không tin vào mắt mình. Gã trai quê mùa lúc nãy đâu rồi? Ngồi trước mặt anh ta bây giờ chẳng khác nào một nam thần bước ra từ truyện tranh.
Hạ Dã hài lòng đứng dậy, rút ví tiền. Anh không những thanh toán sòng phẳng mà còn rút thêm mấy tờ tiền mệnh giá lớn, kẹp vào ngón tay thon dài rồi nhét vào túi áo ngực của chủ tiệm.
— "Bo cho tay nghề của anh. Giữ lấy."
Nói xong, Hạ Dã xoay người bước ra cửa, để lại cả tiệm tóc ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng cao gầy đầy khí chất ấy.
Hai tiếng sau, tại trụ sở công ty giải trí Tinh Quang.
Trong phòng làm việc của quản lý, tiếng quát tháo vang lên như sấm rền, xuyên qua cả lớp cửa kính cách âm.
— "Cậu điên rồi sao Hạ Dã? Cậu có biết mình vừa làm cái trò gì không hả? Tặng quần lót? Lại còn là quần lót ren? Cậu muốn hủy hoại cái công ty này hay muốn chôn vùi luôn cái mạng quèn của cậu?"
Quản lý Trần mặt đỏ tía tai, đập bàn rầm rầm, nước miếng bắn tứ tung. Suốt hai tiếng đồng hồ, ông ta lôi hết tất cả những từ ngữ tồi tệ nhất để mắng chửi sự trơ trẽn ngu ngốc của "Hạ Dã cũ".
Hạ Dã ngồi trên ghế sofa đối diện, lưng thẳng tắp, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi. Nếu là nguyên chủ trước đây, hẳn đã sớm nhảy dựng lên khóc lóc, ăn vạ hoặc cãi tay đôi ỏm tỏi. Nhưng Hạ Dã hiện tại chỉ im lặng lắng nghe. Anh không tỏ ra sợ hãi, cũng chẳng hề khinh khỉnh, chỉ giữ một sự trầm mặc đến lạ thường.
Khi Quản lý Trần đã mắng đến khản cả cổ, phải dừng lại để uống ngụm nước, Hạ Dã mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
Anh đứng dậy, chỉnh lại vạt áo thun đen, rồi trước con mắt kinh ngạc của quản lý và các nhân viên đang hóng hớt bên ngoài, Hạ Dã cúi gập người một góc 90 độ chuẩn chỉnh.
Giọng nói của anh trầm ấm, vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh lặng:
— "Anh Trần, em xin lỗi."
Quản lý Trần sặc nước, ho khù khụ: — "Cậu... cậu nói cái gì?"
Hạ Dã ngẩng đầu lên, ánh mắt hoa đào nhìn thẳng vào quản lý. Không còn sự đục ngầu toan tính, cũng không còn vẻ lẳng lơ rẻ tiền. Đôi mắt anh bây giờ sạch sẽ, trong veo nhưng kiên định như mặt hồ tĩnh lặng.
— "Em xin lỗi vì suốt thời gian qua đã cư xử thiếu suy nghĩ, gây phiền phức cho anh và làm ảnh hưởng đến danh tiếng công ty. Em biết sai rồi."
Hạ Dã hơi dừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên, chiếc khuyên môi bạc lóe sáng một cái:
— "Em hứa từ nay sẽ thay đổi. Em sẽ dùng thực lực để chứng minh, tuyệt đối không phụ sự dẫn dắt của mọi người. Xin anh cho em một cơ hội cuối cùng ở show sống còn này."
Cả căn phòng chết lặng.
Quản lý Trần nhìn sững vào khuôn mặt đẹp đến mức vô thực trước mắt. Mái tóc bạch kim, khuyên môi, ánh mắt sạch sẽ... Tất cả tạo nên một áp lực vô hình khiến ông ta – người đã lăn lộn trong nghề bao năm – cũng phải thất thần trong giây lát. Đứa nhóc này... sao bỗng nhiên lại có khí chất của một ngôi sao lớn đến vậy?
Sự tức giận trong lòng quản lý bỗng chốc xẹp xuống như bong bóng xì hơi. Ông ta ấp úng, xua tay một cách gượng gạo:
— "Được... được rồi. Biết sai là tốt. Cậu... khụ... về chuẩn bị đi. Đừng để xảy ra chuyện gì nữa."
Hạ Dã gật đầu lịch sự, xoay người bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, lớp mặt nạ "ngoan hiền" lập tức biến mất. Hạ Dã dựa lưng vào tường hành lang vắng vẻ, vẻ mặt trở lại sự lười biếng vốn có. Anh thò tay vào túi quần, móc ra chiếc điện thoại đời cũ của nguyên chủ.
Ngón tay thon dài lướt trên màn hình nứt vỡ, Hạ Dã nhàn nhạt truy cập vào mạng xã hội, gõ tên mình vào thanh tìm kiếm.
Hàng loạt bài viết hiện ra với những tiêu đề đỏ chót chướng mắt:
"Rác rưởi Hạ Dã cút khỏi giới giải trí!"
"Biến thái! Thực tập sinh họ Hạ quấy rối Cố Xuyên bằng quà tặng nhạy cảm?"
"Tẩy chay Hạ Dã! Loại người vô tài thất đức!"
Hạ Dã lướt qua những dòng bình luận chửi rủa thậm tệ, khóe môi không những không tức giận mà còn cong lên một nụ cười đầy thú vị.
— "Chửi hăng thế này cơ à? Tốt lắm."
Anh tắt màn hình cái "rụp", đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy nguy hiểm.
— "Cứ chửi đi. Đợi đến lúc ông đây cầm mic lên, để xem lũ các người còn mở mồm ra chửi được nữa không, hay là phải quỳ xuống gọi bố."
Khu vực ghi hình của show sống còn "Sáng Tạo Tinh Tú" nằm tại một khu resort biệt lập ở ngoại ô. Hôm nay là ngày tập trung, cổng lớn chật cứng người hâm mộ và hàng dài ống kính máy quay của các trạm tỷ, phóng viên giải trí.
Tiếng hò reo vang trời, banner, áp phích đủ màu sắc bay phấp phới. Đa phần đều là fan của Cố Xuyên và những thực tập sinh nổi tiếng khác.
Ở một góc khuất, đám anti-fan của Hạ Dã đã "mai phục" sẵn. Họ cầm theo biển đen, thậm chí chuẩn bị cả cà chua thối, chỉ đợi cái tên "liếm cẩu" mặt trát phấn kia xuất hiện là sẽ tế sống hắn ngay tại chỗ.
— "Tới rồi! Xe của công ty Tinh Quang tới rồi!"
Một chiếc xe bảo mẫu màu đen từ từ tiến vào. Đám đông xôn xao, đám anti-fan hừng hực khí thế, mồm năm miệng mười chuẩn bị chửi bới.
Cửa xe bật mở.
Một đôi giày boot da đen bóng loáng bước xuống đầu tiên, theo sau là đôi chân dài miên man được bao bọc trong chiếc quần Cargo đen hầm hố.
Không gian bỗng nhiên tĩnh lặng đi vài giây.
Người bước xuống xe không mặc bộ đồ lòe loẹt như con công hay bộ vest hồng phấn sến súa mà mọi người tưởng tượng. Chàng trai mặc một chiếc áo thun đen ôm sát, khoác hờ chiếc áo khoác denim rách bụi bặm bên ngoài, để lộ xương quai xanh tinh tế và một phần hình xăm hoa hồng đen bí ẩn nơi hõm cổ.
Hạ Dã lười biếng kéo vali xuống, tay chỉnh lại chiếc tai nghe Headphone trên cổ. Mái tóc Wolf cut màu vàng bạch kim rực rỡ dưới ánh nắng trưa hè, từng sợi tóc bay nhẹ trong gió tạo nên một vầng hào quang chói mắt.
Anh khẽ ngẩng đầu, ánh mắt hoa đào hờ hững quét qua đám đông đang há hốc mồm.
Khi ánh nắng chiếu vào khuôn mặt mộc không tì vết, chiếc khuyên môi bạc và ba chiếc khuyên tai sáng lấp lánh, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư hỏng, vừa sắc bén như một lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ.
— "Đ... Đẹp trai quá..." – Một fan nữ trong đám đông vô thức thốt lên, làm rơi cả tấm banner cổ vũ Cố Xuyên trên tay.
Đám anti-fan cứng họng, tay cầm cà chua thối lơ lửng giữa không trung mà quên cả ném.
— "Người mới hả? Visual đỉnh vậy?"
— "Khoan đã... nhìn quen lắm... Đừng nói là..."
— "Hạ... Hạ Dã?!"
Cái tên vừa thốt ra như một quả bom nổ chậm. Cả đám đông bùng nổ. Hạ Dã? Tên hề mặt trắng bệch, ẻo lả đó á? Sao có thể biến thành cái dáng vẻ Bad boy cực phẩm này được?
Hạ Dã chẳng thèm quan tâm đến sự hỗn loạn xung quanh. Anh kéo vali, sải bước dài tiến vào sảnh chính, để lại sau lưng hàng trăm tiếng tách tách của máy ảnh và những cặp mắt si mê lẫn ngỡ ngàng.
Bên trong sảnh chờ của Nhà chung.
Hàng chục thực tập sinh đang tụ tập, chia phe kết nhóm rôm rả. Tâm điểm của sự chú ý dĩ nhiên là Cố Xuyên – chàng Rapper thiếu gia với khuôn mặt lạnh lùng và chiều cao 1m90 áp đảo. Xung quanh hắn là đám đàn em đang ra sức nịnh nọt.
— "Anh Xuyên, nghe nói hôm nay tên bám đuôi Hạ Dã kia cũng đến. Không biết hắn còn mặt mũi nào mà vác xác tới nữa."
— "Chắc lại định mang theo quần lót hay bao cao su gì đó để tặng anh Xuyên chứ gì? Ha ha ha!"
Tiếng cười cợt nhả vang lên. Cố Xuyên nhíu mày, vẻ mặt chán ghét hiện rõ: — "Đừng nhắc tên rác rưởi đó trước mặt tao, bẩn tai."
Đúng lúc này, cửa sảnh lớn tự động mở ra. Luồng gió từ bên ngoài lùa vào, mang theo một bóng người cao gầy bước tới.
Tiếng cười im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa.
Hạ Dã tháo kính râm cài lên cổ áo, để lộ đôi mắt hoa đào lạnh nhạt. Anh đảo mắt nhìn quanh, tìm bàn đăng ký nhận phòng, coi đám người trong sảnh như không khí.
Đám thực tập sinh trố mắt nhìn nhau. Ai đây? Người nước ngoài à? Khí chất này... sao áp bức thế?
Hạ Dã đi lướt qua đám đông, mùi hương gỗ lạnh nhàn nhạt trên người anh thoảng qua, khác hẳn mùi nước hoa nồng nặc rẻ tiền trước kia.
Khi anh đi ngang qua nhóm của Cố Xuyên, một tên đàn em của Cố Xuyên – kẻ hay bắt nạt nguyên chủ – vô thức đứng chắn đường, định giở giọng trêu chọc người mới. Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt Hạ Dã, tên đó líu lưỡi:
— "Cậu... cậu là ai?"
Hạ Dã dừng bước. Anh hơi nghiêng đầu, chiếc khuyên tai bạc đung đưa, ánh mắt sắc lẹm nhìn xuống tên đàn em đang thấp hơn mình nửa cái đầu.
— "Tránh ra."
Giọng nói không lớn, nhưng trầm và lạnh đến mức khiến sống lưng kẻ đối diện lạnh toát. Tên đàn em vô thức lùi lại nhường đường.
Hạ Dã nhếch mép khinh khỉnh, tiếp tục bước đi. Nhưng ngay lúc đó, một cánh tay rắn chắc vươn ra, chặn ngang đường anh.
Là Cố Xuyên.
Cố Xuyên nhìn chằm chằm vào Hạ Dã. Hắn nhận ra anh. Dù thay đổi kiểu tóc, thay đổi cách ăn mặc, nhưng cái đường nét gương mặt này hắn không quên được. Chỉ là... ánh mắt của tên này sao lại lạ lẫm thế này? Không còn sự si mê hèn mọn, mà thay vào đó là sự kiêu ngạo đến chướng mắt.
— "Hạ Dã?" – Cố Xuyên nghi ngờ hỏi, giọng nói mang theo sự cảnh cáo – "Cậu lại định giở trò gì? Thay đổi phong cách để gây sự chú ý với tôi à?"
Hạ Dã dừng lại, ngước mắt lên nhìn "chồng hụt" của nguyên chủ. Công nhận, tên này đẹp trai thật, cao ráo, mặt mũi góc cạnh, bảo sao nguyên chủ mê mệt. Nhưng với Hạ Dã hiện tại, loại đàn ông tự cao này chỉ đáng xách dép.
Hạ Dã thong thả lấy một viên kẹo cao su trong túi ra, bóc vỏ bỏ vào miệng nhai, để lộ đầu lưỡi có chiếc khuyên bạc lấp lánh đầy khiêu khích. Anh thổi một quả bong bóng nhỏ, rồi 'bụp' một cái, nhếch môi cười nhạt:
— "Anh trai à, bớt ảo tưởng đi. Bệnh tự luyến của anh nặng đến mức cần đi khám khoa thần kinh rồi đấy."
Nói xong, Hạ Dã dùng một ngón tay, nhẹ nhàng nhưng đầy lực đẩy cánh tay đang chặn đường của Cố Xuyên ra, thản nhiên bước tiếp về phía bàn lễ tân, bỏ lại sau lưng một Cố Xuyên đang sững sờ và cả sảnh đường im phăng phắc như tờ.
Trong đầu Hạ Dã lúc này chỉ có một suy nghĩ: "Phòng ký túc xá có điều hòa không nhỉ? Nóng chết đi được."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play