Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

DUYÊN ÂM [RHYCAP]

nếu có cơ hội anh sẽ nói yêu em ( #1

- 𝑡𝑎̣𝑖 𝑡ℎ𝑜̂𝑛 𝑙𝑎̀𝑛𝑔 𝑛𝑔ℎ𝑒̀𝑜 𝑛𝑜̣- có hai người bạn thân là Quang Anh cùng Đức Duy, thân với nhau từ thời mẫu giáo, ăn, ngủ, ở chung chỉ thiếu mỗi chuyện tắm chung thôi, họ cùng nhau phấn đấu học, là hai người học có trình độ học vấn khá cao trong làng...
năm 18 tuổi, Quang Anh nhận ra bản thân mình có 1 thứ tình cảm không nên tồn tại giữa cặp bạn thân... nhưng giấu mãi trong tim đã khiến cậu chán ngấy
vào cuối năm học, Quang Anh nghĩ mình sẽ nói ra thứ tình cảm chôn giấu
-vào 1 ngày đẹp tời năm XXX-
bầu trời nắng chiều nhuốm màu vàng cho cả góc sân trường... Quang Anh vẫn ở dưới gốc cây bàng chờ Duy mua ít quà vặt
Duy bước lại, ánh mắt trong veo khiến Quang Anh xao xuyến...
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
bồ yêu ơi, tao mua cho mày thêm ít bánh tráng này //đưa cho anh 1 bịch bánh tráng//
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
// nhận lấy// ù ôi con vợ tốt thế, cảm ơn nghen
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
hì hì // ngồi cạnh Quang Anh để cùng ăn//
hai người đang rất vui vẻ... thì Quang Anh dừng lại...
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
Duy này
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
tao có chuyện muốn... nói...
Duy khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nhìn anh như ám chỉ 'nói đi' do miệng còn đang nhai bánh...
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
chuyện là tao...
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Quang Anh
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
h-hả?
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
nghe tao nói nè
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
à... ừm mày nói đi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
tuần sau tao lên thành phố với bố
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
!?...
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
sao
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
m-mày... định lên thành phố á?...
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
nhưng mà tại sao?
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
thì ba tao chuyển công tác, nên tao theo ba cho lên trên kia học, tao cũng tò mò vì tao nghe thành phố đẹp lắm
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
...
Quang Anh đượm buồn... nhìn vào ánh mắt của Duy đang rất mong chờ ngày đc rời khỏi cái thôn quê này...khiến tình cảm đang định nói như nghẹn lại ở cổ họng...
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
mà mới nảy mày định nói gì đây?
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
k-không có gì...
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
bánh tráng... ngon lắm...
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
mà... khi nào mày đi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
mày điếc à
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
nảy tao bảo mà, tuần sau
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
cần phải gấp vậy không... hết học kì đi cũng đc mà... sắp thi tốt nghiệp rồi...
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Duy tại ông ba tao gấp thôi... chứ làm sao mà tao quản đc vc đấy
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
ừm...
------
ngày hôm đó cuối cùng cũng đã đến... nhà khó khăn nên Quang Anh đan 1 chiếc nhẫn cỏ...
chiếc nhẫn chứa sự vụng về và 1 tình cảm chôm sâu từ tận đáy lòng của người con trai 12 bến nước...
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
D... Duy
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
lại đây...
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
// đi lại// sao tặng tao cái gì đây
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
// đeo chiếc nhẫn cỏ vào tay Duy//
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
?...
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
quoaaa
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
đẹp thế
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
cảm ơn mày nhaa
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
ừm... à mà Duy
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
hả?
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
giữ cho thật kĩ... tao chắc chắn sẽ đi tìm mày đó
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
Hoàng Đức Duy - 18 tuổi
ây dô cốtt, chắc chắn rồi, tui sẽ về nhà giữ thật kĩ
chiều tàn rồi... chiếc xe khẽ lăn bánh rời khỏi thôn quê yên bình vào chốn thành thị bộ bề
bóng lưng Quang Anh vẫn đứng đó cho khi bóng xe khuất hẳn...
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
Nếu có cơ hội
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
tao chắc chắn sẽ nói
Nguyễn Quang Anh - 18
Nguyễn Quang Anh - 18
"yêu mày"...
-end-

4 năm chờ em #2

4 năm trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng
thế mà Quang Anh không quên đc cái tình cảm ấy
Quang Anh nay đã thành đạt hơn rất nhiều, trong tay có 1 ít tài sản là xưởng gạo nhỏ xinh bên mép sông
anh khi đã có đủ tiền để tìm Duy
anh quyết định sẽ tìm Duy, khó khăn lắm anh mới có thể tìm đc nơi mà em đang sinh sống mà tìm
thân là trai quê vốn dĩ đã quen bình yên nay phải bước chân lên thành phố xa hoa bộn bề...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// bước xuống xe buýt//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"thành phố nhộn nhịp thật"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhìn quanh//
1 cửa hàng tiện lợi nhỏ, anh đi vào mua 1 chai nước... thấy có ít bánh nên anh mua luôn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
chắc Duy thích ăn lắm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// cất vào túi//
Quang Anh không ngại đường xa... anh bước ra ngoài... khó khăn lắm khi băng qua các con đường đông đúc...
đến 1 căn biệt thự lớn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cầm tờ giấy// đây chắc là nhà em rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhấn chuông//
ding dong
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// đang học bài // thằng cha nội nào tìm vậy trời...
em hậm hực ra mở cửa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
anh là ai
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
sao lại tới đây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh đây mà Duy...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ủa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
CỐTTTT
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bay lại ôm anh//
NovelToon
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
vô nhà đii
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ngoài này nóng chết luôn ấy
nói xong em dắt Quang Anh vào nhà
trong căn nhà xa hoa, anh đc Duy cho ngồi lên ghế sofa, mọi thứ với anh là 1 thứ gì đó xa xỉ mà anh chưa từng mơ tới...
hai người nói chuyện với nhau rất vui
𝙺𝙷𝙰𝙳𝚄𝙾𝙽𝙶 -- 𝚃/𝚐
𝙺𝙷𝙰𝙳𝚄𝙾𝙽𝙶 -- 𝚃/𝚐
DÔ MẤY CON GHỆ
𝙺𝙷𝙰𝙳𝚄𝙾𝙽𝙶 -- 𝚃/𝚐
𝙺𝙷𝙰𝙳𝚄𝙾𝙽𝙶 -- 𝚃/𝚐
đọc tới chap hai mà chơi xem chùa là khổ thân già viết truyện lắm
𝙺𝙷𝙰𝙳𝚄𝙾𝙽𝙶 -- 𝚃/𝚐
𝙺𝙷𝙰𝙳𝚄𝙾𝙽𝙶 -- 𝚃/𝚐
dù truyện đếch hay
𝙺𝙷𝙰𝙳𝚄𝙾𝙽𝙶 -- 𝚃/𝚐
𝙺𝙷𝙰𝙳𝚄𝙾𝙽𝙶 -- 𝚃/𝚐
mà thôi kệ m* đi
𝙺𝙷𝙰𝙳𝚄𝙾𝙽𝙶 -- 𝚃/𝚐
𝙺𝙷𝙰𝙳𝚄𝙾𝙽𝙶 -- 𝚃/𝚐
FLOP CÚT ĐÊYYY!!!
-end-
ℝ𝔸𝕀ℂ𝔸𝕊𝔸𝕐ℍ𝕀

Chưa Kịp Nói Với Trăng - #3

SAU 1 LÚC NÓI CHUYỆN
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh nè
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
trùng hợp t có đc bạn cho hai vé xem phim
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
mày đi hong
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
xem phim?...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ở nhà không xem đc hay sao mà phải đi...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
mày dốt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
đi xem ở rạp hay hơn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nên vé xem phim mắc lắm á
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
đi khôngg?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đi chứ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tao cũng muốn xem nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
thế thì vào phòng t đi, nghỉ ngơi rồi tối tao với mày đi, sẵn tao cho m mượn quần áo
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
t-tao mặc như này không được hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quê ch*t m*...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ê nha má...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
rồi rồi xin lỗi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nma mặc như này không được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
nói thế thôi chứ...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
xin lỗi mà, thôi vào phòng đi tao lựa cho
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
hợp là tao cho mày luôn
--trong phòng Duy--
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// lục quần áo//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
êy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
lại đây coi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// đi lại//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// ướm thử cho anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ê đc nè
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
đi thay thử đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhận lấy quần áo rồi ngoan ngoãn đi thay//
NovelToon
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đi ra//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
đệt?... hiphop hơn tao luôn rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
thay ra đii, tối mặc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ok // đi thay ra//
______________
Ánh trăng từ trên cao chậm rãi trút xuống thành phố đang ngủ, phủ lên những tòa nhà một màu trắng xám lạnh lẽo. Những con đường vốn ồn ào ban ngày giờ nằm im lìm, loang loáng ánh trăng như những dải băng khô cứng. Cửa kính các cao ốc phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt ấy, tạo thành vô số mảng sáng tối chồng chéo, giống như những vết nứt vô hình đang rạn ra trong lòng đô thị. Dưới ánh trăng, thành phố bỗng mất đi hơi thở quen thuộc. Đèn đường vẫn sáng, nhưng ánh vàng yếu ớt của chúng dường như bị ánh trăng lạnh lùng nuốt chửng. Những ngõ hẻm sâu hun hút tối sẫm hơn, bóng các tòa nhà đổ dài, ép sát xuống mặt đường như muốn đè nén mọi chuyển động. Không một tiếng còi xe, không một bóng người, chỉ có sự im lặng căng cứng lan khắp không gian. Ánh trăng soi rõ từng ban công trống rỗng, từng ô cửa sổ khép kín, gợi cảm giác như thành phố đang cố giấu đi điều gì đó. Không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt, dù bầu trời vẫn cao và rộng. Ánh sáng ấy không mang lại bình yên, mà giống một lời nhắc nhở lạnh lẽo: giữa vẻ ngoài tĩnh lặng của thành phố, có một điều bất thường đang âm thầm tích tụ, chỉ chờ thời khắc để bùng lên.
-từ rạp phim-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
èo uôi phim hay kinh luôn mày ạa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cái đoạn thằng nam9 ch*t t giật mình luôn mà...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ê mà mày
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nảy t ăn bắp rang mà hết nước...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
giờ khát quá à
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
hay mày sang kia mua cho tao đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đấy, sai tao là giỏi, mày vẫn như ngày nào
quang anh đi qua bên vệ đường bên kia dừng lại ở 1 xe bán nước ép
Ánh trăng đêm ấy treo thấp trên bầu trời thành phố, không tròn vẹn mà bị xé vụn bởi những tầng mây mỏng trôi lặng lẽ. Thứ ánh sáng trắng nhợt ấy rơi xuống các tòa nhà cao tầng như một lớp tro lạnh, khiến cả đô thị trông xa lạ và vô hồn. Những ô cửa sổ tối om giống hệt những hốc mắt trống rỗng, lặng lẽ dõi xuống con phố hẹp bên dưới — nơi không khí đặc quánh lại, nặng nề như thể đang giữ kín một bí mật chẳng lành. Quầy nước ép nằm ở góc đường, cũ kỹ và cô độc. Ánh đèn huỳnh quang phía trên rung nhẹ, phát ra tiếng vo ve đều đều, lúc sáng lúc tối, như nhịp thở chập chờn của một sinh thể sắp tắt. Mỗi lần ánh đèn nhấp nháy, bóng của quầy, của máy xay, của hai con người đứng đó lại kéo dài ra một cách bất thường, vặn vẹo trên mặt đường ướt ánh trăng. Quang Anh đứng chờ nước, lưng quay ra phố. Không hiểu vì sao anh lại dừng ở đây vào giờ này — một cảm giác mơ hồ như bị dẫn dắt. Bàn tay anh đặt lên mép quầy lạnh buốt, cái lạnh không đến từ thời tiết mà từ chính không gian xung quanh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh có cảm giác mặt bàn dưới tay mình rung nhẹ, như một nhịp đập yếu ớt của thứ gì đó không nên còn tồn tại. Tiếng máy xay vang lên, khàn và nặng. Nó không đều nhịp, thỉnh thoảng hụt hơi, nghe giống một nhịp tim đang đập sai nhịp. Người chủ quán cúi đầu làm việc, nhưng đôi vai căng cứng, hơi thở nén lại, như thể ông cũng đang cảm nhận được điều gì đó đang tiến gần. Gió nổi lên không báo trước, mang theo mùi kim loại han gỉ và hơi ẩm cũ kỹ. Tấm bạt bên quầy khẽ đập vào cột sắt, phát ra những tiếng “cạch… cạch…” rời rạc, nghe như tiếng gõ cửa chậm rãi từ một nơi không ai nhìn thấy. Dưới ánh trăng, bóng của Quang Anh kéo dài quá mức. Trong một nhịp rất ngắn, cái bóng ấy không còn bám sát hình dáng thật của anh, mà lệch đi — và chồng lên nó là một bóng khác, mờ nhạt, lạnh lẽo, không thuộc về bất kỳ người sống nào. Ngực Quang Anh bỗng nặng trĩu. Không đau, chỉ khó thở. Một cảm giác quen thuộc như từng xuất hiện trong giấc mơ cũ — giấc mơ không có hình ảnh, chỉ còn lại nỗi lạnh bám chặt sống lưng khi tỉnh dậy. Anh vô thức quay đầu nhìn con phố phía sau. Nó trống rỗng một cách bất thường, dài hun hút, như bị kéo giãn ra thêm, dẫn thẳng vào bóng tối. Ở cuối con phố, ánh sáng xuất hiện. Ban đầu rất nhỏ, rất xa. Nó không tiến lại ngay, mà đứng yên — như đang chờ. Ánh đèn pha trắng lạnh ấy không lay động, không nhấp nháy, giống một con mắt mở to giữa màn đêm, dán chặt vào quầy nước. Tiếng máy xay bỗng thay đổi, trầm xuống, méo mó. Người chủ quán khựng tay, ngẩng đầu lên, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó — nhưng chưa kịp thành lời, ánh đèn huỳnh quang phía trên tắt phụt. Trong khoảnh khắc ấy, ánh trăng cũng như tối đi một nhịp. Chỉ còn luồng sáng trắng từ cuối phố lao tới, nặng nề, dứt khoát. Mặt đất rung lên rất nhẹ, đủ để cảm nhận, nhưng không đủ để tránh. Ánh sáng quét ngang gương mặt Quang Anh, soi rõ ánh mắt sững lại — khoảnh khắc nhận ra định mệnh đã tới, và không còn đường lui. Rồi mọi thứ đứt đoạn. Âm thanh biến mất. Ánh sáng vỡ ra. Đêm nuốt trọn con phố trong một khoảng lặng sâu đến rợn người. Khi ánh trăng rơi xuống lần nữa, quầy nước chỉ còn lại một hình dạng méo mó, im lìm. Không còn tiếng máy. Không còn ánh đèn. Không còn bất kỳ chuyển động nào của sự sống. Ly nước nằm lăn trên mặt đường, chất lỏng loang ra bất động, phản chiếu ánh trăng thành những mảng sáng vỡ vụn — như thời gian đã dừng lại đúng khoảnh khắc ấy. Quang Anh không còn đứng đó. Người chủ quán cũng không. Không phải ngủ. Không phải bất tỉnh. Mà là đã ra đi hoàn toàn, trong cùng một nhịp thở bị cắt ngang. Rất lâu sau, thành phố mới nhớ ra rằng nó cần lên tiếng. Tiếng còi vang lên từ xa, kéo dài, não nề. Ánh đèn xanh đỏ quét qua con phố lạnh lẽo, soi rõ sự thật không thể đảo ngược. Người ta đứng lại, thì thầm, rồi quay đi rất nhanh, như sợ ánh trăng nhìn thấy mình. Từ đêm ấy, quầy nước không bao giờ mở lại. Và mỗi khi trăng xuống thấp trên con phố này, đèn đường thường chập chờn dù không hề mất điện. Người đi ngang qua có cảm giác thiếu đi hai cái bóng — không phải vì ánh sáng yếu, mà vì chủ nhân của chúng đã không còn thuộc về thế giới này nữa. Ánh trăng vẫn chiếu. Thành phố vẫn tồn tại. Chỉ có hai con người là đã đi đến điểm cuối — để lại phía sau một khoảng trống lạnh lẽo, nơi định mệnh từng ghé qua và chưa từng thật sự rời đi.
Đức Duy đứng ở rìa con phố, cách quầy nước chỉ vài bước chân, nhưng khoảng cách ấy lúc này lại xa đến không thể vượt qua. Anh đến quá muộn — muộn đúng một khoảnh khắc — để rồi phải đứng yên nhìn ánh trăng lạnh lẽo phủ xuống nơi người bạn mình vừa tồn tại, mà giờ chỉ còn lại một khoảng trống im lặng. Anh không tiến lên ngay. Cơ thể đứng đó, bất động, như bị đóng chặt xuống mặt đường. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, những tấm bạt che rung khẽ trong gió. Ánh đèn xanh đỏ hắt lên gương mặt Đức Duy từng nhịp một, soi rõ đôi mắt mở to nhưng không tập trung, như thể anh đang nhìn mà không thật sự thấy. Quang Anh — cái tên ấy vang lên trong đầu anh, lặp đi lặp lại, nhưng không gắn được với bất kỳ hình ảnh nào còn sống. Nơi Quang Anh từng đứng giờ chỉ còn sự im lặng đặc quánh. Không có tiếng nói. Không có tiếng cười quen thuộc. Chỉ có ánh trăng rơi xuống một cách tàn nhẫn, phơi bày sự thật mà Đức Duy chưa sẵn sàng chấp nhận. Anh nhận ra tay mình đang run khi nắm chặt lại. Nhưng khuôn mặt vẫn không đổi sắc. Nỗi đau không ập tới như một cú đánh mạnh — nó đến chậm rãi, len lỏi, bóp nghẹt từng nhịp thở. Lồng ngực Đức Duy nặng trĩu, như thể có thứ gì đó đang ép từ bên trong, khiến anh không thể hít sâu. Anh muốn bước lên, muốn gọi tên Quang Anh, muốn nghe một câu trả lời quen thuộc — dù chỉ là một tiếng càu nhàu hay một nụ cười thoáng qua. Nhưng con phố không đáp lại. Âm thanh xung quanh dần trở nên méo mó. Tiếng người nói như vọng từ rất xa, không rõ lời. Mọi thứ trước mắt Đức Duy giống như một cảnh tượng bị tách khỏi thực tại, chậm hơn một nhịp so với thế giới thật. Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu ra điều khiến mình đau nhất không phải là những gì đã xảy ra — mà là sẽ không còn gì xảy ra nữa. Quang Anh sẽ không còn đứng đợi ở những nơi quen thuộc. Không còn nhắn tin vào giờ khuya. Không còn xuất hiện với giọng nói rất bình thản, nhưng luôn khiến người khác yên tâm. Ý nghĩ đó khiến Đức Duy khẽ cúi đầu. Không phải vì khóc. Mà vì nếu ngẩng lên thêm một giây nữa, anh sợ mình sẽ không còn giữ nổi sự bình tĩnh mong manh đang níu lấy. Ánh trăng lúc này chiếu thẳng xuống chỗ anh đứng, kéo dài bóng của Đức Duy trên mặt đường. Cái bóng ấy cô độc và mỏng manh đến lạ, như thể vừa bị tách mất một phần. Anh chợt nhận ra: từ khoảnh khắc này trở đi, mọi con đường phía trước đều sẽ thiếu đi một người sánh bước — và khoảng trống ấy sẽ không bao giờ được lấp đầy. Đức Duy vẫn đứng đó rất lâu. Không khóc. Không nói. Chỉ lặng lẽ chịu đựng nỗi đau đang gặm nhấm từ bên trong, âm thầm nhưng dai dẳng, như ánh trăng kia — lạnh, sáng, và không hề quan tâm đến trái tim con người đang vỡ ra từng mảnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Q-Quang Anh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thoi thóp// D.... Duy...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn dưới gầm xe//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Q-QUANG ANH... ĐỪNG LÀM TAO SỢ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gọi cấp cứu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ĐIỀU ĐỘNG XE CẤP CỨU!!
....
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// ôm Quang Anh trong tay//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Q-Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nhìn tao này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
không đc ngủ!...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
thức dậy nhìn tao!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//tay chỉ kịp sờ nhẹ lên má em rồi buông xuôi//...
Thế giới xung quanh mờ đi, âm thanh tan biến, chỉ còn lại hơi thở mong manh đang chạm vào ngực anh từng nhịp rời rạc. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, gương mặt Quang Anh hiện lên tái và rất yên, như thể đã đi đến ranh giới cuối cùng của sự mệt mỏi. Đôi mắt ấy chậm rãi mở ra. Không còn rõ nét, không còn tập trung, chỉ lướt qua không gian trước mặt rồi dừng lại nơi Đức Duy đang ở. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ánh nhìn rất nhẹ — không hoảng sợ, không đau đớn — chỉ là một sự nhận ra muộn màng. Bàn tay Quang Anh khẽ nhúc nhích. Rất chậm. Rất yếu. Các ngón tay run rẩy nâng lên, chạm vào má Đức Duy. Cái chạm hầu như không còn sức nặng, chỉ lướt qua da như một làn gió lạnh. Nhưng Đức Duy cảm nhận được rất rõ — đó là cử chỉ cuối cùng, là dấu vết sau cùng của sự sống còn sót lại. Hơi thở thoi thóp dần. Khoảng cách giữa những nhịp dài ra, loãng đi, như ánh trăng đang bị mây nuốt chửng từng chút một. Bàn tay đặt trên má Đức Duy trượt xuống, rơi lặng lẽ. Ánh nhìn kia mất tiêu điểm. Lồng ngực không còn nhúc nhích nữa. Không có khoảnh khắc dữ dội. Không có dấu hiệu báo trước. Chỉ là sự sống lặng lẽ rời đi, ngay trong vòng tay người còn ở lại. Đức Duy nhìn Quang Anh rất lâu. Ánh trăng kéo dài bóng hai người trên mặt đường, nhưng chỉ còn một cái bóng thật sự còn tồn tại. Cái còn lại đã đứng yên mãi mãi — để lại một khoảng trống lạnh lẽo, nặng nề, mà dù ôm chặt đến đâu cũng không thể giữ lại được nữa.
___________
-end-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play