[KEONHO - CORTIS] Em Là Tiểu Tiên Nữ Của Anh
1
Thành phố Busan, sáng sớm, sương mù dày đặc giăng kín bầu trời.
Những đám mây ẩm ướt bám dính lại với nhau trên nền trời u ám, khiến người ta cảm thấy không một chút sức sống. Oi bức, ẩm thấp là những từ ngữ biểu trưng của thành phố này.
Haeyeon thức dậy từ rất sớm, trong căn phòng tối om, cô quay người, nhìn về phía rèm cửa hơi hé mở ở cách đó không xa, ngáp một cái uể oải.
Trong phòng tĩnh lặng, bởi vậy rất dễ nghe thấy tiếng bước chân như có như không từ bên ngoài vọng vào. Cô thầm nghĩ, chắc chị gái đã dậy rồi.
Jeong Haeyeon
"Chị ấy lúc nào cũng dậy sớm hơn mình."
Haeyeon nhìn chằm chằm vào tấm rèm cửa, như thể ở đó có cái gì vậy.
Tiếng bước chân ngoài cửa hướng xuống cầu thang, âm thanh bên dưới dần trở nên rõ rệt. Tiếng nói chuyện giữa mẹ và chị. Tiếng “ting” của lò vi sóng. Tiếng lật giở từng trang báo của bố đều lọt vào tai cô.
Vì trong nhà có người chơi piano, nên giữa các phòng được cách âm rất tốt. Thực ra, bình thường rất khó có thể nghe được những âm thanh này.
Nhưng không biết vì lý do gì, có lẽ bởi đó là những việc xảy ra hằng ngày nên dễ dàng lọt vào tai một cách rất tự nhiên.
Rèm cửa chưa được kéo kín rung lên khe khẽ.
Jeong Haeyeon
"Haiz, mình lại quên đóng chặt cửa sổ như mẹ đã dặn rồi..."
Haeyeon khẽ thở dài. Đôi mắt đen láy của cô cuối cùng đã có tiêu điểm, cô chớp mắt, chống người dậy, lật chăn bước xuống giường.
Trong bộ váy ngủ rộng thùng thình, cô vừa vuốt tóc, vừa tiến về phía cửa sổ. Chú thỏ Kuromi phía dưới áo nhỏ nhắn xinh xắn tươi cười vẫy tay chào mọi người.
Bàn tay trắng nhợt nhỏ nhắn kéo rèm cửa ra. Ánh sáng đột ngột xộc vào khiến cô nhắm mắt vì chưa kịp thích ứng, đôi lông mày nhíu lại. Cô xòe tay, đưa tay lên mắt cho đỡ mỏi.
Thời tiết hôm nay khá u ám và ẩm thấp.
Haeyeon khẽ nhoẻn miệng cười. Đây đúng là kiểu thời tiết mà cô thích nhất.
Tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng gần, dừng lại phía ngoài cửa phòng cô, một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Kim Sara
Haeyeon à, dậy đi con.
Kim Sara
Người đứng bên ngoài đợi một lúc không thấy tiếng đáp lại, chuẩn bị mở cửa bước vào.
Jeong Haeyeon
Mẹ à, con dậy rồi, thay quần áo xong con sẽ ra ngay.
Giọng nói nhỏ nhẹ ấm áp của cô vang lên. Bà Kim Sara ngoài cửa nghe thấy tiếng con gái mới dừng tay, cau mày nói:
Kim Sara
Hôm nay là ngày đầu tiên tới trường, đừng ngủ nướng nữa, chị con dậy từ lâu lắm rồi đấy.
Dứt lời bà vẫn đứng chờ thêm một lúc lâu, bên trong tĩnh lặng như tờ, chỉ thấy tiếng thay quần áo.
Kim Sara
Nhanh lên, cả nhà đang chờ con xuống ăn sáng đấy.
Bà Sara cau mày nói thêm câu nữa.
Jeong Haeyeon
Vâng, con biết rồi.
Nghe tiếng con gái trả lời, cuối cùng bà cũng hài lòng đi xuống.
Trong phòng, cô gái vừa thoáng ngừng lại để trả lời mẹ lại tiếp tục mặc quần áo như chưa có chuyện gì xảy ra.
Mười phút sau, Haeyeon đã vệ sinh cá nhân và thay xong quần áo, khoác ba lô đi xuống dưới nhà.
Trong phòng ăn.
Jeon In Seong vừa ăn sáng vừa lật xem Thời báo Kinh tế – Tài chính.
Ông đã ngoài bốn mươi, mặc trên mình một bộ vest vừa vặn, dáng vẻ lịch sự nho nhã. Bản thân ông khá chăm chỉ chơi thể thao nên khiến người ngoài khó lòng đoán biết được tuổi thật.
Bà Sara mãi miết dặn dò con gái lớn Jeong Minyeon đang ăn sáng. Minyeon tinh nghịch vẫy tay với cô. Haeyeon nhẹ nhàng bước xuống cầu thang.
Nghe thấy tiếng động, In Seong ngẩng đầu lên:
Jung In Seong
Haeyeon xuống rồi, mau lại đây ăn sáng đi, lát nữa bố đưa các con đi học.
Haeyeon "dạ" một tiếng, kéo ghế, chào mẹ và chị gái.
Jeong Haeyeon
Bố ơi, công ty không bận ạ?
Cô chọn chiếc bánh sandwich nhỏ, mở ra, phết chút bơ đậu phộng.
Bà Sara ngồi đối diện vừa dặn dò Minyeon những điều cần chú ý khi đi học, vừa đẩy cốc sữa về phía Haeyeon, ý bảo cô uống.
Jung In Seong
Bận chứ, nhưng bận mấy cũng phải đưa các con đi.
Ông In Seong đưa tay đẩy kính.
Jung In Seong
Hôm nay là ngày đầu tiên các con lên lớp mười một, bố nhất định phải đưa các con đi học.
Haeyeon mỉm cười, cúi đầu ngoan ngoãn ăn sandwich.
Ông In Seong làm chủ một công ty quy mô tầm trung, bình thường bận bịu chẳng có nổi thời gian ăn sáng, đừng nói tới chuyện đưa con cái đi học. Quả nhiên, việc học hành của hai người họ vẫn là chuyện quan trọng nhất trong nhà.
Bà Sara ngồi đối diện, sau khi dặn dò Minyeon xong liền quay sang Haeyeon, vuốt tóc mái con gái.
Kim Sara
Tóc với chả tai che hết cả mắt rồi, hôm nay đi học về nhớ đi cắt tóc.
Haeyeon đang uống ngụm sữa, miễn cưỡng gật đầu.
Kim Sara
Chuẩn bị xong hết cả rồi chứ, đừng cẩu thả quên đồ đạc đấy, con chẳng cẩn thận như chị con chút nào.
Jeong Haeyeon
Con chuẩn bị xong từ tối qua rồi.
Bà Sara tự thấy những gì cần dặn dò đều đã dặn dò xong liền gật đầu hài lòng. Bà đứng cạnh nhìn hai đứa con gái của mình ăn sáng, không kìm được cảm giác mãn nguyện trong lòng.
Thời trẻ, bà vô cùng xinh đẹp, có biết bao người theo đuổi, cuối cùng lại chọn lấy ông In Seong. Cuộc sống của hai người hạnh phúc, có được hai cô con gái sinh đôi, thừa hưởng tất cả vẻ đẹp và khí chất của mình.
Bạn bè của bà hết lòng ngưỡng mộ bà vì sinh được hai cô con gái xinh đẹp hơn người, chẳng thế mà bà có cùng tận tụy chăm chút cho hai con từng ly từng tý, từ đời sống thường ngày đến chuyện sách vở học hành.
Trường trung học Busan là trường cấp ba trọng điểm tốt nhất thành phố, tỷ lệ đỗ đại học trên 95%, đội ngũ giáo viên hùng hậu, do vậy nên học phí ở đây cũng không hề rẻ.
Điều đó đồng nghĩa với việc không đủ tiêu chuẩn thì đừng mơ đến việc bước chân vào, mà không có tiền cũng chớ mơ tưởng.
Học sinh vào lớp mười được chia lớp ngẫu nhiên để quan sát năng lực, nhưng sang lớp mười một sẽ chia lớp dựa trên thành tích học tập.
Và hai chị em Minyeon Haeyeon cùng học chung một lớp. Điều đó khiến bà Sara rất vui mừng, thật chẳng uổng công bà theo sát tình hình học tập của hai chị em.
Kim Sara
Hôm nay chắc mưa đấy, hai đứa đã mang ô đi chưa?
Bà Sara trông ra ngoài cửa sổ, cau mày phàn nàn.
Kim Sara
Một năm có mỗi một lần khai giảng, thời tiết u ám như này thật khiến người ta mất hứng mà.
Ông In Seong thường đi làm về muộn nên không đón các con được. Vì thế bọn họ tự bắt xe buýt về nhà.
Minyeon lấy chiếc ô được gấp gọn trong cặp sách, khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Jeong Minyeon
Con mang rồi, hôm qua xem dự báo thời tiết, sợ hôm nay mưa ạ.
Bà Sara gật đầu, đưa mắt nhìn sang phía bên kia. Haeyeon nuốt ngụm sữa tươi trong miệng.
Jeong Haeyeon
Con quên rồi.
Bà Sara cau mày, sao chẳng cẩn thận chút nào vậy. Bà xoay người, định chạy lên lầu lấy ô.
Jeong Minyeon
Mẹ ơi, đừng lấy nữa.
Jeong Minyeon
Tới lúc đó con và Haeyeon sẽ che chung.
Bà Sara gật đầu, dặn dò Haeyeon.
Kim Sara
Sau này nhớ cẩn thận một chút, đừng có mà lơ đễnh như vậy nữa.
Bà Sara thở dài, hai cô con gái này ngoan thì ngoan nhưng vẫn có điều khiến người ta không an tâm.
Cô chị Minyeon từ nhỏ đã khiến người ta không cần lo lắng, tính cách vui vẻ hoạt bát lăn lộn trong lớp nay thành tích đứng thứ ba toàn khối.
Còn cô em Haeyeon, tính cách thiếu quyết đoán lại hướng nội, cũng không biết là giống ai, mặc dù thành tích học tập cũng rất tốt, nhưng không xuất sắc như chị, cũng không hay chuyện và hoạt ngôn khéo léo.
Kim Sara
"Haizz, vậy là còn phải lo nhiều."
Kim Sara
Ăn xong rồi thì mau đi đi, không biết chừng hôm nay sẽ tắc đường đấy.
Bà Sara đẩy nhẹ vai ông In Seong.
Hai chị em ngồi ghế sau, cả hai đều đeo tai nghe. Chỉ có điều một người nghe nhạc, một người nghe tiểu thuyết tiếng Anh.
Haeyeon thờ thẫn nhìn ra ngoài cửa xe, ngón tay quấn quấn dây tai nghe.
Bên ngoài người qua đường bước đi vội vã, tiếng còi xe inh ỏi.
Nhìn một lúc, cô quay đầu lại, chẳng còn chút hứng thú.
Minyeon ngồi cạnh nhắm mắt, miệng mấp máy không ra tiếng, có lẽ đang đọc theo từ mới trong tiểu thuyết.
Minyeon vô cùng xinh đẹp, một vẻ xinh đẹp rạng ngời, khuôn mặt giống bố. Hơn nữa Minyeon còn dậy thì khá thành công, đồng phục căn bản không che lấp được những đường cong uyển chuyển của cô ấy.
Tóc cô ấy rất dài, đến tận thắt lưng. Hàng ngày, Minyeon chăm sóc tóc rất cẩn thận nên mái tóc mềm mượt và óng ả vô cùng.
Trong khi đó, tóc cô ngắn ngang vai, bởi cô không đủ kiên nhẫn gội đầu xong còn phải sấy tóc cả nửa tiếng. Nghĩa lại mới nhớ, hồi đó cũng vì chuyện này mà bà Sara và cô đã cãi nhau một trận rõ to.
Chẳng bao lâu thì tới trường. Một hàng xe sang trọng đỗ trước cổng. Haeyeon đeo ba lô cùng Minyeon ngoan ngoãn chào tạm biệt ông In Seong.
Jung In Seong
Tan học nhớ về nhà sớm, đi đường cẩn thận.
Ông In Seong ngồi trong xe vừa cúi đầu nhìn đồng hồ vừa dặn dò.
Jung In Seong
Mau đi đi, không còn sớm đâu.
Trường Trung học Busan nổi tiếng khắp tỉnh Busan vì tỷ lệ đỗ đại học cùng đội ngũ giáo viên hùng hậu.
Hồi mới nhập học, lúc lên phát biểu, thầy hiệu trưởng đọc tên những người đạt thành tích xuất sắc của trường trước đó. Có một số người hiện tại là tổng giám đốc của công ty đã lên sàn chứng khoán, hoặc là bí thư nào đó.
Mỗi khối đều có khu phòng học riêng biệt.
Cũng tương tự, mỗi khối đều có văn phòng riêng.
Đi lên tầng hai, tới cửa lớp 11-A1, phòng học vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng mới có vài tiếng người nói chuyện.
Học sinh lớp A1 kỷ luật và trật tự đến như vậy sao?
Haeyeon không nghĩ nhiều, theo chị gái vào lớp học.
Phòng học rất đông người, đã ngồi gần kín, chỉ còn lại ba, bốn chỗ trống.
Jeong Minyeon
Suýt chút nữa thì đến muộn.
Có lẽ hôm nay là ngày khai giảng nên tắc đường khá lâu.
Trong phòng học, tiếng nói chuyện dần dần lắng xuống khi trông thấy có thêm bạn mới tới, yên tĩnh một lúc, rồi một số bạn nam ồ lên.
Cô giáo tuổi trung niên đứng bên bục giảng nghiêm khắc suỵt một tiếng, sau đó đưa mắt nhìn lên. Đôi mắt giống như radar quét qua hai người chị em họ từ trên xuống dưới.
Jeong Minyeon
Em chào cô, em là Minyeon.
Minyeon cúi người chào lễ phép nói.
Trong đám bạn cùng lớp vang lên tiếng bàn tán khe khẽ, đặc biệt là các bạn nam. Nếu không có cô giáo ở đó chắc là đều đứng dậy vỗ tay hoan hô rồi. Cô giáo cúi đầu nhìn tờ danh sách lớp đặt bên cạnh, gật đầu, đánh dấu một cái tên.
Cô lướt mắt nhìn cái tên bên dưới Minyeon, rồi ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh cô bé.
Lee Sona
Còn em là em gái tên Haeyeon phải không?
Haeyeon gật đầu, khẽ đáp:
Cô giáo mỉm cười, lúc ấy mới dãn cơ mặt, chỉ chỗ ngồi trong sơ đồ cho họ. Cô đã nghe nói về cặp chị em sinh đôi này, lúc ở phòng giáo viên, giáo viên chủ nhiệm lớp cũ không ngớt lời khen ngợi cả hai.
Nói rằng cô chị thành tích tốt, nhiều tài lẻ mà tính cách thì vui vẻ, rất tự lập. Cô em dịu dàng ngoan ngoãn, thành tích cũng ở top đầu, không cần quá bận tâm.
Cô giáo lại nhìn vẻ ngoài của họ, hai cô bé đều vô cùng xinh đẹp, không ăn mặc trang điểm lòe loẹt, ấn tượng rất tốt.
Zhao Yufan ngồi hàng cuối dãy giữa, huých vào tay Martin Edwards đang chơi PSP bên cạnh, cười tinh quái:
Chao Yufan
Nhìn thấy chưa, đó chính là hoa khôi lớp 10-A7, tuy có vẻ hơi kiêu, nhưng vóc dáng hay mặt mũi đều rất được.
Martin Edwards
Ồ, để xem nào.
Martin cao lớn, ngẩng đầu liền dễ dàng thấy rõ.
Martin Edwards
Trời ơi, sao lớp A1 này nhiều gái xinh như vậy, chia lại lớp sớm có phải tốt bao nhiêu không, sau này tôi có động lực học hành rồi.
Kim Juhoon
Động lực con khỉ, nếu cuối học kỳ trước, Keonho không ép ông học bài thì ông có thi được vào lớp A1 để ngắm gái xinh không?
Kim Juhoon ngồi ở khác bên kia túm mái tóc bù xù của Martin, cười tít mắt hỏi cô gái đứng sau hoa khôi là ai.
Yufan cúi người cười gian xảo:
Chao Yufan
Không biết, nhưng cũng xinh.
Cậu ta và Martin không hẹn mà cùng nhìn về phía hai chỗ trống ở hàng trên. Yufan đã âm thầm lên kế hoạch sẵn. Phải bắt chuyện như thế nào để không bị coi là thô thiển.
Juhoon gác chân trêu đùa:
Kim Juhoon
Đừng thiếu nghĩa khí như vậy, chừa phần cho Keonho với chứ.
Martin tiếp tục vùi đầu vào PSP, mơ màng nói:
Martin Edwards
Phần cái gì, gái xinh à?
Haeyeon nhìn sơ đồ chỗ ngồi, thấy Minyeon và cô không ngồi cùng bàn.
Việc đó rất bình thường, hồi học lớp mười họ cũng không ngồi cùng bàn. Cô ngồi ở hàng thứ tư trong khi Minyeon ở hàng thứ năm.
Vì hai chị em đều cao trên một mét sáu mươi lăm và thị lực tốt, nên cả hai chưa bao giờ được ngồi bàn trên.
Cô gửi lại sơ đồ chỗ ngồi cho cô giáo, chuẩn bị đi về chỗ.
???
Chào buổi sáng, cô Lee.
2
Một giọng nói nghe có vẻ rất thờ ơ vang lên phía sau Haeyeon, chất giọng rất hay và êm tai, trầm trầm đầy sức hút. Lời chào nghe thiếu cung kính mà ít nhiều có chút bất cần.
Haeyeon vẫn chưa về chỗ ngồi, bất giác quay đầu nhìn phía sau.
Cậu ta mang tai nghe màu đen, ba lô đeo lệch, mặc đồng phục chỉnh tề, nhưng không cài khuy cổ, để lộ làn da trắng trẻo.
Bên dưới chiếc mũ lưỡi trai màu đen là mái tóc đen, rậm dày bị che khuất. Đôi mắt đen láy, sống mũi cao, khóe miệng nở nụ cười như có không.
Dáng người cao gầy đứng trước cửa, một tay thụt thả đút vào túi áo, tay còn lại giơ lên chào cô giáo.
Haeyeon quay người lại, tiếp tục đi về chỗ ngồi.
Phòng học đã ngồi kín bốn mươi lăm học sinh, khoảng trống giữa các bàn không lớn lắm, Haeyeon bước đi hết sức cẩn thận, cố gắng không chạm vào bàn của các bạn khác.
Mắt cô nhìn dưới chân, nhưng trong đầu thì nghĩ.
Jeong Haeyeon
“Ồ. Người này rất nổi tiếng hồi học lớp 10.”
Cô nghĩ, chắc chẳng ai lại không biết cậu ta.
Quả là như vậy, sau khi cậu ta xuất hiện, các bạn nữ trong lớp bắt đầu thì thầm to nhỏ, khuôn mặt không kìm được vẻ phấn khích.
Lee Sona
Anh Keonho, bây giờ là mấy giờ rồi mà còn chào buổi sáng.
Cô Lee nhìn đồng hồ đeo tay, nghiêm mặt ra vẻ nghiêm khắc.
Lee Sona
Còn nữa, vào lớp học không được phép đội mũ, đã nói mấy lần rồi.
Keonho vô tình liếc nhìn bóng hình gầy guộc trước mặt, quay sang nhìn cô Lee, đưa tay bỏ chiếc mũ lưỡi trai xuống với vẻ vô tội, giải thích bằng giọng hơi cợt nhả:
Ahn Keonho
Tại em sợ trời mưa.
Sau khi bỏ mũ, cậu ta vuốt vuốt mái tóc ngắn sạch sẽ gọn gàng.
Lee Sona
Sợ trời mưa thì mang ô, lần sau đến sớm một chút, lần nào cũng gần sát giờ, không sợ muộn sao?
Cô Lee xua tay, chỉ về phía bàn cuối.
Lee Sona
Đi đi, đi mau về chỗ ngồi.
Keonho nổi danh khắp trong ngoài trường, trước đó học lớp 10-A1, cũng chính là lớp cô Lee đã dạy.
Cô Lee vừa yêu lại vừa ghét cậu ta. Yêu là bởi vì cậu ta luôn đứng trong top ba toàn khối, có thể nói là học sinh xuất sắc toàn diện, không hề học lệch, khiến cô chủ nhiệm được dịp nở mày nở mặt trước các bạn đồng nghiệp cùng khối. Lần này vào lớp mười một cậu ta cũng đứng thứ hai toàn khối.
Còn ghét, cũng chỉ vì chuyện học hành mà thôi. Có lẽ, Keonho học theo kiểu thiên tài, cái gì cũng rất giỏi, nhưng chẳng khi nào tỏ vẻ như chăm chỉ học hành. Trong giờ học cậu ta không chăm chú nghe giảng, thích ngủ thì ngủ, thích chơi điện thoại thì chơi.
Nhưng biết sao đây, người ta vẫn đạt điểm cao mỗi lúc thi cử.
Ahn Keonho
Cô Lee, em ngồi đâu ạ?
Keonho bỏ tai nghe xuống, nhìn xung quanh một lúc.
Cô Lee lướt nhìn sơ đồ chỗ ngồi rồi nói.
Keonho không nhúc nhích. Cô Lee nhận ra cậu ta không biết Minyeon là ai, đành đưa tay lên chỉ kèm lời giải thích:
Lee Sona
Ngay trước Martin, ở đó có chỗ trống.
Martin Edwards
Này, người anh em, ở đây.
Martin ngồi bàn cuối giơ tay vẫy vẫy, chỉ chỗ cho cậu ta.
Keonho nhìn thấy, nhếch mép cười, bước thật nhanh về phía cậu bạn.
Nhìn từ xa, cậu ta thoáng thấy ngay trước mặt chính mình là cô gái vừa đi lướt qua, vóc người nhỏ nhắn mảnh mai, tóc mái che hết đôi mắt.
Keonho nhìn một lúc rồi thờ ơ nhìn sang chỗ khác, đi về phía trước.
Sách giáo khoa được phát sẵn trên bàn, một chồng dày và nặng như đá.
Haeyeon sắp xếp đồ dùng cho tiết một, nhân tiện viết tên của mình lên từng cuốn sách. Khoảnh khắc cô cầm bút lên, khóe mắt vô tình liếc thấy đôi giày bóng hàng hiệu của Keonho. Góc áo đồng phục của cậu ta thoáng chạm qua mép bàn của Haeyeon, gợn lên một làn sóng nhỏ, lại như không một chút dấu vết.
Người phía sau đã ngồi vào chỗ.
Haeyeon tiếp tục viết tên lên từng cuốn sách, nét bút mực đen đẹp đẽ trên trang sách trắng.
Keonho vừa ngồi xuống, Martin ở sau đã nống lưng vỗ vai cậu ta, giơ ngón tay cái ra:
Martin Edwards
Keonho, ông gan thật đấy, ngày đầu tiên đi học mà suýt đến muộn.
Keonho chưa kịp nói, Juhoon ngồi cách một lối đi đã chen vào:
Kim Juhoon
Ha ha, rõ ràng là tối qua Keonho ngủ muộn, nói đi, có phải lại nói chuyện điện thoại cả đêm với hoa khôi Baek Min Seo của chúng ta không?
Yufan nghe thấy liền đưa mắt nhìn người anh em của mình, cười rất gian tà. Ba đôi mắt đều đổ dồn về phía Keonho.
Keonho bỏ cặp sách xuống, thản nhiên chỉnh lại dây điện thoại của mình, quay người cau mày nói:
Ahn Keonho
Nói linh tinh gì thế?
Ngón tay của cậu ta rất dài, bàn tay với các đốt xương rõ ràng quấn lấy dây tai nghe, cuối cùng cuộn lại một cách thô bạo và nhét vào cặp sách. Hành động không từ chối cũng không thừa nhận ấy khiến ba cậu bạn càng nổi hứng.
Yufan ngồi thẳng dậy, khoác vai Keonho.
Chao Yufan
Đúng thật sao, thật vậy à?
Juhoon cũng biết chuyện này, khẽ nhếch mắt:
Kim Juhoon
Làm khó Baek Min Seo rồi. Theo đuổi cả học kỳ không được, lẽ nào nghỉ hè đã ra tuyệt chiêu tát thẳng nào rồi?
Yufan, Juhoon và Keonho trước đây học cùng lớp 10-A1. Martin học lớp 10-A6.
Martin quen họ khi cùng chơi bóng rổ, chơi mãi chơi mãi cuối cùng trở thành anh em thân thiết, hơn thế, thành tích học tập của cậu ta cũng không tệ, học kỳ này cũng thi được vào lớp A1, anh em ai nấy đều vui mừng.
Còn hoa khôi mà Yufan nói chính là lớp phó văn nghệ của lớp 10-A1. Baek Min Seo, sở trường nhảy múa, dáng người cao ráo, chân tay rất dài, đặc biệt là đôi chân, vừa thẳng vừa thon.
Lần này hình như cô nàng thi không tốt, bị phân vào lớp A2.
Trước đây Yufan cũng có chút tình ý với cô nàng, có điều trong mắt người ta lúc nào cũng chỉ có một mình Keonho, thế nên Yufan thà để mất thôi, anh ta còn có gái khác.
Keonho càng nghe các bạn nói càng linh tinh, lúc ấy mới day trán giải thích:
Ahn Keonho
Nói linh tinh gì vậy, tối qua tôi xem bóng rổ, sáng nay suýt không dậy nổi.
Cậu ta vỗ đầu bức tai đầy bực dọc, không ngủ đủ giấc khiến Keonho hơi bực, khuôn mặt có chút cáu kỉnh.
Chao Yufan
Chán thế, tôi còn tưởng có chuyện gì cơ.
Martin tiếp tục cúi đầu chơi PSP, biểu môi nói:
Martin Edwards
Keonho, ông quá lãng phí gái xinh của Busan đấy.
Những người ở độ tuổi như họ, mấy ai chưa trải qua vài cuộc tình, thời lớp mười ai chẳng cặp kè với một, hai cô gái, lúc đưa ra ngoài cũng có chút thể diện.
Bạn gái dịu dàng e ấp, chẳng khác nào một đóa hoa vậy, đẹp biết bao.
Nhưng Keonho không cần, cậu ta thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn.
Ngày còn học lớp 10, ngăn bàn cậu ta lúc nào cũng chất đầy thư tình, thậm chí còn có người tỏ tình trước mặt, Keonho trước sau bày ra giọng điệu của con ngoan trò giỏi đáp rằng bạn ơi, bây giờ mình chỉ muốn chú tâm học hành, không suy nghĩ tới những chuyện khác.
Khi ấy Juhoon còn đùa rằng nếu ông là học sinh ngoan thì ông còn xem đấu bóng rổ cái nỗi gì, chơi game cái nỗi gì, hút thuốc cái nỗi gì.
Mấy người anh em lúc ngồi với nhau đều xúm lại nói xấu Keonho là đồ lưu manh giả danh học nhã, kiếm đủ cớ này đến cớ khác để từ chối con gái nhà người ta.
Nhưng nói Keonho là học sinh ngoan cũng chẳng sai, người ta đứng đầu toàn khối không biết bao nhiêu lần rồi.
Khi ấy Yufan còn hỏi một câu vô cùng ngốc nghếch:
Chao Yufan
Rốt cuộc ông thích kiểu con gái như thế nào?
Keonho chán ngấy vì sự quấy rầy của cậu ta nên vô tình buông một câu:
Ahn Keonho
Dáng đẹp, mặt xinh.
Martin Edwards
Tôi xin, Baek Min Seo còn chưa đủ xinh sao? Dáng chưa đủ đẹp hay sao?
Khi ấy Keonho chỉ liếc mắt, lạnh lùng nói:
Yufan suýt nữa thì hộc máu miệng. Được, người ta yêu cầu cao, chính là muốn tìm tiên nữ. Vì thế mới có câu nói Keonho đang lãng phí gái xinh của Busan.
Keonho lười biếng dựa lưng vào ghế, tùy ý lấy một cuốn sách trên bàn học, lật mấy trang rồi hỏi:
Ahn Keonho
Tiết đầu tiên sáng nay là môn gì?
Martin Edwards
Không biết.
Kim Juhoon
Đừng nhìn tôi, vì tôi cũng không biết đâu.
Ahn Keonho
Hừ, tôi cần các ông để làm gì cơ chứ?
Chao Yufan
Hì, tôi cũng không biết, nhưng tôi có thể đi hỏi mà.
Yufan đảo mắt, ghé sát về phía trước, đập tay vào tựa ghế của người ngồi trước mặt:
Chao Yufan
Người đẹp ơi, người đẹp ới.
Minyeon nghe tiếng động liền quay đầu lại, nheo mắt, tiện tay vuốt một lọn tóc xoã xuống bên tai. Cô đang chép thời khóa biểu, bạn nam bên cạnh và mấy người phía sau nói chuyện với nhau không hề nhỏ, cô đều nghe thấy cả.
Yufan thấy cô quay đầu, giọng nói càng dịu dàng hơn, để lộ vẻ mặt nghiêm túc hiếm hoi trong ngày này mà cậu ta sống trên đời và hỏi:
Chao Yufan
Bạn ơi, cho mình hỏi tiết đầu tiên là gì?
Minyeon nhìn thời khóa biểu trả lời:
Jeong Minyeon
Tiết Ngữ văn
Yufan nghe thấy người đẹp trả lời mình, càng được đà lấn tới làm thân:
Chao Yufan
Bạn ơi, bạn tên gì thế? Mình tên là Chao Yufan, chúng ta làm quen với nhau nhé.
Jeong Minyeon
Mình tên là Jeong Minyeon.
Dứt lời cô còn không quên liếc nhìn sang bên cạnh Yufan.
Martin thấy đôi mắt đẹp của cô bạn xinh xắn hướng về phía mình, xúc động tới mức không nói nên lời:
Martin Edwards
Martin... Martin Edwards.
Juhoon ở bên kia ôm lấy cổ của Martin đầy thân thiết, nhắng nhít hùa theo:
Kim Juhoon
Mình tên là Kim Juhoon, chào bạn!
Đôi mắt của Minyeon hướng về phía bạn nam đang cúi đầu bên cạnh: Bạn cùng bàn của cô.
Không gian yên lặng một chút. Yên lặng tới mức có thể nghe tiếng bút soạt soạt trên trang giấy.
Keonho cử động, lúc ấy mới ngẩng đầu nhìn bạn ngồi cùng bạn, cặp mắt đen lấy khẽ hướng lên, sống mũi thẳng, đôi môi rất đẹp.
Khuôn mặt cậu ta không một chút biểu cảm, khẽ mở miệng nói:
Minyeon gật đầu, mỉm cười.
Yufan ló mặt trước nụ cười duyên dáng của cô bạn xinh đẹp, vội cười nói:
Chao Yufan
Sau này chúng ta là bạn cùng lớp rồi, xin hãy chỉ bảo thêm, chỉ bảo thêm nhá.
Juhoon không biết xấu hổ, nói:
Kim Juhoon
Minyeon, nghe nói bạn đứng thứ ba toàn khối, thật lợi hại, sau này có người giúp làm bài tập rồi!
Minyeon nhướng mày, nhìn về phía Keonho:
Jeong Minyeon
Có người đứng thứ hai đấy, sao các cậu không chép bài của cậu ấy?
Martin Edwards
Ôi trời, chữ câu ta như cá bơi ấy, còn không đẹp bằng mình cơ!
Yufan gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc:
Martin Edwards
Thật một trăm phần trăm.
Keonho đang ngồi chơi điện thoại, không mấy bận tâm tới bọn họ, thấy Martin càng lúc càng nói nhiều, đành lên tiếng giọng khó chịu:
Ahn Keonho
Chán sống rồi à?
Martin lập tức làm động tác khóa miệng lại.
Minyeon nở nụ cười khiến hoa thẹn nguyệt nhường. Không biết từ khi nào mưa phùn trút xuống, giăng kín ngoài khung cửa sổ, khiến thời tiết oi bức của tháng 9 dịu đi vài phần oi ả.
Vốn dĩ thứ hai là lễ khai giảng, thầy hiệu trưởng đã chuẩn bị một bài phát biểu dài dằng dặc nhưng tất cả hóa ra công cốc vì cơn mưa bất chợt này. Vì thế, hiện tại học sinh toàn trường ngồi trong lớp nghe phát biểu qua loa. Điều đó khiến học sinh có chút hưng phấn, còn gì hạnh phúc hơn khi không cần phải phơi mình ngoài sân vận động.
Trong lúc thầy hiệu trưởng đang đứng trước loa đọc bài phát biểu với giọng điệu xúc động và hào hứng thì học sinh trong các lớp bắt đầu rì rầm nói chuyện, chẳng mấy ai thèm chăm chú nghe.
Haeyeon ngồi chung với một bạn nữ, cô nàng cũng dễ mến, khuôn mặt tròn trịa, hơi mũm mĩm, tính cách hơi ngượng ngùng e thẹn.
Sau khi đã viết hết tên lên đống sách giáo khoa, Haeyeon mới nhận ra về thăm dò nhu cầu của cô bạn cùng bàn. Cô không phải kiểu người thích chủ động bắt chuyện với người khác, vì thế chỉ mỉm cười thân thiện với cô nàng rồi tiếp tục làm việc của mình.
Bạn ngồi cùng đã nhận ra điều đó, bèn dồn hết can đảm, khẽ tự giới thiệu:
Jo Hyemin
Xin chào, mình tên là Jo Hyemin.
Haeyeon chưa kịp trả lời liền thấy có người vỗ lưng mình. Cô liền quay người lại.
Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là Keonho ngay phía sau, có điều cậu ta đang quay người nói chuyện với bạn, không nhìn cô. Thế là cô biết Minyeon đang gọi mình.
Minyeon chỉ tay về phía cô giới thiệu với Yufan:
Jeong Minyeon
Đây là em gái mình, bọn mình là chị em sinh đôi khác trứng.
Hai mắt Yufan sáng lên, gật đầu rồi nói tiếp:
Chao Yufan
Ồ quao! Chào em gái, sau này chỉ giáo nhé.
Keonho đang bàn tán với các bạn về trận bóng rổ mình xem tối qua. Cậu ta nghe thấy giọng nói liền liếc mắt nhìn Haeyeon. Khoảnh khắc ấy, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, cặp song sinh này chẳng giống nhau chút nào.
Dưới tóc mái qua dài của Haeyeon là khuôn mặt nhỏ xíu, đôi mắt đẹp và đen lánh mang theo chút hờ hững xa cách khi nhìn người xung quanh.
Khuôn mặt trắng muốt tôn lên đôi môi mềm mại nhỏ nhắn, trông rất ngoan hiền, nhưng không mang theo chút biểu cảm nào, khiến người ta thấy vừa xinh đẹp vừa lạnh lùng.
Jeong Haeyeon
Jeong Haeyeon...
Haeyeon mấp máy môi, để lộ hàm răng trắng. Giọng nói dịu dàng, nhỏ nhẹ vang lên trong không trung, mềm mịn như bông.
Yufan sững người, không hiểu ý của cô. Keonho đang nói chuyện với Martin và Juhoon nghe vậy cũng sững lại, không dám nói tiếp. Cậu ta quay người lại, cau mày, đôi mắt đen lấy nhìn cô chăm chú.
Jeong Haeyeon
Mình tên là Jeong Haeyeon.
Yufan như chợt tỉnh ngộ, buông một câu đùa giỡn:
Chao Yufan
Tên bạn phát âm khá giống với Keonho, dễ nhầm lẫn.
Keonho nghe xong chỉ nghiêng nghiêng đầu, không nói gì.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play