작은 비밀! [ Mason X CongB ]
-
// acc clone của bé Bi //
Nguyễn Xuân Bách đứng trước cửa nhà Nguyễn Thành Công, trong tay là túi cháo còn bốc khói. Hắn gõ cửa mấy lần liền, đến khi cánh cửa mở ra thì cả người Thành Công đã loạng choạng đổ thẳng vào lòng hắn.
Nguyễn Xuân Bách
Ê…uống bao nhiêu rồi hả? // Xuân Bách cau mày, một tay đỡ lưng cậu, mùi rượu nồng đến mức hắn không cần hỏi cũng biết câu trả lời //
Nguyễn Thành Công
Có…có chút xíu thôi mà…// Thành Công lẩm bẩm, đầu tựa lên vai hắn, giọng kéo dài nhão nhẹt //
Nguyễn Thành Công
Bách khó tính quá…
Xuân Bách thở dài, kéo cậu vào trong nhà, đặt túi cháo lên bàn rồi dìu Thành Công ngồi xuống ghế. Chưa kịp quay đi, tay áo hắn đã bị kéo lại.
Nguyễn Thành Công
Ở lại....// Không phải mệnh lệnh, mà là giọng hờn dỗi trẻ con //
Nguyễn Xuân Bách
Ăn cháo đã rồi tính.
Nguyễn Thành Công
Không ăn.
Nguyễn Xuân Bách
Không ăn thì đau bao tử.
Nguyễn Thành Công
Đau cũng kệ…tại Bách có quan tâm đâu…
Nguyễn Xuân Bách
Lại nữa? Tao làm gì mày? // Xuân Bách sững lại //
Thành Công quay mặt đi, khoanh tay trước ngực, môi mím chặt như thật sự đang giận. Vài giây sau, cậu lại quay sang, chọc ngón tay vào ngực hắn.
Nguyễn Thành Công
Lúc nào cũng vậy…lúc nào mày cũng coi tao là bạn thân.
Câu nói đó khiến Xuân Bách khựng lại một nhịp, nhưng hắn vẫn bật cười xòa.
Nguyễn Xuân Bách
Chứ không phải thì là gì?
Thành Công im lặng một lúc lâu, ánh mắt lơ mơ vì men rượu nhưng lại nhìn hắn rất chăm chú, rất lâu. Rồi cậu cười, nụ cười vừa buồn vừa ngốc.
Nguyễn Thành Công
Bách nè…tao nói cho mày biết một bí mật nha…
Nguyễn Xuân Bách
Bí mật gì? // Xuân Bách buông muỗng, nghiêng người lại gần //
Thành Công ghé sát hơn, hơi thở nóng hổi phả lên cổ hắn.
Nguyễn Thành Công
Người tao thích…là...
Xuân Bách nín thở Khoảnh khắc đó, hắn không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh đến vậy. Một phần tò mò, một phần lo lắng mơ hồ, như thể sợ nghe thấy một cái tên nào đó không nên nghe.
Nguyễn Xuân Bách
Là ai? // Hắn thúc giục, giọng thấp hơn //
Thành Công mở miệng…rồi khựng lại Đôi mắt chớp chớp vài cái, tay đang níu áo hắn chậm rãi trượt xuống, cả người nghiêng hẳn sang.
Đầu cậu rơi lên vai Xuân Bách....Hơi thở đều dần Ngủ mất rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Ê…Thành Công? // Xuân Bách gọi khẽ, không có hồi đáp //
Nguyễn Xuân Bách
Đúng là dở hơi…nói tới đó rồi ngủ.// Hắn bật cười, vừa bất lực vừa hụt hẫng //
Xuân Bách chỉnh lại tư thế cho cậu, để đầu Thành Công tựa gọn hơn trên vai mình. Hắn không hề nhận ra trong giấc ngủ say, khóe môi cậu cong lên rất nhẹ, như thể cuối cùng cũng nói được điều mình giấu kín bấy lâu, dù chẳng ai nghe thấy.
Và Xuân Bách…Hoàn toàn không hay biết rằng:
Người khiến Thành Công uống rượu....Người khiến cậu nhõng nhẽo, hờn dỗi, lấy hết can đảm để thổ lộ Chính là hắn.
Một thằng trai thẳng Và cũng là người duy nhất Thành Công không dám mất.
-
// acc clone của bạn bách //
Chiều hôm ấy, cả nhóm kéo nhau ra công viên gần khu nhà trọ ngồi chơi. Trời nắng nhẹ, gió thổi qua hàng cây làm không khí mát hơn hẳn. Mấy lon nước ngọt đặt la liệt trên băng ghế, tiếng cười nói rộn ràng vang lên không dứt.
Chỉ có một người là chẳng hề thoải mái.
Nguyễn Thành Công ngồi giữa, mặt ngoài thì cười cười nói nói, nhưng mắt phải liên tục liếc ngang liếc dọc. Cứ hễ Trường Giang hay Minh Hiếu nhích người lại gần Xuân Bách là ánh mắt cậu lập tức trừng lên, rõ ràng là cảnh cáo không lời.
Giữ mồm cho tao....Đứa nào hớ miệng là tao cho nghỉ chơi luôn.
Trường Giang vừa bật nắp lon nước đã bắt gặp ánh nhìn đó, liền khựng lại giữa chừng.
Vũ Trường Giang
...Ờ, nắng đẹp ghê ha.
Minh Hiếu ngồi đối diện suýt bật cười, nhưng vừa mở miệng định trêu thì Thành Công đã nghiêng đầu, ánh mắt lạnh hẳn đi. Minh Hiếu lập tức quay mặt chỗ khác, giả vờ chăm chú nghịch cỏ.
Vũ Trường Giang
Ê, tụi bây sao tự nhiên hiền dữ vậy? // Trường Giang lẩm bẩm //
Trần Minh Hiếu
Không hiền là chết.// Minh Hiếu đáp nhỏ //
Thành Công nghe được, đá nhẹ một cái dưới gầm ghế, mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.
Ở đầu bên kia băng ghế, Xuân Bách hoàn toàn không hay biết sóng ngầm đang cuộn lên vì mình. Hắn ngồi sát bên Bùi Trường Linh, cả hai cúi đầu chăm chú vào màn hình điện thoại.
Nguyễn Xuân Bách
Đoạn này phải né trái.
Bùi Trường Linh
Không, né phải mới sống.
Nguyễn Xuân Bách
Tin tao đi.
Bùi Trường Linh
Rồi rồi, chết chưa kìa.
Xuân Bách cười ha hả, tay vỗ mạnh vào đùi, chẳng hề để ý đến ánh mắt Thành Công đang liếc qua bên này… hơi lâu hơn mức cần thiết.
Thành Công siết chặt lon nước trong tay Vô tư thật Hôm qua còn ngủ trên vai người ta, hôm nay đã cười nói vui vẻ thế này.
Cậu nghiêng người sang Trường Giang, hạ giọng cực thấp:
Nguyễn Thành Công
Nhắc lại lần nữađừng có nói gì bậy bạ trước mặt Bách đấy!!!
Trường Giang giơ tay đầu hàng:
Vũ Trường Giang
Rồi rồi, mẹ yên tâm đi.
Minh Hiếu liếc nhìn Xuân Bách rồi quay sang Thành Công, cười nửa miệng:
Trần Minh Hiếu
Nhưng mà mày giấu kiểu này…lộ sớm muộn à..
Nguyễn Thành Công
Lộ cái đầu mày.
Ngay lúc đó, Xuân Bách ngẩng lên khỏi màn hình, quay sang hỏi:
Nguyễn Xuân Bách
Bọn mày nói gì vậy?
Tim Thành Công hẫng một nhịp Cậu lập tức bật cười giả lả:
Nguyễn Thành Công
À…nói xấu Linh chơi game dở thôi.
Xuân Bách gật gù, quay lại với màn hình, hoàn toàn không nghi ngờ.
Thành Công thở phào, nhưng trong lòng lại rối hơn cả lúc nãy Cậu nhìn bóng lưng Xuân Bách, ánh nắng chiều phủ lên vai hắn, lòng chợt nhói lên một cái rất khẽ.
Giữ được mồm tụi nó…Nhưng còn tim tao thì sao giữ đây?
Khi ấy…chẳng biết từ đâu chui ra, Đặng Thành An lò dò tiến lại. Hắn kéo cái ghế nhựa nhỏ, ngồi xuống sát bên Thành Công một cách tự nhiên đến mức đáng ngờ.
Đặng Thành An
Ý ỳ bạn thành công nè~
Thành Công còn chưa kịp phản ứng thì Thành An đã nghiêng người lại gần, giọng nói thì không nhỏ không to, vừa đủ để…lọt vào tai người ngồi gần.
Đặng Thành An
nhìn mày dễ thương ghê á.
Đặng Thành An
Thiệt đó, vừa xinh vừa ngoan, lại còn biết quan tâm bạn bè nữa.
Đặng Thành An
Sau này đứa nào quen được mày chắc lời dữ lắm.
Nụ cười trên mặt cậu đông lại một nhịp, ánh mắt liếc nhanh sang Trường Giang như cầu cứu. Trường Giang nhún vai, kiểu tao cứu không nổi. Minh Hiếu thì cúi đầu uống nước, giả mù.
Nguyễn Thành Công
Ờ…mày nói nhiều quá rồi đó.// Thành Công khẽ gạt, giọng không nặng không nhẹ //
Nhưng Thành An như không nghe thấy. Hắn vẫn lãi nhãi bên tai, khen tới khen lui, khoảng cách ngày càng gần hơn mức bình thường.
Ở đầu băng ghế bên kia, Xuân Bách không quay đầu lại Mắt hắn vẫn dán vào màn hình điện thoại, tay cầm máy chắc nịch.
Nhưng tai thì… ngứa kinh khủng.
Từng câu "dễ thương" từng chữ "xinh ngoan yêu" lọt vào, rõ ràng đến mức hắn không muốn nghe cũng không được. Ngực hắn bỗng dưng nặng xuống, cảm giác khó chịu lạ lẫm lan ra khắp người.
Bùi Trường Linh
Bách, né trái đi! // Bùi Trường Linh lên tiếng //
Bùi Trường Linh
Trái, tao nói né trái mà!
Màn hình hiện lên dòng chữ thua cuộc Xuân Bách chậc lưỡi, bực bội quăng nhẹ điện thoại xuống đùi.
Bùi Trường Linh
Ủa hôm nay mày sao vậy? // Trường Linh thở dài //
Bùi Trường Linh
Nãy giờ thua liên tục luôn đó.
Xuân Bách không đáp ngay. Hắn vô thức liếc sang bên kia.
Thành An đang cười, nói gì đó rất gần tai Thành Công. Còn Thành Công thì nghiêng người tránh nhẹ, nhưng không đủ dứt khoát để người ta tự rút lui.
Tim Xuân Bách khẽ cộp một cái.
Nguyễn Xuân Bách
Chắc mất tập trung.// Hắn đáp cụt lủn, nhặt điện thoại lên chơi tiếp //
Ván tiếp theo....Lại thua Trường Linh đặt điện thoại xuống, liếc sang Xuân Bách, khóe môi cong lên rất nhẹ kiểu cười của người đã nhìn ra vấn đề nhưng không nói toạc.
Bùi Trường Linh
Mày không nhìn,// Trường Linh nói chậm rãi //
Bùi Trường Linh
mà hình như để ý hơi nhiều đó.
Nguyễn Xuân Bách
Để ý cái gì?
Bùi Trường Linh
Không biết. Nhưng từ lúc có thằng an ngồi gần Thành Công, mày đánh game xuống tay hẳn.
Xuân Bách định phản bác, nhưng lời chưa kịp ra thì… không hiểu sao lại nghẹn ở cổ họng.
Hắn quay mặt đi chỗ khác, lẩm bẩm:
Nguyễn Xuân Bách
Ồn quá, khó chịu tai thôi.
Trường Linh bật cười khẽ, không nói thêm....Nhưng trong ánh mắt là sự ngầm hiểu rất rõ
Ở phía bên kia, Thành Công cuối cùng cũng không chịu nổi, đứng dậy lấy cớ đi mua nước Trước khi đi, cậu liếc nhanh về phía Xuân Bách.
Chỉ một cái liếc thôi Nhưng Xuân Bách bắt được.
Hắn đứng bật dậy theo phản xạ.
Nguyễn Xuân Bách
Ờ…tao đi vệ sinh chút.
Không ai nói gì Nhưng Trường Linh nhìn theo hai bóng lưng rời đi, khẽ thở dài.
Bùi Trường Linh
Trai thẳng gì mà ghen thấy rõ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play