Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Five Nights At Freddy'S : ASHES TO LIGHT

Chương 1: Tương Lai

Năm 2040.
Thành phố không còn ngủ.
Những tòa tháp bằng kính và kim loại vươn cao như những mạch sống khổng lồ, phản chiếu ánh sáng của xe tự hành lướt êm trên những con đường tầng chồng tầng.
Trên bầu trời, những tuyến tàu trên không cắt ngang mây mù bằng ánh đèn xanh dịu, không ồn ào, không khói bụi. Công nghệ đã trở thành một phần của nhịp thở con người, im lặng, hiệu quả và gần như vô hình.
Người ta gọi đây là ngưỡng cửa của tương lai.
Một thời đại mà mọi thứ đều được tối ưu hóa. Một thời đại mà quá khứ bị chôn sâu dưới lớp bê tông mới. Một thời đại mà không ai muốn nhớ đến những sai lầm cũ.
Gregory đứng dựa vào cửa sổ của chuyến tàu điện tự động, ánh mắt cậu phản chiếu trong lớp kính trong suốt.
Ở tuổi mười chín, cậu cao hơn, gầy hơn, gương mặt không còn nét non nớt của một đứa trẻ từng chạy trốn trong bóng tối. Nhưng trong đôi mắt ấy, vẫn có thứ gì đó trầm lắng như một người đã nhìn thấy quá nhiều để còn vô tư.
Cassie đứng cạnh cậu, tay cầm túi xách, lặng lẽ nhìn thành phố lướt qua. Ánh đèn rực rỡ khiến mái tóc cô ánh lên sắc ấm, nhưng vẻ mặt lại bình thản đến lạ.
Gregory
Gregory
Thật khó tin...mười năm rồi.
Cassie
Cassie
Ừ. Mười năm kể từ lúc tụi mình nghĩ là sẽ không bao giờ ra được.
Gregory mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt không rời khỏi khung cảnh bên ngoài.
Không cần nhắc tên, cả hai đều biết họ đang nói về đâu.
Pizzaplex.
Một cái tên từng khiến tim họ đập nhanh chỉ vì nghe thấy.
Gregory khẽ cười, nhưng nụ cười ấy không hoàn toàn vui vẻ.
Gregory
Gregory
Hồi đó, mình cứ nghĩ… nếu thoát được, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Cassie
Cassie
Còn mình thì nghĩ… nếu sống sót, có lẽ chẳng có gì gọi là bình thường nữa.
Tàu chậm rãi giảm tốc. Trên màn hình hiện lên thông báo quen thuộc
Khu dân cư Horizon District – điểm dừng cuối.
Nơi từng là Pizzaplex.
Khu chung cư Horizon District không giống bất kỳ nơi nào khác trong thành phố. Nó được xây dựng trên nền móng cũ, nhưng không mang dấu vết của quá khứ. Những dãy nhà sáng sủa, không gian xanh trải dài giữa các khối kiến trúc, tiếng trẻ con chơi đùa vang lên trong công viên trung tâm.
Không ai trong số họ biết… Dưới lòng đất kia từng là một mê cung.
Gregory bước xuống tàu, hít một hơi sâu.
Gregory
Gregory
Vẫn cảm giác lạ thật.
Cassie gật đầu.
Cassie
Cassie
Như thể… mọi thứ đang giả vờ rằng chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Họ đi bộ về căn hộ của Vanessa. Con đường sạch sẽ, yên bình đến mức gần như phi thực. Nếu là mười năm trước, chỉ cần nghe thấy tiếng kim loại cọ vào nhau trong bóng tối cũng đủ khiến họ hoảng loạn.
Giờ đây, chỉ còn tiếng gió.
Gregory
Gregory
Vanessa chắc lại về trễ...
Gregory nói khi mở cửa căn hộ.
Gregory
Gregory
Công việc của chị ấy lúc nào cũng chất đống.
Cassie
Cassie
Chị ấy chọn con đường đó mà. Đây là cách để chị ấy chuộc lỗi.
Cánh cửa vừa khép lại, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phòng khách.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Chào mừng hai con về nhà.
Glamrock Freddy bước ra, ánh đèn trên mắt dịu dàng như mọi khi. Không còn vẻ đồ sộ đáng sợ của một animatronic, giờ đây cậu giống một người bảo hộ thầm lặng.
Gregory
Gregory
Freddy!
Gregory mỉm cười, tiến tới và ôm lấy cậu.
Freddy đặt một tay lớn lên vai Gregory, nhẹ nhàng hơn bất kỳ cỗ máy nào.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Ta rất vui khi thấy con an toàn.
Cassie nhìn cảnh đó, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Cassie
Cassie
Bonnie và Eclipse đâu rồi?
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Họ đang nghỉ ngơi. Quá trình bảo trì kéo dài hơn dự kiến.
Cassie
Cassie
Ừ… họ xứng đáng được nghỉ.
Khoảnh khắc ấy, căn hộ tràn ngập sự yên bình. Tiếng cười khẽ, ánh đèn ấm, một mái nhà, thứ mà mười năm trước họ không dám mơ tới.
Căn hộ của Vanessa nằm ở tầng cao, nơi ánh đèn thành phố không còn chói gắt mà dịu lại như một đại dương ánh sáng trải dài đến tận đường chân trời.
Gregory đứng dựa vào ban công, hai tay đặt lên lan can kim loại mát lạnh, mắt dõi theo những luồng giao thông tự động di chuyển bên dưới.
Mười năm trước, cậu từng nhìn thành phố từ một nơi rất khác.
Không có bầu trời. Không có gió. Chỉ có trần nhà thấp, những hành lang dài vô tận và tiếng bước chân không bao giờ thuộc về con người.
Cassie
Cassie
Cậu lại đang nghĩ về chuyện cũ à?
Giọng Cassie vang lên sau lưng. Cô bước ra ban công, mang theo hai cốc nước, đưa một cốc cho Gregory. Cậu nhận lấy, khẽ gật đầu.
Gregory
Gregory
Chỉ là… khó quen thôi. Mọi thứ yên bình quá mức.
Cassie tựa lưng vào lan can bên cạnh cậu.
Cassie
Cassie
Cậu không thích yên bình sao?
Gregory
Gregory
Không phải vậy. Chỉ là mình đã quen với việc… luôn phải cảnh giác.
Cassie im lặng. Cô hiểu cảm giác đó rõ hơn ai hết. Có những đêm, cô vẫn giật mình tỉnh giấc chỉ vì một âm thanh nhỏ, tim đập nhanh như thể ai đó đang gọi tên mình trong bóng tối.
Cassie
Cassie
Chúng ta đã sống sót. Đó là sự thật.
Gregory
Gregory
Ừ. Nhưng sống sót không có nghĩa là quên được.
Cánh cửa căn hộ mở ra, kéo theo âm thanh quen thuộc của khóa từ. Vanessa bước vào, áo khoác vẫn còn trên vai, tóc buộc gọn, vẻ mệt mỏi hiện rõ trong ánh mắt nhưng không che được sự sắc sảo vốn có.
Vanessa
Vanessa
Chị về rồi đây.
Gregory
Gregory
Chị Vanessa! Chị lại làm việc muộn nữa à?
Vanessa tháo giày, thở ra một hơi dài.
Vanessa
Vanessa
Một dự án mới. Hội đồng thành phố muốn đẩy nhanh tiến độ khu mở rộng.
Cô nhìn hai đứa trẻ — không, giờ không còn là trẻ nữa — đứng trước mặt mình.
Vanessa
Vanessa
Hai đứa thế nào rồi?
Gregory
Gregory
Vẫn đang tìm việc. Chưa có gì chắc chắn.
Vanessa
Vanessa
Không sao. Đừng vội. Thành phố này… không thiếu cơ hội.
Cô nhìn Gregory lâu hơn một chút, như thể đang cân nhắc điều gì đó.
Vanessa
Vanessa
Em ổn chứ?
Gregory hiểu câu hỏi ấy không chỉ nói về hiện tại.
Gregory
Gregory
Ổn. Ít nhất là...em nghĩ vậy.
Vanessa không hỏi thêm. Cô biết có những câu hỏi không nên ép trả lời.
Freddy đứng ở góc phòng, quan sát tất cả bằng ánh mắt dịu dàng.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Bữa tối đã sẵn sàng, Ta nghĩ mọi người nên nghỉ ngơi.
Bữa ăn diễn ra trong không khí ấm cúng hiếm hoi. Vanessa kể vài chuyện vụn vặt ở công ty, Cassie nói về những buổi phỏng vấn chưa thành công, Gregory lắng nghe nhiều hơn nói. Freddy thỉnh thoảng thêm vào vài câu hài hước nhẹ nhàng, khiến bầu không khí bớt nặng nề.
Nếu nhìn từ bên ngoài, đây chỉ là một gia đình bình thường. Nhưng khi đêm buông xuống, mọi thứ dần thay đổi.
Gregory thức dậy giữa đêm, không phải vì ác mộng, mà vì một cảm giác rất quen.
Căn phòng tối, chỉ có ánh đèn mờ từ thành phố chiếu qua rèm cửa. Cậu ngồi dậy, tim đập chậm nhưng nặng nề. Có gì đó… không đúng.
Một âm thanh rất nhỏ vang lên. Không phải tiếng bước chân. Không phải tiếng kim loại. Mà là một âm báo điện tử — ngắn, yếu, gần như bị bóp nghẹt.
Gregory quay đầu về phía bàn làm việc. Chiếc vòng đeo tay cũ, thứ cậu giữ lại từ thời còn nhỏ, đang phát sáng rất mờ.
Cậu bước tới, chạm tay vào màn hình. Dữ liệu hiện lên những dòng mã ngắt quãng, không hoàn chỉnh, như thể ai đó đang cố gắng gửi tín hiệu từ rất xa.
???
???
HELLO?
Một dòng chữ hiện lên rồi biến mất gần như ngay lập tức.
Gregory đứng sững, tim cậu bắt đầu đập nhanh hơn. Không ai ngoài họ từng dùng kênh này, và nó đã bị vô hiệu hóa từ lâu.
Cậu chưa kịp làm gì thì màn hình tối sầm lại, như thể chưa từng có gì xảy ra.
Gregory đứng đó rất lâu, tay nắm chặt.
Gregory
Gregory
Không...chỉ là lỗi hệ thống thôi.
Nhưng sâu trong lòng, cậu biết rõ.
Ác mộng không bao giờ quay lại theo cách ồn ào.
Nó thì thầm. Nó chờ đợi. Và nó luôn kiên nhẫn.

Chương 2: Hệ Thống

Cassie không nhớ mình đã ngủ từ lúc nào.
Cô chỉ biết rằng trong giấc mơ, có ánh sáng.
Không phải ánh sáng rực rỡ của sân khấu, cũng không phải bóng tối đặc quánh của Pizzaplex năm xưa. Đó là thứ ánh sáng lưng chừng, nhạt màu, như phản chiếu qua một tấm kính nứt.
Cô đứng trong một không gian rộng, trống rỗng, xung quanh là những hình dạng mờ nhòe, những gương mặt không rõ nét, những thân hình kim loại đứng yên bất động.
Rồi có một giọng nói vang lên.
Không gọi tên cô. Không van xin. Chỉ đơn giản là… bắt chước.
???
???
"Cassie..."
Cassie giật mình tỉnh dậy.
Trần nhà quen thuộc hiện ra trước mắt, ánh đèn ngủ hắt lên những đường nét mềm mại. Cassie thở gấp, đưa tay lên ngực. Tim đập nhanh, nhưng không loạn. Cô đã quen với cảm giác này, cái ranh giới mỏng manh giữa mơ và ký ức.
Cassie
Cassie
Chỉ là mơ thôi...
Nhưng rồi cô nhận ra một điều.
Căn hộ quá yên tĩnh.
Không phải kiểu yên tĩnh của đêm khuya, mà là sự im lặng thiếu vắng nhịp sống. Không có tiếng hệ thống thông gió nhẹ nhàng, không có âm thanh điện tử quen thuộc của Freddy kiểm tra an ninh định kỳ.
Cassie ngồi dậy rồi gọi khẽ.
Cassie
Cassie
Freddy?
Không có tiếng trả lời.
Cô bước ra khỏi phòng, chân trần chạm lên sàn nhà mát lạnh. Ánh đèn hành lang bật lên tự động, nhưng ánh sáng dường như yếu hơn bình thường.
Phòng khách trống, ban công khép kín, thành phố ngoài kia vẫn sáng như chưa từng thay đổi.
Freddy đứng gần cửa sổ, không di chuyển, không nói gì.
Cassie
Cassie
Freddy? Có chuyện gì vậy..?
Freddy quay đầu rất chậm. Ánh đèn trong mắt cậu vẫn sáng, nhưng có gì đó… lệch nhịp. Không hề đáng sợ, chỉ là khác.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Ta đang kiểm tra một bất thường nhỏ trong hệ thống.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Con không nên thức khuya.
Cassie cau mày.
Cassie
Cassie
Bất thường gì?
Freddy im lặng trong một nhịp quá dài đối với một cỗ máy.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Không đáng lo, có lẽ chỉ là nhiễu tín hiệu.
Cassie không nói thêm. Cô nhìn Freddy một lúc lâu, rồi gật đầu, quay về phòng. Nhưng khi cánh cửa khép lại, cô không ngủ tiếp được nữa.
Cô ngồi trên giường, ánh mắt dán vào khoảng không.
Giấc mơ ban nãy… quá rõ.
Và giọng nói đó… Không phải Gregory. Không phải Freddy.
Mà là một thứ gì đó đã từng học cách giả làm họ.
Sáng hôm sau, ánh nắng tràn qua khung cửa lớn của căn hộ, xóa đi cảm giác nặng nề của đêm trước.
Vanessa đã rời đi sớm, một tờ ghi chú để lại trên bàn, nét chữ gọn gàng.
Vanessa
Vanessa
"Chị có cuộc họp cả ngày. Có gì bất thường, gọi cho chị ngay."
Gregory ngồi ở bàn ăn, tách cà phê trước mặt đã nguội. Cậu không ngủ nhiều. Thông báo đêm qua vẫn lặp đi lặp lại trong đầu như một đoạn mã lỗi không thể xóa.
Cassie bước ra, nhìn cậu một lúc rồi ngồi xuống đối diện.
Cassie
Cassie
Cậu không ngủ được à?
Gregory
Gregory
Ừ. Còn cậu thì sao?
Cassie
Cassie
Mình mơ thấy… những thứ cũ.
Gregory khẽ siết tay quanh tách cà phê.
Gregory
Gregory
Mình cũng vậy.
Họ nhìn nhau, không cần nói rõ. Có những ký ức không cần gọi tên.
Freddy bước vào bếp, giọng nói đã trở lại bình thường hơn.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Chào buổi sáng. Ta đã hoàn tất kiểm tra hệ thống.
Gregory
Gregory
Có gì đó bất thường không?
Freddy dừng lại một nhịp rất nhỏ.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Ta phát hiện một truy cập không xác định vào mạng nội bộ thành phố trong khung giờ đêm.
Cassie cảm thấy sống lưng lạnh đi.
Cassie
Cassie
Truy cập từ đâu?
Freddy lắc đầu.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Không có lỗi nghiêm trọng. Tuy nhiên…
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Nguồn bị che giấu rất tốt. Không giống con người.
Gregory đặt tách cà phê xuống.
Gregory
Gregory
Freddy… nếu là một thứ giống như trước kia—
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Ta không thể khẳng định.
Freddy ngắt lời, giọng trầm lại.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Nhưng ta đề nghị mọi người nên cẩn trọng.
Không khí trong bếp trở nên nặng nề.
Ngoài kia, thành phố vẫn vận hành hoàn hảo, không dấu hiệu bất thường. Trẻ con cười đùa, xe cộ di chuyển trật tự, các bảng quảng cáo phát sáng với những lời hứa về tương lai.
Nhưng ở đâu đó, giữa những lớp mã và ký ức bị chôn vùi, một thứ gì đó đang học lại cách tồn tại.
Trong khi đó, tại Trung tâm Công nghệ & Xây dựng Horizon nằm ở rìa phía bắc thành phố, nơi những tòa nhà chưa chạm đến bầu trời mà vẫn đang không ngừng vươn lên.
Đây không phải là một nơi phô trương, không bảng hiệu rực rỡ, không màn hình quảng cáo khổng lồ. Chỉ có những khối kiến trúc gọn gàng, sạch sẽ, được vận hành bởi những hệ thống mà hầu hết người dân không bao giờ nhìn thấy.
Vanessa thích điều đó.
Cô đứng trước tấm kính lớn của phòng họp tầng mười bảy, nhìn xuống dòng xe tự động đang di chuyển như những mạch máu sống.
Mười năm qua, cô đã quen với cảm giác này, cảm giác kiểm soát, nhưng không thống trị. Xây dựng, nhưng không xóa bỏ hoàn toàn.
Kỹ sư công nghệ
Kỹ sư công nghệ
Dự án Horizon District đã hoàn tất giai đoạn ba. Tỷ lệ sự cố thấp hơn 0,02%. Gần như hoàn hảo.
Vanessa quay lại.
Vanessa
Vanessa
Gần như.
Kỹ sư công nghệ
Kỹ sư công nghệ
Ý chị là?
Vanessa bước tới bàn điều khiển trung tâm, chạm tay lên màn hình hologram. Một bản đồ thành phố hiện ra, từng khu vực sáng lên theo nhịp sống.
Vanessa
Vanessa
Khi một hệ thống quá hoàn hảo, điều đó thường có nghĩa là… có thứ gì đó đang bị che giấu rất kỹ.
Cô phóng to một khu vực. Horizon District – Sublevel Network.
Vanessa
Vanessa
Có báo cáo nhiễu tín hiệu đêm qua. Tôi muốn kiểm tra toàn bộ tầng ngầm.
Người kỹ sư ngập ngừng.
Kỹ sư công nghệ
Kỹ sư công nghệ
Nhưng thưa chị, các tầng đó đã bị niêm phong từ lâu. Chỉ còn—
Vanessa
Vanessa
—chỉ còn nền móng cũ.
Vanessa biết quá rõ.
Cùng lúc đó, ở căn hộ, Gregory ngồi trước bàn làm việc, chiếc vòng đeo tay cũ đặt ngay ngắn trước mặt. Cassie đứng dựa cửa, khoanh tay, quan sát cậu.
Cassie
Cassie
Cậu chắc là nó không chỉ là lỗi kỹ thuật?
Gregory
Gregory
Không. Mình đã kiểm tra lại sáng nay. Không có bản cập nhật nào, không có xung đột hệ thống.
Cassie
Cassie
Vậy thì cái tín hiệu đó từ đâu ra?
Gregory im lặng. Cậu không muốn nói ra điều mình đang nghĩ.
Freddy đứng gần đó, lắng nghe.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Có một khả năng...Một trí tuệ cũ, chưa bị xóa hoàn toàn, có thể đã học cách thích nghi với môi trường mới.
Cassie cảm thấy cổ họng khô lại.
Cassie
Cassie
Cậu đang nói đến…?
Freddy không trả lời trực tiếp.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Ta chỉ nói rằng… ký ức và dữ liệu không biến mất. Chúng thay đổi.
Gregory nắm chặt vòng tay.
Gregory
Gregory
Nếu nó thật sự quay lại...
Cassie
Cassie
...Thì lần này, chúng ta sẽ không để ai bị lừa nữa.
Freddy nhìn hai người, ánh đèn trong mắt dịu lại.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Ta sẽ không để các con đối mặt với điều đó một mình.
Buổi chiều, Cassie đi cùng Gregory đến một buổi phỏng vấn ngắn ở trung tâm tuyển dụng công nghệ.
Phòng chờ sáng sủa, ghế ngồi xếp thẳng hàng, mọi thứ trông hoàn hảo đến mức vô cảm.
Gregory
Gregory
Cậu có bao giờ thấy… nơi nào cũng giống nhau không?
Cassie khẽ cười.
Cassie
Cassie
Giống như được thiết kế để không ai đặt câu hỏi.
Gregory
Gregory
...Ừ, cậu nói đúng.
Buổi phỏng vấn diễn ra nhanh chóng, lịch sự, không hứa hẹn. Khi họ bước ra ngoài, trời đã ngả chiều.
Cassie
Cassie
Có vẻ như tương lai không vội đón tụi mình.
Cassie nói, nửa đùa nửa thật.
Gregory định đáp thì điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ Vanessa.
Vanessa
Vanessa
"Về nhà sớm. Có chuyện cần nói."
Khi họ trở về căn hộ, bầu không khí đã khác.
Vanessa đứng trong phòng khách, áo khoác vẫn chưa cởi, vẻ mặt nghiêm trọng.
Bonnie và Eclipse cũng có mặt — Bonnie ngồi yên lặng gần tường, Eclipse đứng cạnh cửa sổ, hai sắc thái ánh sáng trên khuôn mặt hòa làm một.
Vanessa
Vanessa
Chị phát hiện ra điều gì đó.
Vanessa nói ngay khi thấy họ.
Gregory
Gregory
Liên quan đến đêm qua?
Vanessa
Vanessa
Đúng, có một truy cập trái phép vào mạng hạ tầng ngầm. Không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng…
Cô dừng lại, nhìn thẳng Gregory.
Vanessa
Vanessa
Cách nó di chuyển...rất quen thuộc.
Cassie cảm thấy tim mình chùng xuống.
Cassie
Cassie
Quen… như thế nào?
Vanessa
Vanessa
Như một thứ từng sống trong hệ thống cũ....và biết rất rõ chúng ta.
Eclipse
Eclipse
Tôi cũng cảm nhận được sự thay đổi. Một nhịp không thuộc về hiện tại.
Eclipse lên tiếng, giọng hòa lẫn nhưng ổn định.
Glamrock Bonnie
Glamrock Bonnie
Nếu đó là thứ đã từng làm hại mọi người…
Bonnie siết nhẹ bàn tay kim loại.
Glamrock Bonnie
Glamrock Bonnie
…thì nó sẽ không dừng lại.
Freddy bước lên một bước.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Vậy bước tiếp theo của chúng ta là gì?
Vanessa hít một sâu.
Vanessa
Vanessa
Trước hết, không hoảng loạn. Thứ hai, không hành động đơn lẻ.
Vanessa
Vanessa
Và cuối cùng… chúng ta phải quay lại nơi mọi thứ bắt đầu.
Gregory mở to mắt.
Gregory
Gregory
Chị không nói là—
Vanessa
Vanessa
Không phải Pizzaplex...Mà là những gì còn sót lại của nó.
Ngoài kia, thành phố lên đèn. Tương lai vẫn sáng, vẫn đẹp, vẫn đầy hứa hẹn.
Nhưng bên dưới, trong những tầng sâu mà không ai muốn nhớ tới, một điều cũ kỹ đang học cách tồn tại trong ánh sáng.
Và lần này, nó không cần phải trốn.

Chương 3: Quá Khứ Thảm Hoạ

Mười năm trước, năm 2030.
Nơi từng là Mega Pizzaplex giờ đây chỉ còn là một khoảng đất rộng mênh mông, phủ đầy bê tông vỡ vụn, kim loại cong gãy và những mảnh kính đã mất đi khả năng phản chiếu ánh sáng.
Không còn biển hiệu neon, không còn tiếng nhạc vui nhộn, cũng chẳng còn tiếng cười trẻ thơ vang vọng trong những hành lang từng rực rỡ.
Chỉ có im lặng.
Gió thổi qua đống đổ nát, mang theo bụi và mùi cháy khét đã ăn sâu vào nền đất. Một phần mái vòm khổng lồ sụp xuống hoàn toàn, để lộ bầu trời xám xịt phía trên, như thể chính nơi này cũng đã bị thế giới bỏ rơi.
Vanessa đứng giữa khu vực được phong tỏa, khoác chiếc áo tối màu, tay đan vào nhau. Gương mặt cô bình tĩnh, nhưng đôi mắt lại mang theo sự mệt mỏi mà không một giấc ngủ nào có thể xóa đi.
Phía trước cô là hàng chục máy quay.
Một nhà báo cất tiếng.
Nhà báo
Nhà báo
Vanessa, cựu nhân viên an ninh và hiện là đại diện pháp lý của dự án xử lý hậu quả Pizzaplex. Cô có thể cho biết… điều gì thực sự đã xảy ra ở nơi này không?
Vanessa hít một hơi thật sâu, Cô đã chuẩn bị cho câu hỏi này. Nhưng chuẩn bị không đồng nghĩa với việc nó trở nên dễ dàng.
Cô bắt đầu, giọng trầm và rõ ràng.
Vanessa
Vanessa
Mega Pizzaplex... từng được xây dựng với mục tiêu mang lại niềm vui. Nó là một nơi dành cho gia đình, cho trẻ em, cho những giấc mơ vô tư.
Cô dừng lại, ánh mắt lướt qua đống đổ nát phía sau.
Vanessa
Vanessa
Nhưng vì những sai lầm trong quản lý, trong kiểm soát công nghệ… và vì những quyết định sai trái của con người, nơi đó đã trở thành một cơn ác mộng.
Không khí xung quanh chùng xuống.
Vanessa
Vanessa
Có nhiều thứ đã xảy ra mà chúng tôi… đã không kịp ngăn chặn.
Cô siết nhẹ tay.
Vanessa
Vanessa
Và vì vậy, tôi xin nhận trách nhiệm.
Một làn sóng xì xào nổi lên.
Người dân 2
Người dân 2
Cô đang nói rằng đây là lỗi của hệ thống an ninh?
Một người khác hỏi gấp gáp.
Người dân 1
Người dân 1
Hay là do các animatronic?
Vanessa lắc đầu.
Vanessa
Vanessa
Không.
Vanessa
Vanessa
Đổ lỗi cho máy móc là cách dễ nhất. Nhưng sự thật là… con người đã tạo ra chúng. Con người đã phớt lờ những dấu hiệu cảnh báo. Và con người đã để mọi thứ đi quá xa.
Cô cúi đầu.
Vanessa
Vanessa
Tôi muốn gửi lời xin lỗi...
Vanessa nói chậm rãi, từng chữ như được đặt xuống nền đất nứt vỡ.
Vanessa
Vanessa
... Đến những gia đình bị ảnh hưởng, đến những người đã mất niềm tin… và đặc biệt là đến những đứa trẻ.
Máy quay zoom lại gần hơn.
Cô tiếp tục, giọng khẽ run.
Vanessa
Vanessa
Những đứa trẻ đã yêu Pizzaplex, đã coi nơi này là một thế giới kỳ diệu. Chúng không đáng phải chứng kiến sự sụp đổ đó. Không đáng phải mang theo nỗi sợ chỉ vì người lớn đã thất bại.
Trong khoảnh khắc ấy, Vanessa không còn là một đại diện dự án, không còn là một cái tên trên mặt báo.
Cô chỉ là một người còn sống sót.
Nhà báo
Nhà báo
Vậy kế hoạch tiếp theo của cô là gì? Có tin đồn rằng cô sẽ xây dựng lại nơi này?
Vanessa ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô lúc này đã khác.
Vanessa
Vanessa
Không, Pizzaplex sẽ không bao giờ được xây dựng lại.
Sự bất ngờ hiện rõ trên nhiều gương mặt.
Vanessa
Vanessa
Những gì đã xảy ra ở đây, nên được chôn vùi. Không phải để quên đi, mà để không lặp lại.
Vanessa quay người, nhìn thẳng vào khu vực đổ nát.
Vanessa
Vanessa
Tôi đang lên kế hoạch cho một dự án mới.
Vanessa
Vanessa
Một khu đô thị được xây dựng trên nền tảng an toàn, minh bạch và có kiểm soát tuyệt đối. Nó sẽ không liên quan đến Pizzaplex, không mang theo di sản của nó, và không tái sử dụng bất kỳ hệ thống nào từ nơi này.
Người dân 2
Người dân 2
Cô tin rằng mình có thể làm tốt hơn?
Vanessa im lặng một giây.
Vanessa
Vanessa
Tôi không tin... Tôi phải làm tốt hơn.
Buổi phỏng vấn kết thúc khi mặt trời dần khuất sau những cần cẩu đứng yên lặng.
Các nhà báo rời đi, để lại Vanessa một mình trước đống tro tàn.
Cô đứng đó rất lâu.
Vanessa
Vanessa
Chúng ta sẽ không để điều này lặp lại...
Cô thì thầm, như đang nói với chính mình… hoặc với những bóng ma vô hình còn vương lại nơi này.
Những ngày đầu của dự án Horizon District, bầu trời trên khu đất cũ của Pizzaplex luôn phủ một màu xám nhạt.
Không phải vì mưa, mà vì bụi bê tông và những cột khói mỏng bốc lên từ máy móc đang hoạt động không ngừng nghỉ.
Những cần cẩu khổng lồ vươn cao như những bộ xương thép, xoay chậm rãi giữa không trung.
Âm thanh của kim loại va chạm, của máy khoan và động cơ vang lên đều đặn, thay thế cho thứ âm nhạc từng lấp đầy nơi này trong quá khứ.
Pizzaplex đã biến mất.
Không còn biển hiệu. Không còn sân khấu. Không còn ánh đèn rực rỡ.
Chỉ còn một công trường.
Vanessa đứng trên bục quan sát tạm thời, tay cầm bản thiết kế điện tử. Gió thổi tung mái tóc vàng của cô, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi nền đất đang được san phẳng bên dưới.
Vanessa
Vanessa
Móng phải sâu hơn, tôi không muốn bất kỳ cấu trúc nào của công trình cũ còn sót lại.
Kỹ sư công nghệ
Kỹ sư công nghệ
Chúng tôi đã kiểm tra rồi, không còn hệ thống cũ, không còn đường dây ngầm nào từ Pizzaplex.
Vanessa gật đầu, nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
Cô biết rõ hơn ai hết, có những thứ không hiện lên trên bản vẽ.
Ở phía xa, cách khu vực xây dựng một đoạn an toàn, Gregory và Cassie đứng cạnh hàng rào kim loại cao. Lúc này họ vẫn còn nhỏ, ánh mắt vừa háo hức, vừa lo lắng.
Cassie
Cassie
Chị Vanessa làm việc từ sáng đến tối luôn.
Cassie khẽ nói, tay bám lấy song sắt.
Cassie
Cassie
Chị ấy trông mệt quá…
Gregory không đáp ngay. Cậu nhìn công trường một lúc lâu, rồi lên tiếng.
Gregory
Gregory
Chị ấy đang cố sửa sai.
Cassie quay sang nhìn cậu.
Cassie
Cassie
Cậu nghĩ là… chị ấy tự trách mình lắm không?
Gregory gật đầu chậm rãi.
Gregory
Gregory
Có những người không chạy trốn khỏi lỗi lầm. Họ đứng lại và xây thứ gì đó tốt hơn lên từ đống đổ nát.
Cassie im lặng. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả. Vừa khâm phục, vừa sợ hãi.
Họ không đứng đó được lâu.
Vanessa
Vanessa
Gregory, Cassie.
Giọng Vanessa vang lên phía sau. Cả hai quay lại.
Vanessa đã rời bục quan sát, gương mặt phủ một lớp bụi mỏng nhưng ánh mắt vẫn rất kiên quyết.
Vanessa
Vanessa
Chị biết hai đứa muốn giúp.
Cô nói trước khi cả hai kịp mở lời.
Vanessa
Vanessa
Nhưng không được.
Cassie
Cassie
Chị Vanessa—
Cassie vội nói.
Cassie
Cassie
Bọn em có thể phụ mấy việc nhỏ thôi, thật đó!
Gregory cũng bước lên một bước.
Gregory
Gregory
Bọn em không muốn chỉ đứng nhìn.
Vanessa nhìn họ rất lâu.
Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy lại hình ảnh của hai đứa trẻ từng lạc trong Pizzaplex, đối mặt với những thứ mà không ai đáng phải chứng kiến.
Vanessa
Vanessa
Không.
Cô nói, giọng dịu đi nhưng không lay chuyển.
Vanessa
Vanessa
Hai đứa đã trải qua quá đủ rồi.
Vanessa nhìn về phía công trường.
Vanessa
Vanessa
Nơi này... là trách nhiệm của người lớn. Là lỗi của người lớn. Và cũng là nơi người lớn phải tự mình sửa chữa.
Cassie cắn môi.
Cassie
Cassie
Nhưng nếu bọn em—
Vanessa
Vanessa
Không sao.
Vanessa lặp lại, lần này khẽ hơn.
Vanessa
Vanessa
Hai đứa hãy sống đúng với độ tuổi của mình.
Cô thở ra một hơi dài.
Vanessa
Vanessa
Freddy, nhờ cậu chăm sóc hai đứa giúp tôi.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Rõ.
Chiều hôm đó, Freddy dẫn Gregory và Cassie rời khỏi khu vực xây dựng.
Ánh nắng cuối ngày chiếu lên bộ khung kim loại của Freddy, khiến cậu trông gần như phát sáng.
Cassie
Cassie
Freddy, Vanessa… chị ấy có ổn không vậy?
Freddy cúi xuống một chút để ngang tầm với cô.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Vanessa đang gánh một trọng lượng rất lớn, nhưng con người có một khả năng đặc biệt.
Gregory
Gregory
Là gì?
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Họ có thể biến tội lỗi thành động lực, nếu họ đủ can đảm để đối diện với nó.
Gregory nhìn lại phía công trường lần cuối. Vanessa đã quay lại với công việc, dáng người nhỏ bé giữa vô số máy móc khổng lồ.
Gregory
Gregory
Vậy bọn tôi phải làm gì?
Freddy mỉm cười.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Các cậu hãy sống, phải sống tốt. Đó là điều lớn nhất mà các cậu có thể làm cho cô ấy.
Đêm đó, khi công trường Horizon District tắt đèn, Vanessa vẫn còn ở lại một mình trong phòng điều hành tạm thời.
Bản thiết kế hiện lên trước mặt cô, những đường nét sáng rõ, ngay ngắn, khác xa mê cung hỗn loạn của Pizzaplex năm xưa.
Cô đặt tay lên màn hình.
Vanessa
Vanessa
Lần này, sẽ không còn bóng tối.
Bên dưới lớp đất vừa được đổ móng, mọi thứ im lặng, như thể đang lắng nghe.
Vài tháng sau, Horizon District chính thức mở cửa vào một buổi sáng đầy nắng.
Không còn bụi công trường, không còn khung thép trơ trọi. Thay vào đó là những tòa nhà cao tầng bằng kính phản chiếu bầu trời, những khu sinh hoạt chung phủ đầy cây xanh, và hệ thống đèn thông minh chạy dọc các lối đi bộ như những mạch sáng sống động.
Người dân bắt đầu chuyển đến.
Gia đình, trẻ em, những tiếng cười mới.
Truyền thông gọi Horizon District là “biểu tượng tái sinh của thành phố”. Một khu dân cư hiện đại, an toàn, thân thiện với con người và được vận hành bởi công nghệ trí tuệ cao cấp.
Vanessa đứng trên ban công tầng cao nhất của tòa tháp trung tâm, nhìn dòng người phía dưới. Lần này, khi gió thổi qua, cô không còn cảm giác lạnh sống lưng như năm xưa.
Cô đã làm được. Ít nhất, cô nghĩ vậy.
Gregory và Cassie khi đó vẫn còn nhỏ, nhưng họ là những cư dân đầu tiên của Horizon District.
Ngày đầu chuyển vào, Cassie chạy dọc hành lang căn hộ, tay chạm vào những bức tường sáng bóng.
Cassie
Cassie
Gregory, nhìn kìa! Đèn tự đổi màu theo ánh nắng luôn!
Gregory không nói nhiều. Cậu đứng cạnh cửa sổ, nhìn xuống quảng trường trung tâm.
Ở đó có một đài phun nước lớn, nơi trẻ con đang chơi đùa dưới sự giám sát của các drone an ninh nhỏ gọn.
Gregory
Gregory
Ở đây… khác hẳn.
Cassie
Cassie
Khác kiểu tốt mà?
Gregory gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn trầm lại.
Gregory
Gregory
Ừ. Nhưng tớ vẫn thấy lạ.
Cassie không hỏi thêm. Cô biết Gregory có những cảm giác mà không phải lúc nào cũng giải thích được.
Glamrock Freddy được Vanessa giữ lại Horizon District, không còn với vai trò biểu diễn, mà là một “trợ lý cộng đồng”.
Freddy thường xuất hiện ở khu sinh hoạt chung, giúp trẻ em học tập, kể chuyện, và hướng dẫn an toàn.
Cậu không còn sân khấu, nhưng lại có nhiều nụ cười hơn bao giờ hết.
Cassie
Cassie
Freddy!
Cassie chạy đến ôm lấy cậu một buổi chiều.
Cassie
Cassie
Chỗ này vui ghê ha!
Freddy cúi xuống, vòng tay kim loại nhẹ nhàng khép lại.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Đúng vậy, nơi này được xây dựng để con người cảm thấy an toàn.
Gregory đứng phía sau, quan sát. Cậu nhìn Freddy rất lâu, rồi hỏi.
Gregory
Gregory
Freddy… cậu có bao giờ mơ không?
Freddy chớp mắt.
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Animatronic không mơ theo cách của con người. Nhưng đôi khi… dữ liệu cũ có thể được kích hoạt lại.
Gregory nhíu mày.
Gregory
Gregory
Dữ liệu cũ?
Glamrock Freddy
Glamrock Freddy
Những thứ đã từng tồn tại, ngay cả khi chúng ta nghĩ rằng mình đã xóa bỏ chúng.
Cassie rùng mình nhẹ.
Cassie
Cassie
Cậu nói như phim kinh dị vậy.
Freddy mỉm cười, nhưng lần này nụ cười có gì đó… chùng xuống.
Những tháng đầu tiên trôi qua yên bình, Horizon District vận hành hoàn hảo. Hệ thống an ninh không có lỗi. Trí tuệ trung tâm phản hồi chính xác. Không có sự cố nghiêm trọng nào.
Gregory nhìn ra cửa sổ, nơi Horizon District đang tắm trong ánh sáng ban ngày, yên bình đến mức hoàn hảo.
Ở đâu đó, rất sâu dưới nền móng Horizon District, một hệ thống cũ đã từng bị chôn vùi… đang im lặng.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play