[Namtan_film] Cô Vợ Nhỏ Tôi Là Tiểu Meow
Ep1: Lần đầu gặp nhau.
Tác giả ngủ quên💤
Chuyện là giờ tác giả mới ra fic vì... đã quá ham vui
Tác giả ngủ quên💤
Nênn giờ mới ra fic được 🥲🥹
Đêm đó, tôi lại không ngủ được.
Trần nhà tối om. Đồng hồ chỉ 1:30 sáng.
Tôi mở mắt, rồi nhắm lại. Vô ích.
Cánh cửa phòng đóng chặt. Tiếng mưa đập vào cửa kính. Tiếng mẹ tôi khóc nghẹn ngoài hành lang.
Ba tôi uống thuốc trong đêm công ty đứng bên bờ vực phá sản, cổ phiếu tuộc dốc, đối tác từ chối...
Năm đó, tôi vừa tròn mười chín tuổi, vừa đội khăn tang, vừa ký tên vào giấy tờ để đứng tên giám đốc.
Lúc đó tôi biết bản thân mình chỉ phải được phép mạnh mẽ.
Tôi đứng trước gương, khoác áo vest.
Gương phản chiếu một người phụ nữ 29 tuổi, tóc buộc gọn, ánh mắt lạnh, không thừa cảm xúc.
Lạnh lùng là cách duy nhất để sống sót.
trợ lí
📱: Thưa cô Tipnaree, 10 giờ có buổi gặp đối tác tại nhà hàng Riverside.
Namtan(29t)
Chuẩn bị hồ sơ. Tôi xuống ngay.
Trước khi rời phòng, tôi nhìn thoáng qua khung ảnh đặt trên bàn ba, mẹ và tôi.
Mẹ tôi giờ sống ở dinh thự họ Tipnaree. Tao nhã, điềm đạm, mang khí chất quý bà đúng nghĩa.
Còn tôi… chỉ là người giữ lại những gì ba để lại.
Xe vừa dừng, tôi vẫn đang nghe điện thoại.
Namtan(29t)
Dự án này tôi không chấp nhận điều khoản đó. Anh gửi lại phương án khác đi, hạn chót chiều nay.
Một người mặc bộ đồ con gấu bông to, đứng trước nhà hàng sang trọng, tay cầm rổ kẹo đủ màu.
Tôi định vào trong nhà hàng.
Nhưng giọng nói phía sau khiến tôi chậm lại.
Một người phụ nữ trung niên, mùi rượu nồng, đang nói chuyện với một người đàn ông lớn tuổi, ăn mặc sang trọng.
Mẹ film
Con bé kia là con gái tôi. Hai mươi tuổi rồi, còn nguyên, ngây thơ lắm. Chỉ biết ăn với cười thôi, vô dụng lắm.
Người đàn ông
Cũng ngon phết, giá như nào?
Mẹ film
600 triệu thấy sao?
Người đàn ông
Được, mai tôi đem tiền tới lấy người.
Tôi nhìn sang cô gái đang vui vẻ bán kẹo cho đứa trẻ.
Trông vô tội và ngây thơ...
Namtan(29t)
“nội tâm": Ngây thơ đến mức không biết mình đang bị bán.
Tôi quay người lại, bước về phía cô gái đó.
Tôi đứng trước mặt cô gái.
Cô ấy giật mình, ngẩng lên. Gỡ bộ đồ đầu con gấu xuống. Đôi mắt tròn, sáng.
Film(20t)
Dạa...! Chị mua giúp Film nhée..!
Giọng nói mềm, ngọt, ngây ngô đến kỳ lạ.
Namtan(29t)
Um.. Chị mua hết.. Nhưng.
Namtan(29t)
Em theo chị được không?
Namtan(29t)
Đi ăn thật nhiều đồ ăn.
Không một chút do dự như thể sợ tôi rút lại câu nói đó... Không một chút đề phòng.
Tôi dẫn cô ấy vào nhà hàng.
Đối tác nhìn Film từ đầu đến chân, khó hiểu.
Namtan(29t)
Đừng để ý. Chúng ta vào vấn đề chính luôn nhé.!
Tôi ngồi xuống. Film được tôi xếp ngồi bàn bên cạnh.
Sau đó chúng tôi bàn về số liệu, điều khoản, cổ phiếu và những vấn đề hợp tác chuyên môn.
Trong lúc bàn về hợp đồng, tôi vẫn vô ý liếc nhìn sang Film.
Cô ấy ăn rất ngoan. Hai tay ôm đĩa thức ăn, nhai chậm rãi, mắt sáng lên mỗi khi thấy món mới.
“Như một chú mèo nhỏ được cho ăn"
Bất giác… tim tôi mềm đi một chút.
Tiễn đối tác xong, tôi quay lại ngồi đối diện Film.
Film(20t)
Dạaa! Ngon lắm ạ!
Ngay lúc đó tôi gọi điện cho trợ lí của tôi.
Namtan(29t)
Hủy toàn bộ lịch họp hôm nay. Dời sang ngày mai.
Namtan(29t)
À còn nữa,... Hôm nay tôi không đến công ty.!
Cúp máy. Tôi cúi xuống nhìn cô ấy.
Namtan(29t)
“Nhẹ giọng": Ăn xong Film theo chị nhé.
Namtan(29t)
Đi mua thật nhiều đồ ăn mà film thích.
Mắt Film sáng lên khi nghe tôi nói vậy.
Sau đó thanh toán xong tôi chở cô ấy đến trung tâm mua sắm mà nhà tôi đầu tư.
Nhân viên
Chào cô Tipnaree!
Namtan(29t)
Umh...Lựa cho tôi vài bộ cho cô ấy!
Khi Film bước ra từ phòng thử đồ, tim tôi khựng lại.
Không phải kiểu sắc sảo, mà là trong trẻo, mềm mại, dễ tổn thương.
“Nếu không che chở… em sẽ bị thế giới này nuốt chửng.”
Sau khi thanh toán xong, tôi dẫn cô ấy sang quầy thực phẩm và mua thật nhiều món cô ấy thích.
Tôi không cần nhìn giá, chỉ cần món đó cô ấy chọn tôi sẽ lấy...
Tôi chở cô ấy về căn biệt thự riêng của tôi, nơi chỉ có tôi và 1 người giúp việc ở.
Film(20t)
Đây là đâu ạ...?
Film(20t)
Film phải về nhà… không mẹ mắng.
Tôi quay sang áp mặt gần lại cô ấy.
Namtan(29t)
“thấp giọng": Về nhà… mẹ em sẽ gả em cho một người đàn ông già.
Film(20t)
Gả cho người đàn ông già là như nào ạ? Có ăn được không?
Namtan(29t)
Không ăn được...Nhưng ở lại với chị ăm nhiều thứ ngon hơn.!
Namtan(29t)
Hoặc có thể ăn chị này😌
Tôi càng rút ngắn khoảng cách lại.
Cô ấy nhắm mắt lại, như tưởng tôi làm điều gì đó.
Và tay tôi gỡ thắt an toàn...
Namtan(29t)
Đùa thôi. Vào nhà đi!
Vào nhà, tôi dặn người giúp việc.
Namtan(29t)
Dì mang đồ này vào tủ lạnh giúp con nhé!
Namtan(29t)
À xong rồi, dì nghỉ ngơi sớm đi.
Sau đó tôi dẫn Film lên phòng để tắm.
Sau khi xong cũng đã muộn, tôi chuẩn bị đi ngủ.
Film ôm gối, nằm xuống sàn.
Namtan(29t)
Film làm gì vậy?
Film(20t)
Dạ film ngủ ạ...
Film(20t)
Film ngủ dưới sàn quen rồi ạ!
Tôi kéo cô ấy lên giường.
Namtan(29t)
Dưới sàn lạnh lắm, lên đây ngủ cho tôi!!!
Mỗi người một góc giường.
Như mọi đêm… tôi mở mắt. Không ngủ được.
Film quay sang, chúng tôi chạm mặt nhau.
Film(20t)
Chị không ngủ được ạ?
Namtan(29t)
Um...thói quen thôi.
Bất ngờ, cô ấy chui vào lòng tôi. Áp mặt vào hõm cổ tôi. Tay ôm eo tôi thật chặt.
Film(20t)
“thì thầm": Như vậy ấm hơn, chị sẽ dễ ngủ hơn...
Giọng cô ấy ngây thơ và nhẹ nhàng.
Tôi sững người. Rồi khẽ xoa đầu cô ấy.
Âm thanh khe khẽ vang lên, như tiếng mèo nhỏ được vuốt ve.
Bỗng đôi tai mèo mềm mại hiện ra trên đầu cô ấy.
Tôi ngạc nhiên… nhưng không đẩy ra. Vì tôi dần chìm vào giấc ngủ khi nào không hay.
Lần đầu tiên sau mười năm… Tôi chìm vào giấc ngủ.
Ep2: Film mất tích
Tác giả ngủ quên💤
Một ngày tốt lành
Tác giả ngủ quên💤
Nhớ bổ xung nước đầy đủ nháaa
Tôi dậy sớm hơn thường lệ.
Không phải vì công việc. Mà vì… đêm qua tôi ngủ quá ngon.
Ngon đến mức khi mở mắt, tôi mất vài giây để nhận ra mình đang ở hiện tại, chứ không phải trong một giấc mơ yên bình hiếm hoi.
Bước xuống phòng ăn, người giúp việc đã chuẩn bị sẵn bữa sáng như mọi ngày.
Ng giúp việc
Cô chủ dậy rồi ạ. Tôi làm bữa sáng rồi.
Namtan(29t)
Cô chuẩn bị cho Film một ca ngũ cốc nhé.
Người giúp việc hơi ngạc nhiên, rồi mỉm cười.
Ng giúp việc
Dạ tôi làm ngay.
Tôi ngồi vào bàn ăn, mở iPad, lướt lại vài tài liệu liên quan đến buổi họp sáng nay.
Những con số quen thuộc, những dòng chữ khô khan… nhưng đầu óc tôi lại không tập trung nổi.
Tiếng bước chân nhẹ vang trên cầu thang.
Tóc rối, mắt còn ngái ngủ, trên người là chiếc áo sơ mi rộng của tôi, tay áo dài quá cổ tay, trông vừa lạc lõng vừa đáng yêu.
Film tiến lại gần bàn ăn.
Namtan(29t)
Ngũ cốc của Film đây.
Mắt cô ấy sáng lên ngay lập tức.
Film(20t)
Thật ạ... Cho Film hả?
Cô ấy ngồi xuống, cầm thìa lên ăn rất ngoan.
Tôi cúi xuống iPad, nhưng ánh mắt cứ vô thức liếc sang.
Cách Film ăn… giống hệt một chú mèo nhỏ. Chậm rãi, chăm chú, thỉnh thoảng lại cong cong khóe môi.
Tôi để ý… khóe môi cô ấy dính một chút sữa.
Tôi đặt iPad xuống, nghiêng người lại gần.
Film còn chưa kịp phản ứng thì tôi đã đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi.
Namtan(29t)
Film ăn vụng về quá.
Film đơ người. Tai cô ấy đỏ lên thấy rõ.
Tôi xoa đầu cô ấy theo thói quen mà chính tôi cũng không nhận ra.
Ngay lập tức, đôi tai mèo mềm mềm hiện lên.
Tôi khựng lại một nhịp. Tim tôi lại mềm đi một chút.
Tôi đứng dậy, cầm chìa khóa xe.
Namtan(29t)
Chị phải lên công ty.
Film(20t)
Chị đi lâu không ạ?
Giọng cô ấy làm tôi chậm lại một chút.
Namtan(29t)
Chị sẽ về sớm mà!
Tôi cúi xuống ngang tầm mắt cô ấy.
Namtan(29t)
Ở nhà ngoan nhé, chơi iPad đợi chị về.!
Tôi quay sang người giúp việc.
Namtan(29t)
Dì trông Film giúp con.
Namtan(29t)
Đừng để cô ấy ra ngoài.
Ng giúp việc
Cô chủ yên tâm. Tôi trông như con gái mình vậy.
Người giúp việc ngồi cùng Film trong phòng khách.
Ng giúp việc
Cô tên là gì?
Người giúp việc khẽ cười khi nghe câu trả lời này.
Ng giúp việc
Cô bao nhiêu tuổi rồi?
Người giúp việc mỉm cười hiền hậu.
Ng giúp việc
Cô dễ thương quá. Cô chủ nhà mình trước giờ lạnh lắm, vậy mà từ khi có cô… cô ấy cười nhiều hơn hẳn.
Ng giúp việc
Ừm. Cô ấy ngủ ngon nữa.
Film cúi đầu, cười ngây ngô.
Sau đó người giúp việc vào bếp nấu trưa. Chỉ quay lưng đi… vài phút. Khi quay lại, phòng khách trống trơn.
Film đứng trước căn nhà cũ kỹ quen thuộc.
Trong tay cô là túi bánh kẹo và số tiền nhỏ cô giấu được.
Film(20t)
“nội tâm": mẹ sẽ vui...chắc chắn sẽ vui lắm.
Vừa bước vào, một cái tát vả vào mặt.
Mẹ film
Mẹ mày! đi đâu từ qua tới giờ mới vát sát về!
Film(20t)
Con… con mang tiền về…
Film run run đưa tiền ra.
Mẹ film
Có nhiêu đây thôi hả?
Mẹ film
📱: Ông qua đi, con bé về rồi.
Film mở to mắt. Khi người đàn ông hôm qua xuất hiện, dẫn theo vài người cao to.
Film lén chạy ra sau nhà.
Cuộc họp đang diễn ra. Nhưng tôi không thể tập trung.
Điện thoại rung, là người giúp việc.
Ng giúp việc
“hoảng hốt": Cô chủ… Film… Film biến mất rồi!
Không nghe thêm được gì nữa. Tôi cúp máy.
Đứng giữa phòng họp tôi nói tóm gọn.
Namtan(29t)
Dừng họp. Xin lỗi.
Tôi lao ra ngoài, thư kí đuổi theo.
trợ lí
Cô Tipnaree, có chuyện gì ạ?
Không giải thích. Không quay đầu.
Namtan(29t)
Rời cuộc họp, tôi có việc gấp.
Tôi lên xe, phóng đi trong cơn hoảng loạn.
Ngoài trời, mây đen kéo tới. Sắp mưa.
Tác giả ngủ quên💤
Hôm nay tác giả bận nên ra muộn tí🥹
Tác giả ngủ quên💤
Đọc truyện vui vẻ😙
Ep3: Đừng rời xa chị nhé.
Tác giả ngủ quên💤
Xin lỗi vì sự chậm trễ nàyyy🥲
Tác giả ngủ quên💤
Tác giả sẽ bù cho mọi người 2 ép luon nhaaa🫰🏻
Những giọt mưa nặng hạt trút xuống mặt đường, che mờ cả ánh đèn xe. Tôi siết chặt vô lăng, mắt không rời khỏi từng góc phố.
Namtan(29t)
Film… em đang ở đâu?
Điện thoại tôi rung liên tục. Người giúp việc gọi, thư ký gọi, nhưng tôi không nghe. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
Xe tôi chậm lại khi đi qua công viên cũ gần khu Film ở.
Giữa màn mưa, dưới gốc cây lớn, có một dáng người co ro.
Nhỏ. Ướt sũng. Tim tôi thắt lại.
Tôi bước xuống xe, không kịp cầm áo mưa, chỉ cầm lấy chiếc dù ở ghế sau. Mưa tạt ướt cả giày.
Film đang ngồi thu mình dưới gốc cây, hai tay ôm lấy đầu gối. Tóc ướt dính vào mặt, người run lên từng đợt.
Giống hệt một chú mèo nhỏ bị bỏ rơi trong mưa. Tôi mở dù, che lên đầu cô ấy.
Namtan(29t)
"khẽ nói": Film...
Film ngước lên. Đôi mắt cô ấy đỏ hoe, ngập nước.
Cô ấy bật khóc nấc lên, đứng bật dậy, lao thẳng vào lòng tôi.
Tôi ôm chặt lấy cô ấy. Thật chặt.
Film(20t)
"khóc": Film..sợ lắm.
Namtan(29t)
...Không sao nữa. Chị tìm thấy em rồi.!
Film bám chặt lấy áo tôi như sợ tôi biến mất.
“Nếu chị đến muộn hơn… chỉ một chút thôi…”
Tôi mở cửa xe, đỡ Film ngồi vào trong. Vừa lên xe, tôi cởi ngay chiếc áo vest ngoài, khoác lên người cô ấy.
Film lắc đầu, nhưng người vẫn run.
Tôi đưa tay chạm nhẹ lên mũi cô ấy.
Namtan(29t)
Sao Film lại bỏ trốn?
Film cúi đầu, giọng nhỏ xíu.
Film(20t)
Film… muốn về bán kẹo…
Film(20t)
Đưa tiền cho mẹ...film sợ mẹ mắng.
Tôi nhắm mắt lại trong giây lát.
“Em không biết rằng… có những người không xứng đáng được gọi là mẹ.”
Namtan(29t)
Vậy hôm nào… Chị xin mẹ cho Film ở lại với chị nhé.
Cô ấy im lặng một chút, rồi hỏi rất khẽ.
Film(20t)
Nhưng… sao chị muốn Film ở lại?
Tôi nhìn thẳng về phía trước, mưa gõ lên kính xe đều đều.
Namtan(29t)
Thế Film có muốn...Ăn nhiều đồ ăn ngon không?
Namtan(29t)
Đổi lại film phải ôm chị ngủ mỗi đêm.
Film sáng mắt lên ngay. Trả lời vội.
“Không phải vì đồ ăn đâu. Mà vì… chị không thể thiếu em trong cuộc đời mình nữa rồi.”
Về tới biệt thự nhỏ của tôi.
Người giúp việc mở cửa, nhìn thấy Film thì thở phào.
Ng giúp việc
Trời ơi… con đi đâu vậy hả?
Film(20t)
Con xin lỗi ạ..!
Namtan(29t)
Cô chuẩn bị nước ấm cho Film.
Người giúp việc gật đầu ngay. Tôi dắt Film lên phòng lấy đồ thay.
Tôi ngồi trên giường, mở laptop, chỉnh sửa lại bản báo cáo nhân viên gửi.
Những con chữ chạy trước mắt, nhưng đầu óc tôi vẫn văng vẳng hình ảnh Film co ro dưới mưa.
Cửa phòng khẽ mở. Film đứng đó, tay bấu vào vạt áo.
Thấy tôi làm việc, cô ấy lùi lại một bước.
Film(20t)
Film… xuống lầu cho chị làm việc ạ…
Film(20t)
Film sợ… làm phiền chị…
Tôi gập laptop lại, đặt lên bàn. Rồi tôi vỗ nhẹ lên giường, ra hiệu.
Film chần chừ một giây… rồi ánh mắt sáng lên, chạy lại.
Cô ấy leo lên giường, ngồi sát bên tôi. Tôi dang tay.
Film chui vào lòng tôi rất tự nhiên, như thể đó là nơi cô ấy thuộc về.
Tôi ôm cô ấy, cằm đặt lên đỉnh đầu cô ấy.
Namtan(29t)
“thì thầm": Film…
Namtan(29t)
Đừng rời xa chị nhé.!
Film rúc mặt vào hõm cổ tôi.
Film(20t)
"nhỏ giọng": Umm~
Tôi xoa đầu cô ấy. Ngay lập tức, đôi tai mèo dựng lên.
Namtan(29t)
Film có đôi tai mèo này… Đặc biệt lắm đó.
Film(20t)
Film cũng không biết nữa…
Film(20t)
Nhưng từ khi ở gần chị… Tai mèo của Film lại dựng lên…
Namtan(29t)
Mai… Film lên công ty cùng chị không?
Film(20t)
Lên công ty...là làm gì ạ?
Namtan(29t)
Để Film không trốn khỏi chị lần nữa.
Film suy nghĩ một chút, rồi gật đầu thật mạnh.
Tôi kéo chăn lên, ôm cô ấy sát hơn.
Ngoài trời, mưa đã ngớt. Trong lòng tôi, lần đầu tiên sau rất nhiều năm… Không còn trống rỗng.
Tác giả ngủ quên💤
Nhớ like cho tác giả đấyyy🥰🫰🏻😘
Download MangaToon APP on App Store and Google Play