Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Mason X Congb ] [ Masonb ] Bức Tranh Không Cần Âm Thanh

Đông -..mang nắng tới

Mùa đông năm 2025. Những chiếc lá cuối cùng rơi xuống bậc thềm của tổng công ty MSB, chi nhánh Berlin, Đức.
Tuyết phủ trắng cả thành phố, khiến mọi thứ như co mình lại trong cái lạnh đặc quánh của mùa đông châu Âu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
[ nằm dài trên giường, trùm kín chăn ]
Hôm nay công ty cho nghỉ — và dù là trưởng phòng marketing, anh vẫn chọn ở nhà, ôm điện thoại, mặc cho thời gian trôi chậm chạp. Nhưng có một nơi, dù đi làm hay không, anh cũng luôn muốn đến.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chả hiểu , nằm nhà không thích hay gì mà nó cứ phải chạy như loăng quăng ngoài kia
Nó-..nó là -..
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Này nhá , Không phải nhân lúc người ta đi mua đồ mà nói xấu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sao mày biết tao nói xấu mày
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Đây không điếc , oke
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Đã mất công đi kiếm vé cho còn bị chửi
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Chịu đời
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Từ từ, tai tao lác
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nói lại đi
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Vé xem triển lãm
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
[ bật dậy] Triển lãm á??
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đâu ??
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Từ từ , lấy áo đi rồi em chở
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Mặc cho ấm vào , không ra ngoài lại gào cái mồm lên
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Biết vậy
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Chịu con vợ luôn mà
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Kệ tao
.
.
.
Triển lãm nghệ thuật. Bách thích vẽ. Không phải thích bình thường, mà là rất thích.
Thế nhưng giấc mơ ấy đã vụt tắt từ những năm tháng tuổi thơ trong trẻo nhất — khi anh dần mất đi khả năng tiếp nhận âm thanh. Mẹ mất sớm. Bố bỏ đi.
Căn nhà nhỏ chỉ còn lại Bách và bà nội, chật vật đi qua từng ngày. Từ “muốn chữa bệnh” dần biến thành “thôi vậy”.
Toàn bộ thành tích mà Bách có được hôm nay đều đánh đổi bằng học bổng — để mua một chiếc máy trợ thính nhỏ. Nhưng đôi tai ấy, lúc nghe được, lúc không.
Vì thế, hội họa trở thành vết sẹo sâu nhất trong anh. Là hoài bão cả đời chỉ có thể đứng nhìn người khác thực hiện.
.
.
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Bách Bách ơi !!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nghe
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Anh muốn uống gì không , nghé mua rồi vào mà ngắm
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chắc không đâu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Việc anh Khoa giao còn nhiều lắm
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Anh lo gì , cứ đi chơi đi
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Việc đấy , em làm cho
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nay tốt thế á
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Thôi đi ông
TEZ- Dương
TEZ- Dương
[ đeo cho Bách một cái chụp tai nhỏ ]
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Em cho anh nửa tiếng trong khi em đi xử lý việc
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Đi chơi cho cẩn thận vào , không nghe rõ thì cũng không được cáu với người ta
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Biết chưa
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Rồi , rồi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Biết rồi mà
TEZ gật đầu rồi ngồi lại vào xe , trước khi lái đi . Nó vẫn không quên vứt cho Bách một cuốn sổ nhỏ và kẹo ở giữa là cây bút máy mà chính tay nó chọn ngày sinh Nhật đầu tiên của anh từ khi quen biết
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Muốn nói gì mà nghe không rõ thì bảo người ta ghi vào cho
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Với lại là anh cẩn thận , đeo cho kỹ cái máy vào
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Rồi, tao biết rồi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Khổ mày quá
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Em nhắc không thừa đâu
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Anh Khoa mà không kêu em đi công tác với anh , là giờ này em đang ôm chăn ngủ ở phòng làm việc rồi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thì tao kêu anh Khoa cho mày đi với tao mà
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Ô vãi lều
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy mày nỡ để thằng anh này của mày ở đây một mình à
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Bảo kiếm người yêu đi thì không kiếm
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Yêu Ti i zi cũng được mà
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Eo ơi gớm quá ! Cái con Thảo Anh này
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Gớm cái gì ??
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Thôi , không vào là xếp hàng móm luôn đấy
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Biết rồi
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Bai bai con vợ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bai
Chiếc xe lăn dài trên con phố lúc nào cũng chật kín người của Berlin, vào mùa đông . Nơi đây còn như được phủ một lớp nhũ lấp lánh , trắng ngà nghiêng nghiêng trên vòm lá
Xe Ti i zi khuất dần sau lớp sương mỏng của thành phố , nhưng Bách vẫn kẹt lại ở đâu đó một góc phố nhỏ . Anh chỉ đứng yên , nhét tay vào túi quần . Mặc cái lạnh đang bao trùm lấy cơ thể - chỉ muốn chắc chắn . Rằng thằng em mình rời đi an toàn nhất
Đình Dương — người bạn thân, cũng là “đôi tai thứ hai” của anh
. .
.
.
.
.
Anh lướt qua từng bức tranh, chậm rãi quan sát. Phần lớn đều mang gam đơn sắc — đen, trắng và xám. Trầm lặng. Tiết chế. Như chính thế giới mà anh vẫn đang sống.
…..
Cho đến khi, ở góc phòng xa, dưới ánh đèn vàng nhạt — một bức tranh hiện ra.
Đầy màu sắc. Đầy sức sống.
Trong tranh là một bé gái nhỏ, đang ôm chặt hai chiếc tai nghe. Bên cạnh, em dùng bút màu để “nói chuyện” với người anh trai của mình. Một con mèo nhỏ dụi đầu vào chân đứa trẻ, khẽ líu lo.
Nụ cười của người anh dịu dàng, sâu lắng, chất chứa một thứ tình thương rất thật.
Bé gái ấy là người khiếm thính. Sao Bách biết ư? Vì cảnh tượng đó… giống anh. Chỉ khác là — anh đã luôn ở một mình trong suất những ngày tháng ấy
.
.
.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
[bước đến gần hơn]
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
[Ánh mắt dừng lại ở dòng chữ phía dưới bức tranh]
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nếu cuộc đời thật sự chẳng thể dùng tai để nghe, thì hãy lắng nghe bằng tâm hồn, và cảm nhận nó bằng những gam màu tươi sáng nhất mà ánh nhìn có thể chạm tới.
Bách lặng người. Anh cầm lấy cây bút đặt sẵn ở đó, chần chừ giây lát rồi viết xuống một dòng:
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nếu không thể tìm thấy những gam màu ấy, thì liệu… còn rực rỡ không?
[Viết xong, Bách quay lưng. Bóng dáng cao gầy đổ dài trên nền sàn lạnh lẽo.]
.
.
.
Không khí trong phòng dày và trầm, khiến mọi âm thanh — dù ồn ào đến đâu — cũng bị bóp nghẹt qua lớp trợ thính nơi tai anh.
Tưởng chừng như, chẳng còn nghe được gì nữa. Rồi bỗng nhiên….
một âm thanh mềm mỏng len qua. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như chậm lại, để nhường chỗ cho sự ngọt ngào vừa kịp chạm vào tai anh. Một bàn tay vươn tới, khẽ chạm vào vai.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh gì ơi?
Bách giật mình, quay phắt lại. Sự khó chịu thoáng qua, suýt nữa thì bật thành lời.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu tìm tôi?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
[gật đầu.Rồi mỉm cười]
Nụ cười ấy — như một tia nắng hiếm hoi giữa mùa đông Berlin.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
[Cậu liếc nhìn bức tranh, khẽ nói]
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thật ra… dù là màu gì, thì mỗi bức tranh đều có thể sáng theo cách riêng của nó.
Bách dừng mắt trên bức tranh thêm một nhịp, rồi nhìn sang cậu — lâu hơn một chút.
Công vẫn nhìn tranh, nhưng quay lại đã chẳng thấy người đâu ??
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh ta đi đâu rồi?
Bóng lưng Bách dần khuất trong dòng người chuyển động không ngừng, cho đến khi hoàn toàn biến mất. Anh không hề nhận ra rằng — Giữa những âm thanh méo mó vì máy trợ thính, có một giọng nói mà anh lại nghe rõ đến lạ thường

chương 2

Giữa biển người đông đúc, Bách bước nhanh hơn một nhịp. Không phải vì vội. Mà vì… anh sợ.
Sợ cái cảm giác vừa rồi. Cái khoảnh khắc mà một giọng nói xa lạ, không cần lớn tiếng, không cần rõ ràng, lại có thể xuyên qua lớp nhiễu dày đặc trong tai anh — nhẹ đến mức tưởng chừng như chỉ là một ý nghĩ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
[đưa tay chạm vào máy trợ thính.]
Mọi thứ vẫn vậy. Âm thanh méo mó, đứt quãng. Tiếng bước chân, tiếng cười nói… tất cả hòa vào nhau thành một mảng xám mờ. Chỉ có giọng nói ấy là còn sót lại.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thật sự mình nghe rất rõ , âm thanh đó
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tại sao tiếng nói ấy -..cứ văng vẳng đâu đây vậy ???
Anh nói , rồi khẽ cười . Một ánh cười tự diễu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Haizz-..làm gì có chuyện đấy
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chắc chắn là do tai có vấn đề rồi
.
.
.
Bên này
Công đứng yên trước bức tranh rất lâu. Cậu cúi nhìn dòng chữ viết tay bằng mực đen còn chưa khô hẳn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
“nếu không thể nhìn thấy những gam màu đó, thì còn rực rỡ không”
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
[ khẽ nhíu mày ]
Nét chữ cứng, thẳng, nhưng run ở vài nét cuối. Giống như người viết… đang do dự. Cậu đưa tay lên, tháo một bên tai nghe khỏi tai mình.
Triển lãm này vốn chẳng ồn ào. Nhưng Công vẫn thích nghe thế giới bằng một nửa âm thanh — nửa còn lại, dành cho cảm xúc.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
[ cậu lấy bút ]
Lần này, không viết dài. Chỉ một dòng ngắn, đặt ngay bên dưới.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
“Có. Vì có những người… tự họ đã là màu sắc.”
.
.
.
.
Berlin vào đông luôn có một thứ im lặng rất lạ. Không hẳn là không có âm thanh — mà là mọi tiếng động đều bị tuyết làm cho mềm đi, mờ đi, như thể cả thành phố đang cố nói chuyện thật khẽ với những người không muốn nghe.
Bách bước ra khỏi phòng triển lãm. Cánh cửa kính khép lại phía sau, cắt đứt ánh đèn vàng ấm áp, trả anh về với sắc trắng lạnh lẽo của màn đêm
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
[kéo cao cổ áo, đưa tay chạm vào máy trợ thính.]
Âm thanh lại trở về trạng thái quen thuộc: vỡ vụn, chắp vá, không trọn vẹn. Tiếng xe chạy lướt qua như bị bọc trong bông. Tiếng người nói chuyện chỉ còn là những chuyển động của môi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tai với chả tiếc. Lúc được lúc không
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bực cả mình
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hehhdkskenajeh-..tất cả tại TEZ hết
Từ chiếc xe con bên đường , TEZ đi xuống . Trên tay là cốc cacao nóng
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Nài nài! Cứ mở mồm ra là chửi thằng này thôi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mày ý, phiền
Nói là vậy , nhưng khi thấy nó đang run cầm cập vì lạnh . Bách vẫn dừng chút . Anh tháo cái khăn ở cổ , rồi cuốn qua cho Dương
Xong còn chẳng Quên chửi cho mấy cái
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
mày không mặc cho ấm vào , có mấy ngày nữa là về mà để ốm là về bị chửi đấy
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Thì giống anh thôi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mày học cái thói cãi ở đâu ra đấy
TEZ- Dương
TEZ- Dương
[ cho tay vào túi áo rồi đẩy đẩy vai anh ]
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Học anh
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Im ngay chưa
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Không! Không im đấy
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Anh làm gì được iem
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tao cắt thưởng cuối năm của mày
Câu nó định nói-.. phanh gấp giữa cổ họng
Dương cười cười, rồi khoác vai anh
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Thôi thôi , đừng cáu
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Cáu là già
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Già thì xấu
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Xấu thì không có người yêu
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Không có người yêu lại khổ em ra
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mày…
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Êi chết, em xin lỗi sếp
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thương lắm tao mới bám
TEZ- Dương
TEZ- Dương
[ vỗ vỗ vai anh] em biết rồi , em xin em xin
trong suất những năm tháng khó khăn nhất , Dương vẫn ở đó . Không phải ruột thịt , nhưng với Dương , giọng nói của nó vẫn luôn hiện hữu bởi một cảm giác ấm toàn , thứ cảm giác mà cậu nhóc hồi nãy mang lại , mềm , sâu và ấm .
.
.
Cả thế giới một lần nữa khép lại sau lớp cửa kính xe , Bách ngồi trong đó , đưa tay mà chỉnh lại cái máy trợ thính bên tai
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Em tưởng anh lái xe chở em về
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tao nói đưa mày về chứ có nói là tao lái đâu
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Thề luôn, thôi thà anh ế cả đời cho em
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Không thả ra lại khổ người ta
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thì cùng lắm mày nuôi tao thôi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đằng nào chả chết
.
Dương nín, hết lời để diễn tả cái tật của anh nhà rồi
Nó im lặng thì Bách cũng trở về Công việc của mình . Anh lấy tay tháo nhẹ chiếc máy trên tai rồi lấy khăn , lau đi những vệt bụi bám vào - như thể muốn nghe rõ hơn những mảng âm thanh bị tuyết lấp đi nơi phố thị
Dương nhìn qua kính rồi thắc mắc
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Anh muốn mua cái khác không ??
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mua làm gì?? Mua xong cũng như cái này
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nghe được cái gì ra hồn không mà đòi
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Ý là không phải là em đòi
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Nhưng anh cũng chẳng thử đi kiểm tra tổng thể như tâm lý hay tổng quát gì đi
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Cái tai hết thuốc chữa thì khám cái khác
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Khám tâm lý khác gì nói tao bị tâm thần ?? Wtff bro??
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Điên à?? Tâm lý liên quan nhiều vãi ra
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Nếu không thì mắc gì anh nghe em nói được , anh Khoa . Mà không nghe được mấy cái kia
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ai mà biết
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Không biết mới phải đi khám
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Biết vậy , mai đi
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Khiếp , mấy cái mai rồi
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Mai rùa hay mai cua
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mai liếc gì
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lo mà lái xe đi
.
.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ê
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mà tao nghe được cái khác nữa
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Được cái gì ??
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tiếng của một người khác, lạ lắm
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng không quen , kiểu nó lọt được vào tai ấy
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Thế anh biết lý do tại sao không ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không [ lắc đầu ]
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Không mới phải đi khám
TEZ- Dương
TEZ- Dương
Chốt vậy đi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Một ý nghĩ rất vô lý chợt lóe lên:
Ý nghĩ ấy khiến anh bật cười nhạt. Chính anh còn không nghe được thế giới này cho trọn vẹn, thì làm sao giữ lại một giọng nói xa lạ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
*Nếu mình quay lại… liệu có nghe được lần nữa không?*

chương 3

Một ngày dài đến rồi lại đi . Như chuyến tàu dài chẳng bao giờ ngưng đến đúng nơi nó muốn . Cuộc sống vẫn phải tiếp tục .có Duyên ắt sẽ tương phùng
.
.
Qua một đêm đầy giá lạnh , không khí vẫn có chút gì đó đặc quánh , cô đọng trên những vỏ cây một lớp tuyết mềm và ẩm . Mấy tia nắng hiếm hoi xuất hiện - chiếu xuyên qua lớp kính của chiếc xe bus dài đang băng băng trên phố
.
.
Bách đứng đó , tay giữ cho chiếc máy trợ thính nhỏ không rơi khỏi sự yên bình . Không muốn nó bị chà đạp bởi những mũi dày nhọn hoắt mà con người ta vô tình dẵm lên
Anh đứng lấp mình trong dòng người , bởi Bách chẳng nghe rõ. Chỉ có thể mặc tất cả câu chuyện mà im lìm, tay giữ chặt cái dây vòng nhỏ để thăng bằng
Chiếc xe buýt trờ tới, thắng gấp. Cửa mở.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đông chết đi được
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tại sao cứ phải chen hết vào đây vậy??
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Xe bus 2 tầng mà ??
Dòng người tràn ra trước, rồi lại dồn vào sau, những thân áo dày cọ vào nhau, những bước chân không kịp tránh. Một lực đẩy mạnh từ phía sau khiến Bách phải nghiêng người.
Và ngay khoảnh khắc ấy — người đứng trước anh chao đi. Không ngã hẳn. Chỉ là mất thăng bằng trong tích tắc. Nhưng Bách đã đưa tay ra.
Không suy nghĩ. Không do dự.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
[Bàn tay anh giữ lấy cánh tay người kia, kéo về phía mình]
Cơ thể va vào nhau. Rất gần.
Gần đến mức Bách cảm nhận được nhịp thở gấp gáp sau lớp áo len mỏng, và mùi sơn dầu thoang thoảng — không phải mùi công nghiệp, mà là mùi rất quen, như đã từng ở đâu đó trong ký ức anh.
Người kia đứng vững lại. Bách cúi xuống. Ánh mắt chạm nhau.
Trong một khoảnh khắc ngắn đến mức khó gọi tên, thế giới xung quanh như bị nén lại — dòng người vẫn chuyển động, cửa xe vẫn mở, tuyết vẫn rơi — nhưng mọi thứ đều trượt ra khỏi tầm chú ý của anh.
Công nhận ra anh trước. Không phải vì gương mặt. Mà vì ánh nhìn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Là anh…
Bách không chắc mình nghe thấy. Nhưng anh đọc được trên môi.
Anh hỏi, chậm và rõ:
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu ổn chứ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi ổn, cảm ơn anh
Tiếng xe Bus đang di chuyển rồi lại bất giác kít lên một tiếng sắc lạnh như xé tan những khoảng vụn của cả hai
Sự va chạm và tiếng động mạnh tới mức
Một lần nữa Công chao đảo
Ấy vậy mà việc đầu tiên con người nhỏ bé ấy làm , không phải là giữ lại cân bằng của cơ thể
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
[ đưa hai tay , che tai anh lại ]
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh không sao chứ ! Đừng sợ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sao cậu biết tôi sẽ sợ ??
Bách hỏi , giọng nói pha chút ngạc nhiên . Đây là lần thứ 2 cầm hai đứa gặp lại
Chưa ai biết tên ai , anh cũng chưa từng nhắc đến chuyện của mình . Nhưng hình như tất cả đã bị đôi mắt long lanh khẽ ánh chút nắng kia nhìn thấu
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tại lần đầu gặp nhau , anh đã đánh rơi cái máy trợ thính ở đó
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cách anh nhìn đôi tai của cô bé kia
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
rất khác
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Có gì mà khác??
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ánh mắt của anh -..là ánh mắt của người từng trải qua cảm giác đấy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Và tôi nghĩ là anh sẽ giật mình nên mới -..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cảm ơn cậu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thú thật là tôi sẽ điên mất , nếu nghe được cái tiếng xe
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhất là với cái máy này của mình
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu có thể cho tôi biết tên của cậu không ??
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hmm, maybe là mình sẽ còn gặp lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đến khi đó , tôi cũng muốn biết tên anh
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy thì phải hẹn gặp lại nhau rồi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ò oke, if you want
Công gật đầu. Một nhịp. Hai nhịp.
Bách giờ mới nhận ra tay mình vẫn còn đặt trên cánh tay người ta. Anh buông ra. Cảm giác ấm áp vừa rồi rút đi rất nhanh, để lại một khoảng lạnh mỏng giữa hai người.
Công quay lại phía cửa xe, rồi như nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại thêm lần nữa.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cảm ơn anh
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
[ gật nhẹ]
Xe buýt đã đầy. Cánh cửa sắp đóng.
Công đứng trong xe, tay nắm lấy thanh vịn, ánh mắt vẫn nhìn về phía anh — như thể muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi. Chiếc xe lăn bánh.
Bách đứng lại ở bến, tuyết rơi lên vai áo, lạnh ngấm chậm rãi. Anh nhận ra — lần này, người bước đi nhanh hơn không phải là anh.
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play