[BAD THINGS] IVAN X ANDREW
#1
Dưới ánh đèn vàng vọt của phòng bếp, bầu không khí giữa hai người đặc quánh lại. Andrew ngồi đó, bất động như một bức tượng, trong khi Ivan cứ đi đi lại lại, dùng những từ ngữ hoa mỹ để diễn tả về "linh hồn" của một trò chơi thứ mà Andrew vốn chỉ coi là những dòng code logic.
Andrew thở dài, cắt ngang dòng suy nghĩ của bạn mình bằng một giọng điệu phẳng lặng
Andrew
"Ivan, dừng lại đi. Cậu đã nói về cái kịch bản đó suốt cả tuần rồi."
Andrew gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
Andrew
"Vào phòng ngủ của cậu đi. Lấy nó ra đây. Tôi biết cậu đã để nó sẵn trên bàn cạnh giường ngủ rồi đúng không?"
Ivan khựng lại, hơi ngạc nhiên vì sự trực diện của Andrew. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười pha chút tự hào
Ivan.gay
"Cậu luôn đọc được lịch trình của tôi như đọc một thuật toán vậy, Andrew."
Ivan quay lưng, bước nhanh vào căn phòng ngủ ngập tràn mùi giấy mới và mực in. Anh cầm xấp kịch bản đã được chỉnh sửa kỹ lưỡng, vuốt nhẹ mép giấy rồi quay trở lại bàn bếp. Anh đặt nó xuống trước mặt Andrew, ánh mắt sáng rực sự kỳ vọng.
Ivan.gay
"Đây không chỉ là lời thoại,...Nó là nhịp đập của câu chuyện. Andrew, hãy để tôi làm nhà văn chính cho game của cậu. Cậu có kỹ thuật, tôi có ngôn từ. Chúng ta sẽ tạo ra một thứ gì đó thực sự sống động."
Ivan nói, giọng anh trầm xuống đầy tâm huyết.
Andrew nhìn xấp giấy, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Ivan. Không có một sự do dự nào trong ánh mắt của nhà phát triển game ấy.
Andrew đáp, lời nói thẳng thực như một nhát dao cắt ngang hy vọng của đối phương.
Andrew
"Tôi đã nói rồi, tôi sẽ tự mình thực hiện dự án này. Tôi không muốn sự hỗ trợ từ bên ngoài, kể cả là cậu."
Thấy vẻ hụt hẫng thoáng qua trên gương mặt nhạy cảm của Ivan, Andrew bồi thêm một câu, dù vẫn giữ tông giọng khô khan nhưng ẩn chứa một sự công nhận hiếm hoi
Andrew
"Cậu đã giúp tôi đủ nhiều rồi... chỉ bằng việc làm bạn của tôi thôi. Đừng làm phức tạp hóa mọi chuyện lên bằng công việc."
Sự từ chối dứt khoát của Andrew khiến căn phòng rơi vào một khoảng lặng khó xử. Ivan mím môi, định tranh luận thêm bằng một ẩn dụ nào đó, nhưng Andrew đã đứng dậy, ra hiệu bằng một cái hất cằm
Andrew
"Mà này, tôi có mang cho cậu một món quà. Tôi để nó gọn gàng ở phía sau thùng xe của tôi rồi. Cậu xuống đó lấy rồi mang lên đây đi."
Ivan hơi ngẩn người trước lời đề nghị đột ngột, nhưng anh vẫn lẳng lặng đi xuống
Khi mở cửa sau của chiếc xe, giữa những đống linh kiện máy tính và dây cáp lộn xộn, Ivan nhìn thấy một chậu cây nhỏ nằm im lìm, xanh mướt một cách lạc lõng.
Ivan thốt lên, khóe môi hơi nhếch.
Ivan.gay
"Cậu muốn tôi nuôi dưỡng một thứ gì đó thay vì cứ lo lắng cho cậu sao?"
Andrew khoanh tay, hơi dựa lưng vào thành ghế, vẻ mặt điềm tĩnh thường ngày bỗng có chút gì đó mất tự nhiên.
Andrew
"Cậu suốt ngày ở trong cái chung cư này với đống giấy tờ. Nó sẽ giúp lọc không khí. Đừng có suy diễn gì thêm đấy."
Cuộc trò chuyện trở nên khó xử theo một cách rất riêng. Ivan nhìn chậu cây, rồi nhìn Andrew. Anh biết rõ đây là cách Andrew dùng hành động để bù đắp cho những lời từ chối thẳng thừng lúc nãy. Một sự im lặng bao trùm, không còn căng thẳng, mà chỉ còn sự thấu hiểu lặng lẽ giữa hai người bạn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play