Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Tình Tay Ba?

GTNV

Queen/🦊🐋
Queen/🦊🐋
Tớ chào mọi người! ❤️
Queen/🦊🐋
Queen/🦊🐋
Mong mọi người ủng hộ truyện của tớ ạk❤️
Queen/🦊🐋
Queen/🦊🐋
Queen/🦊🐋 chúc mọi người buổi tối zui zẻ❤️
_________________
Giới thiệu
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Duy là kiểu người mà chỉ cần bước vào một căn phòng, cả không gian lập tức im lặng. Sinh ra trong một gia đình quyền thế bậc nhất thành phố, cậu lớn lên giữa những tòa nhà cao tầng, những bản hợp đồng bạc tỉ và ánh mắt ngưỡng mộ lẫn sợ hãi của người khác. Tiền bạc đối với Duy không phải là điều đáng khoe khoang — nó đơn giản là thứ đã thuộc về cậu từ lúc chào đời. Bề ngoài, Duy cực kì dễ thương. Gương mặt sắc nét, sống mũi cao, nụ cười có thể làm bao người tan chảy. Nhưng đừng để vẻ ngoài đó đánh lừa. Bên trong cậu là một ngọn lửa nóng bỏng, dữ dội và khó kiểm soát. Duy ngang bướng đến mức đã muốn thứ gì thì nhất định phải có bằng được. Cậu không quen với việc bị từ chối. Khi tức giận, ánh mắt cậu trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ, giọng nói trầm xuống khiến người khác phải rùng mình. Đặc biệt, Duy có một mặt rất nguy hiểm trong tình yêu: cậu chiếm hữu. Một khi đã để ý đến ai, cậu sẽ không chấp nhận việc người đó thuộc về người khác. Cậu có thể dịu dàng đến mức làm người ta yếu lòng… nhưng cũng có thể trở nên tàn nhẫn nếu cảm thấy bị phản bội. Nhiều người nói Duy “hơi điên” — không phải theo kiểu mất trí, mà là kiểu yêu quá mãnh liệt, sống quá cực đoan, sẵn sàng làm mọi thứ chỉ để giữ lấy thứ mình muốn. Trong thế giới của Duy, không có chuyện nhượng bộ. Chỉ có chiếm lấy — hoặc đánh mất tất cả.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Quang Anh không phải kiểu người bước vào phòng — anh ta xâm chiếm không gian đó. Sinh ra đã đứng trên đỉnh quyền lực, Quang Anh được gọi là kẻ giàu nhất “kinh thành”. Tiền bạc, địa vị, mạng lưới quan hệ… tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anh. Người khác phải chạy theo danh tiếng, còn danh tiếng tự tìm đến Quang Anh. Nếu Duy là cơn bão đẹp đẽ nhưng nguy hiểm, thì Quang Anh là vực sâu không đáy — lôi cuốn, chết chóc, và không lối thoát. Anh mang vẻ ngoài trưởng thành, đàn ông đến đáng sợ: bờ vai rộng, ánh mắt sắc như lưỡi dao, giọng nói trầm thấp khiến người ta vừa run vừa mê. Chỉ cần anh nhìn, người đối diện đã hiểu rằng mình đang đứng trước một kẻ thống trị. Quang Anh không “dễ thương” — anh quyến rũ theo kiểu tàn nhẫn. Anh không nổi nóng — anh lạnh lùng nghiền nát. Anh có thói quen bao bọc — hay đúng hơn là bao nuôi — những thứ thuộc về mình. Một khi đã để mắt tới ai, người đó gần như không còn đường trốn. Anh chăm lo, che chở, nhưng cũng trói chặt họ trong thế giới của riêng mình. Quang Anh là kiểu người ngang ngược, ngông cuồng và vô pháp vô thiên. Anh không ác vô cớ — nhưng nếu ai dám chạm vào thứ thuộc về anh, anh sẵn sàng chơi đến cùng, không nhân nhượng. Trong tình yêu, Quang Anh còn chiếm hữu hơn cả Duy. Với anh, yêu không phải là lựa chọn — mà là quyền sở hữu. Thế giới của Quang Anh chỉ có một quy luật: 👉 Anh muốn. Anh lấy. Anh giữ. Và không ai được chạm vào.
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Hùng bước vào thế giới của những kẻ quyền lực theo cách rất khác. Cậu cũng sinh ra trong một gia đình giàu có, đứng giữa ánh đèn rực rỡ và những bữa tiệc xa hoa như Duy. Nhưng nếu Duy khiến người ta phải dè chừng, thì Hùng lại khiến người ta muốn bảo vệ. Ngoại hình của Hùng rất đẹp — không phải kiểu sắc bén như Duy, mà là kiểu hiền và trong trẻo. Đôi mắt sáng, nụ cười nhẹ, giọng nói mềm như gió. Chỉ cần cậu cười, không khí xung quanh cũng dịu xuống. Hùng không mang dáng vẻ của kẻ thống trị. Cậu đứng giữa thế giới quyền lực mà vẫn giữ được sự thuần khiết hiếm có. Tiền bạc với Hùng không phải vũ khí hay lá chắn — nó chỉ là thứ cậu lớn lên cùng. Tính cách của Hùng là điểm đối lập hoàn toàn với Duy và Quang Anh: Cậu dịu dàng thay vì dữ dội. Cậu lắng nghe thay vì áp chế. Cậu thương người thay vì kiểm soát. Hùng không biết chiếm hữu. Khi thích ai đó, cậu yêu rất chân thành nhưng luôn tôn trọng tự do của người kia. Nếu người đó rời đi, Hùng sẽ buồn… nhưng không trói buộc. Đặc biệt hơn: Hùng không biết ghen. Không phải vì cậu không quan tâm — mà vì cậu tin tưởng người mình yêu đến mức không nghĩ tới việc nghi ngờ hay cạnh tranh. Trong mối quan hệ mập mờ với Dương, Hùng là người chủ động quan tâm nhưng lại rất vô tư. Cậu có thể dựa vào vai Dương, nhắn tin cả đêm, lo lắng khi Dương biến mất… nhưng vẫn chưa thật sự nhận ra đó là “tình yêu”. Nếu Duy là lửa, Quang Anh là bóng tối, Dương là biển đêm… thì Hùng là ánh bình minh — ấm áp, dịu dàng, và khiến mọi thứ trở nên dễ thở hơn.
Trần Đăng Dương (DuongDomic)
Trần Đăng Dương (DuongDomic)
Dương cũng sinh ra trong thế giới của quyền lực và tiền bạc, nhưng cậu không mang cảm giác áp bức như Duy hay Quang Anh. Nếu hai người kia là bão tố và vực sâu, thì Dương giống như biển đêm — nhìn yên bình nhưng vẫn ẩn chứa sức mạnh khó đoán. Cậu giàu, rất giàu. Gia thế của Dương không thua kém ai, nhưng khác với Quang Anh thích phô trương và Duy thích kiểm soát, Dương lại có phần kín đáo hơn. Tiền bạc với cậu giống như không khí — tồn tại hiển nhiên, không cần khoe khoang. Ngoại hình của Dương là kiểu dễ gần, ấm áp: đôi mắt hơi cụp xuống khi cười, giọng nói trầm nhưng dịu, phong thái vừa chững chạc vừa thoải mái. Người ta nhìn vào Dương sẽ nghĩ ngay: “Đây là người đàn ông tử tế.” Nhưng đừng nhầm — Dương vẫn rất đàn ông, rất mạnh mẽ. Khi cần nghiêm túc, ánh mắt cậu trở nên sắc bén không kém hai người kia. Chỉ là… Dương chọn không áp đảo người khác bằng sự hung hãn, mà bằng sự bình tĩnh đáng sợ. Điểm khác biệt lớn nhất của Dương là: cậu hơi khờ trong tình cảm. Không phải khờ ngốc — mà là kiểu quá tốt, quá tin người, và đôi khi không nhận ra cảm xúc thật của chính mình. Và đó là lý do khiến mối quan hệ giữa Dương và Hùng trở nên mập mờ. Dương và Hùng không phải người yêu… nhưng cũng chẳng phải bạn bình thường. Họ quan tâm nhau nhiều hơn mức cần thiết, ghen tuông mà không chịu thừa nhận, và luôn tìm lý do để ở gần nhau. Dương có thể bao bọc Hùng theo cách rất nhẹ nhàng — đưa về nhà khi say, lo lắng khi Hùng gặp rắc rối, im lặng đứng phía sau hỗ trợ. Nhưng khi Hùng hỏi thẳng cảm xúc, Dương lại bối rối, lúng túng, rồi cười trừ cho qua chuyện. Trong chuyện tình tay ba này, Dương không phải kiểu tranh giành dữ dội… nhưng một khi nhận ra mình thật sự yêu, cậu sẽ trở nên chiếm hữu một cách lặng lẽ — đáng sợ theo cách rất riêng. Tóm lại về Dương: 👉 Mạnh mẽ như anh — nhưng mềm hơn. 👉 Giàu như anh — nhưng khiêm tốn hơn. 👉 Chiếm hữu như anh — nhưng đến muộn hơn. 👉 Và… khờ một cách rất đáng yêu.
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
21 tuổi Ngang bướng Hơi quậy Ddeos thích ai Rất thương bn thân Thương mom là chính, thương bn là phụ
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
21 tuổi Dễ thương Hơi bướng nhẹ Quậy nhẹ Chưa bt yêu Hỏng bt ghen Rất thương Duy Bố mẹ mất từ nhỏ
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
21 tuổi Tồiii Giàu Chiếm hữu cao Bn thân với Dương
Trần Đăng Dương (DuongDomic)
Trần Đăng Dương (DuongDomic)
21 tuổi Ngoan hơn Quang Anh Giàu ít chiếm hữu Thích Hùng Bạn thân với Quang Anh
______________
Queen/🦊🐋
Queen/🦊🐋
Chào mừng mn đến [ Rhycap ] Tình Tay Ba
Queen/🦊🐋
Queen/🦊🐋
Vẫn chưa có kinh nghiệm viết chuyện, nhưng hứa sẽ cho mn đọc càng thêm thik
Queen/🦊🐋
Queen/🦊🐋
No to6, không thik xin bỏ qua, đánh giá 4,5 sao, xin đừng đánh 1,2 sao, có gì kh hay mong đc góp ý mà thay đổi

chap 1: Ánh đèn, gió đêm và bốn con người

________________
Trong thế giới dành cho những kẻ quyền lực, mọi thứ đều có cái giá của nó — kể cả tình yêu. Ở nơi ánh đèn rực rỡ của những tòa nhà chọc trời và những bữa tiệc xa hoa, ba con người tưởng chừng không liên quan lại bị số phận kéo vào cùng một vòng xoáy định mệnh. Một người mang tham vọng, một người che giấu nỗi đau, và một người đứng giữa ranh giới của lý trí và trái tim.
Nhưng bóng tối không bao giờ ngủ yên. Những bí mật mục nát dần rỉ máu, len lỏi vào từng lời nói, từng ánh nhìn, từng cái chạm tưởng chừng dịu dàng. Trong ánh hào quang lấp lánh của quyền lực là những bàn tay nhuốm tội lỗi, sẵn sàng bóp nghẹt bất kỳ ai dám phản bội. Họ bị cuốn vào một trò chơi nơi lòng tin là xa xỉ, và tình yêu chỉ là cái bẫy đẹp đẽ trước khi gài thòng lọng. Khi sự thật bị xé toạc khỏi lớp mặt nạ giả tạo, chỉ còn lại sự phản bội, tuyệt vọng… và máu lạnh. Và đến cuối cùng, họ sẽ nhận ra — trong thế giới này, yêu sai người còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Trong ánh hào quang lấp lánh của quyền lực là những bàn tay nhuốm tội lỗi, sẵn sàng bóp nghẹt bất kỳ ai dám phản bội. Trong tình tay ba này, lòng tin là xa xỉ, còn tình yêu chỉ là cái bẫy đẹp đẽ trước khi siết chặt thòng lọng. Và khi màn đêm buông xuống, không còn ai vô tội — chỉ còn những trái tim rạn nứt, những lựa chọn tàn nhẫn, và một sự thật có thể hủy diệt tất cả.
Khi những sợi dây cảm xúc siết chặt hơn, họ phát hiện ra rằng kẻ thù lớn nhất không phải là đối thủ bên ngoài… mà chính là những ham muốn sâu thẳm trong lòng mình. Mỗi lời yêu đều có thể trở thành lời kết tội, mỗi cái ôm đều có thể là dấu hiệu của sự chiếm hữu nguy hiểm. Họ càng cố thoát ra, số phận càng kéo họ chìm sâu hơn vào vòng xoáy tăm tối ấy. Và rồi sẽ đến lúc mọi mặt nạ phải rơi xuống. Khi bí mật cuối cùng bị phơi bày, tình yêu sẽ không còn là nơi trú ẩn — mà trở thành chiến trường đẫm vết thương. Trong Tình tay ba, không ai hoàn toàn đúng, cũng không ai hoàn toàn sai… chỉ có những trái tim bị tổn thương và những lựa chọn không thể quay đầu.
___________
Tiếng ly rượu va vào nhau vang lên lanh lảnh giữa đại sảnh tầng cao nhất của tòa nhà H.A Group. Đèn pha lê treo trên trần nhà phản chiếu thứ ánh sáng vàng nhạt, lấp lánh như những mảnh vỡ của quyền lực. Mùi nước hoa đắt tiền hòa với rượu vang đỏ, tạo nên bầu không khí vừa xa hoa vừa ngột ngạt. Không ai nói quá lớn. Không ai cười quá thoải mái. Ở nơi này, từng ánh mắt, từng cử chỉ đều được tính toán. Cánh cửa lớn mở ra. Và cả không gian… lập tức thay đổi. Duy bước vào. Không cần lên tiếng, không cần nhìn ai — chỉ cần sự hiện diện của em đã đủ khiến căn phòng chùng xuống. Những ánh mắt dè chừng, ngưỡng mộ, và sợ hãi đồng loạt hướng về phía em. Duy khẽ cởi áo khoác ngoài, đưa cho trợ lý phía sau. Nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi — hoàn hảo, lịch lãm, nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ. Em liếc nhìn quanh đại sảnh… rồi dừng lại ở một điểm. Ở phía ban công, cạnh lan can kính, Quang Anh đang đứng đó. Hắn không cần hòa vào đám đông. Đám đông tự khắc né ra cho hắn một khoảng trống. Quang Anh cầm ly rượu đỏ, ánh mắt thản nhiên nhìn xuống thành phố rực rỡ phía dưới. Dáng đứng của hắn điềm tĩnh, vững vàng — như thể cả nơi này đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Duy khẽ nghiêng đầu, đôi mắt tối lại một chút. Thầm nghĩ
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
*Vẫn là dáng vẻ đó… lúc nào cũng như thể không ai có thể chạm tới.*
Một giây sau, Duy bước về phía Quang Anh. Tiếng giày da chạm sàn đều đặn, nhưng từng bước chân của em đều mang theo áp lực vô hình. Khi Duy đến gần, Quang Anh vẫn không quay lại ngay. Hắn nhấp một ngụm rượu, giọng trầm thấp vang lên:
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Cậu đến trễ....
Duy dừng lại phía sau hắn một bước, ánh mắt lướt qua bờ vai rộng của Quang Anh.
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
//Cười khẽ//“Những người quan trọng… luôn đến sau cùng mà.”
Quang Anh xoay người lại. Hai ánh mắt chạm nhau — sắc bén, lạnh lẽo, và đầy ẩn ý. Khoảnh khắc ấy, không khí như đặc quánh lại. Nhìn thẳng vào mắt em
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Cậu nghĩ mình quan trọng đến mức đó sao?”
Duy không né tránh. Trái lại, em tiến thêm một bước, đứng đối diện hắn, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Nhỏ giọng, trầm xuống
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Anh không nghĩ vậy… thì đã không đứng đây đợi tôi.”
Một khoảng lặng nguy hiểm. Xa xa, tiếng nhạc dần trầm xuống. Ở phía bên kia đại sảnh, Dương đứng tựa vào cột đá, tay cầm ly nước ép thay vì rượu. Cậu nhìn về phía Duy và Quang Anh — không phải bằng ánh mắt cạnh tranh, mà là sự quan sát bình tĩnh.
Bên cạnh Dương, Hùng khẽ kéo tay áo cậu.
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
“Anh Dương… sao không ra chỗ đông hơn?”//nhỏ giọng//
Dương liếc xuống nhìn Hùng, khóe môi hơi cong lên.
Trần Đăng Dương (DuongDomic)
Trần Đăng Dương (DuongDomic)
“Ở đây dễ thở hơn. Với lại… em cũng không thích chỗ ồn ào mà, đúng không?”
Cậu cười khẽ, nhẹ nhàng gật gù
Rồi lại nhìn sang Quang Anh Và Duy
Ở đằng kia, Quang Anh đang nói gì đó với Duy, tay khẽ đưa lên chỉnh lại cổ áo cho em. Duy hơi nghiêng đầu, ánh mắt lơ đãng nhìn xuống phía đám đông nhưng vẫn đứng rất sát bên Quang Anh. Ánh đèn vàng trên sân thượng phủ lên cả hai, khiến khung cảnh nhìn vừa bình thường mà lại vừa thân mật đến lạ. Hùng nhìn cảnh đó một lúc rồi khẽ cụp mắt xuống, ngón tay vô thức siết nhẹ lấy lan can. Dương vẫn nhìn về phía hai người kia, giọng trầm lại, nhưng không còn lạnh như lúc
Trần Đăng Dương (DuongDomic)
Trần Đăng Dương (DuongDomic)
“Nhìn vậy… cũng thấy họ hợp nhau thật.”
Hùng hơi nghiêng đầu sang nhìn anh, giọng nhỏ hơn trước:
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
“Anh nghĩ vậy… thật hả?”
Dương quay sang nhìn cậu. Ánh mắt anh không còn chỉ hướng về Quang Anh – Duy nữa, mà dừng lại trên gương mặt Hùng thêm một nhịp.
Trần Đăng Dương (DuongDomic)
Trần Đăng Dương (DuongDomic)
“Ừ. Ít nhất là… họ thoải mái với nhau.”
Hùng khựng lại một chút trước câu nói ấy. Cậu không biết vì sao, nhưng nghe Dương nói vậy, trong lòng lại thấy nặng hơn một chút. Gió đêm vẫn thổi qua, mang theo cảm giác lặng lẽ bao trùm cả bốn người trên sân thượng.
________________
Queen/🦊🐋
Queen/🦊🐋
Nếu chuyện hay là nhờ có sự hỗ trợ của con này
Aoi/🐰🦈
Aoi/🐰🦈
Aoi đeyyy

chap2 “Mày gọi Hùng tới… chỉ vì tao đứng đây?”

Tua
Quang Anh thức dậy không quá sớm, nhưng cũng không còn ngủ thêm được nữa. Ánh nắng buổi sáng lọt qua khe rèm, chiếu lên trần nhà thành những vệt sáng nhạt. Anh nằm nghiêng, nhìn điện thoại trên bàn một lúc rồi mới với tay lấy. Màn hình vẫn còn mở tin nhắn chưa gửi — dòng chữ “Tối qua về ổn không?” đang nhấp nháy con trỏ, như thể anh đã do dự khá lâu trước khi nhắn cho Duy. Cuối cùng, Quang Anh vẫn gửi đi. Chưa đầy một phút sau, điện thoại rung lên
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Ổn. Mới dậy.”
Quang Anh khẽ mỉm cười — rất nhỏ, đến mức chính anh cũng không nhận ra. Anh ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường, tiếp tục gõ tin.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Ăn sáng chưa?”
Phía bên kia thành phố, Duy đang đứng trong bếp, một tay cầm điện thoại, tay còn lại khuấy nhẹ ly cà phê vừa pha. Cậu đọc tin nhắn, hơi khựng lại một chút rồi trả lời ngắn gọn:
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Chưa”
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Qua nhà tôi đi. Tôi nấu”
Đức Duy không trừng trừ mà gõ phím.
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Được”
Quang Anh nhìn dòng tin nhắn “Được” lúc nãy một lúc, rồi đặt điện thoại xuống bàn. Anh đứng dậy, vào bếp chuẩn bị nguyên liệu, nghĩ rằng chỉ lát nữa Duy sẽ tới.
Nhưng năm phút sau, điện thoại lại rung lên.
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Thôi.”
Quang Anh khựng lại, tay đang cầm chảo cũng dừng giữa không trung. Anh mở tin nhắn, đọc đi đọc lại đúng một chữ đó. Anh nhắn lại, giọng vẫn bình tĩnh nhưng có chút chậm hơn bình thường:
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Vì sao?”
Bên kia, Duy nhìn màn hình, ngón tay lướt trên bàn phím nhưng do dự khá lâu. Cuối cùng cậu chỉ trả lời ngắn gọn:
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Không muốn ra ngoài.”
Quang Anh dựa người vào quầy bếp, ánh mắt trầm xuống một chút. Anh hiểu Duy — hiểu cái kiểu khi đã không muốn thì rất khó lay chuyển. Nhưng anh cũng không muốn bỏ qua dễ dàng như vậy.
Anh gõ thêm một tin nữa:
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Tôi không bắt cậu nói nhiều.”
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Chỉ cần ngồi ăn thôi cũng được.”
Duy đọc xong, hơi mím môi. Cậu nhìn ly cà phê đã nguội trên bàn, rồi lại nhìn ra cửa sổ — bên ngoài nắng đã bắt đầu gắt hơn.
Một lúc lâu sau, Duy mới trả lời:
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Tôi ko đói”
Quang Anh nhìn dòng chữ đó, khẽ thở ra một hơi rất nhỏ. Anh không nhắn thêm nữa… nhưng cũng không tắt điện thoại. Không gian trong căn bếp bỗng trở nên im lặng hơn bình thường.
Quang Anh nhìn màn hình thêm vài giây nữa, rồi dứt khoát đặt điện thoại xuống. Anh tắt bếp, cởi tạp dề, với lấy chìa khóa xe treo bên cạnh cửa.
Trước khi ra ngoài, anh vẫn nhắn thêm một tin cuối:
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Ở nhà đi.”
Không chờ Duy trả lời, anh bước ra khỏi căn hộ. Tiếng cửa khép lại rất nhẹ, nhưng trong lòng anh thì không hề bình lặng như vậy. Trên đường đi, Quang Anh lái xe chậm hơn bình thường. Ánh nắng buổi sáng chiếu qua kính chắn gió, khiến anh phải nheo mắt lại một chút. Trong đầu anh không ngừng hiện lên hình ảnh Duy đêm qua — đứng lặng lẽ trên sân thượng, vẻ mặt tưởng như bình thản nhưng lại có gì đó rất xa xăm. Mười lăm phút sau, xe dừng trước chung cư của Duy. Quang Anh không gọi điện. Anh chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn:
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Tôi ở dưới.”
Ở trong căn hộ, Duy đang ngồi trên ghế sofa, điện thoại đặt úp xuống bàn. Khi màn hình sáng lên lần nữa, cậu liếc mắt nhìn… rồi khựng lại.
Cậu đứng dậy, đi ra ban công nhìn xuống. Từ trên cao, Duy dễ dàng nhận ra chiếc xe quen thuộc đậu phía dưới — và dáng người của Quang Anh đang dựa vào cửa xe, một tay cầm điện thoại, tay còn lại nhét trong túi áo.
Duy im lặng rất lâu.
Cuối cùng, cậu thở ra một hơi nhẹ, quay vào trong lấy áo khoác rồi mở cửa bước ra ngoài.
Thang máy đi xuống chậm rãi từng tầng, như thể kéo dài khoảnh khắc do dự của Duy.
Khi cửa thang máy mở ra, cậu thấy Quang Anh đã đứng sẵn trước sảnh. Anh nhìn Duy, không nói gì trong vài giây — chỉ lặng lẽ quan sát, như đang chắc chắn rằng cậu vẫn ổn. Duy bước tới gần hơn, giọng vẫn bình thản như thường lệ:
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Anh đến làm gì?”
Quang Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, rồi khẽ đáp:
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Vì cậu không chịu đi.”
Gió nhẹ thổi qua giữa hai người, mang theo một khoảng lặng rất riêng — không gượng gạo, nhưng cũng không dễ gọi tên.
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“?”
Duy đứng đối diện Quang Anh thêm một nhịp, ánh mắt vẫn bình thản nhưng có chút lạnh đi. Cậu rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
Một tin nhắn đc gửi đi
Phone iuu - Bông iuu
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Hùng, chạy qua chở tao.”
Rồi cậu tắt màn hình, bỏ điện thoại lại vào túi áo như thể mọi chuyện đã xong.
Quang Anh nhìn hành động đó, sắc mặt không đổi nhiều nhưng ánh mắt rõ ràng tối hơn. Anh vẫn đứng yên tại chỗ, không tiến lên, cũng không lùi lại.
Nhưng rõ là anh không yêu cơ mà
Duy hơi nghiêng đầu nhìn anh, giọng đều đều nhưng mang chất bạn bè rất rõ:
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Về đi.”
Quang Anh khẽ siết tay trong túi áo, rồi hỏi lại, giọng trầm hơn lúc nãy:
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Mày gọi Hùng tới… chỉ vì tao đứng đây?”
Duy không trả lời ngay. Cậu nhìn ra phía cổng chung cư, nơi xe cộ ra vào liên tục, rồi mới đáp ngắn gọn:
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
Hoàng Đức Duy (Captian Boy)
“Không phải chuyện của mày.”
Không khí giữa hai người bỗng căng hơn hẳn so với vài phút trước — không phải kiểu người lạ, mà là kiểu bạn thân nhưng đang có khoảng cách.
Ở trong xe, Hùng thấy tin nhắn của Duy hiện lên trên màn hình: “Hùng, chạy qua chở tao.”
Cậu liếc qua, nhướng mày.
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
“Ủa? Ông hoàng lười đã chịu gọi mình rồi cơ à?”
Hùng không nhắn lại, nhưng vẫn lập tức đánh lái chạy về phía chung cư của Duy. Vừa lái, trong đầu cậu vừa chạy phụ đề riêng:
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
“Bình thường tự lái xe như tay đua F1, hôm nay tự nhiên gọi mình… chắc chắn là drama.”
Cậu nhớ lại tối qua trên sân thượng — cảnh Duy đứng cạnh Quang Anh, mặt lạnh như nước đá nhưng ánh mắt thì rõ ràng là có chuyện. Hùng bĩu môi trong xe:
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
“Tao cá 80% là liên quan tới ông Quang Anh đó… 20% còn lại là do mày lười lái.”
Xe vừa quẹo vào cổng chung cư, Hùng đã thấy hai bóng người đứng trước sảnh. Một cao ráo, đứng khoanh tay dựa vào xe — khỏi đoán cũng biết là Quang Anh. Một người khác đứng đối diện, tay đút túi, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt thì xa xăm — khỏi nói cũng biết là Duy. Hùng lập tức nhíu mày, rồi thở dài kiểu bất lực:
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
“Đúng là không trượt phát nào… hễ gọi tao là kiểu gì cũng dính tới ông này.”
Cậu tấp xe vào lề, mở cửa bước xuống. Trước khi gọi, Hùng còn liếc nhìn Quang Anh một cái rất nhanh, trong đầu nghĩ thầm:
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
“Ông đứng đó làm cảnh à? Bộ tính mở triển lãm ‘người đàn ông đẹp trai nhưng căng thẳng’ hả trời?”
Rồi cậu quay sang Duy, giọng tỉnh bơ nhưng quen thuộc:
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
“Ê, lên xe đi. Tính đứng đây cho mấy bà trong chung cư soi luôn hả?”
Duy chỉ liếc cậu một cái, không nói gì, nhưng cũng bước về phía xe. Hùng mở cửa ghế phụ cho Duy, vừa làm vừa lẩm bẩm đủ lớn để Duy nghe thấy:
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
“Tao làm tài xế riêng cho mày miễn phí riết chắc phải phát thẻ VIP quá.”
Trước khi đóng cửa xe, Hùng vô tình nhìn sang Quang Anh thêm một lần nữa. Ngoài mặt cậu vẫn bình thản, nhưng trong đầu lại chạy dòng suy nghĩ khác — nửa nghiêm túc, nửa cà khịa:
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
Lê Quang Hùng (Quang Hùng MasterD)
“Thôi, lát tính sau. Giờ nhiệm vụ của tao là chở cái ông này đi trước đã.”
______________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play