[RhyCap] Pheromone Mùi Bạc Hà
Kẻ Săn Mồi Trong Phòng Thu
Trong giới giải trí, ai cũng biết Nguyễn Quang Anh là một Alpha trội mang pheromone mùi Gỗ Thông ép lạnh – thứ mùi hương đầy áp chế, lạnh lùng và khiến người khác phải nể sợ. Anh nổi tiếng là một "cỗ máy làm việc" cuồng công việc đến mức cực đoan
Nhưng có một bí mật nhỏ: Phòng thu cá nhân của Quang Anh luôn có một loại mùi hương khác len lỏi. Đó là mùi Sữa Đào thơm ngọt, thanh khiết của Hoàng Đức Duy – cậu Omega nhỏ hơn anh 3 tuổi, cũng là người duy nhất được phép ra vào "lãnh địa" của anh bất cứ lúc nào
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh, đoạn melody này em thấy hơi...
Đức Duy đẩy cửa bước vào, trên tay là hai ly cà phê còn nóng hổi. Cậu mặc một chiếc áo hoodie rộng thùng thình, cổ áo hơi lệch sang một bên để lộ chiếc vòng cổ ức chế màu đen – vật bất ly thân của mọi Omega khi ra ngoài
Quang Anh không ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, nhưng cánh mũi anh khẽ động. Mùi đào ngọt lịm từ người cậu nhóc kia vừa bước vào đã lập tức làm dịu đi cái không khí khô khốc của đống thiết bị điện tử
Giọng Quang Anh trầm thấp, mang theo chút âm hưởng ra lệnh đặc trưng của Alpha
Duy ngoan ngoãn đi tới, đặt ly cà phê xuống bàn rồi đứng sát cạnh ghế của anh. Quang Anh bất ngờ xoay ghế lại, kéo tay cậu khiến Duy mất đà, suýt nữa thì ngã nhào vào lòng anh
Hoàng Đức Duy
Anh! Em đang cầm cà phê mà
Duy kêu lên, gương mặt trắng hồng hơi đỏ vì bất ngờ
Quang Anh không trả lời, anh vươn tay, ngón cái miết nhẹ lên viền chiếc vòng cổ của Duy, ngay vị trí tuyến tụy sau gáy. Ánh mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm như vực thẳm
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay em quên xịt thuốc che dấu mùi à?
Hoàng Đức Duy
*hơi khựng lại, chớp chớp mắt*
Hoàng Đức Duy
Ơ... chắc tại nãy em chạy vội quá nên mồ hôi làm bay bớt mùi. Sao thế anh? Mùi nồng lắm ạ?
Nguyễn Quang Anh
*hít 1 hơi sâu*
Đối với người khác, có lẽ Duy vẫn đang kiểm soát tốt, nhưng với một Alpha có độ tương thích cao như anh, mùi sữa đào kia đang như những sợi tơ mềm mại quấn chặt lấy khứu giác, khơi dậy bản năng nguyên thủy nhất
Nguyễn Quang Anh
Ừ, nồng lắm *nói dối*
Anh kéo Duy sát hơn, đầu tựa vào bụng cậu, vòng tay ôm lấy eo nhỏ
Nguyễn Quang Anh
Đứng yên một chút. Để anh khử mùi cho
Đức Duy không nghi ngờ gì, cậu đứng yên, tay luồn vào mái tóc cứng của anh như một thói quen. Cậu không biết rằng, phía sau gáy mình, đồng tử của Quang Anh đang co lại. Anh đang âm thầm phóng thích pheromone mùi Gỗ Thông, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể cậu, giống như một cách đánh dấu lãnh thổ thầm lặng
Hoàng Đức Duy
Quang Anh này... *lí nhí*
Hoàng Đức Duy
Tuần sau... em tới kỳ phát tình rồi. Em định xin nghỉ mấy ngày để ở nhà
Cánh tay đang ôm eo Duy bỗng siết chặt lại. Quang Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào mắt cậu. Trong thế giới ABO, việc một Omega thông báo kỳ phát tình với một Alpha chẳng khác nào một lời mời gọi ngầm – dù Duy có lẽ vẫn còn quá ngây thơ để nhận ra điều đó
Nguyễn Quang Anh
Ở nhà một mình không an toàn *đứng dậy*
Chiều cao áp đảo của anh khiến Duy phải ngửa cổ nhìn. Anh tiến một bước, dồn cậu vào mép bàn làm việc
Nguyễn Quang Anh
Qua nhà anh. Anh sẽ "chăm sóc" em
Hoàng Đức Duy
*ngẩn người*
Hoàng Đức Duy
Nhưng anh là Alpha mà, như thế thì...
Nguyễn Quang Anh
Em không tin anh?
Quang Anh cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi vương trên vành tai Duy
Nguyễn Quang Anh
Hay là em muốn dùng thuốc ức chế rồi vật lộn một mình? Ngoan, qua anh, anh giúp em vượt qua nhẹ nhàng hơn
Dưới sự áp chế ngọt ngào của pheromone Gỗ Thông, lý trí của "bé đào" Đức Duy dường như tan chảy. Cậu gật đầu một cách vô thức, mà không hề biết rằng mình vừa tự tay ký vào bản cam kết bước vào hang cọp
Khóe môi Quang Anh khẽ cong lên một nụ cười đắc thắng. Con mồi này, anh đã nuôi nấng bấy lâu, cuối cùng cũng đến lúc được "thưởng thức" rồi
Lãnh Địa Của Alpha
Căn penthouse của Quang Anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà trung tâm, tối giản nhưng đầy mùi vị của sự áp chế. Ngay khi cánh cửa khép lại, Đức Duy đã cảm thấy có gì đó không ổn
Bình thường mùi Gỗ Thông của Quang Anh chỉ thoang thoảng, nhưng hôm nay, dường như nó đặc quánh lại, bao trùm lấy mọi ngóc ngách trong căn nhà
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh... anh không bật máy lọc không khí sao?
Hoàng Đức Duy
*hơi lảo đảo, tay bám vào kệ giày*
Cơn nóng từ sâu trong tủy xương bắt đầu râm ran. Theo dự tính phải hai ngày nữa mới đến kỳ phát tình, nhưng có lẽ do tiếp xúc quá gần với pheromone của một Alpha trội như Quang Anh, cơ thể của Duy đã phản ứng sớm hơn dự kiến
Quang Anh ném chìa khóa lên bàn, anh thong thả tháo chiếc đồng hồ đắt tiền ra, ánh mắt chưa từng rời khỏi gương mặt đang dần ửng hồng của cậu em
Nguyễn Quang Anh
Máy hỏng rồi
Nguyễn Quang Anh
*nói dối một cách bình thản*
Nguyễn Quang Anh
*tiến lại gần, bàn tay to lớn áp lên trán Duy*
Nguyễn Quang Anh
Em nóng quá. Để anh bế em vào phòng
Hoàng Đức Duy
Không... em tự đi được...
Duy định đẩy tay anh ra, nhưng cả người cậu bỗng nhũn nhẽo. Mùi Sữa Đào từ gáy cậu bắt đầu tỏa ra ngào ngạt, ngọt đến mức khiến không khí cũng trở nên dính dấp. Đây là dấu hiệu của một Omega đang tiến vào kỳ nhạy cảm nhất
Quang Anh không đợi cậu đồng ý, anh dứt khoát bế bổng Duy lên theo kiểu công chúa. Duy theo bản năng rúc đầu vào hõm cổ anh, hít hà mùi gỗ thông lạnh lẽo để xoa dịu cơn nóng đang bốc hỏa trong người
Cửa phòng ngủ mở ra, và Duy bị đặt xuống giường. Tấm nệm mềm mại lún xuống, và ngay lập tức, Quang Anh đã phủ bóng đen lên người cậu
Nguyễn Quang Anh
Duy này, em có mang theo thuốc ức chế không?
Quang Anh trầm giọng hỏi, dù trong lòng anh thừa biết câu trả lời
Hoàng Đức Duy
Trong... trong túi xách... Anh lấy giúp em với...
Hoàng Đức Duy
*thở dốc, đôi mắt ngập nước nhìn anh cầu khẩn*
Nguyễn Quang Anh
*giả vờ kiểm tra túi xách rồi lắc đầu*
Nguyễn Quang Anh
Không có. Chắc em quên ở phòng thu rồi
Đức Duy hoảng loạn thật sự. Kỳ phát tình đầu tiên sau khi phân hóa hoàn toàn không có thuốc ức chế sẽ là một cơn ác mộng. Cậu sẽ bị thiêu cháy bởi ham muốn và sự trống trải
Hoàng Đức Duy
Vậy phải làm sao... em...
Nguyễn Quang Anh
Có một cách khác
Quang Anh quỳ một gối lên giường, bàn tay thô ráp luồn vào sau gáy Duy, nhẹ nhàng gỡ bỏ chiếc vòng cổ ức chế màu đen
Chiếc vòng rơi xuống sàn, tạo ra một tiếng động khô khốc. Không còn vật cản, mùi sữa đào bùng nổ trong không gian kín. Quang Anh hít một hơi sâu, đồng tử anh co lại thành một đường thẳng sắc lẹm – dấu hiệu của một Alpha đang trong trạng thái đi săn
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ giúp em đánh dấu tạm thời. Chỉ cần một vết cắn thôi, em sẽ thấy dễ chịu hơn. Được không?
Giọng nói của Quang Anh lúc này như mang theo ma lực. Đức Duy đang bị cơn sốt hành hạ, trí não mụ mẫm chỉ còn lại bản năng tìm kiếm sự che chở. Cậu chủ động ngửa cổ ra, để lộ vùng da trắng ngần và tuyến tụy đang sưng tấy vì pheromone
Hoàng Đức Duy
Dạ... anh giúp em... đau một chút cũng được...
Quang Anh nhìn vùng cổ mỏng manh ấy, yết hầu anh lên xuống liên tục. Anh không chỉ muốn cắn một cái đơn giản. Anh muốn chiếm hữu, muốn nhuộm đẫm mùi vị của mình lên từng tế bào của cậu thiếu niên này
Anh cúi đầu, môi chạm nhẹ vào vùng da nhạy cảm, cảm nhận nhịp mạch đập dồn dập của Duy
Nguyễn Quang Anh
Là em tự nguyện đấy nhé, Duy Duy
Vừa dứt lời, răng nanh sắc nhọn của Alpha trội cắm phập vào gáy Duy
Duy run bắn lên, đôi tay bám chặt vào vai áo Quang Anh. Một dòng pheromone Gỗ Thông mãnh liệt, nóng hổi tràn vào cơ thể cậu, đánh chiếm và trung hòa mùi sữa đào. Cảm giác đau đớn ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một cơn tê dại khoái lạc chạy dọc sống lưng
Quang Anh không buông ra ngay, anh vừa cắn vừa mút nhẹ, như thể muốn khảm sâu dấu ấn của mình vào linh hồn đối phương
Đêm nay, chỉ mới là bắt đầu
ᕦ༼ ~ •́ ₒ •̀ ~ ༽ᕤ
Đánh Dấu Tạm Thời Là Không Đủ
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm của căn penthouse, chiếu thẳng lên chiếc giường lộn xộn. Đức Duy lờ mờ tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là cả cơ thể như vừa bị một chiếc xe tải cán qua — rã rời và ê ẩm
Nhưng kỳ lạ thay, cơn nóng hầm hập của kỳ phát tình đã biến mất, thay vào đó là một cảm giác khoan khoái, được bao bọc bởi một mùi hương quen thuộc. Cậu khẽ động đậy, ngay lập tức cảm nhận được một cánh tay rắn chắc đang siết chặt lấy eo mình từ phía sau
Nguyễn Quang Anh
Tỉnh rồi à?
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Quang Anh vang lên sát bên tai khiến Duy rùng mình. Ký ức của đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm: tiếng thở dốc, những nụ hôn vụn vặt, và đặc biệt là cảm giác răng nanh của anh găm sâu vào gáy cậu
Hoàng Đức Duy
*đỏ mặt, kéo chăn che kín nửa khuôn mặt*
Hoàng Đức Duy
Anh... sao anh không mặc áo?
Quang Anh bật cười thấp, anh chống tay lên đầu, nhìn xuống cậu nhóc đang cuộn tròn như một chú mèo nhỏ. Trên cổ Duy, vết cắn hôm qua đã chuyển sang màu đỏ sẫm, trông vừa nổi bật vừa đầy tính khiêu khích trên làn da trắng sứ
Nguyễn Quang Anh
Ở nhà mình sao phải mặc? Với lại... tối qua em cứ bám lấy anh không buông, anh mặc vào kiểu gì?
Hoàng Đức Duy
Em... em không có
Duy lắp bắp phủ nhận, dù trong lòng thầm hiểu bản năng Omega khi gặp Alpha trội trong kỳ phát tình sẽ trở nên "bám người" đến mức nào
Cậu định ngồi dậy thì chợt khựng lại. Một cảm giác khác lạ trào dâng. Thông thường, đánh dấu tạm thời chỉ giúp Omega ổn định lại pheromone, nhưng Duy cảm thấy trong người mình dường như đang có một luồng năng lượng của Quang Anh luân chuyển, mạnh mẽ và chiếm ưu thế tuyệt đối
Điện thoại của Duy trên bàn cạnh giường bỗng đổ chuông. Là một cuộc gọi video từ một người bạn thân trong giới dancer
Duy định với tay lấy thì một bàn tay khác đã nhanh hơn. Quang Anh cầm lấy điện thoại, liếc nhìn cái tên trên màn hình, chân mày khẽ nhíu lại
Nguyễn Quang Anh
*tông giọng lạnh đi vài phần*
Hoàng Đức Duy
Dạ, là anh bạn bên nhóm nhảy thôi mà... chắc gọi về việc tập luyện cho stage sắp tới...
Duy định cầm máy nhưng Quang Anh lại đưa điện thoại ra xa. Anh không tắt máy, mà nhấn nút nhận rồi xoay màn hình về phía mình, đồng thời kéo Duy sát vào lòng, để lộ rõ mồn một vết cắn đỏ chót trên cổ cậu trước ống kính camera
Nguyễn Quang Anh
Duy hôm nay mệt, không tập luyện gì cả. Đừng gọi nữa
Quang Anh nói xong liền cúp máy, không đợi đầu dây bên kia kịp phản ứng
Hoàng Đức Duy
Anh! Sao anh lại làm thế? Người ta sẽ hiểu lầm mất
Quang Anh xoay người, ép Duy xuống dưới thân mình. Ánh mắt anh không còn vẻ trêu chọc thường ngày, mà thay vào đó là sự chiếm hữu điên cuồng của một kẻ săn mồi
Nguyễn Quang Anh
Hiểu lầm? Anh muốn cả thế giới này biết em là của ai
Anh cúi xuống, liếm nhẹ lên vết cắn ở gáy cậu, khiến Duy run rẩy
Nguyễn Quang Anh
Đánh dấu tạm thời sẽ hết tác dụng sau vài ngày. Duy, anh không thích cảm giác phải chờ đợi. Anh muốn đánh dấu vĩnh viễn. Anh muốn mỗi centimet trên người em đều nhuốm mùi gỗ thông của anh
Hoàng Đức Duy
Nhưng... chúng ta còn công việc, còn fan... nếu đánh dấu vĩnh viễn, em sẽ bị phụ thuộc vào anh cả đời...
Quang Anh khựng lại, anh nhìn vào đôi mắt ngập nước của Duy, lòng bỗng mềm đi một chút nhưng ham muốn chiếm giữ vẫn không hề thuyên giảm
Nguyễn Quang Anh
*luồn tay vào tóc cậu, thì thầm*
Nguyễn Quang Anh
Không phải em phụ thuộc anh, mà là chúng ta thuộc về nhau. Duy à, em có biết mùi sữa đào của em đang gào thét đòi anh yêu thương không?
Bàn tay Quang Anh bắt đầu di chuyển xuống dưới lớp áo ngủ mỏng manh của Duy. Đúng lúc này, chuông cửa căn hộ vang lên dồn dập, phá tan bầu không khí ám muội
???
Nguyễn Quang Anh! Mở cửa! Tôi biết ông đang giấu Captain ở trong đó
Download MangaToon APP on App Store and Google Play