Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tiểu Thư Thành Phố Gả Về Làm Dâu Nhà Trưởng Thôn

Chương 1

Kiara Valeska Pratama chưa bao giờ tưởng tượng cuộc đời mình sẽ kết thúc — hay đúng hơn là bắt đầu — theo một cách tàn nhẫn đến vậy.

Đáng lẽ bộ váy trắng phải ôm lấy thân hình cô, thì Kiara lại đang cười sảng khoái trên bãi cát trắng Bali. Cặp kính đen vắt vẻo trên gương mặt xinh đẹp, tay phải cầm ly nước mát lạnh, tiếng nhạc bãi biển dập dồn chẳng thèm đếm xỉa đến một sự thật quan trọng — hôm nay lẽ ra cô phải đi lấy chồng.

"Cheers! Kỳ nghỉ cuối cùng trước khi thành vợ anh chồng nhà quê," Kiara giơ ly lên, đón lấy tràng cười của lũ bạn.

Không một ai trong bọn họ biết — hay quan tâm — rằng ở một ngôi làng hẻo lánh, cách xa ánh đèn phồn hoa của Sài Gòn và Bali, một người đàn ông đang ngồi cứng đờ trước mặt chủ hôn, nuốt ngược cảm giác bị sỉ nhục mà cả đời anh chưa từng nếm trải.

Alvar Pramesa nắm chặt hai bàn tay trên đùi. Gương mặt cương nghị, ánh mắt trống rỗng xuyên qua sàn nhà giản dị hôm ấy chật kín khách. Anh chưa bao giờ hình dung đám cưới của mình sẽ diễn ra mà không có cô dâu.

"Var..." tiếng ông Yono — bố anh — vọng đến nhẹ nhàng nhưng nặng trĩu. Ông ngồi trên xe lăn, cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn sau tai nạn xe hơi trong một cuộc họp liên thôn vài tháng trước.

Alvar quay đầu lại. "Con không muốn, bố," anh dứt khoát.

"Hôn nhân là thiêng liêng. Nếu cô ấy không đến, tức là cô ấy không coi trọng chuyện này."

Đối diện anh, ông Rahmat Pratama và bà Melati ngồi với vẻ mặt đầy áy náy. Họ từ Sài Gòn xuống, ăn vận lịch sự, sang trọng — thậm chí quá nổi bật giữa ngôi nhà quê bình dị.

Bà Melati cúi đầu. "Chúng tôi vô cùng xin lỗi, Alvar," giọng bà nhỏ nhẹ. "Kiara... đã đặt lịch đi chơi với bạn từ lâu rồi. Con bé được chiều từ nhỏ. Lỗi tại vợ chồng tôi dạy con không đến nơi đến chốn."

Alvar khẽ hừ mũi. Trong bụng, anh thầm nghĩ — cô gái ấy chưa gặp mặt mà đã dám coi thường một lời ước hẹn thiêng liêng.

"Vậy thì," Alvar lạnh lùng, "sao phải ép?"

Ông Yono gõ gậy xuống sàn. "Vì bố tin bạn của bố," ông nói chắc nịch.

"Và bố tin con, Var. Con là người đàn ông có trách nhiệm."

Sulastri — mẹ Alvar — nắm tay con trai, mắt rưng rưng.

"Mẹ biết con khổ. Nhưng hôn nhân không phải chuyện một ngày. Đây là chuyện cả đời."

Alvar nhắm mắt. Trong đời mình, anh đã từ chối biết bao thứ — sự nghiệp lẫy lừng của một bác sĩ sản khoa tốt nghiệp thủ khoa ở nước ngoài, lời mời từ bệnh viện lớn, cuộc sống xa hoa nơi thành thị — tất cả chỉ để trở về quê, chăm lo ruộng vườn và gia súc cho cha mẹ. Nhưng lần này, cái giá phải trả quá đắt.

Cuối cùng, anh gật đầu. Lễ thành hôn diễn ra với bố Kiara đại diện cho phía cô dâu. Một hơi thở, một câu tuyên thệ thiêng liêng, và một tiếng gõ búa của chủ hôn — Alvar Pramesa chính thức trở thành chồng của Kiara Valeska Pratama.

Một người vợ mà anh thậm chí chưa nhìn thấy mặt.

Xong lễ, ông Rahmat đưa cho anh một mẩu giấy nhỏ ghi số điện thoại.

"Đây là số của Kiara," ông nói. "Trưa mai con bé sẽ xuống làng."

Ông Yono mỉm cười nhẹ nhõm. "Bố gửi Kiara cho con, Var. Bố tin con bé sẽ quen ở đây thôi."

Alvar nhìn dãy số ấy thật lâu. Nếu cô tiểu thư thành phố kia coi cuộc hôn nhân này như trò đùa, thì cuộc sống ở quê sẽ dạy cho cô ấy hiểu thế nào là trách nhiệm thật sự.

Màn đêm buông dần trên bãi biển Bali, mang theo gió mặn và ánh trăng treo nhợt nhạt trên bầu trời. Kiara ngồi trên cát, ôm gối, chiếc váy mỏng bay phất phơ trong gió biển.

Bên cạnh cô, Yoga nhìn Kiara không chớp — cái nhìn cô đã quá quen thuộc. Cái nhìn của một người đàn ông tự cho mình quyền sở hữu.

"Em vẫn sẽ đi lấy chồng thôi, có khi giờ em đã chính thức thành vợ người ta rồi," Kiara cất tiếng, giọng nhạt nhẽo như thể đang nói một chuyện chẳng đâu vào đâu.

"Với cái anh nhà quê ấy."

Yoga im lặng một lát, rồi cười nhạt. "Nhưng em vẫn là của anh," anh ta nói khẽ, gần như tiếng thì thầm hòa lẫn vào sóng biển.

Kiara quay sang. "Em yêu anh, Yoga. Đám cưới kia không phải do em chọn. Đó là chuyện của ba mẹ em."

Giọng cô chắc nịch — thậm chí bướng bỉnh. Như thể tình cảm có thể đứng một mình mà chẳng cần gánh chịu hậu quả.

Yoga tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người dần tan biến. Anh ta đưa tay lên, hôn lên trán Kiara thật nhẹ, rồi đến má. Kiara không né tránh — mắt cô khép lại, để mình chìm đắm trong hơi ấm quen thuộc ấy.

Môi họ chạm nhau — một khởi đầu ngọt ngào, ngắn ngủi, đầy nhớ nhung. Nhưng khi Yoga muốn đi xa hơn, cơ thể Kiara gồng cứng. Cô đẩy ngực anh ta — nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

"Đừng," cô nói.

"Em chưa sẵn sàng."

Yoga lùi lại, rõ ràng bất ngờ. "Anh xin lỗi," anh ta nói, dù ánh mắt giấu một thứ gì đó không che nổi — thất vọng, có lẽ cả lòng tự ái bị tổn thương.

Mưa phùn bất chợt đổ xuống, lất phất và lạnh buốt.

"Kiara! Vào đi! Mưa rồi!" Delia hét từ phía khách sạn.

Lala cũng vẫy tay. "Nhanh lên, không lại ốm bây giờ!"

Kiara đứng dậy. "Em vào trước nhé," cô nói với Yoga. Họ chia tay dưới ánh trăng giờ đã bị mây che khuất. Delia khoác vai Kiara, kéo cô vào phòng.

"Mày lạnh quá," Delia thì thầm.

Nhưng giữa đường, Lala dừng lại. "Tao ra sảnh chút nhé, gọi đồ ăn."

"Mua cho tao ly sô cô la nóng," Delia nói mà chẳng nghi ngờ gì. Kiara cũng chẳng ngoái lại.

Bãi biển lại vắng tanh, chỉ còn tàn dư cơn mưa và bóng những hàng dừa đung đưa.

Yoga vẫn ở đó.

"Tội nghiệp nhỉ," giọng Lala cất lên ngọt xớt khi cô ta tiến lại gần.

"Ngày kia cô ấy thành vợ người ta rồi."

Yoga quay sang. "Ý mày là sao?"

Lala cười nửa miệng, bước đến không chút ngần ngại. "Kiara chẳng bao giờ có thể cho anh những gì anh muốn. Nhưng em..." cô ta dừng ngay trước mặt Yoga, "em thì có thể."

Nụ cười Yoga giãn ra chầm chậm — và anh ta không lùi. Dưới tán dừa, hai bóng người nhập làm một. Nụ hôn của họ khác hẳn — nóng bỏng, sắc lẹm, và không chút do dự.

Và đúng lúc ấy, Kiara quay lại — cô vội vã chạy xuống khi nhận ra điện thoại bỏ quên trên bàn bãi biển. Tay cô vừa với lấy chiếc điện thoại thì toàn thân đông cứng.

Phía xa, dưới ánh đèn vườn lờ mờ, Kiara nhìn thấy tất cả. Ngực cô nghẹn lại. Hơi thở tắt ngang, thế giới như sụp đổ trong một tích tắc.

"Yoga!" cô hét lên, giọng vỡ vụn.

Gã quay đầu, mắt hai người chạm nhau chỉ một khoảnh khắc. Nhưng Kiara không đợi lời giải thích. Cô quay lưng chạy — bỏ lại bãi biển, bỏ lại đêm tối, và bỏ lại tình yêu mà cô tưởng mình vẫn còn nắm giữ.

Phía sau cô, sóng biển vẫn cuồn cuộn ập vào bờ, như đang cười nhạo lời dối trá vừa bị vạch trần.

"Kiara, đừng nóng," Delia giữ tay Kiara đang tất bật nhét quần áo vào vali. "Xin mày... mai sáng hãy về. Mày đang nóng quá."

"Buông ra, Del," Kiara đáp lạnh tanh. Tay cô không ngừng. Mỗi chiếc áo ném vào vali như mang theo từng mảnh vỡ của trái tim.

"Mình nói chuyện đàng hoàng đi. Yoga chắc—"

"Đủ rồi." Kiara đóng sập vali. "Tao không muốn nghe cái tên ấy nữa. Đặt vé ngay!"

Cô kéo vali ra khỏi phòng, mặc kệ Delia van nài phía sau. Bước chân Kiara dứt khoát, gương mặt lạnh như tiền, nhưng đôi mắt đỏ hoe nén vết thương chưa kịp lành.

Vừa xuống đến sảnh khách sạn, Kiara khựng lại — Yoga đứng ở đó.

Yoga lập tức tiến đến. "Kiara, nghe anh giải thích—"

"Giải thích gì?" Kiara cắt ngang sắc lẹm. "Em tận mắt nhìn thấy."

Lala đứng đờ ra, nhưng Kiara nhìn thẳng vào mặt cô ta bằng ánh mắt khiến ngực Lala nghẹn cứng — lạnh lẽo, đau đớn, và ngập tràn thất vọng.

"Với anh," Kiara nói với Yoga, "chúng ta hết rồi."

Cô chuyển ánh nhìn sang Lala. "Còn với mày... tình bạn của chúng ta cũng chấm dứt."

Lala mở miệng, nhưng không thốt nổi lời nào. Yoga nắm tay Kiara, nhưng cô giật phắt ra.

"Đừng chạm vào tôi."

Delia bước lên phía trước, nín thở. "Kiara, tao sẽ theo sau khi thu xếp xong chỗ ở."

Kiara không đáp. Cô bước vào taxi, đóng cửa không ngoái lại. Xe lao về phía sân bay, mang theo Bali cùng nỗi đau, sự phản bội, và tàn tích tình yêu sụp đổ chỉ trong một đêm.

Hai tiếng sau, Sài Gòn đón Kiara bằng sự im lặng xuyên thấu. Cô xuống một chiếc taxi khác, kéo vali bước vào ngôi biệt thự lớn mà từ trước đến nay luôn lạnh lẽo dù nguy nga. Mới được vài bước, đèn phòng khách bật sáng.

Ba mẹ cô đã ở đó.

"Ba?" giọng Kiara nghẹn lại.

Ông Rahmat đứng dậy. Gương mặt sắt lại, mắt ông rực lửa giận dữ dồn nén quá lâu.

Bốp!

Cái tát giáng thẳng vào má Kiara.

"Mày làm ba mất mặt!" ông Rahmat quát. "Trốn đi Bali đúng ngày cưới của mình!"

Kiara loạng choạng nhưng vẫn đứng vững. "Ba—"

"May mà chồng mày chịu làm lễ!" ông tiếp tục. "Nếu không, danh tiếng nhà này tiêu tan!"

Kiara quay sang nhìn mẹ. "Mẹ... con—"

Bà Melati quay mặt đi. Giọng bà lạnh lùng, phẳng lặng.

"Đủ rồi, Kiara. Con là con gái. Đừng tiếp tục làm ba mẹ xấu hổ nữa. Chuyện con gây ra đã quá nhiều."

Lời ấy đau hơn cả cái tát.

"Sáng mai," ông Rahmat tiếp, "tài xế sẽ đưa con xuống quê, về nhà chồng."

Kiara bật cười khẽ — cay đắng. "Vậy là... con thật sự đã bị gả đi rồi sao?"

Cuối cùng, Kiara gật đầu nhẹ. "Vâng," cô nói thều thào. "Con đi sáng mai."

Kiara ngồi trên mép giường, đèn phòng lờ mờ, đổ bóng dài trên tường. Trong tay cô, mẩu giấy nhỏ gấp gọn gàng — dãy số điện thoại mà ba cô đưa tối qua.

Alvar Pramesa — cái tên ngắn gọn, không trang trí. Kiara nhìn dãy số ấy thật lâu, rồi khẽ bật cười.

"Rồi sẽ biết," cô thì thầm, giọng pha lẫn mệt mỏi và vết thương, "xem anh chịu được bao lâu khi làm chồng của Kiara Valeska."

Nụ cười lạnh lẽo nở trên môi cô — mỏng, sắc, và đầy thách thức.

Chương 2

Kiara bước ra khỏi phòng với chiếc vali nhỏ trên tay. Quần jeans soóc ngắn cũn cỡn bó lấy đôi chân thon dài, phối cùng áo hai dây trắng họa tiết hoa. Tóc cô búi cao qua loa, tạo cảm giác vừa phóng khoáng vừa thách thức. Kính đen dán chặt trên mặt, như thể thế giới không có quyền nhìn vào mắt cô sáng nay.

Mới bước được vài bước về phía xe, giọng ba cô vang lên, chặn đứng bước chân Kiara.

"Con định xuống quê, không phải đi trung tâm thương mại," ông Rahmat lạnh lùng quở trách. "Ăn mặc thế này không ra thể thống gì."

Kiara dừng lại, quay đầu chậm rãi. Một nụ cười mỏng — không phải nụ cười thân thiện — treo lơ lửng trên môi cô.

"Ba, con mặc thứ con thấy thoải mái," cô đáp nhẹ nhàng nhưng châm chích. "Ba không cần ý kiến đâu. Bây giờ con đã là vợ người ta rồi mà." Giọng cô đầy vẻ chế giễu.

Ông Rahmat thở dài nặng nề, nhưng không nói thêm lời nào. Bà Melati nhìn con gái bằng vẻ mặt khó đọc — bà biết Kiara vẫn đang giận, vẫn đang đau vì bị ép gả. Nhưng lần này, bà chọn im lặng.

Bà Melati bước lại gần, ôm Kiara một lát. Cái ôm ngắn ngủi, gượng gạo, nhưng đầy hy vọng.

"Cẩn thận nhé," bà nói dịu dàng. "Khi đến ranh giới thôn, gọi cho Alvar. Anh ấy sẽ ra đón con."

Kiara gật nhẹ, không tháo kính đen. Không lời hứa, không lời ngọt ngào. Cô bước vào xe, đóng cửa lại.

Động cơ nổ, xe lăn bánh rời khỏi sân ngôi biệt thự.

Bà Melati đứng rất lâu, dõi theo con gái cho đến khi bóng xe khuất hẳn nơi khúc cua. Trong im lặng, bà cầu nguyện — mong Kiara biết học cách sống, và mong Alvar đủ kiên nhẫn chăm sóc đứa con gái bướng bỉnh mà bao lâu nay bà không tài nào uốn nắn nổi.

Trên ghế sau, Kiara tựa đầu vào cửa kính. Con đường Sài Gòn dần thay đổi, những tòa nhà cao tầng biến mất từng cái một.

Xe lướt qua tấm bảng gỗ ghi dòng chữ "Chào mừng quý khách đến Thôn Bắc Sơn, xã Tân Phú, huyện Củ Chi." Mặt đường bắt đầu thu hẹp, quanh co gấp khúc, lên xuống theo địa hình đồi núi. Hai bên đường, hàng cây xanh đứng san sát, một phần bị sương mỏng che phủ, treo lơ lửng sát mặt đất.

"Chú ơi," Kiara lên tiếng, phá tan sự im lặng. "Chở tôi thẳng đến nhà ông trưởng thôn luôn đi."

Tài xế liếc qua gương chiếu hậu. "Anh Alvar dặn sẽ ra đón cô mà."

"Tôi không cần ai đón," Kiara đáp gọn. "Tôi không quen người đó."

Tài xế im lặng một lát, rồi gật đầu. Ông không có lý do gì để cãi.

Hành trình kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ. Khúc cua nối tiếp khúc cua khiến Kiara buồn nôn. Cô nhắm mắt một lúc, cố nén cảm giác khó chịu dâng lên tận cổ họng. Nhưng dần dà, cơn buồn nôn pha lẫn với một thứ gì đó lạ lẫm.

Không khí bên ngoài mát rượi, se lạnh nhưng dễ chịu đến kỳ lạ. Kiara hạ kính xe xuống. Gió núi phả vào mặt cô, mang theo mùi đất ẩm, lá cây và cỏ dại. Cô tháo kính đen, nhìn ra ngoài bằng đôi mắt giờ đã thành thật hơn.

Cánh đồng lúa trải dài bát ngát, xanh mướt, bậc thang như một bức tranh. Vườn chè uốn lượn theo sườn đồi, còn những ngôi nhà gỗ giản dị đứng thành hàng, khói bếp sáng sớm bốc lên mỏng mảnh. Lũ trẻ chạy chân đất, tiếng cười hòa lẫn tiếng gà gáy và tiếng nước suối róc rách phía xa.

Xe bất ngờ chậm lại, rồi dừng hẳn.

"Sao dừng lại, chú?" Kiara hỏi cộc lốc từ ghế sau.

Tài xế hơi quay đầu. "Có người đứng giữa đường, cô ạ."

Kiara khịt mũi. Cô hạ kính cửa sổ, thò đầu ra ngoài. Phía trước, ngay trên con đường hẹp của thôn, một người đàn ông ăn mặc giản dị đứng cạnh chiếc xe máy cũ. Anh ta mặc áo thun trơn đã hơi bạc màu, quần dài tối màu, đội nón lá che khuất nửa mặt.

Bên cạnh anh ta, một cô gái tóc buộc hai bên, mặc váy dài hoa, đang ôm cánh tay anh ta đầy vẻ nhõng nhẽo. Chẳng hiểu sao, cảnh tượng ấy khiến lồng ngực Kiara nóng ran.

"Ê!" Kiara hét vang, giọng cô xé toạc bầu không khí yên ả của thôn quê. "Muốn tình tứ thì đừng có đứng giữa đường! Cản trở người ta đi đường biết không?! Tránh ra mau!"

Tài xế giật mình. Mấy người dân gần đó lập tức quay đầu nhìn.

Người đàn ông ấy — Alvar — sững lại một thoáng, rồi nghiến răng dắt chiếc xe máy cà tàng của ông Yono vào lề đường. Khi xe hơi bắt đầu lướt qua, gió thổi tung mái tóc Kiara, để lộ gương mặt xinh đẹp lạnh lùng ngập tràn kiêu ngạo.

Ánh mắt Kiara và Alvar chạm nhau trong tích tắc. Nhưng thay vì quay mặt đi, Kiara giơ tay lên — giơ ngón giữa thẳng vào mặt anh.

Xe lao đi.

"Đồ dân thành phố kiêu ngạo!" Siti bực bội buông lời, vẫn bám chặt cánh tay Alvar.

Alvar hít một hơi dài. "Siti, đừng thế này. Người ta nhìn thấy lại hiểu lầm."

Siti ngẩng lên. "Hiểu lầm gì? Em chỉ..."

"Em biết anh đã có vợ rồi mà," Alvar cắt ngang dứt khoát. "Hôm qua mới cưới." Câu nói ấy khiến vòng tay Siti lỏng dần.

"Anh phải đi đón vợ ở ranh giới thôn," Alvar tiếp. "Buông tay ra đi."

Siti muốn cãi, nhưng cô biết rõ ánh mắt ấy — ánh mắt của Alvar khi anh không thích bị ép buộc. Cuối cùng, dù miễn cưỡng, Siti buông tay.

Alvar lập tức đội mũ bảo hiểm, khởi động chiếc xe máy cũ. Bụi mỏng cuốn lên khi anh phóng đi, hướng về phía ranh giới thôn.

Xe hơi dừng ngay trước một ngôi nhà tường kem, sân rộng sạch sẽ. Hàng rào gỗ mở toang, chậu hoa xếp hàng dọc hiên. Tài xế tắt máy rồi quay ra sau.

"Đây là nhà ông trưởng thôn, cô ạ. Hôm qua tôi đưa ba mẹ cô đến đây," ông nói để xác nhận.

Kiara gật gọn.

Cửa xe vừa mở, Kiara bước xuống với chiếc kính đen vẫn trên mặt. Tài xế nhanh chóng đưa vali xuống cho cô. Vài cặp mắt dân thôn bắt đầu liếc nhìn — không phải vô cớ. Chiếc quần jeans quá ngắn và áo hai dây rõ ràng quá lố giữa khung cảnh thôn quê bình dị.

Từ trong nhà, Sulastri bước ra. Bà đứng sững một lát khi nhìn thấy cô gái trẻ xinh đẹp trước mặt. Chẳng mất bao lâu để bà đoán ra.

"Kiara Valeska?" bà hỏi dè dặt.

Kiara nở nụ cười mỏng, gật đầu. "Dạ, đúng ạ."

Gương mặt Sulastri rạng rỡ hẳn lên. "Trời ơi, xinh quá đi. Mẹ là Sulastri. Vợ ông trưởng thôn Yono," bà nói thân thiện. "Mẹ của Alvar."

Tài xế chào ngắn rồi đi, để lại Kiara đứng với chiếc vali và cảm giác xa lạ ngày càng đè nặng.

"Vào nhà đi con," Sulastri dịu dàng mời. "Alvar vừa đi đón con đấy. Mẹ sẽ gọi điện bảo nó về."

Kiara gật đầu, theo Sulastri bước vào.

Phòng khách ngôi nhà gọn gàng, sạch sẽ, bài trí ngăn nắp. Không hề có vẻ nhếch nhác như Kiara tưởng tượng. Bộ sofa đơn giản nhưng êm ái, bàn gỗ bóng loáng, sàn nhà sạch bong không một hạt bụi. Trong khi ngôi nhà ấy chỉ có hai ông bà già và một anh con trai.

Sulastri đưa cho cô một ly trà. "Uống đi con. Đi đường xa chắc mệt lắm."

Kiara ngồi xuống, tháo kính đen, rồi đón lấy ly trà.

"Con cảm ơn mẹ."

Sulastri ngồi đối diện. "Con biết chuyện rồi chứ... hôm qua ba con đứng ra làm chủ hôn?"

Kiara gật đầu. "Con biết ạ." Giọng cô phẳng lặng. "Con bị ép. Nhưng con không thể từ chối. Con tôn trọng quyết định của ba mẹ con."

Sulastri nhìn Kiara rất lâu — trong mắt bà có sự thương cảm, có cả hy vọng. Chưa kịp mở lời, tiếng xe máy tắt máy vang lên ngoài hiên.

"Alvar về rồi đấy," Sulastri nói, đứng dậy. "Chồng con về rồi."

Một từ ấy thôi mà tim Kiara đập thình thịch.

Trong đầu cô ngay lập tức hiện lên hình ảnh một gã trai quê bẩn thỉu, da đen nhẻm, lôi thôi lếch thếch, nhìn phát ghê. Cô nuốt nước bọt, rồi quay mặt sang hướng khác. Cô chưa sẵn sàng, chưa đủ can đảm để nhìn.

"Con chào mẹ ạ." Giọng nói ấy vang lên nhẹ nhàng, điềm tĩnh — và chẳng hiểu sao, tim Kiara lại đập càng dữ dội hơn trước.

Kiara bất giác quay đầu. Một người đàn ông đứng cách cô không xa. Dáng người cao ráo, vạm vỡ. Làn da sạch sẽ, không hề đen đúa như cô tưởng tượng. Gương mặt góc cạnh với đường hàm cương nghị, đôi mắt hiền nhưng ánh nhìn sắc bén mà ấm áp. Chiếc áo thun giản dị anh mặc càng tôn lên vẻ nam tính rõ rệt.

Nón lá đã được bỏ xuống — người đàn ông ấy chính là người mà cô vừa chửi ngoài đường.

"Anh?!" Kiara bật dậy quá nhanh theo phản xạ.

Ly trà trong tay nghiêng đổ. Nước nóng tràn ra, dội lên chân cô. "Á!" Kiara rít lên, cắn răng chịu đau.

"Kiara!" Sulastri hoảng hốt.

Alvar giật mình, lập tức bước tới.

"Em có sao không?" Alvar hỏi, tay đã chạm vào chỗ chân Kiara bị bỏng trà. Nhưng thay vì trả lời, Kiara lại đứng chôn chân — đôi mắt cô dán chặt vào ánh nhìn của Alvar, lạnh lùng mà dịu dàng đến lạ.

Chương 3

Vài phút sau sự cố ấy, Sulastri quay lại phòng khách, tay xách một chiếc hộp sơ cứu nhỏ.

"Kiara, đặt chân lên sofa đi con," bà nói dịu dàng nhưng dứt khoát. "Để Alvar xử lý trước. Không chữa sớm là phồng rộp đấy."

Kiara ngần ngại, ánh mắt cô liếc sang Alvar đang ngồi phía đối diện. Anh không nói gì, gương mặt lạnh băng, đôi mắt trầm tĩnh nhưng đầy uy lực — cái nhìn khiến Kiara không dám hé răng cãi lại.

Cô từ từ đặt chân lên sofa.

Alvar ngồi xuống trước mặt cô, tay cầm miếng vải chườm ướt và một tuýp thuốc mỡ. Khi ánh mắt anh hạ xuống, anh khẽ hít một hơi, nuốt khan. Chiếc quần ngắn khiến đôi chân Kiara lộ ra — thon dài, trắng ngần, tương phản rõ rệt với khung cảnh thôn quê xung quanh.

Đôi tay anh làm việc thuần thục, chuyên nghiệp. Anh nhẹ nhàng lau sạch vùng da đỏ rát, rồi chườm cẩn thận. Mỗi lần chạm vào da cô đều nhẹ như không, hầu như chẳng tạo chút áp lực nào. Không một lời thốt ra khỏi miệng anh. Sự im lặng ấy lại khiến Kiara bồn chồn hơn bao giờ hết.

Cô lén nhìn, ngắm gương mặt Alvar ở khoảng cách gần đến thế. Đường hàm sắc nét, lông mày gọn gàng, biểu cảm như bị khóa chặt. Không hề có vẻ gì của một gã trai quê nhếch nhác như cô vẫn tưởng tượng. Và điều ấy, chẳng hiểu sao, lại khiến lồng ngực cô thắt lại kỳ lạ.

"Xong rồi," cuối cùng Alvar cất tiếng, ngắn gọn. "Đừng để dính nước."

Kiara khẽ gật đầu. "Cảm ơn," cô đáp nhỏ, giọng khác hẳn cái tông gai góc lúc nãy.

Sulastri thở phào nhẹ nhõm. "Tốt rồi, giờ con nghỉ ngơi trong phòng đi. Alvar, đưa Kiara vào phòng giúp mẹ. Mẹ đi chuẩn bị cơm trưa."

Alvar đứng dậy. "Đi thôi."

Kiara tuột khỏi sofa, đứng lên hơi lúng túng. Cô xách chiếc vali rồi bước theo Alvar — người đã đi trước về phía hành lang bên hông nhà.

Hai người sánh bước, nhưng khoảng cách giữa họ như cả một vực sâu. Không trò chuyện. Chỉ có tiếng bước chân và thứ cảm giác xa lạ mà cả hai đều giấu kín trong lòng.

Đằng sau vẻ bình thản, Alvar kìm nén một suy nghĩ cứ dai dẳng không buông tha.

'Cô tiểu thư thành phố này sẽ thử thách giới hạn kiên nhẫn của mình cho mà xem.'

Alvar dừng lại trước một cánh cửa gỗ màu nâu nhạt. Anh đẩy cửa, nhường lối cho Kiara bước vào trước.

"Đây là phòng của chúng ta," anh nói gọn lỏn.

Căn phòng giản dị — không rộng, không sang nhưng sạch sẽ và ngăn nắp. Một chiếc giường gỗ cỡ vừa trải ga trắng tinh, tủ quần áo nhỏ, bàn trang điểm đơn sơ, và một ô cửa sổ nhìn ra vườn sau. Gió lùa tự do, mang theo mùi đất ẩm và lá cây ướt.

Kiara đưa mắt nhìn quanh. Không tệ như cô tưởng — thậm chí còn khá dễ chịu. Nhưng có một điều khiến ngực cô siết lại.

"Thế... anh ngủ đâu?" cuối cùng cô hỏi, khoanh tay trước ngực.

Alvar quay sang. "Ở đây."

"Cái gì?" Kiara trợn mắt. "Ý anh là sao?"

"Chúng ta chung phòng," Alvar đáp phẳng lặng. "Em là vợ tôi."

Câu nói ấy khiến máu Kiara dồn thẳng lên đầu.

"Được thôi nhỉ!" Kiara gầm lên. "Anh nghĩ tôi sẽ chịu ngủ chung phòng với một người tôi thậm chí còn không quen biết sao? Quá đáng!"

Cái tính ngang ngược, kiêu ngạo của cô bùng lên không kiểm soát. Alvar thở dài, lần này sâu hơn. Nhưng giọng anh vẫn bình tĩnh đến lạ. "Thích hay không, chung phòng. Muốn hay không, vẫn chung phòng."

Câu nói ấy như xăng tạt vào lửa.

"Anh hay ép người lắm!" Kiara chỉ thẳng vào ngực Alvar. "Tôi không muốn sống ở cái xó quê này! Tôi không muốn sống kiểu này!"

Alvar nhìn cô sắc lẹm. "Và con gái thành phố như cô đúng là khó bảo," anh đáp lạnh lùng. "Được chiều hư, ích kỷ."

Thái dương Alvar giật giật, sự kiên nhẫn của anh đã cạn dần. Bỗng tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang bầu không khí căng như dây đàn.

"Alvar?" giọng Sulastri vọng vào từ bên ngoài. "Cơm trưa xong rồi đấy."

Alvar quay mặt khỏi Kiara. "Ra ngoài, ăn cơm," anh buông gọn và lạnh tanh, rồi bước đi trước mà không thèm đợi câu trả lời.

Vừa đến bàn ăn, Sulastri lập tức nhận ra gương mặt nhăn nhó của con trai.

"Sao thế?" bà hỏi nhỏ.

Alvar kéo ghế, ngồi xuống, rồi thở dài. "Con không chắc có thể sống chung nhà với Kiara đâu, mẹ. Cô ấy khó bảo lắm. Con gái thành phố... chắc chắn không chịu nổi ở quê."

Sulastri nhìn con trai hồi lâu, rồi mỉm cười nhạt. "Kiên nhẫn đi, Var. Giờ nó là vợ con rồi. Không phải khách."

Alvar chưa kịp đáp thì Kiara bước ra khỏi phòng. Dáng đi uyển chuyển, gương mặt điềm tĩnh — khác xa cái kiểu vùng vằng lúc nãy.

Alvar và Sulastri đều lặng người.

Sulastri vội đứng dậy. "Lại đây, Kiara. Ngồi đây nào, mẹ nấu canh chua với cá chiên."

Kiara nở nụ cười ngọt ngào. "Dạ, con cảm ơn mẹ."

Cô ngồi xuống, phụ Sulastri bày biện bát đĩa, thậm chí còn hỏi han vài câu về món ăn. Giọng cô nhẹ nhàng, cử chỉ lễ phép — gần như chẳng còn chút dấu vết nào của cô gái ngang ngược lúc trước.

Alvar quan sát từ xa, thầm kinh ngạc. Ngôi nhà này vắng vẻ đã lâu. Mới nửa ngày Kiara có mặt mà mẹ anh đã tỏ ra yêu quý cô ấy đến thế.

Khóe môi Alvar khẽ nhếch lên.

Kiara nhìn đĩa cơm trước mặt. Một con cá rô phi chiên vàng ươm, to đùng, nằm gọn gàng trên lớp cơm nóng hổi, bên cạnh là chén tương ớt và đĩa rau sống. Mùi thơm béo ngậy, hấp dẫn — nhưng lại khiến ngực Kiara thắt lại.

Chỉ cần nghĩ đến thôi mà ngực cô đã khó chịu. Từ nhỏ, cô bị dị ứng cá nước ngọt, đặc biệt là cá rô phi. Da cô sẽ ngứa ngáy, cổ họng nghẹn tức nếu không uống thuốc kịp thời.

"Sao thế con?" Sulastri hỏi dịu dàng, nhận ra Kiara chỉ ngồi nhìn chằm chằm vào đĩa cơm. "Không ngon miệng à?"

Kiara chưa kịp đáp, Alvar đã tựa lưng vào ghế, giọng phẳng lặng nhưng sắc như dao cứa.

"Đồ ăn mẹ nấu chắc không hợp khẩu vị cô ấy đâu," anh buông. "Quen ăn burger với pizza rồi. Đồ ăn quê sao hợp được."

Câu nói ấy như một cái tát ngọt.

Kiara quay phắt sang Alvar. Mắt cô lóe lên đầy tức giận. Có cả ngàn điều cô muốn vặn lại — nhưng lòng tự ái đã lên tiếng trước.

Không nói một lời, Kiara cầm thìa và nĩa. Cô xé một miếng cá rô phi, rồi đưa vào miệng.

'Không sao đâu,' cô tự nhủ trong lòng. 'Lát uống thuốc là được.'

Cô nhớ ra lọ thuốc dị ứng luôn mang theo trong túi.

Sulastri mỉm cười nhẹ nhõm khi thấy Kiara bắt đầu ăn. "Ngon không con?"

Kiara gật nhẹ, gắng nặn một nụ cười. "Dạ ngon lắm mẹ."

Alvar liếc cô thoáng qua — chỉ thoáng qua — rồi quay lại chú tâm vào phần ăn của mình. Anh không biết, và Kiara cũng chẳng có ý định cho anh biết. Bởi với Kiara Valeska, thừa nhận điểm yếu trước mặt người đàn ông ấy là điều cuối cùng trên đời cô muốn làm.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play