Lời Hứa Bên Bờ Biển [HUNGAN]
l.khởi đầu cũng như cuối cùng
Biển chiều hôm ấy rất đẹp
Những con sóng nhẹ nhàng xô vào bờ cát, gió biển mang theo chút mằn mặn lướt qua tóc của An
An chạy về phía trước, vừa chạy vừa quay đầu lại cười với hùng
Đặng Thành An_negav
“Hùng nhanh lên!”
Hùng bắt đắc dĩ bước nhanh hơn
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
“Em chạy chậm thôi”
Đặng Thành An_negav
“Không thích”
An cười tít mắt rồi nắm lấy tay anh
Bàn tay Hùng luôn ấm áp như vậy…
Đặng Thành An_negav
“Anh biết không?”
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
“Hửm?”
Đặng Thành An_negav
“Em muốn sau này năm nào mình cũng đi biển cùng nhau”
Hùng nhìn người trước mặt,ánh mắt hiếm khi dịu dàng đếm thế
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
“Được”
Đặng Thành An_negav
“Thật không?”
An vui vẻ tựa đầu lên vai anh
Đặng Thành An_negav
“Vậy hứa đi”
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/khẽ siếc tay em/ “Anh hứa”
Tiếng sóng biển vẫn đều đặn vang lên
Khoảnh khắc ấy đẹp đến mức An từng nghĩ nó sẽ kéo dài mãi mãi
Cũng không có ánh hoàng hôn nắm ấy
Trước mặt cậu chỉ là bốn bức tường lạnh lẽo
Cách cửa sắt bị khóa từ bên ngoài
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên trong hành lang
Vẫn là người từng hứa sẽ cùng cậu đi biển mỗi năm
Cũng chính là người nhốt cậu trong căn phòng này
Cậu ngồi dậy đưa mắt nhìn ra ô cửa sổ bị khóa kín
Hùng bước vào với khay thức ăn trên tay
Chỉ là mọi thứ giữa họ đã không còn như trước
An nhìn người trước,bất giác nhớ đến lời hứa năm nào bên bờ biển
“Sau này năm nào mình cũng đi biển cùng nhau nhé.”
Chỉ là không theo cách An từng mong muốn
Nụ cười rất khẽ nhưng lại khiến lòng người đau đến lạ
Còn Hùng chỉ đứng đó nhìn cậu thật lâu
Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ vài bước chân
Nhưng dường như đã xa hơn cả năm tháng….
Kira (tác giả)
Lần đầu viết ngược á
Kira (tác giả)
Flop chc t xoá á
Kira (tác giả)
Một ngày một chap 😈
II.cuộc nói chuyện
Hùng bước vào, trên tay là đĩa thức ăn còn nóng.
An vẫn ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hướng ra biển, không hề quay đầu lại.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Ăn đi
Đặng Thành An_negav
Không đói
Giọng nói bình thản đến mức khiến Hùng khó chịu.
Anh đặt mạnh đĩa thức ăn xuống bàn.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
An,em định phớt lờ anh đến bao giờ?
Lúc này An mới nhìn sang.
Nhưng trong đôi mắt ấy chẳng còn chút cảm xúc nào.
Không vui.
Không giận.
Cũng không nhớ nhung.
Chỉ là sự thờ ơ đến đáng sợ.
Đặng Thành An_negav
Anh muốn tôi phản ứng thế nào?
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/ch€t lặng/
Đó không phải ánh mắt của An năm xưa.
Người từng cười với anh bên bờ biể
Người từng hứa sẽ không rời đi.
Bây giờ nhìn anh như nhìn một người xa lạ.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Em thật sự không còn gì muốn nói với anh sao?
Đặng Thành An_negav
Tôi mệt rồi
Nhưng ngay khi đi đến cửa, cổ tay bị giữ lại.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/siếc chặt tay/
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Nhìn anh
Đặng Thành An_negav
Tại sao ?
Nhưng lại như một nhát dao đâm thẳng vào lòng Hùng.
Tại sao phải quan tâm anh?
Tại sao phải nhớ lời hứa năm đó?
Đối với An hiện tại, tất cả dường như đều không còn ý nghĩa.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/buông tay/
Lần đầu tiên anh cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa đến vậy.
An chỉnh lại tay áo bị nhăn.
Đặng Thành An_negav
Tôi không ghét anh
Đặng Thành An_negav
Nhưng cũng không còn cảm xúc nữa
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/im lặng/
Những lời đó còn đau hơn cả việc bị căm ghét.
An không nói thêm gì nữa, chỉ quay người trở lại bên cửa sổ.
Đặng Thành An_negav
/nhìn biển/
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/siết chặt tay/ Anh sẽ không thả em đi
Đặng Thành An_negav
Ừm….tuỳ anh /cười khổ/
Sự thờ ơ ấy khiến Hùng nghẹn lại.
Cũng chẳng cầu xin được tự do
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/lặng lẽ rời phòng/
Một lần nữa cách cửa bị khóa
Đặng Thành An_negav
Tại sao chứ-hức…-
Đặng Thành An_negav
Mình hức-…làm gì sai-…hức
Kira (tác giả)
Viết không sai chính tả
Kira (tác giả)
Rất ok la😗😏❤️
Kira (tác giả)
Đẹp vl vậy mà đòi lm cha🥰💔
lll.Thử lòng
An đang ngồi trên giường khẽ ngẩng đầu. Cánh cửa phòng vốn luôn khóa kín giờ đã được mở.
Hùng đứng dựa vào khung cửa, giọng đều đều.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Từ hôm nay cậu không cần ở trong phòng nữa
Đặng Thành An_negav
/nhìn anh/
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Nhưng chỉ được đi trong nhà.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Đừng nghĩ đến chuyện bước chân ra ngoài.
Chỉ một tiếng đáp ngắn ngủi.
Anh cứ nghĩ An sẽ hỏi tại sao, sẽ phản đối, hoặc ít nhất cũng sẽ tỏ vẻ khó chịu.
An chỉ lặng lẽ bước ra khỏi căn phòng, đi dọc hành lang, ngắm từng góc của ngôi nhà như một người khách xa lạ.
Rồi lại quay về ngồi trên chiếc sofa cạnh cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra khoảng sân bên ngoài.
Suốt cả buổi chiều, hai người gần như không nói với nhau câu nào.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Tôi ra ngoài.
An vẫn ngồi trên sofa, tay lật từng trang sách.
Đặng Thành An_negav
Biết rồi…
Lại là giọng nói bình thản ấy.
Hùng mím môi rồi đóng cửa rời đi
Hiếu vừa nhìn thấy Hùng đã cười.
Trần Minh Hiếu-Hieuthuhai
Hôm nay chịu ra ngoài rồi à?
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Ừ
Hai người ngồi uống với nhau được một lúc thì Hiếu kéo một cô gái đến.
Trần Minh Hiếu-Hieuthuhai
Hùng, giới thiệu với ông. Đây là Mai, bạn tôi.
Thanh mai
/mỉm cười/chào anh
Hùng lịch sự bắt tay rồi rút tay về.
Trần Minh Hiếu-Hieuthuhai
/cười trêu/Người ta thích ông đó, thử tìm hiểu xem.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Tôi không hứng thú.
Hùng đáp gọn, tiếp tục uống ly rượu của mình.
Mai xin Hùng cho đi nhờ xe vì tiện đường. Anh không từ chối được vì nếu không cô ta sẽ làm quá lên
Khi xe vừa dừng trước cổng nhà, Mai bất ngờ khoác lấy cánh tay Hùng.
Thanh mai
Cảm ơn anh,đã đưa em về
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/Cau mày,gỡ tay mai xuống/
An vẫn ngồi trên sofa như lúc Hùng rời đi.
Nghe tiếng cửa mở, cậu ngẩng đầu.
Ánh mắt lướt qua Mai rồi dừng trên Hùng.
Mai bất ngờ bước lên trước.
Không để Hùng kịp phản ứng, cô khẽ hôn lên môi anh.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/mở to mắt/
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/Đẩy mai ra/Mai?!!!
Anh lập tức đẩy cô lùi lại.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Tôi đã nói rồi, tôi không có ý đó với cô.
Thanh mai
/sững người/Em…em xin lỗi
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Biến đi!
Mai cắn môi, xấu hổ quay người rời khỏi căn nhà.
Đặng Thành An_negav
/lặng lẽ nhìn đứng dậy/
Đặng Thành An_negav
Tôi lên phòng…
Cậu đi ngang qua Hùng như thể chuyện vừa rồi chẳng liên quan đến mình.
Điều đó khiến Hùng bỗng thấy khó chịu.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
An!
Hùng chạy nhanh lên lầu, giữ lấy cánh cửa trước khi An kịp đóng lại.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Chuyện lúc nãy…
Đặng Thành An_negav
/nhìn anh/
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Là cô ta tự hôn tôi.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Tôi đẩy cô ấy ra ngay.
An vẫn chỉ nhìn anh bằng ánh mắt bình thản.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
Tôi không thích cô ấy
Không khí rơi vào im lặng.
Một lúc sau, An khẽ gật đầu.
Lê Quang Hùng_quang hùng mastered
/nhíu mày/Cậu… không có gì muốn nói sao?
Đặng Thành An_negav
Tùy anh...
Nhưng lại như một nhát dao cứa thẳng vào lòng Hùng.
Cũng chẳng buồn hỏi thêm.
Đến lúc ấy Hùng mới nhận ra…
Sự thờ ơ của An còn khiến anh khó chịu hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play